“Ngài lại phán
rằng: “Người kia có hai con trai; đứa út
nói với cha rằng: 'Thưa cha, xin cho con phần gia tài con đáng được.' Người cha
bèn chia gia sản cho chúng nó. Cách chưa
bao nhiêu ngày, con út thâu tóm hết, đi phương xa, ở đó ăn tiêu phóng đãng,
phung phí gia tài mình. Khi đã xài phí hết
cả rồi, xảy gặp trong xứ có cơn đói kém lớn, thì nó mới túng thiếu, bèn đi ở bám một công dân của xứ đó. Người ấy
sai nó ra đồng chăn heo. Nó rất mong lấy
vỏ đậu của heo ăn mà thồn cho đầy bụng, nhưng chẳng ai cho. Khi nó tỉnh ngộ, bèn nói rằng: 'Biết bao người làm thuê cho cha ta
được bánh dư dật, mà ta đây phải chết đói! Ta
sẽ đứng dậy trở về cùng cha, mà thưa rằng: Cha ơi, tôi đã phạm tội với trời và
với cha, chẳng còn đáng gọi là con của cha
nữa; xin đãi con như đứa làm thuê của cha vậy.'