Thứ Ba, 1 tháng 2, 2022

Cậu Bé Bị Quỷ Ám-

Mác 9: 14-29; Ma-thi-ơ 17: 14-21-

Đó là một sự thật khủng khiếp rằng thế giới này đang nằm dưới quyền lực của Sa-tan. Đấng Cứu Rỗi đã đau đớn nhắc nhở về điều này khi Ngài xuống khỏi núi thánh sau khi biến hình. Ngài gặp một đám đông bao gồm những thầy thông giáo và một cậu bé bị quỷ ám tội nghiệp đang nằm gục giữa họ, sùi bọt mép. Các môn đệ của Ngài đã ở đó, nhưng vì thiếu đức tin nên họ đã bất lực trước sức mạnh của kẻ thù. Mặc dù họ đã được Đức Chúa Trời kêu gọi và ban tặng quyền đuổi quỷ (Ma-thi-ơ 10:1), họ không thể làm gì trong trường hợp khẩn cấp này.
Khi hỏi ra, Chúa mới biết rằng cậu bé đã bị quỷ ám từ khi còn nhỏ. Đây là một hình ảnh rất rõ ràng về nhân loại của chúng ta. Họ đã rơi vào tay của Sa-tan ngay từ buổi đầu, chẳng hạn như trong thời của Vườn Địa Đàng. Cậu bé nghèo vừa câm vừa điếc (Mác 9:25), minh họa tình trạng thuộc linh của mỗi một người đại diện cho A-đam sa ngã. Người đàn ông không hối cải không có gì để nói với Đức Chúa Trời và anh ta cũng không nghe được các điều răn của Đức Chúa Trời.
Đối với anh, Chúa giống như Đấng không hiện hữu. Đứa trẻ đau khổ thường xuyên gặp nguy hiểm đến tính mạng. Cha nó nói về uế linh trong nó: "Quỷ còn ném nó vào lửa và xuống nước nhiều lần để giết nó". Cũng vậy, mọi tội nhân chưa được hoán cải đều có nguy cơ gặp rủi ro, không chỉ từ những tai họa tạm thời, mà còn về sự trừng phạt đời đời. Nhà lãnh đạo (sa-tan) do con người bầu ra thực sự là một kẻ lừa bịp tàn nhẫn. Giá như mọi người có thể nhìn thấy sự thật này!
Thất vọng trong các môn đồ, những người thực sự có thể sử dụng danh của Đấng Cứu Rỗi một cách quyền năng, thì người cha tuyệt vọng quay về chính Chúa; nhưng với niềm tin nhỏ. "Nếu Ngài có thể làm điều gì đó, hãy thương xót chúng tôi và giúp đỡ chúng tôi!" (Mác 9: 22). Còn lời nào để hướng về Chúa là Đấng trên hết! Đấng đã tạo ra vũ trụ và mọi thứ trong đó chắc chắn có thể đập vỡ sức mạnh của Sa-tan. Sa-tan chỉ là một sinh vật trong tay của Chúa. Những con quỷ quyền năng nhất luôn biết Chúa là ai và là gì; tuy nhiên, con người hiếm khi biết như vậy.
Ngày nay, các tôi tớ của Đấng Christ có đặc ân không chỉ rao giảng những gì Ngài có thể làm, mà còn giảng những gì Ngài đã làm. Sau khi hạ mình đến chết để chuộc tội, Ngài thực sự có thể công bố những người bị giam cầm được phóng thích, Người mù lòa được sáng mắt" (Lu-ca 4: 18). Không ai phải ở dưới ách khủng khiếp của Sa-tan dù chỉ một giờ; chỉ một lời kêu gọi đơn giản, Chúa chiến thắng trong vinh quang của thiên đàng khiến một linh hồn được tự do vĩnh viễn.
“Đối với câu “nếu Ngài có thể ”- bất cứ điều gì cũng có thể đối với người tin Chúa,” Đấng Cứu Rỗi nói về Đức Chúa Cha. Ở đây chúng ta tìm thấy bí quyết của phước lành và sự giải thoát đời đời: Đó không phải là nỗ lực của con người, có thể là quyết tâm, lời cầu nguyện hay sự tôn giáo, mà là niềm tin đơn giản vào Con Đức Chúa Trời. Phúc âm có ý định, "mở mắt họ, chuyển họ từ tối tăm qua sáng láng, từ quyền lực của Sa-tan trở về cùng Đức Chúa Trời; hầu cho bởi đức tin nơi Ta, họ nhận được sự tha tội và hưởng phần gia tài cùng với các thánh đồ" (Công vụ 26:18).
Với những giọt nước mắt, người cha thốt lên: "Tôi tin tưởng, hãy giúp sự không tin tưởng của tôi!" Ngay lập tức, phước lành đến và đứa trẻ được cứu chuộc mãi mãi. Mỗi ba phuc âm đầu tiên đều ghi lại sự việc cảm động này; Tin Lành Mác, như thường lệ, với rất nhiều chi tiết.
-
Núi Và Thập Tự Giá-
Ma-thi-ơ 17: 1-8
Chúa ở trên cái gọi là Núi Biến hình và trên Thập tự giá - những sự đối lập khó nhọc của Ngài có thể mạnh hơn. Chúng ta hãy nghĩ về một vài khác biệt ấn tượng trong giây lát:
Trên núi, khuôn mặt của Chúa tỏa sáng như mặt trời (Math 17: 2), trong khi trên thập giá, hình dáng của Ngài méo mó, tiều tụy hơn bất cứ người nào (Êsai 52:14).
Trên núi, y phục của Người trở nên trắng như ánh sáng (Math. 17: 2), nhưng trên thập giá Người đã bị lột áo (Mat. 27:35).
Trên núi, Ngài được hai người nổi tiếng của Đức Chúa Trời bao quanh (Math. 17: 3), còn hai kẻ sống ngoài vòng pháp luật treo bên cạnh Chúa trên thập giá (Math 27: 38).
Trên núi có đám mây ánh sáng thể hiện sự hiện diện của Đức Chúa Trời (Math 17: 5), nhưng trên thập giá có bóng tối và Đức Chúa Trời đã bỏ rơi Ngài (Math 27: 45, 46).
Trên núi có thể nghe thấy tiếng của Đức Chúa Trời Cha bày tỏ niềm vui sướng đối với Con mình (Math 17: 5), nhưng trên thập giá, Đức Chúa Trời thánh khiết đã che giấu mình trong im lặng khi Con là Chúa Giê-su kêu lên với Ngài (Math 27: 46).
Thật tuyệt vời làm sao khi Chúa của sự vinh hiển này, Đấng một ngày nào đó sẽ cai trị toàn thế giới, vì đã sẵn sàng bị treo trên thập tự giá vào ngày ấy!

Môi-se Và Ê-li-

Mathio 17

Môi-se và Ê-li là những người vĩ đại của Đức Chúa Trời. Nhưng cả hai đều mắc phải một sai lầm rất nghiêm trọng. Môi-se đã đập vào tảng đá hai lần trong sa mạc, do đó phá hủy hình ảnh rằng phước lành xuất phát từ tảng đá, điều chỉ được đập một lần - Chúa Giê-su Christ chịu chết một lần thôi.. Ê-li tố cáo dân của Đức Chúa Trời trước mặt Đức Chúa Trời và tội lỗi duy nhất nầy của ông được nhắc lại trong Tân Ước (Rô-ma 11).
Vì vậy, Môi-se bị từ chối vào đất, mặc dù ông đã dẫn dân Y-sơ-ra-ên băng qua sa mạc trong bốn mươi năm. Ê-li đã được Đức Chúa Trời giao nhiệm vụ xức dầu cho một người kế vị. Điều đó không bao giờ xảy ra với các nhà tiên tri khác - một dấu hiệu rõ ràng rằng lời chứng cho dân chúng vào thời điểm này chưa được hoàn thành bởi Ê-li, nhưng sẽ được tiếp tục bởi Ê-li-sê.
Ngay cả khi tất cả chỉ là như vậy, thì đó chính là hai người mà Đức Chúa Trời ban đặc ân: Môi-se được Đức Chúa Trời chôn cất. Ê-li khởi động lên bầu trời. Và cả hai cùng hiện ra trên Núi Hóa hình với Đấng Christ (Math. 17). Vì vậy, trong khi Đức Chúa Trời thi hành kỷ luật, Ngài bày tỏ sự đánh giá cao đối với sự phục vụ tận tâm của họ. Đây là một đặc điểm tuyệt đẹp của ân điển Đức Chúa Trời, mà chúng ta có thể nhận ra giữa những đường lối nghiêm khắc của Ngài!
-
Hành Trình Mà Không MangTheo Túi Bạc-
Lu-ca 9,3; Lu-ca 22: 35-36;
Ma-thi-ơ 17: 24-27. "Khi đến thành Ca-bê-na-um, những người thu thuế đền thờ đến hỏi Phi-e-rơ: “Thầy các anh có nộp thuế không?” Phi-e-rơ đáp: “Có.” Khi Phi-e-rơ vào nhà, Đức Chúa Jêsus hỏi người trước: “Si-môn ơi, con nghĩ sao? Các vua thế gian bắt ai làm sưu, đóng thuế? Các con trai mình hay người ngoài?” Phi-e-rơ thưa: “Người ngoài.” Ngài phán rằng: “Vậy thì các con trai được miễn. Nhưng để khỏi tạo cớ vấp phạm cho họ, con hãy ra biển câu cá, bắt lấy con cá nào mắc câu đầu tiên, mở miệng nó ra, sẽ thấy một đồng bạc. Hãy lấy đồng bạc ấy đóng thuế cho Ta với con!”
Chúa đã sai các môn đệ ra đi và bảo họ rằng, các con không được mang tiền theo mình (Math. 10:10; Mác 6: 8; Lu. 9:3). Họ nên tin cậy vào sự cung cấp và giúp đỡ của Đấng Mê-si.-a. Và quả thật họ chẳng thiếu thốn gì (Lu. 22: 35).
Kinh thánh cho thấy những trường hợp là họ không cần mang theo ví tiền, vì Chúa đã cung cấp cho họ:
Khi được yêu cầu nộp thuế đền thờ, Phi-e-rơ không phải lấy tiền của mình Ông tìm thấy đồng tiền trong miệng một con cá mà Chúa đang truyền lệnh con cá ấy vào cây cần câu của ông (Math. 17, 24-27).
Khi Phi-líp lo lắng về việc ai sẽ là người trả tiền mua đồ ăn cho đám đông, cuối cùng anh ấy thấy rằng không phải bỏ ra một xu nào. Chúa hóa năm cái bánh và hai con cá mà một cậu bé cung cấp -- một đám đông được cho ăn no nê (Giăng 6: 1-9).
Ngay cả khi ngày nay dù chúng ta có bổn phải đi khắp nơi mà không cần đem ví tiền theo (Lu. 22:36). Chúng ta cũng đừng quên rằng chúng ta đang giao thiệp với NHÀ QUÝ PHÁI giàu có, người biết rõ mọi vấn đề tài chính của chúng ta và ngày nay vẫn có câu trả lời” -- "Ngài có khả năng ban cho".

CỰU ƯỚC Và TÂN ƯỚC--

Tân Ước được ẩn giấu trong Cựu Ước. Cựu Ước được mở ra trong Tân Ước.

Cựu Ước là sự chuẩn bị cho Đấng Christ, Tân Ước là sự mặc khải của Đấng Christ-
Cái chết cho bạn là gì: đường hướng cuối cùng khủng khiếp hoặc là sự vượt qua biên giới cách khéo léo?
Bí quyết của đời sống tín ngưỡng không phải ở nơi công cộng, mà là ẩn giấu.
--Đây là một cách phân loại khác của Kinh Thánh:
Sáng thế kí – Ê-xơ-tê: Ma-thi-ơ – Công vụ = Lịch sử
Gióp- Nhã ca: La Mã – Giu đe = Thực hành
Ê-sai – Ma-la-chi: Khải thị = tiên tri
Bức thư cho người La Mã cho thấy một tội nhân có thể được xưng nghĩa như thế nào trước mặt Đức Chúa Trời. Bức thư của Gia cơ cho thấy làm thế nào một thánh đồ có thể được biện minh, xưng nghĩa trước mặt mọi người. Nếu bạn xem xét sự khác biệt này, một mâu thuẫn bị cáo buộc giữa hai cuốn sách Kinh thánh này nhanh chóng tan biến.
Trong Kinh thánh, chúng ta phải phân biệt giữa những gì được báo cáo và những gì được dạy dỗ. Tất cả mọi thứ được báo cáo là do cảm thúc, nhưng không phải tất cả mọi thứ là sự hướng dẫn thần thượng. Phi-e-rơ không được Thánh Linh cảm thúc khi ông chối bỏ Chúa, nhưng bản báo cáo về sự chối bỏ của ông được cảm thúc viết ra. Vì vậy, có một số từ ngữ không được cảm thúc trong báo cáo được cảm thúc.
--Bốn sách phúc âm (một bộ phận):
Ma-thi-ơ: Ngài đã đến để hoàn thành mọi lời tiên tri Cựu ước (Math. 5:17).
Mác: Ngài đến phục vụ (Mác 10:45).
Lu-ca: Ngài ấy đến để cứu (Lu-ca 19:10).
Giăng: Ngài đến để tiết lộ Ngài là Ai và Ngài là Gì (Giăng 5:43).
-
NHỮNG LOẠI HÌNH CẦU NGUYỆN TIÊU CỰC-
Trong 1 Sa mu ên 1: bà An-ne miêu tả sự cầu nguyện của bà : “tôi đã
tuôn đổ hồn tôi ra trước mặt Đức GIA-VÊ”.
Khi bị vua đột xuất hỏi, Nê hê mi, quan hầu rượu của vua làm chứng sự cầu nguyện chớp nhoáng của mình trước khi trả lời với vua như sau: “Vì vậy nhà vua nói với tôi: "Tại sao mặt ngươi buồn-rầu dầu ngươi không bị bệnh? Đây chắc là buồn-rầu của tâm mà không là gì khác." Lúc đó tôi rất sợ-hãi. Và tôi tâu với nhà vua: "Nguyện xin nhà vua sống mãi mãi! Tại sao mặt tôi không buồn-rầu cho được khi thành ấy, nơi có mồmả của tổ-phụ tôi, nằm hoang tàn và các cổng của nó đã bị lửa thiêu đốt?" Thế thì nhà vua nói với tôi: "Ngươi muốn xin điều gì?" Thế là tôi cầu-nguyện cùng Đức Chúa TRỜI của trời. Và tôi nói với nhà vua: "Nếu nhà vua đẹp lòng, và nếu tôi-tớ nầy của bệ hạ đã tìm được ân-huệ trước mặt bệ hạ, xin sai tôi đến Giu-đa, đến cái thành có mồ-mả của tổ-phụ của tôi, để tôi được xây nó lại" (Nê 2 🙂.
Đọc Xuất hành 32, Đa ni ên 9, và Ha ba cúc 3… chúng ta thấy tình trạng xảy ra nóng hổi giữa dân Chúa trong thời của họ, đã đặt gánh nặng vào tấm lòng, tâm trí của các ông Môi se, Đa-ni ên, Ha ba cúc. Họ phải mất ăn, mất ngủ, trăn trở rên siếc cầu khẩn, kêu van, khóc lóc cùng Chúa về sự an lạc cho dân Israel.
Phao lô nói đến sự bền bĩ cầu nguyện cầu thay của Ê-pháp-ra, “Ê-pháp-ra, người hàng xứ với anh em, tôi tớ của Đức Chúa Jêsus Christ, có lời chào anh em; người vì anh em chiến đấu không thôi trong khi cầu nguyện, để anh em trở nên toàn vẹn và trọn niềm vâng phục mọi ý muốn của Đức Chúa Trời”.
Đọc qua những câu Kinh thánh trên đây tôi nhận thấy sự cầu nguyện của dân Chúa ngày nay trong các cộng đồng không giống như vậy:
--Cầu Nguyện Tôn Vinh Mình_
Lu ca 18:11-12 chép, “Người Pha-ri-si đứng và cầu-nguyện thế này với mình: ‘Lạy Đức Chúa TRỜI, tôi cảm-tạ Chúa rằng tôi không như những kẻ khác: lường gạt, bất công, ngoại-tình, hay ngay cả như kẻ thâu thuế này. Tôi kiêng ăn lần một tuần; tôi nộp các một-phần-mười của mọi thứ tôi được.’
Mathio 6:5,“Khi các con cầu nguyện, đừng như bọn đạo đức giả, vì họ thích đứng cầu nguyện trong hội đường hay nơi quảng trường[a] cho người ta thấy”.
--Cầu Nguyện Đánh Đập Bạn Bè-
Nhiều người lời dụng lời cầu nguyện trước mặt cộng đồng dân Chúa để “đánh đập” bạn bè mình đang cùng dự nhóm họp.
--Cầu Nguyện Xin Tiền-
Có người cầu nguyện với Chúa trước sự lắng nghe của nhiều người rằng mình đang lâm vào tình trạng khó khan, cần sự tiếp trợ của Chúa.
Chúng ta được phép xin tiền cách riêng tư với Chúa, nhưng không nên xin tiền nới bất cứ ai, hay giả bộ cầu nguyện công khai để xin tiền cách khéo léo như vậy. Chúa đã nói trước: “Ma-thi-ơ 6:32 “Vì tất cả những điều này, người ngoại vẫn tìm kiếm và Cha các con ở trên trời biết các con cần tất cả những điều ấy”.
-- Cầu Nguyện Xin Lỗi Bạn Bè—
Có nhiều người cảm biết mình đã xúc phạm bạn bè, nhưng không có thái độ hạ mình trực tiếp xin lỗi bạn mình, lại lợi dụng sự cầu nguyện để xin lỗi bâng quơ cho bạn mình nghe. Đó là cách xoa dịu lương tâm đang cáo tội của mình cách quỷ quyệt.
--Cầu Nguyện Đọc Bài Giảng—
Hội thánh La mã đọc kinh mai, kinh chiều. Cuộc Cải Chánh đã giải phóng tín đồ khổi cách cầu nguyện máy móc vô hồn, là cách cầu nguyện đọc bài cầu nguyện thuộc lòng. Bài cầu nguyện chung là do Chúa dạy chúng ta về cách cầu nguyện, chúng ta không cần đọc thuộc lòng bài đó như máy móc thay lời cầu nguyện xuất phát từ lòng chân thật.
Có một loại Hội thánh đã nhồi sọ tín đồ, khiến tín đồ có lối cầu nguyện như người máy, là nói nhạy lại bài giảng cài đặt sẵn trong tâm tri, cách vô hồn, chớ không phải lời xuất phát từ tấm lòng vào lúc cầu nguyện.
--Cầu Nguyện Gằn Tiếng Với Chúa.
Gằn tiếng là gì? Là dằn từng tiếng rành rọt để tỏ thái độ tức bức.
Tôi đã từng nghe những kẻ có được chút chức phận trong giáo hội và giàu có, khi cầu nguyện trước người khác, anh ta dằn từng tiếng cách thịnh nộ với Chúa. Anh nghĩ Chúa có bổn phận phải thi hành điều anh muốn. Có vẻ Chúa là công cụ, là chiếc máy ủi, san bằng mọi sự cho anh theo lệnh anh truyền.
Chúa có phán bảo: “Ê-sai 45:11 “Đức Giê-hô-va, Đấng Thánh của Y-sơ-ra-ên, tức là Đấng đã làm ra Y-sơ-ra-ên, phán như vầy: Các ngươi hãy hỏi Ta về những sự sẽ đến; hãy bảo Ta về sự các con trai Ta, và về việc làm bởi tay Ta”.
Chữ “bảo” theo nguyên ngữ là: tsâvâh, to constitute, enjoin: - appoint, bid, give a charge, (give a, give in, send with) command (-er, ment), send a messenger, put, (set) in order.—xếp đặt , ra lệnh, bảo, truyền…
Con người ta lạm dụng từ ngữ đó nên phát sinh tình trạng phạm thượng quá đà. Chúa chỉ phán chúng ta mở và đóng những gì Chúa đã mở và đóng xong rồi ở trên trời, đã hoàn tất rồi trong cõi đời đời theo quan điểm của Chúa. Thí dụ việc dân Israel qua Biển Đỏ là sự việc “đã xảy ra” rồi trước mặt Chúa từ cỡi đời đời quá khứ, nên trong cõi thời gian, Môi se có quyềnn ra lệnh cho Biển Đỏ rẽ ra. Môi se có quyền rẽ Biển Đỏ, vì nó đã được Chúa đã rẽ nó từ trong cõi đời đời quá khứ rồi.
Chúng ta không thể hỗn láo hay cuồng tín ra lệnh cho một thi hài đã chết sống lại trước mặt hội thánh. Tôi thấy có sự việc cầu nguyện ra lệnh Chúa như vậy, và thất bại thê thảm. Nhiều kẻ trong hội thánh ra lệnh các quỷ xuất ra tín đồ bị ám ảnh, và cũng thất bại.
BXL- 9-1-2022.

Ba Lời Hứa Thần Thượng-

Công vụ 1: 4,5; Math 16: 18-

Chúng ta hãy xem ba lời hứa thần thượng liên quan đến hội thánh (cộng đồng / nhà thờ) và lời hứa được phát ra từ miệng của chính Chúa Giê-su. Một trong những điều này đã được ứng nghiệm, một lời hứa đã được ứng nghiệm trong khoảng hai nghìn năm cho đến ngày nay, và một điều sẽ được hoàn thành trong tương lai gần. Cả ba lời hứa đều được ban cho cách vô điều kiện và do đó không phụ thuộc vào hành vi của con người.
-- Lời hứa đã thực hiện
“Và khi đang nhóm lại với họ, Ngài truyền cho họ không được rời khỏi Giê-ru-sa-lem, nhưng phải chờ đợi lời hứa của Cha - điều mà các ngươi đã nói là đã nghe ta; vì Giăng làm phép báp têm bằng nước, nhưng bạn sẽ được báp-têm bằng Đức Thánh Linh ”(Công vụ 1: 4, 5). Lời hứa này của Đấng Christ đã được thực hiện vào ngày Lễ Ngũ Tuần. Các môn đồ được báp têm bằng Thánh Linh và trở thành một Thân Thể (1 Cô 12). Thân thể của Đấng Christ và đền thờ của Đức Chúa Trời đã tồn tại kể từ ngày Lễ Ngũ Tuần. Chúng ta không cần đợi đến Lễ Ngũ Tuần thứ hai và cầu xin Đức Thánh Linh đến. Chúa Giê-su đã sai “Đấng yên ủi khác” đúng như lời Người đã hứa (Giăng 16: 7). Chúng ta hầu như không biết ơn đủ về phước lành to lớn này mà Đức Thánh Linh đã tuôn đổ. Lời hứa này đã được thực hiện: Thánh Linh đã đến.
--Lời hứa đang được thực hiện
“Trên tảng đá này, Ta sẽ xây dựng hội thánh của Ta” (Math. 16:18). Khi Đấng Christ nói những lời này, việc xây dựng nhà của Đức Chúa Trời vẫn sẽ xảy đến. Nhưng vào ngày Lễ Ngũ Tuần, nhiều viên đá đã được xếp lại với nhau. Và chúng ta có thể cho rằng kể từ đó, Chúa Giê-su Christ đã thêm vào những viên đá sống mỗi ngày. Con Đức Chúa Trời, là cơ sở của hội thánh, xây dựng nhà của mình, ngay cả khi những khó khăn lớn đã làm cho Hội thánh của Đức Chúa Trời trở nên khó khăn và sự tăng trưởng rõ ràng thường khó nhận thấy. Lời hứa này được thực hiện mỗi ngày: Đấng Christ xây nhà của Ngài ngay ngày hôm nay.
--Lời hứa vẫn chưa được thực hiện-
“Ch tới khi ta đến” (Giăng 21:22'). Chúa Jêsus đã nói với các môn đồ rằng Ngài sẽ trở lại. Nhưng cho đến nay điều này vẫn chưa được thực hiện. Linh Đức Chúa Trời và Cô Dâu (cộng đồng) vẫn gọi “Hãy đến” (Kh ải22: 17) với Người đã từng làm chứng rằng: “Ta sẽ đến sớm thôi” (Khải 22: 20). Và các thánh đồ làm điều này cho đến khi Người sẽ nói với họ như đã từng nói: “Hãy lên đây” (1 Tê 4: 16). Lời hứa này sẽ sớm được thực hiện: Đấng Christ đang đến.
-

NƠI XUẤT PHÁT ĐẠI MỆNH LỆNH MÔN ĐỒ HÓA CÁC DÂN TỘC-
Trưởng lớp học Zoom 2 của GMV nêu thắc mắc tại sao Chúa chọn Ga-li-lê là nơi xuất phát đại mệnh lệnh phúc âm hóa trái đất. tôi xin giải đáp như sau:
Mathio 26: 32, "Nhưng sau khi Ta sống lại, Ta sẽ đến miền Ga-li-lê trước các con"
Mathio 28:10, "Đức Chúa Jêsus phán với họ: “Đừng sợ, hãy đi bảo các anh em Ta đến Ga-li-lê, tại đó họ sẽ gặp Ta"
Mathio 28:16-18 Mười một môn đồ đi đến miền Ga-li-lê, tới ngọn núi mà Đức Chúa Jêsus đã chỉ cho họ. Khi thấy Ngài thì họ thờ lạy Ngài......hãy đi môn đồ hóa muôn dân.."
Sau khi sống lại Chúa Giê-su với thân thể phục sinh, thuộc linh đã đến với 11 sự đồ tại phòng cao at5i nhà bà Ma-ri, mẹ Giăng Mác tại Giê ru sa lem liên tiêp hai tối Chúa nhật--- Giăng 20: 19, 24.
Có lẽ sau 10 ngày đó, gồm hai lần nhóm họp tối Chúa nhật, 11 sứ đồ đã đi bộ từ Jerusalem lên Ga li lê, miền bắc, đường xa chừng trên 150 km đi bộ.
Sách Giăng 21 chép có 7 sứ đồ do sự hướng dẫn của Phi-e-rơ, họ đi đánh cá cả đêm mà không thu hoạch được con cá nào. Sáng hôm sau, Chúa Giê su hiện ra và chiêu đãi họ một bữa ăn sáng do Ngài chuẩn bị trước.. Sau khi ăn sáng, Chúa giao cho Phi-e=rơ sứ mạng cho chiên của Ngài ăn uống và chăn nuôi chiên đó. Tại sao Ngài chỉ giao cho Phi-e-rơ mà không giao cho 6 sứ đồ kia? Có lẽ Phi e rơ là đại đện cho 6 sứ đồ kia. Lí do thứ hai là Chúa muốn phục hồi danh dự của Phi e rơ về sự việc ông chối Chúa trước đây. Tôi xin hỏi anh chị em, việc Chúa hiện ra tại bờ biển Ga li lê và việc Chúa hiện ra tại một ngọn núi ở Ga li lê, việc nào xảy ra trước?
Mathio 28;16 chép, "Mười một môn đồ đi đến miền Ga-li-lê, tới ngọn núi mà Đức Chúa Jêsus đã chỉ cho họ. Khi thấy Ngài thì họ thờ lạy Ngài......hãy đi môn đồ hóa muôn dân...."
Núi nầy là núi nào? Giô suê 20: 7 chép, "Vậy dân Y-sơ-ra-ên biệt riêng thành Kê-đe ở Ga-li-lê, trên núi Nép-ta-li,". Thành Kê đe là thành ẩn náu trên núi Kê đe, chi phái Sa-bu-lôn và Nép-ta-li, trong xứ Ga li lê..
Cụ Gia cốp nói tiên tri bóng bẩy về những chuyến tàu phúc âm từ bến cảng ở Sa-bu-lôn, xứ Ga li lê, sẽ chuyển tải phúc âm cho toàn trái đất. "Sa-bu-lôn sẽ sống cạnh bờ biển, Nơi cho tàu bè đậu" (Sáng thê ký 49: 13).
Quan xét 4: 6-7 "Bà (Đê bô ra) sai gọi Ba-rác, con trai A-bi-nô-am, từ Kê-đe trong đất Nép-ta-li đến và nói với ông rằng: “Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên đã truyền lệnh nầy cho ông: ‘Hãy đi, đem theo mười nghìn người thuộc con cháu Nép-ta-li và Sa-bu-lôn và dàn trận trên núi Tha-bô, "
Kê đe là nơi xuất phát của 10 nghìn con cháu Ga li lê theo lệnh của Đê bô ra trong chiến dịch quét sạch quân thù là quân Ca na an ra khỏi đất nước Israel. Đó là lý do tôi tin rằng, sau thời Đê bô ra, Đức Chúa Trời phát động chiến dịch môn đồ hóa địa cầu cho 11 sứ đồ người Ga li lê từ một ngọn núi Ga li lê. Tôi tin đó là núi Kê đe.
Sau khi tiếp nhận đại mạng lệnh môn đồ hóa muôn dân địa cầu tại núi Kê đe, Ga li lê, 11 sứ đồ người Ga li lê lại đi bộ trên 150 cây số trở lại Jerusalem.. 1 Cor. 15:6 noi1 Chúa có lần đã hiện ra cho 500 anh em xem thấy. Nếu kết hợp với Lu ca 24: 50-52, thì lần hiện ra với 500 anh em là lần hiện ra cuối cùng. Ngài hiện ra tại làng Bê tha ni, quê hương của ba anh em La xa rơ, Ngài đã thăng thiên trước mặt 500 người mà lên trời.Trong số 500 anh em đó chỉ còn 120 anh em đã trở về nhà bà Ma-ri tại phòng cao Jerusalem.
Công vụ1 : 12-15 chép, "Sau đó, các môn đồ từ núi gọi là Ô-liu trở về thành Giê-ru-sa-lem. Núi ấy gần Giê-ru-sa-lem, cách một quãng đường đi một ngày sa-bát. Khi đã vào trong thành, họ lên một phòng cao, nơi họ đang trú ngụ. Những người đó là Phi-e-rơ, Giăng, Gia-cơ, Anh-rê, Phi-líp, Thô-ma, Ba-thê-lê-my, Ma-thi-ơ, Gia-cơ con của A-phê, Si-môn Xê-lốt, và Giu-đa con của Gia-cơ. Tất cả những người ấy đều đồng tâm hiệp ý với các phụ nữ và Ma-ri là mẹ Đức Chúa Jêsus cùng các em trai Ngài mà cầu nguyện. Trong những ngày ấy, Phi-e-rơ đứng dậy giữa các anh em (số người nhóm lại nơi đó khoảng một trăm hai mươi người) mà nói rằng: ... "
Ngày Chúa về trời là ngày thứ 40 sau khi Ngài sống lại, nên họ cứ bền đổ cầu nguyện tron 10 ngày đến ngày lễ Ngũ Tuần là ngày thứ 50, Đức Thánh linh đã đổ ra trên họ để họ thi hành đại mạng lệnh môn đồ hóa muôn dân vậy.
MK.