Chủ Nhật, 12 tháng 9, 2021

CHIM BỒ CÂU ĐẬU TRÊN NGƯỜI THỨ HAI-

 Mathio 3: 16, “kìa, các từng trời mở ra, Ngài thấy Thánh Linh của Đức Chúa Trời ngự xuống như bồ câu đậu trên Ngài”.

Chim bồ câu của Nô-ê không tìm được chỗ nào để đáp chân nói lên lệnh Chúa Giê-hô-va cấm đổ dầu thánh trong đền thánh trên loài người xác thịt (Xuất. 30:32). Thời gian từ Nô-ê đến Giăng Báp tít dài khoảng 2400 năm, Đức Thánh Linh có tạm giáng xuống trên các vua, tiên tri, thầy tế lễ thánh trong Israel, nhưng Ngài không ngự được vào lòng họ và không thể cư ngụ vĩnh viễn với họ, vì chưa có sự cứu chuộc của Đấng Christ.

 Khởi đầu thời đại mới, Đức Chúa Trời làm phép lạ, cho sinh ra một Người thứ hai (1 Cor 15: 47), Con vô tội  của người nữ trinh, là Đấng Thánh (Lu-ca 1:35), là Con của Đức Chúa Trời, thì trên Người nầy Linh Đức Chúa Trời, như Chim Bồ Câu đã đáp đậu được đến đời đời. Rồi từ Con Người thứ hai vô tội nầy, sau khi Ngài sống lại, thì Chim Bồ Câu  đáp đậu và cư  ngự đời đời trong dòng dõi mới của Người thứ hai nầy.

 Ngày Chim Bô câu, là Đức Thánh Linh giáng trên Chúa Giê-su là ngày Con Người Chúa Giê su được xức dầu làm Đấng Mê-si-a (Đấng Christ), dù bên trong tâm linh của Người, Chúa Ba Ngôi cũng đã ngự vào đó đời đời rồi, khi Ngài còn ở  trong lòng mẹ.

 Nên vào ngày mỗi tội nhân tin và tiếp nhận Đấng Christ, Chim Bồ Câu cũng giáng hạ trên người đó bên ngoài và ban Thánh Linh bên trong tâm linh người nữa. Từ ngày đó mỗi tín nhân được gọi là người Christ, người của Đấng được xức dầu, là Cơ Đốc nhân, là những kẻ được xức dầu nhỏ hơn (Xem Heb 1: 9b). Mức lượng dầu thánh xức trên nhân tánh của Chúa trổi hơn trên chúng ta.

 Sau khi được xức dầu trong báp têm bằng nước, Chúa Giê-su chính thức thi hành chức vụ, sự xức dầu, sự việc Bồ Câu thánh đậu trên Ngài cũng có thể ví sánh là báp têm bằng (hay trong) Thánh Linh cho Ngài. Nhờ báp têm trong Thánh Linh, Ngài thi hành chức vụ trong ba năm rưỡi để tạo ra sự cứu chuộc, sự cứu rỗi đầy đủ cho nhân loại đến đời đời.

 Ngày hôm nay mỗi tín nhân tiếp nhận Chúa được tái sinh, chịu báp têm trong nước, đáng lẽ cũng là ngày họ được kinh nghiệm báp-têm trong Thánh Linh. Theo 1 Cor 12:13, Chúa Giê-su đã làm báp tên cho toàn bộ Thân Thể của Ngài một lần đủ cả, trong lễ Ngũ tuần tại Jerusalem và một lần phụ thêm tại nhà Cọt nây. Ngày nay tín nhân không nên và không cần cầu xin Chúa báp têm cho mình trong Thánh Linh, mà phải tìm cách cho mình được thừa hưởng và kinh nghiệm báp têm trong Thánh Linh như vậy cách hiện thực.

Thứ Bảy, 11 tháng 9, 2021

CHÚA GIÊ-SU CHỊU CÁM DỖ?

 Ma-thi-ơ 4: 1, “Bấy giờ Thánh Linh đưa Đức Jêsus đến đồng vắng để chịu Ma quỷ cám dỗ”.

Khi xem xét chủ đề trang trọng và quan trọng về sự cám dỗ của Chúa, chúng ta cần nhớ rằng Ngài là Đức Chúa Trời và là con người trong một ngôi vị. Trong khi thực sự là con người như thể Ngài chưa bao giờ là Đức Chúa Trời, song le Ngài vẫn thực sự là Đức Chúa Trời như thể Ngài chưa bao giờ trở thành con người, và do đó chúng ta không được nghĩ Ngài chỉ là người bị thử thách, như A-đam ở trong vườn Ê-đen.

Việc thử thách Chúa Giê-xu trong đồng vắng không phải để xem liệu Ngài có phạm tội hay không, nhưng để chứng minh rằng Ngài hoàn toàn là Đấng không có tội và do đó Ngài là sự thay thế thích hợp cho những tội nhân cả về bản chất và thực tế.

Khi câu hỏi được đặt ra (có lẽ là câu hỏi ngây thơ), "Có thể nào Chúa Giê-su đã phạm tội không?" chúng ta cần cân nhắc trước khi trả lời trong câu khẳng định điều gì sẽ xảy ra nếu Ngài phạm tội. Ngài không phải là hai thân vị, mà là một. Ngài là Con của Đức Chúa Cha với hai bản tính là phàm nhân và thần thượng. Những bản chất này không bao giờ có thể tách rời sau khi Ngài hóa thân làm người

Bản chất nầy không thể hành động đối lập với bản chất kia; do đó ý nghĩ về tội lỗi liên quan đến Ngài là hoàn toàn ghê tởm. Chúa có thể nói, “Người cai trị thế giới này sẽ đến, và hắn không có gì trong Ta” (Giăng 14:30). Không có kẻ phản bội ẩn nấp bên trong Ngài. Ngay từ khi Ngài sinh ra, Ngài đã là “Đấng Thánh” (Lu-ca 1:35). Sự cám dỗ đã chứng tỏ Ngài là tất cả những gì Đức Chúa Trời Cha nói về Ngài, là: Con yêu dấu của Ngài, người mà Ngài đã tìm thấy tất cả niềm vui của mình (Ma-thi-ơ 3:17).

Hai Công Cụ Làm Ác Của Sa-tan-- Hai Con Thú-

Trong Khải Huyền 13, chúng ta có sự phát triển rõ ràng và đầy đủ về công cụ làm điều ác của Sa-tan. Chúng là hai thú mười sừng và hai sừng. Trước hết, đối với con rồng, kẻ dùng đuôi quét một phần ba  các ngôi sao xuống trái đất. Satan dưới hình thức của Đế chế La Mã, đã trao ngai vàng và nhiều quyền hành của hắn cho con thú thứ nhất. Con thứ hai không chỉ sử dụng quyền lực hành chính đầu tiên trước mặt con rồng, mà còn là sức mạnh chủ động của cái ác để dẫn dắt loài người nhìn nhận con vật đầu tiên, là con rồng.

Con thú là Đế chế La Mã ban đầu, nhưng phần lớn được sửa đổi theo tính cách mới. Nó có sự hoàn chỉnh hoàn hảo trong các hình thức chính phủ hoặc những người đứng đầu, nhưng bao gồm mười vương quốc. Nó không có mười hai sừng; ngụ ý không đầy đủ. Bảy sẽ là sự hoàn chỉnh của một loại cao hơn. Chiên Con có bảy sừng; người phụ nữ, mười hai ngôi sao trên đầu. Một là sự hoàn hảo trong chính nó; còn cái kia là hành chính (12 sao) khác ở con người. Bảy là số nguyên tố cao nhất (bạn không thể tạo ra nó); mười hai, số chia hoàn hảo nhất, bao gồm các phần tử giống nhau, nhưng được nhân lên, 4 nhân cho 3. Vì vậy, bốn là sự hoàn hảo hữu hạn của loại người vô tín, cũng như một hình vuông và vẫn là một hình lập phương, hoàn toàn giống nhau về mọi mặt nhưng hữu hạn.

Nhưng con thú có nhiều tên phạm thượng. Đó là kẻ thù công khai của Đức Chúa Trời và Đấng Christ của Ngài. Nó đã hấp thụ các đế chế trước nó và đại diện cho các đế chết qua rồi. Con rồng, sức mạnh trực tiếp của Sa-tan dưới hình thức Đế chế La Mã ngoại đạo, đã trao ngai vàng và quyền lực của mình cho con thú mới này. Điều đó không thuộc về Chúa. Đức Chúa Trời không sở hữu quyền năng nào trên trái đất. Trái đất đã có chiến tranh với Ngài.

BÁP-TÊM RỬA TỘI-

Công vụ 22:16, “Nay anh còn dần dà làm chi? Hãy chờ dậy, cầu khẩn danh Ngài mà chịu báp-têm, và rửa các tội của anh đi”.

Từ “rửa” theo nguyên văn là ἀπολούω, phiên âm là apolouō, đọc là ap-ol-oo'-o, tiếng Anh là release, set free, wash away—giải phóng, tẩy trừ đi. Bạn nhớ chữ “các tội: thuộc số nhiều, sins, ám chỉ các hành vi tội lỗi.

Giáo hội kia rao giảng cách sai lầm là chỉ cần được rảy nước thánh lên đầu, người tín đồ sẽ được rửa tội, được sạch các tội lỗi đời đời.

Sự thật của báp-têm bằng nước tại đây cho Sau-lơ, tức là cho Phao lô, sẽ giải phóng ông, xóa đi các tội lỗi, hành vi gian ác trước đây mà ông đã làm cho các cộng đồng dân Chúa.

 Lu ca mô tả, “Vả, Sau-lơ cứ thở hơi ngăm đe và tàn sát tín đồ của Chúa, ….hễ gặp ai thuộc về Đạo, bất cứ đờn ông đờn bà, thì trói giải về Giê-ru-sa-lem” (Công 9:1-2). Ông nói “Tôi từng bắt bớ Đạo nầy cho đến chết, bất kỳ đàn ông, đàn bà đều trói bỏ tù-- Tôi cũng đã ….bỏ tù nhiều thánh đồ, và lúc họ bị giết, tôi cũng bỏ thăm ưng thuận. Lại ghe phen tôi hình phạt họ trong các nhà hội, ra sức khiến họ lộng ngôn, và vì tôi giận họ quá đỗi, nên đuổi theo bắt bớ cho đến các thành ngoại quốc” (Công 22: 4; 26:10-11). Ông nói, “Thưa Chúa, chính họ biết rằng trong mỗi nhà hội tôi từng bỏ tù và đánh đòn những người tin Ngài.  Lại khi huyết Ê-tiên là chứng nhân của Ngài bị đổ ra, tôi cũng đứng một bên, tán thành và giữ áo xống những kẻ giết người” (Công 22:19-20).

 Những tội ác của Phao-lô phạm đến Chúa và nhà của Ngài, gây một bầu sát khí, một sự kinh sợ và ghê tởm với cộng đồng dân Chúa.

Nên khi Phao-lô được báp- têm công khai trong danh của Chúa Giê-su Christ, thì trong lòng ông được Chúa ban cho sự sống mới, đầy dẫy Thánh Linh ngay, còn bên ngoài, báp têm bằng nước đó giải phóng ông khỏi tình trạng thù ghét đối với các Cơ Đốc nhân, và nước báp-têm đó xóa đi những tội ác, khỏa lấp những việc bắt bớ của ông trên các hội thánh. Dân Chúa không còn sợ ông nữa, và bỏ qua những gian ác của ông.

Về một mặt, báp têm là rửa đi các tội ác của ông đối với cái nhìn của các Cơ Đốc nhân thời đó.TỘI-

 Công vụ 22:16, “Nay anh còn dần dà làm chi? Hãy chờ dậy, cầu khẩn danh Ngài mà chịu báp-têm, và rửa các tội của anh đi”.

Từ “rửa” theo nguyên văn là ἀπολούω, phiên âm là apolouō, đọc là ap-ol-oo'-o, tiếng Anh là release, set free, wash away—giải phóng, tẩy trừ đi. Bạn nhớ chữ “các tội: thuộc số nhiều, sins, ám chỉ các hành vi tội lỗi.

Giáo hội kia rao giảng cách sai lầm là chỉ cần được rảy nước thánh lên đầu, người tín đồ sẽ được rửa tội, được sạch các tội lỗi đời đời.

Sự thật của báp-têm bằng nước tại đây cho Sau-lơ, tức là cho Phao lô, sẽ giải phóng ông, xóa đi các tội lỗi, hành vi gian ác trước đây mà ông đã làm cho các cộng đồng dân Chúa.

 Lu ca mô tả, “Vả, Sau-lơ cứ thở hơi ngăm đe và tàn sát tín đồ của Chúa, ….hễ gặp ai thuộc về Đạo, bất cứ đờn ông đờn bà, thì trói giải về Giê-ru-sa-lem” (Công 9:1-2). Ông nói “Tôi từng bắt bớ Đạo nầy cho đến chết, bất kỳ đàn ông, đàn bà đều trói bỏ tù-- Tôi cũng đã ….bỏ tù nhiều thánh đồ, và lúc họ bị giết, tôi cũng bỏ thăm ưng thuận. Lại ghe phen tôi hình phạt họ trong các nhà hội, ra sức khiến họ lộng ngôn, và vì tôi giận họ quá đỗi, nên đuổi theo bắt bớ cho đến các thành ngoại quốc” (Công 22: 4; 26:10-11). Ông nói, “Thưa Chúa, chính họ biết rằng trong mỗi nhà hội tôi từng bỏ tù và đánh đòn những người tin Ngài.  Lại khi huyết Ê-tiên là chứng nhân của Ngài bị đổ ra, tôi cũng đứng một bên, tán thành và giữ áo xống những kẻ giết người” (Công 22:19-20).

 Những tội ác của Phao-lô phạm đến Chúa và nhà của Ngài, gây một bầu sát khí, một sự kinh sợ và ghê tởm với cộng đồng dân Chúa.

Nên khi Phao-lô được báp- têm công khai trong danh của Chúa Giê-su Christ, thì trong lòng ông được Chúa ban cho sự sống mới, đầy dẫy Thánh Linh ngay, còn bên ngoài, báp têm bằng nước đó giải phóng ông khỏi tình trạng thù ghét đối với các Cơ Đốc nhân, và nước báp-têm đó xóa đi những tội ác, khỏa lấp những việc bắt bớ của ông trên các hội thánh. Dân Chúa không còn sợ ông nữa, và bỏ qua những gian ác của ông.

Về một mặt, báp têm là rửa đi các tội ác của ông đối với cái nhìn của các Cơ Đốc nhân thời đó.