Thứ Bảy, 13 tháng 7, 2019

TƯ THẾ ĐẮC THÁNG CỦA ÁP-RA-HAM TRONG THỜI ĐẠI CỦA MÌNH-



-
Bố của Áp-ra-ham là Tha-rê , đã sinh ra ông vào năm lên 70 tuổi. Khi Tha-rê qua đời năm 205 tuổi thì Áp-ra-ham phải được 135. Thế mà kinh thánh chép, “Áp-ram đi, theo như lời Đức Giê-hô-va đã phán dạy; Lót đồng đi với người. Khi Áp-ram ra khỏi Cha-ran, tuổi người được bảy mươi lăm”. Tha-rê chết ở Cha-ran, nửa đường kể từ-rơ đến xứ Ca-na-an. Thế thì Áp-ra được 60 tuổi đời thì Đức Chúa Trời vinh hiển hiện ra với ông lần đầu tiên tại quê hương là U-rơ, xứ Canh đê, vùng Lưỡng hà. Bố ông, vợ chồng ông và cháu Lót, kêu ông bằng bác, đã di trú từ U-ro đến sống ở Cha-ran 75 năm.
Sáng thế kí 25 cho biết Áp-ra-ham thọ 175 tuổi, là thời gian kể từ khi ông tin Chúa. Nhưng vậy Áp-ra-ham đã sống cuộc đời tín nhân lữ khách đúng 100 năm tại đất hứa, Ca-na-an,
Ngoài những kẻ thù là các dân ngoại bang ở trong xứ, Áp-ra-ham đã chiến thắng sự thu hút ba tượng đài vĩ đại của Sa-tan thời bấy giờ đang bao vây ông là: xứ Ba-by-lôn, thành phố Sô-đôm và đất Ai cập.
Kinh thánh phô bày những đặc tính của ba địa điểm đó như sau:

Thứ Sáu, 12 tháng 7, 2019

Nhưng Từ Ban Đầu Không Có Như Vậy-



-
Câu kinh thánh trên đây trích từ Ma-thi-ơ 19. Bản TKTC dịch: “nhưng từ ban đầu đã không là cách này”
Cách nào có từ ban đầu mà dân Chúa đã thay đổi? Hồi ban đầu qua lời Môi-se Chúa quy định vợ chồng theo chế độ một chồng một vợ, không được phép li hôn. Nhưng vì lòng cứng cỏi của dân Chúa, nên qua Môi-se Đức Chúa Trời như cho phép họ li hôn.
Hôm nay tôi muốn nhấn mạnh những gì mà hồi ban đầu Chúa đã quy định cho hội thánh. Vì lòng cứng cỏi, hội thánh đã dám thay đổi những quy định ban đầu đó:
-
1-    Không có một trung tâm công tác:
Ga-la-ti 2:7-9, “Trái lại, khi họ thấy sự giảng Tin Lành cho kẻ không chịu cắt bì đã uỷ thác cho tôi,cũng như sự giảng Tin Lành cho người chịu cắt bì đã uỷ thác cho Phi-e-rơ  (vì Đấng đã vận hành trong Phi-e-rơ để làm chức nhiệm sứ đồ cho kẻ chịu cắt bì, cũng đã vận hành trong tôi để làm chức nhiệm sứ đồ cho dân Ngoại bang),  và nhận biết ân điển đã ban cho tôi, thì Gia-cơ, Sê-pha, và Giăng, là những người có danh là rường cột, trao tay hữu tương giao với tôi và Ba-na-ba, hầu cho chúng tôi đi đến cùng dân Ngoại bang, còn họ thì đến cùng những kẻ chịu cắt bì”.

Thứ Năm, 11 tháng 7, 2019

Từng Trạm Một-



“Môi-se vâng mạng Đức Giê-hô-va chép sự hành trình của dân chúng, tùy theo các nơi đóng trại”. Dân số kí 33:2
-
Dân số kí 33 là một chương trong Kinh Thánh mà chúng ta có thể đễ bỏ qua và không có sự suy nghĩ nào về nó. Dường như nó không có gì hơn một danh sách dài các địa điểm, các trạm dừng chân của Israel trong hành trình từ Ram-se ở Ai Cập để đến vùng đồng bằng xứ Mô-áp. Nhưng bạn ơi, chương sách nầy quan trọng vì  nó có dòng chữ: "Môi-se vâng mạng Đức Giê-hô-va chép”… ra đó. "(câu. 2).
Tại sao phải giữ bản ghi chép về cuộc hành trình này? Há không phải danh sách này cung cấp một khuôn khổ nhờ đó mà dân Israel vừa nổi lên từ vùng hoang dã có thể hồi tưởng cuộc hành trình bốn mươi năm trong tư tưởng của họ và nhớ lại đức thành tín của Đức Chúa Trời tại mỗi địa điểm hay sao?
Tôi hình dung một vị cha già người Israel, ngồi gần lửa trại, hồi tưởng lại và nói với con trai của mình: "cha sẽ không bao giờ quên Rê-phi-đim! Cha đã sắp chết khát ở đó, không có gì  cả trừ  ra cát và các loại gai sa mạc trải dài hàng trăm dặm. Sau đó, Đức Chúa Trời chỉ đạo Môi-se  lấy cây gậy mình đập vào vầng đá -thực sự là một phiến đá lửa cứng rắn. Lúc đó cha nghĩ, chỉ là một trò đùa. Nhưng ngạc nhiên hết sức, nước phun ra từ đá mà! Một dòng chảy ào ào làm thỏa mãn cơn khát của hàng ngàn người Israel. Cha sẽ không bao giờ quên ngày đó" .

CUỘC ĐỜI-



Thi 39: 4-6, 11-12
“Chúa Hằng Hữu ôi!
Xin cho con biết hồi chung kết,
Đời con thắm thoắt được bao lâu?,
Thân phận mong manh đến bực nào?
Đời con dài lắm độ gang tay,
Khác chi bèo bọt trước mặt Ngài,
Thế nhân đều ví như hơi thở,
Chập chờn như chiếc bóng bên song
Chen chúc lợi danh trò ảo mộng,
Tiền tài tích trữ để cho ai ?
Dù trẻ đẹp cũng chóng tàn phai,
Mong manh chẳng khác gì cánh bướm,
Thế nhân cũng như màn sương sớm
Tan biến ngay dưới ánh thái dương.
Con chỉ là khách lạ,
Phiêu bạt khắp mọi miền
Không một nơi nương tựa
Con là kẻ lữ hành
Tha hương như tổ tiên.