Thứ Năm, 12 tháng 8, 2021

HỘI THÁNH PHỔ THÔNG VÀ CÁC HỘI THÁNH ĐỊA PHƯƠNG-

 “Ai có tai, hãy nghe lời Thánh Linh phán cùng các Hội thánh”.

 (Khải Huyền 2: 7)

Chúng ta cần phân biệt giữa Hội Thánh, Thân Thể của Đấng Christ, bao gồm tất cả con cái của Đức Chúa Trời trong thời kỳ ân sủng này và các cộng đồng địa phương của Đức Chúa Trời, là những nhóm tín đồ có trách nhiệm nhóm họp với nhau để thông công và làm chứng Cơ đốc. Chính Chúa Giê-su xây dựng điều mà Ngài gọi là “Hội thánh của Ta” (Ma-thi-ơ 16:18). Còn việc xây dựng các hội thánh địa phương phần lớn được giao cho các tôi tớ của Ngài (1 Cô-rinh-tô 3:10). Khi Phao-lô đi hết nơi này đến nơi khác, ông đã được Đức Chúa Trời sử dụng để quy tụ các tín đồ vào mối thông công của các hội thánh, nơi họ sẽ được nuôi dưỡng và gây dựng và có thể duy trì  chứng cớ trong cộng đồng tương ứng của họ.

Các hội thánh nhỏ này chịu trách nhiệm trực tiếp với chính Chúa Giê-su Christ, trong khi họ duy trì sự  thông côngvới nhau với tư cách là các đại diện của một Đầu vinh hóa. Xin xem 1 Tê-sa-lô-ni-ca 2:14. Chớ không có một Tổng quản nhiệm nào trên đất cai trị họ.

 Ban đầu chỉ có một vòng thông công lớn của các Cơ đốc nhân. Tuy nhiên, trong suốt nhiều thế kỷ, nhiều sự chia rẽ đã xảy ra do sự yếu đuối của con người. Các hội thánh càng gần với khuôn mẫu của Đức Chúa Trời trong Tân Ước, thì họ càng được Chúa chấp thuận và ban phước nhiều hơn. Chúng ta không thể xóa bỏ những sai lầm trong quá khứ, nhưng chúng ta có thể bám vào Chúa và Lời của ân điển của Ngài, và tránh xa những điều trái ý muốn Chúa và chia rẽ. Các hội thánh địa phương có quyền hạn nagng nhau, và không nên thống nhất hóa vào một Tổng hội nầy nay Tổng hội kia  do con người thiết kế.

 

BẢY CỘNG ĐỒNG-

 Tại Ê-phê-sô, chúng ta có nguyên tắc lớn về sự cai trị của Chúa trong và tổng quát trên hội thánh tuyên xưng bằng môi miệng mà thôi. Ngài có bảy ngôi sao và đi giữa các chân đèn. Nguyên tắc xuất phát từ chỗ đứng đầu tiên được lấy làm lập trường chung; kết quả của sự trung thành cũng mang tính cá nhân - anh ta ăn cây sự sống, trong địa đàng của Đức Chúa Trời của Chúa Giê-xu (đọc là“Đức Chúa Trời của Ta” trong câu 7), trong khi sự thật chung về sự phán xét đang bị đe dọa - chân đèn bị di dời. Về mọi mặt, đó là những nguyên tắc chung tuyệt vời về sự đi lêch hướng và phán  xét, mặc dù vẫn còn nhiều điều tốt đẹp trong Ê-phê-sô.

Trạng thái Si-miệc-nơ đã rõ ràng. Đấng Christ, Đấng có trước tất cả, và sẽ là Đấng sau cùng, và trong thế giới hiện tại này, đã chiến thắng sự chết, giữ vững đức tin giữa cuộc bách hại cần thiết, và hứa ban mão miện của sự sống. Đó là danh hiệu mà Ngài đã làm khô héo sự sống xác thịt nơi sứ đồ Giăng khi ông được thấy vinh hiển của Ngài. Xin lưu ý, nghề nghiệp của tôn giáo cha truyền con nối đi kèm với sự bức hại— thử thách là ở bên ngoài, và phước lành ở đây là chung; họ phải giữ đức tin tốt của họ giữa những sa bại chung.

Tiếp theo, ở Bẹt-găm, chúng ta có bản án dò xét theo từng lời, nơi sự hư hoại được cho phép. Vì vậy, phước lành là đặc biệt. Tiếp theo, chúng ta có - không phải xét xử bởi lời Chúa, lẽ thật được khải thị, nhưng - Chúa đang dò xét tất cả những gì ở trong lòng: mắt Ngài như ngọn lửa rực cháy; và có phán quyết theo quyền cai trị. Và điều này khép lại lịch sử công khai của hội thánh nói chung. Và ngôi sao mai, sự xuất hiện và vương quốc của Đấng Christ, được mang đến làm đối tượng của niềm hy vọng. Ở đây cũng không có lời mời ăn năn. Trong thơ đầu tiên có. Trong hội thánh bị bắt bớ có sự khích lệ. Trong thơ thứ ba là Bẹt găm đã có lời khuyên ăn năn. Trong hội thánh thứ tư, kẻ xấu có không gian để ăn năn, nhưng không ăn năn. “Kìa, Ta sẽ quăng,” và “Ta sẽ giết,” là tuyệt đối (Khải 2: 22-23-Nầy, ta quăng nó trên giường bịnh, và cũng ném những kẻ phạm tội ngoại tình với nó vào hoạn nạn lớn, miễn chúng nó ăn năn công việc mình thì thôi.  Ta sẽ lấy sự chết mà giết con cái nó, ….”

Cộng đồng Sạt-đe rõ ràng là sự bắt đầu mới. Đấng Christ có bảy ngôi sao. Họ thuộc về Ngài; nhưng Ngài không nói Ngài cầm chúng trong tay hữu của mình. Và Ngài có bảy Linh - một điểm vẫn chưa được chú ý, nhưng đánh dấu rằng dù ở trạng thái nào của Hội thánh, Ngài cũng có sự cung cấp đầy đủ ân tứ - Thánh Linh, trong mọi khả năng để hành động và tôn vinh Đức Chúa Trời. Nhưng tôi nghĩ điều đó nhìn vượt quá hội thánh Thi-a-ti-rơ . Đó là năng lực không thường xuyên, nhưng là một năng lực trên thứ tự bình thường, và một năng lực phù hợp với cá nhân Ngài. Do đó, nó sẽ được tìm thấy, như mỗi đặc điểm của Đấng Christ trong ba giáo hội cuối cùng, để tiếp cận với cảnh tượng sắp tới, tức là chính đặc điểm đó. Không ai trong ba hội thánh cuối được đề cập đến trong mô tả về Con người. Chúng là những đối tượng và nền tảng mới của đức tin; không phải là các đặc điểm được quy định cho giao tiếp của giáo hội, hoặc của việc sử dụng được tiết lộ đó.

Do đó, nếu không trung thành, Sạt-đe không được đánh giá là hội thánh, như Thi-a-ti-rơ, mà đã được coi là thế giới. Những người đắc thăng có kết quả chung là sự công bình, không bị xóa tên khỏi sách sự sống, và được tuyên xưng tên tuổi riêng lẻ trước mặt Đức Chúa Cha, như họ đã tuyên xưng Đấng Christ trước thế giới.

Ở Phi-la-đen-phi, tất cả sự tự phụ của giáo hội đều chống lại họ. Nhưng tước hiệu tối cao của Đấng Christ về việc đóng và mở cửa dành cho họ. Họ phải giữ lời nhẫn nại của Ngài. Tất cả điều này là không thuộc về giáo hội. Đấng Christ chờ đợi kẻ thù của Ngài làm bệ chân cho Ngài. Về mặt này, Ngài tiếp tục cuộc sống của mình trên đất. Các thánh đồ cũng vậy. Họ bước đi giữa thời kỳ hư hỏng sắp đóng lại, giữ lời của Đấng Christ. Do đó có chữ  "của Ta".

 Lao-đi-xê đi xa hơn. Vì Đấng Christ làm chứng về sự sáng tạo mới, thay vì Hội thánh, là điều Ngài khước từ. Phải có sự công bình thuộc linh - sự công bình của các thánh đồ, theo sự thanh khiết của Đức Chúa Trời và sự biện biệt thực sự từ Đức Chúa Trời, chỉ được biết qua Đấng Christ. Ngài đã không ngừng yêu mến hội thánh, tìm kiếm sự sốt sắng và ăn năn của ai đó. Vương quốc là tất cả những gì được hứa hẹn ở đây. Vị trí khác nhau của cảnh báo trong ba lá thơ cuối đã được thông báo.

PHI-LA-ĐEN-PHI-

 (Đấng Christ tự giới thiệu chính mình )

 Khải Huyền 3: 7, “Ngươi cũng hãy viết cho sứ giả của Hội thánh tại Phi-la-đen-phi rằng: 'Đấng thánh, Đấng chân thật, Đấng có chìa khoá của Đa-vít, mở thì không ai đóng được, đóng thì không ai mở được, phán rằng….”.

Chúa Giê-su Christ được nhìn nhận theo ba cách: trước tiên là "Đấng Thánh", sau đó là "Đấng Chân Thật" và cuối cùng là "Đấng có chìa khóa của Đa-vít." Rõ ràng là Đấng Christ không được giới thiệu trước hội thánh này với tư cách chính thức của Ngài là Đấng cầm bảy ngôi sao và đi giữa bảy chân đèn bằng vàng. Nhưng Ngài được trình bày trong vinh quang đạo đức của Ngài.

Ngài là "Đấng Thánh" - Ngài là người thoát khỏi mọi ô nhiễm của tội lỗi và hoàn toàn tách biệt khỏi các tội nhân. Về phương diện cá nhân, Ngài luôn luôn như vậy, chỉ trên thập tự giá mà Ngài đứng ở vị trí của chúng ta với tư cách là người đại diện, nên Ngài đã bị trở nên tội lỗi và do đó bị Đức Chúa Trời từ bỏ, bởi vì Đức Chúa Trời là thánh (2 Cor. 5: 21). Nhưng Ngài đã sống lại, các tội lỗi thế giới đã được xóa bỏ, con người phạm các tội lỗi sẽ bị xét xử và bị loại khỏi tầm nhìn của Đức Chúa Trời một cách hợp pháp, và với tư cách là Đấng Christ Phục sinh, Ngài là "thánh khiết, trong trắng, không ô uế, biệt khỏi tội nhân, được cao hơn các từng trời" (Heb. 7:26).

Trong lời cầu nguyện nơi Giăng 17, chúng ta học được hai cách mà sự thánh khiết của Chúa thực tế được truyền vào trong các tín nhân. Trước hết, đó là bởi quyền năng thanh tẩy của Lời Đức Chúa Trời, vì Chúa đã phán, "Xin Cha lấy lẽ thật (sự thật) thánh hóa họ; Lời Cha tức là lẽ thật" (câu  17) Thứ hai, đó là nhờ có Đấng Christ trước mặt chúng ta như một chủ thể trong vinh quang, vì Ngài phán: "Con vì họ tự biệt ra thánh, hầu cho họ cũng nhơn lẽ thật mà được thánh hóa vậy" (câu 19).

Lời Kinh thánh kiểm tra suy nghĩ của chúng ta, và các lời và cách thức của chúng ta khiến chúng ta lên án tất cả những gì thuộc về xác thịt. Lời Kinh thánh cũng bày tỏ cho chúng ta biết Đấng Christ trong vinh quang, là khuôn mẫu hoàn hảo của sự thánh khiết phù hợp với Đức Chúa Trời. Khi chúng ta nhìn vào Chúa, chúng ta sẽ được thay đổi thành cùng một hình ảnh từ vinh quang đến vinh quang. Ngài tách biệt khỏi mọi điều ác và tách biệt với các tội nhân, và khi chúng ta kêu cầu Chúa, chúng ta cũng có trách nhiệm kiềm chế sự bất nghĩa và chia tay với những người ghì mài trong sự bất nghĩa. Chúng ta phải tẩy sạch mình khỏi những chiếc bình  làm điều ô nhục (2 Ti 2: ​​19-21). Không có sự thánh thiện nào mà không tách rời khỏi sự dữ và khỏi những kẻ nắm giữ điều ác.

Vậy thì Đấng Christ là "Đấng Chân Thật". Tất cả những gì Ngài là, Ngài đều hoàn hảo. Mọi điều Ngài làm và mọi điều Ngài nói đều hoàn hảo tuyệt đối. Ngài không chỉ chân thật một phần, mọi thứ đều hoàn hảo. Nếu Ngài ta là ánh sáng, thì là "ánh sáng thực". Nếu Ngài là bánh từ trời xuống, thì "bánh thật". Nếu Ngài là cây nho, thì "cây nho thực sự". Nếu Ngài là nhân chứng, thì “nhân chứng trung thành”. Ngài có làm chứng về ​​chính mình không? "Lời chứng của Ngài là sự thật". Ngài có phán xét không? "Sự phán xét của Ngài là sự thật". Sự bình đẳng với Đấng Christ với tư cách là "Đấng Thánh" đòi hỏi phải tách khỏi mọi sự hư hoại của xác thịt, điều được thể hiện rõ nhất nơi Thi-a-ti-rơ. Việc công nhận Đấng Christ là "Đấng Chân Thật" sẽ giải thoát Sạt-đe khỏi chủ nghĩa hình thức và không thực tế.

Vì vậy, Chúa có "chìa khóa của Đa-vít". Chìa khóa không liên quan trực tiếp đến cộng đồng Phi-la-đen-phi và sự điều hành của họ, nhưng liên quan đến vương quốc và quyền cai trị (Mathio 16:19). Câu trích dẫn từ Ê-sai 22:22, và bối cảnh của đoạn văn kết nối ý tưởng về quyền cai trị với chìa khóa, vì trong câu trước Chúa nói, "lấy quyền bính của ngươi trao vào tay người---Ta sẽ đặt chìa khóa nhà Đa-vít trên vai người”.

Hai biểu hiệu quan trọng của quyền cai trị trong Kinh thánh là thanh gươm và chìa khóa. Thanh gươm tượng trưng cho việc thực hiện quyền quản trị bằng cách phán xét cái ác; chìa khóa là vận dụng quyền cai trị bằng cách ngăn chặn (đóng) điều ác hoặc ban cho (mở) các phước lành. Sẽ đến ngày Chúa sẽ sử dụng thanh gươm trong một cuộc phán xét áp đảo trên hội thánh. Ngày nay, Ngài đang sử dụng chìa khóa thay mặt cho dân của Ngài, để dọn đường cho tất cả những gì thuộc về Ngài và tránh xa tất cả những gì trái với Ngài. Thật vui biết bao khi biết Chúa Giê-su Christ là "Đấng Thánh" và "Đấng Chân thật" và là “Đấng có chìa khóa của Đa-vít”.

NƯỚC ĐỨC CHÚA TRỜI VÀ NƯỚC TRỜI-

Thánh ngữ “nước trời”, bản Truyền thống dịch là “nước thiên đàng”, nguyên văn là “The kingdom of the heavens”—vương quốc các tầng trời. Thành ngữ nầy là một thành ngữ đặc biệt chỉ xuất hiện 32 lần trong sách Mathio.

Nước trời kéo dài 3000 năm, 2000 năm thời Tân ước và 1000 năm bình an.

Còn thành ngữ “nước Đức Chúa Trời”—the kingdom of God, xuất hiện 72 lần trong cả bộ kinh Tân ước, và cũng có xuất hiện một số lần trong sách Mathio nữa, khiến cho  tín nhân rối loạn tâm trí, khó phân biệt được các phương diện khác nhau của vương quốc.

Nước Đức Chúa Trời kéo dài từ cõi đời đời quá khứ đến cõi hằng hữu tương lai. Đó là  nói về chiều dài của thời gian. Còn nói theo phương diện khác, nước Đức Chúa Trời là lãnh vực của Chúa.

 Giăng 3:3, 5, “Quả thật, quả thật, ta nói cùng ngươi, nếu người nào chẳng được tái sanh, thì không thể thấy được nước Đức Chúa Trời--Quả thật, quả thật, ta nói cùng ngươi, nếu người nào chẳng bởi nước và Thánh Linh mà sanh, thì không thể vào nước Đức Chúa Trời được”. Nước Đức Chúa Trời là một lãnh vực thuộc linh, không thấy được hiện nay.

Nhờ được tái sinh, chúng ta mới thấy, là cảm nhận được, lãnh vực của Chúa, và bước vào đó cư trú đời đời, tương đương vào trong Đức Cháu Trời và sống đời đời trong đó. Vương quốc động vật, thí dụ của chó mèo, khác vương quốc con người. Động vật không hiểu vương quốc của con người, nên chỉ người tái sinh sẽ hiểu và vào nước củaa Đức Chúa Trời mà thôi.

 Khi học sách Mathio chúng là phải chú ý và cần có liên hệ mật thiết đúng đắn với nước trời. Nếu ngày nay bạn được nước trời nầy cai trị trong lòng, thì trong thiên niên kỉ sau đây, bạn mới được thu nhận làm công dân của nước trời trong 1000 năm. Lúc ấy nước trời hiển lộ 1000 năm trên đất