Thứ Bảy, 19 tháng 3, 2022

Lò Lửa-


Đa-ni-ên 3: 6
Đại diện của đế chế đầu tiên trong thời dân ngoại, Nê-bu-cát-nết-sa, "người là cái đầu bằng vàng", đã dựng một pho tượng ở đồng bằng Đu-ra để mọi người thờ lạy. “Còn ai không sấp mình thờ lạy, thì lập tức sẽ bị ném vào lò lửa đang cháy” (Đa. 3: 6).
Pho tượng như vậy cũng sẽ đóng một vai trò quan trọng trong tương lai của người cai trị đế chế cuối cùng (Đế chế La Mã đang hồi sinh), con thú trong Khải Huyền 13: 1-10. Và ai không tôn thờ ảnh của hắn- có lẽ sẽ đặt ở trong đền thờ - sẽ bị giết (Khải. 13:15).
Vì vậy, con người được cảnh báo: Hãy thờ hình tượng, nếu không bạn sẽ bị giết, nếu không bạn sẽ bị ném vào lò lửa!
Nhưng Chúa cũng đưa ra lời cảnh báo khi nhìn vào bức tranh (xem Khải. 14: 9-11). Có chép: "Nếu ai thờ-phượng con thú cùng tượng nó, ..sẽ chịu đau đớn trong lửa và diêm ".
"Nếu ai thờ-phượng con thú cùng tượng nó, và chịu dấu nó ghi trên trán hay trên tay, thì người ấy cũng vậy, sẽ uống rượu thạnh-nộ không pha của Đức Chúa Trời rót trong chén thạnh-nộ Ngài; và sẽ chịu đau đớn trong lửa và diêm ở trước mặt các thiên-sứ thánh và trước mặt Chiên Con. Khói của sự đau-đớn chúng nó bay lên đời đời. Những kẻ thờ-lạy con thú và tượng nó, cùng những kẻ chịu dấu của tên nó ghi, thì cả ngày lẫn đêm không lúc nào được yên-nghỉ.".
Hãy cùng so sánh hai "lò lửa" này:
Ba người bạn của Đa-ni-ên bị ném vào lò lửa của Nê-bu-cát-nết-sa và trải qua những điều sau đây:
Ngọn lửa không làm hại họ (Đa 3:25).
Chúa Jêsus đã ở với họ (Đa. 3:25).
Họ ra khỏi lò lửa (Dan 3:26).
Những người vô tín vào hồ lửa thì ngược lại:
Ngọn lửa gây ra cho họ những cực hình (Khải 14:10).
Họ sẽ bị hành hạ TRƯỚC mặt Chiên Con và các thiên thần thánh (Khải. 14:10).
Họ sẽ không bao giờ rời khỏi nơi này (Khải. 14:11).
Về nguyên tắc, tất cả mọi người ngày nay đều phải đối mặt với sự lựa chọn này về "lò lửa". Một người tín đồ sẽ đau khổ dưới bàn tay của loài người nếu người đó chọn con đường đức tin và trung thành, hoặc một người sẽ đau khổ dưới bàn tay của Đức Chúa Trời nếu ngườ đó chọn con đường bất tín và bất trung.

Na-a-man Và Ân Sủng-


2 Các Vua 5: 5; 2 Các Vua 5: 20-27; Ga-la-ti 3: 2-3.
Câu chuyện về sự chữa lành của Na-a-man người Syria là một câu chuyện về ân sủng. Na-a-man là chỉ huy trưởng quận đội của một trong những kẻ thù lớn nhất của Y-sơ-ra-ên, và ông ta cũng bắt một cô gái nhỏ dân Y-sơ-ra-ên làm nô lệ . Người đàn ông này, trong tất cả mọi người, được chữa lành khỏi bệnh phong cùi bởi nhà tiên tri ân sủng, Ê-li-sê. Anh ấy không phải trả bất cứ thứ gì cho điều đó. Ông không cần dùng đến bạc, vàng và quần áo của mình (2 Các vua 5: 5). Anh ấy đã được cứu bởi ân điển chứ không phải bởi công việc. Đó là "công lao" của Chúa chứ không phải công lao của anh.
Nhưng Ghê-ha-xi tôi tớ của Ê-li-sê, không đồng ý và sau đó đã lấy hai ta-lâng bạc và hai bộ quần áo từ tay Na-a-man (2 Các Vua 5: 20-27). Ghê-ha-xi đã phá hủy hình ảnh đẹp đẽ về ân điển của Đức Chúa Trời. Hình phạt mà anh nhận được rất nghiêm khắc: anh và con cháu của anh sẽ bị bệnh phong cùi suốt đời.
Đức Chúa Trời sốt sắng giữ gìn cho ân điển của Ngài và những việc làm của con người không bị lẫn lộn. Ai trộn lẫn luật pháp và ân điển đều phạm tội trọng, như tà giáo ngày nay bảo phải giữ ngày sa bát mới được cứu.
Có thể ngạc nhiên tại sao thơ Ga-la-ti lại được viết bằng một giọng điệu sắc sảo như vậy. Nhưng đây chính xác là những gì đã xảy ra vào thời đó: luật pháp và ân sủng đã trộn lẫn. Và điều này đã xảy ra thường xuyên như thế nào trong lịch sử của Cơ đốc giáo suốt 20 thế kỷ qua!
Cũng bởi những người dạy rằng tín đồ có thể bị hư mất nếu không giữ luật pháp Môi se. Họ muốn điều đó bắt đầu trong tâm linh và muốn hoàn thành trong xác thịt (Galati 3: 2-3). Họ thêm việc làm của riêng họ (ngay cả khi nó chỉ là bám vào ân sủng) vào ân điển của Đức Chúa Trời. Hình ảnh đẹp đẽ về ân điển của Đức Chúa Trời vì thế mà bị hủy hoại. Nó không còn là 100% ân sủng, mà là 99% của Đức Chúa Trời và 1% lòng trung thành của bản thân. Và như vậy “ân điển không còn là ân điển nữa” (Rô. 11: 6).

NGÀY CỦA NÔ-Ê VÀ NGÀY CỦA LÓT-


--Ngày của Nô-ê:
Mathio 24: 38-39, “Vì trong những ngày trước nước lụt, người ta ăn, uống, cưới, gả như thường cho đến ngày Nô-ê vào tàu, --- và người ta không ngờ chi hết cho đến khi nước lụt tới mà đùa đem đi hết thảy, --- khi sự hiện đến của Con người cũng như vậy” (Sửa lại cho đúng nguyên văn Hi lạp).
Chữ “sự hiện đến” là parousia, tiếng Anh là the coming, nghĩa đen là sự quang lâm. Các tác gia La mã mô tả sự đến, sự thăm viếng của sê sa là parousia. Người Á đông gọi là thánh thượng giáng lâm, hay quang lâm, Nên parousia của của Chúa Giê-su là thời kỳ gần 7 năm Chúa hiện diện (parousia) trên không trung. Khải huyền 10: 1, “Đoạn, tôi lại thấy một vị thiên sứ khác sức mạnh lắm, ở từ trời xuống, có đám mây bao bọc lấy. Trên đầu người có mống; mặt người giống như mặt trời và chân như trụ lửa.”
Vị thiên sứ nầy là Chúa Giê-su, lấy mây trời bọc lấy Ngài. Giáo hội nói Chúa tái lâm ẩn nhiên. Suốt thời gian hiện diện trên không trung Chúa như là Sao Mai. Ngài hiện đến với những tín đồ trưởng thành và đem họ đi. Như Khải 3: 3 chép, “But if you do not wake up, I will come like a thief, and you will not know at what time I will come upon you” - . “Ta sẽ đến như kẻ trộm, và ngươi sẽ không biết giờ nào Ta đến trên ngươi”.. Khi Kẻ Trộm vào nhà, đem đi vật báu nào đó, thì người nhà không hay biết, Nên Chúa nói ta đến bên người, hay trên người.
Cơn nước lụt tượng trưng cơn đại nạn 3, 5 năm sau trong 7 năm. Nô ê, tượng trưng người trưởng thành, Chúa sẽ đem các ông Nô ê ra đi trước đại nạn. Ngài như Kẻ Trộm đem họ đi.
--Ngày Của Lót--
Lu ca 17: 26-29 “Việc đã xảy đến trong đời Nô-ê, thì cũng sẽ xảy đến trong ngày Con người:⚓ Người ta ăn, uống, cưới, gả, cho đến ngày Nô-ê vào tàu, và nước lụt đến hủy diệt thiên hạ hết⚓ Việc đã xảy ra trong đời Lót cũng vậy, người ta ăn, uống, mua, bán, trồng tỉa, cất dựng;⚓ đến ngày Lót ra khỏi thành Sô-đôm, thì trời mưa lửa và diêm sinh, giết hết dân thành ấy. Ngày Con người hiện ra cũng một thể nầy.”
Trong Sách Lu-ca Chúa đặt hai ngày của Nô ê và ngày của Lót gần nhau. Ngày Nô-ê dành để cất đi những người đắc thắng, Chúa quang lâm kín đáo như kẻ trộm, với một thiểu số thánh đồ trưởng thành.
Ngày Kẻ Trộm đến trước nước lụt, ngày Con Người “hiện ra” ngay trước khi lửa diêm sinh đổ xuống Sô đôm, ngụ ý cuộc chiến Hạt-ma-ghê-đôn. Động từ “hiện ra “ trên đây là apkalypsis-- revelation, khải thị, tiết lộ, hiển lộ. Trong khi parousia, hiện diện trên không, Chúa như Kẻ trộm đến bên cạnh một thiểu số thánh đồ và đem họ ra đi. Sau khi gần chấm dứt 7 năm (xem Khải huyền 14;14-18), Chúa sẽ cất toàn bộ hội thánh lên trời, là các ông Lót xác thịt, ngay sau đó lửa diêm sanh của Hạt ma ghê đôn đổ xuống tại đất Israel, rồi Chúa sẽ ngồi mây trời mà hiện ra trên bầu trời Israel Mathio 24:30-- mọi mắt từ các thiên sứ ác hay thiện, mọi người còn sống trên đất và quần chúng tín đồ và vô tín trong âm phủ cũng đều nhìn thấy.
Những lời dạy dỗ về sự việc cất toàn bộ hội thánh ra đi trước 7 năm, như Khải 7: 14 nói, không đúng vào lịch trình hai ngày của Nô-ê và ngày của Lót mà Chúa đã khải thị trước. Vì Khải huyền 7:4 là nói hoạn nạn của mỗi một tah1nh đồ dù sống thơi kỳ nào cũng vậy. Đó không phải là đại nạn, 3,5 năm sau trong 7 năm. Mathio 24: 20.
Khải đạo, March 19-2022