Thứ Bảy, 26 tháng 10, 2024

HỎI ĐÁP KINH THÁNH 19-


--HỎI:
Thưa ông, về sự sống lại của Chúa Giê-su và vinh hiển của thân thể thì phúc âm ký thuật lại là Ngài hiện ra với các môn đồ. Khi các môn đồ muốn chạm vào Ngài thì Ngài nói chớ chạm vào Ta vì Ta chưa về cùng Cha. Nhưng sau thì lúc hiện ra lần tiếp theo Ngài lại bảo và cho phép Thô-ma chạm vào Ngài trong khi Ngài chưa về cùng Cha. Vậy là sao ạ ?
--ĐÁP:
Sáng sớm Chúa nhật phục sinh, thì “vừa nói xong, người (Ma-ri Ma-đơ-len) xây lại thấy Đức Chúa Jêsus tại đó; nhưng chẳng biết ấy là Đức Chúa Jêsus... Đức Chúa Jêsus phán rằng: Hỡi Ma-ri! Ma-ri bèn xây lại, lấy tiếng Hê-bơ-rơ mà thưa rằng: Ra-bu-ni (nghĩa là thầy)! Đức Chúa Jêsus phán rằng: Chớ rờ đến Ta; vì Ta chưa lên cùng Cha!” (Giăng 20: 14-170
Cách 8 ngày sau là tối Chúa nhật thứ hai sau khi Chúa Giê-su sống lại, Giăng 20: 26-27 chép, “Khi cửa đương đóng, Đức Chúa Jêsus đến, đứng chính giữa môn đồ mà phán rằng: Bình an cho các ngươi! Đoạn, Ngài phán cùng Thô-ma rằng: Hãy đặt ngón tay ngươi vào đây, và xem bàn tay ta; cũng hãy giơ bàn tay ngươi ra và đặt vào sườn ta, chớ cứng lòng, song hãy tin!”.
Thân thể phàm nhân, vô tội của Chúa Giê-su, vốn có dòng máu quý báu, khác với dòng máu của A-đam hay của bà Ma-ri, đã sống lại và được vinh hóa. Thân thể của tín nhân khi gặp Chúa tái lâm sẽ được biến hóa.
-1-” Chớ rờ đến Ta, Vì Ta chưa lên cùng Cha!”.
Có nhà giải kinh có ý kiến, người nữ Ê-va đã khởi đầu hành động trước A-đam, người nam trong vườn Ê-đen, khi giao tiếp với con rắn, đem lai hậu quả thảm khốc. Nay có lẽ Chúa không cho phép người nữ, Ma-ri Ma-đơ-len, lại khởi đầu hành động trước người nam một lần nữa, là chạm thân thể Chúa phục sinh. Người nữ đi đầu là không được phép.
-- Nhưng Mathio 28:1,8, 9 lại ghi “Sau ngày Sa-bát, ngày thứ nhứt trong tuần lễ, lúc tưng tưng sáng, có Ma-ri Ma-đơ-len và Ma-ri khác đến thăm mộ….Hai người đàn bà đó vội vàng ra khỏi mộ, vừa sợ vừa cả mừng, chạy báo tin cho các môn đồ. Nầy, Đức Chúa Jêsus gặp hai người đàn bà đó, thì phán rằng: Mừng các ngươi! Hai người cùng đến gần, ôm chân Ngài, và thờ lạy Ngài”- Dường như vài giờ sau khi Ma-ri Ma-đơ-len từ giả Ngài, Chúa cho phép chính Ma-ri Ma đơ len đó và một Ma-ri khác ôm chân Ngài thờ lạy. Như vậy Chúa Giê-su đã âm thầm thăng thiên lên cùng Đức Chúa Trời Cha rồi chăng? --trước khi Ngài gặp lại Ma-ri Ma-đơ len lần nữa?
-- Ngay buổi tối ngày Chúa nhật thứ nhất đó Chúa đã giơ tay Ngài và cho xem sườn Ngài còn vết sẹo. Tôi tin Phi-e-ro và các sứ đồ khác đã chạm vào thân thể phục sinh của Ngài. Tối Chúa nhật tuần sau Chúa kêu Thô-ma giơ bàn tay ra chạm vào sườn Ngài.
Bạn nói: “Ngài lại bảo và cho phép Thô-ma chạm vào Ngài trong khi Ngài chưa về cùng Cha? Vậy là sao ạ?” Bạn đang nói đến sự thăng thiên công khai của Chúa Giê-su. Có thể Ngài đã âm thầm lên trời gặp Cha rồi mới cho phép hai người nữ ôm chân Ngài thờ lạy?
-2-”Vì Ta chưa lên cùng Cha!”.
Có lẽ Chúa Giê-su sống lại vào canh tư, là từ 2 đến 4 giờ sáng Chúa nhật. Giăng 20: 1 chép, “Sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần, lúc trời còn tối, Ma-ri Ma-đơ-len đến mộ”. Tại sao Chúa không cho phép cô chạm vào thân thể phục sinh Ngài vào lúc đó?
1 Cỏ. 15: 20, Chúa là trái đầu mùa của sự sống lại, mà trái đầu mùa thì cần lên trình diện Đức Chúa Trời Cha trước hết, để Cha vui hưởng, sau đó Chúa Giê-su mới cho các môn đò chạm Ngài.
Chúa đã cấm Ma-ri Ma-đơ-len chạm Ngài bên ngoài ngôi mộ trống, nhưng sau đó vài giờ Ngài cho phép hai bà là Ma-ri Ma-đơ-len và một Ma-ri khác nữa ôm chân Ngài mà thờ lạy, là tại sao? Rồi đến tối Ngài hôm đó, Chúa cho các môn đồ trong nhà bà Ma-ri, mẹ Giăng Mác nhìn xem và có lẽ chạm vào các vết sẹo trên thân thể phục sinh của Ngài.
Như vậy có lẽ thân thể phàm nhân, phục sinh, vinh hóa của Chúa Giê-su đã thăng thiên lên cùng Đức Chúa Cha cách ẩn giấu, trước khi Ngài thăng thiên công khai từ làng Bê-tha-ni trên núi Ô-liu (Lu ca 24: 50-51, Công vụ 1: 9, 10, 12-.
MK. 26-10-2024


NHỮNG TIẾNG KÊU 4 Của Dân Bị Hà Hiếp--

 

NHỮNG TIẾNG KÊU 4 Của Dân Bị Hà Hiếp--
Ngày 26-10-2024
Đọc Kinh thánh: Xuất Hành 22: 22-27-
-
Điều răn luật lệ về đạo dức trong Cựu ước còn thi hành trong thời Tân ước.
-1/. Hà Hiếp Quả Phụ Cô-Nhi: Xuất 22: 22-24-
--Kinh thánh nhấn mạnh và quan tâm đến quả phụ cô nhi: Thi 68: 5, Gia cơ 1: 27
-- Quả phụ khiếu nại quan án- Lu ca 18: 1-8
-2/. Hà Hiếp Người Nghèo: Xuất 22: 25-27
-3/. Dân Thánh Bị Thế Nhân Hà Hiếp- Xuất hành 3: 7

Gánh Nặng Của Nhà Tiên Tri --

Tại sao Ngài lại chỉ cho tôi thấy sự gian ác và khiến tôi thấy rắc rối? (Habakkuk 1:3)
Từ "gánh nặng" ở đây chỉ có nghĩa là một gánh nặng hoặc sức nặng, nhiều nhất mà một người có thể mang. Vì vậy, các Tiên tri cảm thấy những gì Chúa đã chỉ cho họ là một thứ gì đó đè nặng lên họ và thường làm họ choáng ngợp.
Chức năng tiên tri được đưa vào hoạt động vào thời điểm mọi thứ không ổn với dân thánh và công việc của Chúa, khi sự suy thoái đã bắt đầu; khi mọi thứ mất đi bản chất thần thượng đặc biệt của chúng; khi có sự thiếu sót hoặc tích tụ các đặc điểm mà Chúa không bao giờ có ý định. Về nguyên tắc, Tiên tri là người đại diện - trong chính mình và tầm nhìn của mình - cho phản ứng của Chúa đối với một khuynh hướng nguy hiểm hoặc một sự sai lệch tích cực. Ông đứng trên toàn bộ nền tảng của Chúa và xu hướng đó phá vỡ ông. Điều cấu thành nên chức năng tiên tri này là nhận thức, sự phân định và sự sáng suốt về mặt thuộc linh. Tiên tri nhìn thấy, và ông nhìn thấy những gì người khác không nhìn thấy. Đó là tầm nhìn, và tầm nhìn này không chỉ là về một dự án, một "công việc", một dự án; đó là một trạng thái, một điều kiện. Ông không quan tâm đến công việc như vậy, mà quan tâm đến trạng thái tâm linh làm mất danh dự và làm Chúa buồn.
Khả năng phân định thuộc linh này khiến nhà tiên tri trở thành một người rất cô đơn, và mang đến cho ông mọi lời buộc tội là lập dị, cực đoan, duy tâm, mất cân bằng, kiêu ngạo về mặt thuộc linh và thậm chí là bè đãng. Ông tự tạo ra nhiều kẻ thù cho mình. Đôi khi ông không được minh oan cho đến khi ông rời khỏi bối cảnh trần thế của lời chứng của mình. Tuy nhiên, Nhà tiên tri là công cụ duy trì tư tưởng trọn vẹn của Chúa và duy trì tầm nhìn mà nếu không có nó, con người sẽ phải chịu sự tan rã.... Chúa cần những gì thực sự đại diện cho tư tưởng trọn vẹn nhất có thể của Ngài, chứ không phải những người chỉ đang làm một công việc tốt. Nhưng điều đó phải trả giá; và đây là "gánh nặng của thung lũng tầm nhìn".
T. Austin-Sparks

Dịu Dàng Như Một Người Mẹ -

Dịu Dàng Như Một Người Mẹ -
1 Tê-sa-lô-ni-ca 2:7
Phao-lô viết cho những người Tê-sa-lô-ni-ca mới cải đạo rằng ông đã dịu dàng ở giữa họ, giống như một người mẹ nuôi con cái của mình (1 Tê-sa-lô-ni-ca 2:7).
Thật cảm động khi thấy một người mẹ chăm sóc đứa con của mình. Người mẹ đối xử với những đứa trẻ rất dịu dàng. Và đó là cách chúng ta nên đối xử với những người trẻ tuổi trong đức tin. Với sự thận trọng, cân nhắc và kiên nhẫn. Không có áp lực thiếu kiên nhẫn khi một số thiếu sót trong đời sống đức tin vẫn còn rõ ràng. Không có sự đòi hỏi quá mức và không có sự thiếu kiên nhẫn.
Ngoài ra, trẻ sơ sinh thường xuyên được mẹ cho bú. Chúng nhận được thức ăn phù hợp và rất tốt, hầu như suốt ngày đêm. Sự nuôi dưỡng về mặt thuộc linh quan trọng như thế nào, đặc biệt là đối với những người trẻ tuổi trong đức tin! Hầu như không có điều gì quan trọng hơn đối với họ.
Và thứ ba, trẻ sơ sinh được chăm sóc. Mọi thứ có thể gây khó chịu và làm phiền trẻ nhỏ đều được tránh xa chúng. Người mẹ tạo ra một bầu không khí tốt, nơi trẻ có thể cảm thấy hoàn toàn thoải mái và như ở nhà. Và đó không phải là điều đặc biệt quan trọng đối với những người trẻ trong đức tin sao?
Mong rằng sẽ có nhiều tôi tớ của Chúa hành động như một người mẹ giữa những tín nhân!