Thứ Bảy, 4 tháng 4, 2015

LƯƠNG TÂM (tiếp theo




Một lương tâm không vấp phạm trước mặt Đức Chúa Trời lam chứng rằng Đức Chúa Trời đẹp lòng với tín đồ và không có sự ngăn cách nào giữa Đức Chúa Trời và tín đồ. Một lời chứng như vậy của lương tâm là điều không thể thiếu cho một nếp sống bước đi theo linh. Đây phải là mục đích của tín đồ; tín đồ không được bằng lòng khi chưa đạt đến điều này. Đây là nếp sống bình thường của một tín đồ; sứ đồ Paul đã sống một nếp sống như vậy và các tín đồ ngày nay càng phải sống một nếp sống như vậy. Enoch là người có một lương tâm không bị ô uế; vì vậy, ông biết rằng ông biết rằng ông làm đẹp lòng Đức Chúa Trời. Lời chứng về việc Đức Chúa Trời đẹp lòng với chúng ta có thể giúp chúng ta tiến bộ. Nhưng chúng ta phải thận trọng; nếu không, chúng ta sẽ tôn cao “bản ngã”, cho rằng chính mình có thể làm đẹp lòng Đức Chúa Trời. Mọi vinh hiển đều thuộc về Ngài. Chúng ta phải “tự khích lệ mình” để giữ cho lương tâm của mình không vấp phạm. Nếu lương tâm chúng ta thật sự không vấp phạm, chúng ta phải canh giữ, không cho xác thịt bước vào cách quỷ quyệt.

LƯƠNG TÂM




Ngoài trực giác và sự tương giao, linh chúng ta còn có một chức năng quan trọng khác là điều chỉnh các hành vi sai trái của chúng ta và khiển trách chúng ta hầu cho chúng ta không có sự bình an khi thiếu hụt vinh hiển của Đức Chúa Trời. Chúng ta đang nói về lương tâm. Giống như sự thánh khiết của Đức Chúa Trời kết án kẻ ác và vui thích trong điều thiện thì lương tâm của các tín đồ cũng quở trách sự dơ bẩn và theo đuổi sự tốt lành. Lương tâm của các tín đồ là nơi sự thánh khiết của Đức Chúa Trời được biểu hiện. Nếu ao ước bước đi theo linh, chúng ta không thể phớt lờ điều lương tâm nói với chúng ta vì dù ở bất cứ giai đoạn nào, chúng ta cũng không thể không phạm sai lầm hoặc có xu hướng phạm sai lầm. Lương tâm không chỉ khiển trách khi chúng ta làm một điều gì đó sai trật để đem chúng ta đến chỗ ăn năn; nếu chỉ có như vậy thì chức năng của lương tâm sẽ không trọn vẹn. Hơn nữa, đang khi chúng ta suy xét về con đường của mình và trước khi chúng ta làm bất cứ điều gì, lương tâm sẽ trỗi dậy cùng với trực giác để phản đối nếu chúng ta nghĩ về một điều gì đó không làm vui lòng Thánh Linh. Điều này sẽ khiến chúng ta đánh mất cảm thức về sự bình an. Nếu các tín đồ sẵn lòng lắng nghe tiếng nói của lương tâm đang phát ngôn qua trực giác thì họ sẽ không thất bại như hiện nay.

Thứ Sáu, 3 tháng 4, 2015

SỰ TUONG GIAO TRONG NHÂN LINH (tt)



THUỘC LINH VÀ THUỘC XÁC THỊT

1 Corinth 3:1-2 nói: “Anh em ơi, tôi không thể nói với anh em như với người thuộc linh, nhưng như với người đầy xác thịt, như với con trẻ trong Đấng Christ. Tôi đã cho anh em uống sữa, chứ không phải thức ăn đặc, vì anh em chưa thể tiếp nhận, mà cho đến bây giờ cũng chưa thể”. Những câu này có liên hệ mật thiết với phần trước. Hơn nữa, sự dạy dỗ ở đây theo sau phần trước và tiếp tục chủ đề về nhân linh. Sau này Kinh Thánh được con người chia thành các chương và các câu là để cho tiện; điều đó không được cảm thúc bởi Thánh Linh. Vì vậy, chúng ta phải xem xét các lời này cùng với các lời trong chương trước.

Thứ Năm, 2 tháng 4, 2015

CHÚA JESUS SỐNG LẠI—





Giăng 20:1, “Ngày thứ nhứt trong tuần lễ, lúc sáng sớm, trời còn mờ mờ, Ma-ri Ma-đơ-len tới mộ, thấy tảng đá đã dời khỏi mộ”
Lê. 23: 10, “Khi nào các ngươi đã vào xứ mà ta sẽ ban cho, và đã gặt mùa màng rồi, thì hãy đem đến cho thầy tế lễ một bó lúa đầu mùa của các ngươi”
Thi 118: 24, “Nầy là ngày Đức Giê-hô-va làm nên, Chúng tôi sẽ mừng rỡ và vui vẻ trong ngày ấy”.