Thứ Bảy, 16 tháng 3, 2019

THÁNH KINH KHẢO CỔ HỌC -



GÓP NHẶT VÀI TIN TỨC VỀ ĐỀN THỜ JERUSALEM-
Tôi không muốn trở thành tiên tri giả, nhưng cảm thấy Chúa đặt gánh nặng làm người giữ cửa nhà Chúa, mong tiếng nói của mình lay tỉnh một ai đó thức tỉnh trước ngày của Chúa đã gần kề. Chúa phán, “Nó như một ông kia, đi xa nhà, khi rời nhà của mình giao quyền cho nô-lệ của mình, chỉ-định mỗi đứa phận-sự của nó, cũng ra lệnh cho kẻ giữ cửa phải cứ cảnh-giác” (Mác 13: 34 TKTC).
1-    Địa điểm đền thờ Jerusalem.
Trải gần 70 năm qua, dân Chúa trên cả thế giới bối rối về địa điểm để có thể tái xây dựng ngôi đền thứ ba. Vì theo tư tưởng bình thường ai cũng nghĩ nền đền thờ The Dome of The Rock của Hồi giáo trên núi đền là địa điểm cũ của đền thờ mà vua Sa-lô-môn đã xây dựng. Cho dù có hiệp ước hòa bình Trung Đông đi nữa, nếu dân Israel đụng đến đền thờ Hồi giáo ắt sẽ gây ra thế chiến thứ ba chẳng sai.
Ngay ngày quân đội Israel (năm 1949) giải phóng được nửa thành phố Jerusalem phía Tây sau gần 1900 năm thành phố rơi vào tay kẻ thù, các giới chức cao cấp của nhà nước Israel đã liền đến đó, lột mũ và nằm xuống hôn mặt đất Jerusalem. Thi thiên 102: 14 chép, “Các đầy tớ Chúa yêu mến từng viên đá Si-ôn Và thương xót cả đến bụi đất nó nữa”.

Đa-vít -35-



2 Sa-mu-ên 21:

--Nạn đói và các con trai của Sau-lơ

Một nạn đói nặng nề phá vỡ đất đai. Đa-vít làm điều đúng khi ông ta cầu hỏi Chúa. Và vì vậy, Chúa trả lời: Đó là vì một tội lỗi bị lãng quên từ lâu. Đức Chúa Trời thường mang kỷ luật vào cuộc sống của chúng ta để nhắc nhở chúng ta về những tội lỗi trong quá khứ và đã bị kìm nén, chưa khai quang.

Đã một lần, Sau-lơ giết người Ga-ba-ôn theo lòng nhiệt thành. Ông đã hành động sai quấy biết bao! Trong khi ông tha mạng cho dân A-ma-léc mà đúng ra ông phải tiêu diệthọ, mà lại giết chết những con người Ga-ba-ôn, là dân được Giô-suê thề nguyện bảo vệ họ (Giô-suê 9). Dân Ga-ba-ôn đòi hỏi treo 7 con trai của Sau-lơ lên trước mặt Đức Chúa Trời.

Đa-vít không phải làm điều đó, nhưng họ tự làm điều đó. Đây là sự báo thù. Việc treo cổ được làm vào đầu vụ thu hoạch lúa mạch, cho thấy rằng 7 người đó đã bị cắt khỏi phước lành (câu 9). Người ta có thể tự hỏi tại sao các con trai của Sau-lơ phải chết vì tội lỗi của cha mình. Cần phải nhớ rằng họ đã phạm tội vì dòng máu của nhà Sau-lơ có trong họ (câu 1).

Đa-vít-34-



--Đa-vít gặp Mê-phi-bô-sết (2 Sam 19: 25-44)

Mê-phi-bô-sết  cũng gặp Đa-vít. Sự thương tiếc về sự vắng mặt của Đa-vít được hiện rõ trên khuôn mặt của anh ấy (Mathio  9:15--Song những ngày hầu đến là khi tân lang phải lìa khỏi họ, thì bấy giờ họ mới kiêng ăn). Mê-phi-bô-sết  nói rõ rằng đấy tớ của anh ta là Xíp-ba  đã nói xấu anh ta. Đa-vít phản ứng với điều đó như thế nào? Ông ta ra lệnh cho Mê-phi-bô-sết đồng chia sẻ ruộng đất với Xíp-ba. Đây là một sự thỏa hiệp lười biếng hoặc một thử nghiệm như vậy, vì sau này Sa-lô-mon đã thực hành cách phân chia đvới các gái điếm. Nếu đó là một bài kiểm tra đạo đức, thì Mê-phi-bô-sết chắc chắn đã vượt qua Đa-vít, vì "Mê-phi-bô-sết thưa lại rằng: Xíp-ba lấy hết cũng được, bởi vì vua chúa tôi đã trở về nhà mình bình an vô sự " (câu 31).

Bát-xi-lai đã, tám mươi tuổi,  dẫn Đa-vít qua sông Giô-đanh. Nhưng ông ta từ chối lời đề nghị thân thiện của Đa-vít để chăm sóc ông ta. Ông ấy có một trái tim dành cho những người trẻ tuổi và thà rằng Kim-ham vẫn có thể tận hưởng những thú vui của cuộc sống cho phép.

Đa-vít-33-




--Đa-vít khóc Áp-sa-lôm (2 Sam 19: 1-9)

Đa-vít biết rằng trận chiến đã chiến thắng nhưng con trai của ông là Áp-sa-lôm đã chết. Với tất cả sự tôn trọng dành cho Đa-vít, chúng ta phải nói rằng Đa-vít vốn đã dành tình cảm không lành mạnh  đối với Áp-sa-lômtừ trước,  giờ đây tình thiên nhiên nầy bùng phát trong sự tang tóc không phù hợp. Phản ứng đầu tiên chắc chắn là ông không thể tự chế được, nhưng ông ta sẽ phải nghĩ về người dân và nghĩa vụ của mình như một vị vua chứ. Ông đã phản ứng cách khác  trong cái chết của một người con trai khác- Am-nôn (2 Sam 12).

Các người theo  Đa-vít đang xao động. Giô-áp nhận ra sự nguy hiểm và nói ra  ý kiến ​​của mình, như luôn luôn rất cởi mở, với nhà vua. Mặc dù Giô-áp đã rất táo bạo một lần nữa, Đa-vít chấp nhận, như luôn khiêm tốn với lời hô hào này của Giô-áp. Đa-vít để cho mình bị tàn phá bởi lời của  một người đàn ông chính trực và coi đó là "dầu đổ trên đầu mình" (Thi thiên 141:5- “Nguyện người công bình đánh tôi, ấy là ơn; Nguyện người sửa dạy tôi, ấy khác nào dầu trên đầu” ). Đa-vít, nhà vua, phải đi ra ngoài với mọi người.