Thứ Sáu, 8 tháng 5, 2026

Một cái bát mới

 


2 Các Vua 2:19-22,
Những người trong thành Giê-ri-cô nói với Ê-li-sa rằng: “Này, thành này ở vị trí tốt, như chúa tôi thấy, nhưng nước thì ô nhiễm và đất thì cằn cỗi.” Ông nói: “Hãy đem cho ta một cái bát mới và bỏ muối vào đó.” Họ đem đến cho ông. Ông đi ra giếng nước, bỏ muối vào và nói: “Chúa phán rằng: Ta đã làm cho nước này trong sạch; từ đó sẽ không còn sự chết chóc hay sự cằn cỗi nữa” (2 Các Vua 2:19-22).
Giê-ri-cô ở vị trí tốt, nhưng lại thiếu nước sạch và hoa trái. Đó chẳng phải là một hình ảnh nổi bật về trái đất này sao? Một mặt, nó đẹp (người này có thể nghĩ đến núi non, người khác lại nghĩ đến biển cả gầm thét), nhưng mặt khác, cư dân của nó thiếu sự tươi mát và niềm vui thực sự, cũng như hoa trái đích thực. Thành Giê-ri-cô, cũng như trái đất này, là một nơi bị nguyền rủa (Giô-suê 6:26 và Sáng thế ký 3:17) – và đó là lý do tại sao người ta cảm nhận rõ rệt sự thiếu hụt.
Những người dân thành Giê-ri-cô đến gặp Ê-li-sa, người chắc chắn là hình mẫu cho Chúa chúng ta. Họ đã đến đúng người. Vậy giải pháp là gì? Họ có cần xây dựng nhà máy xử lý nước thải để làm sạch nước, hay họ cần cày xới và bón phân cho đất tốt hơn? Không. Vấn đề không phải là sửa chữa cái cũ, mà là mang cái mới vào đó.
Khi Chúa Giê-su trở lại trong quyền năng và vinh quang, tạo vật này sẽ được giải thoát khỏi ách nô lệ của sự hư hoại (Rô-ma 8:21). Chỉ bằng cách này, trái đất mới có thể trở thành nơi mà con người có thể tận hưởng hạnh phúc và niềm vui trọn vẹn. Sự tự lực của con người thất bại. Không có Chúa Kitô, sẽ không có "thiên đường".
Và những gì chúng ta đã thấy về cơ bản là đúng khi nói đến nhân loại tội lỗi. Bản chất tội lỗi cũ không thể được cải thiện. Phải có cái mới được "mang đến". Một người phải được tái sinh và mặc lấy con người mới (Giăng 3:7 và Ê-phê-sô 4:24). Chỉ bằng cách đó, dòng nước hằng sống mới có thể tuôn chảy và sinh ra hoa trái cho Đức Chúa Trời.
Nhân tiện, việc Ê-li-sa mang đến một thứ gì đó là đặc trưng của ông: ở đây là một bát muối mới, tượng trưng cho thế gian. Khi các con trai của các tiên tri (tượng trưng cho dân Chúa) tụ họp quanh một cái nồi lớn, ông mang đến bột mì (2 Các Vua 4). Và khi một cái rìu đang treo lủng lẳng (tượng trưng cho cá nhân), ông mang đến một khúc gỗ (2 Các Vua 6).

Những Bài Học Cho Các Tôi Tớ Trẻ

-- 2 Các Vua 2,
Đó là một ngày đặc biệt trong cuộc đời của tiên tri Ê-li-sa, khi ông cùng Ê-li-gia bước trên con đường được Chúa định sẵn và cuối cùng chứng kiến ​​Ê-li-gia thăng thiên trong một cơn lốc. Chúng ta hãy cùng đồng hành với Ê-li-sa trên hành trình của ông! Chúng ta sẽ học được nhiều bài học quan trọng cho những người tôi tớ của Chúa.
Trong 2 Các Vua 2, chúng ta được thấy ngày cuối cùng trong cuộc đời của Ê-li-gia trên đất. Chúa chỉ thị cho ông thực hiện một cuộc hành trình dài. Tuyến đường là: Gilgal – Bethel – Jericho – Jordan. Ê-li-gia biết rằng ở cuối cuộc hành trình này đang chờ đợi ông thăng thiên. Một người trẻ tuổi hơn đi cùng ông: Ê-li-sa. Ông phải phục vụ Chúa với tư cách là một tiên tri, như Ê-li-gia đã làm. Nhưng liệu ông có đủ khả năng làm điều này không? Điều đó sẽ được tiết lộ vào ngày này. Các địa điểm Gilgal, Bethel, Jericho và sông Jordan đóng một vai trò quan trọng trong việc này.
Điều kiện (1) – Tự nguyện
Ê-li-sa không bị ép buộc phải đi cùng Ê-li-gia. Ông thậm chí không được yêu cầu. Thực tế, Ê-li-gia nói với Ê-li-sa ba lần: “Hãy ở lại đây” (2 Các Vua 2:2, 4, 6). Ông không làm vậy vì muốn đuổi Ê-li-sa đi, mà để chắc chắn rằng Ê-li-sa muốn đi theo con đường này theo niềm tin của chính mình. Và Ê-li-sa đã làm vậy. Ông khẳng định điều này ba lần (các câu 2, 4, 6). Với điều này, ông đã hoàn thành một điều kiện tiên quyết quan trọng để học những bài học sau này và trở thành người theo Ê-li-gia.
Chúa Giê-su Christ, mà Ê-li-gia là hình ảnh báo trước trong câu chuyện này, cũng thử thách chúng ta để xem chúng ta có thực sự tận tâm hay không. Ngài muốn những người tôi tớ sốt sắng tiến bộ trong trường học của Đức Chúa Trời và phục vụ Ngài một cách tự nguyện. Không ai bị ép buộc phải làm việc cho Chúa hoặc có sự thông công với Ngài. Đó là lý do tại sao Chúa Giê-su hành động như thể Ngài sắp lên đường đến với các môn đồ trên đường đến Emmaus (Lu-ca 24:42). Con của Đức Chúa Trời không ép buộc chúng ta nhưng muốn được đón nhận một cách vui vẻ và tự nguyện. Đây là cách các môn đồ trên đường đến Emmaus đã hành động—và đây cũng là cách chúng ta nên hành động.
Điều kiện (2) – Hậu quả
Sự quyết đoán là điều kiện tiên quyết thứ hai để hoàn thành mỗi giai đoạn của cuộc hành trình. Không chỉ cần đưa ra quyết định; người ta còn phải kiên định với quyết định đó. Sự nhất quán là cần thiết. Tại Bethel và Jericho, Ê-li-sa gặp các con trai của các tiên tri, họ nói với ông rằng Ê-li sẽ bị cất đi trong ngày đó (câu 3, 5). Điều này nghe như thể họ muốn nói, "Ê-li-sa, ông không cần phải đi với Ê-li; chỉ vài giờ nữa thôi thì mọi chuyện sẽ kết thúc." Nhưng Ê-li-sa không bị lay chuyển; ông bảo các con trai của các tiên tri im lặng (câu 3, 5). Ông không hề lung lay một chút nào khỏi quyết tâm thánh thiện của mình là đi với Ê-li.
Khi những lời nói đến tai chúng ta nhằm lôi kéo chúng ta ra khỏi sự nhất quán trong việc làm môn đồ, chúng ta phải kiên quyết bác bỏ chúng (xem Châm ngôn 19:27). Chúng ta muốn ở gần Chúa và học hỏi từ Ngài. Nếu bạn bước đi cùng Chúa, bạn đang bước đi trên con đường tốt lành.
Bài học thứ nhất – Gilgal
Điểm khởi đầu của cuộc hành trình là Gilgal (câu 1). Gilgal là trại đóng quân đầu tiên của dân Israel sau khi họ vượt qua sông Jordan. Tại đó, tất cả đàn ông trong dân đều được cắt bì (Giô-suê 5:2-9). Sau đó, dân chúng trở lại nơi này nhiều lần (Giô-suê 9:6; 10:6-15, 43; 14:6).
Cắt bì là hình ảnh về sự phán xét của Đức Chúa Trời trên xác thịt, trên bản chất tội lỗi của nhân loại. Đức Chúa Trời đã phán xét tội lỗi trong xác thịt trên thập tự giá tại Golgotha ​​(Rô-ma 8:3). Tất cả những ai tin vào Chúa Giê-su đều được “gán” bản án tử hình này cho xác thịt – họ được cắt bì theo nghĩa thuộc linh (Cô-lô-si 2:11). Phaolo viết: “Chúng ta là những người chịu phép cắt bì, phục vụ bởi Thánh Linh của Đức Chúa Trời và vinh hiển trong Chúa Giê-su Christ, và không đặt lòng tin cậy nơi xác thịt” (Phi-líp 3:3). Chúng ta không được đặt lòng tin cậy nơi xác thịt nếu muốn phục vụ Chúa, vì “xác thịt chẳng ích gì” (Giăng 6:63).
Bài học thứ hai – Bê-thên
Ê-li và Ê-li-sa đến Bê-thên (câu 2, 3). Nơi này được đặt tên theo Gia-cốp, người đã nhận được những lời hứa lớn lao của Đức Chúa Trời tại đó (Sáng thế ký 28:13-15, 19). Trong đời mình, Gia-cốp đã kinh nghiệm được sự trung tín của Đức Chúa Trời đối với những lời hứa của Ngài (xem Sáng thế ký 35:3). [1]
Đây là bài học thứ hai: Chúng ta có thể hoàn toàn tin cậy vào những lời hứa của Đức Chúa Trời. Tại Gilgal, chúng ta thấy rằng không có điều tốt lành nào ở trong xác thịt chúng ta (Rô-ma 7:18); tại Bê-thên, chúng ta thấy rằng “chỉ có sự tốt lành ở trong” Đức Chúa Trời. Ngài là thành tín. Ngài sẽ hoàn thành mọi điều Ngài đã hứa trong Lời Ngài. Ngài sẽ ở bên cạnh chúng ta và củng cố chúng ta (2 Ti-mô-thê 4:17). Chỉ khi chúng ta nhớ đến sự thành tín của Đức Chúa Trời, chúng ta mới có thể làm việc tốt cho Ngài.
Bài học thứ ba – Giê-ri-cô
Ê-li-sa cùng Ê-li-gia hành quân đến Giê-ri-cô (câu 4-5). Giê-ri-cô là thành trì gần như bất khả xâm phạm mà dân Y-sơ-ra-ên gặp phải khi họ cố gắng chinh phục Ca-na-an. Nhưng Đức Chúa Trời đã khiến các bức tường của Giê-ri-cô sụp đổ và ban cho dân Ngài một chiến thắng vẻ vang (Giô-suê 6).
Khi chúng ta phục vụ Chúa, những kẻ thù nghịch sẽ xuất hiện trên con đường của chúng ta—những kẻ thù mạnh hơn chính chúng ta. Bây giờ chúng ta nên liên hệ sức mạnh của những kẻ thù này không phải với sức mạnh của chính mình, mà là với sức mạnh của Đức Chúa Trời. Ngài mạnh hơn bất cứ điều gì khác trong vũ trụ. Nhờ Ngài, chúng ta có thể phá hủy những thành trì thuộc linh và đạt được chiến thắng (2 Cô-rinh-tô 10:4-5). Và chúng ta cũng biết rằng kể từ thập tự giá của Ê-sai...
Thứ nhất, thế giới là một hệ thống bị lên án, và người cai trị nó cũng phải chịu sự phán xét của Đức Chúa Trời (Giăng 16:11).
Bài học thứ tư – Sông Jordan
Sau vài ki-lô-mét, họ đến sông Jordan (câu 6-8). Hai tôi tớ của Đức Chúa Trời làm thế nào để vượt qua con sông lớn này? Đức Chúa Trời tôn vinh tôi tớ Ngài là Ê-li: Ông có thể rẽ nước sông Jordan bằng áo choàng tiên tri của mình, giống như Giô-sua đã làm vài thế kỷ trước đó (Giô-sua 3).
Những người phục vụ Đức Chúa Trời đôi khi phải đối mặt với những khó khăn dường như không thể vượt qua. Chúng ta có thể không thấy lối thoát nào, nhưng Đức Chúa Trời có một lối thoát (2 Cô-rinh-tô 4:8). Ngay cả “trở ngại” lớn nhất, cái chết, cũng không phải là khó khăn đối với Đức Chúa Trời. [2] Với Ngài, mọi sự đều có thể.
Bài kiểm tra cuối cùng (1) – Ước muốn đúng đắn
Bốn chặng này rất quan trọng đối với Ê-li-sa. Nhưng giờ đây, theo một nghĩa nào đó, là bài kiểm tra cuối cùng. Ê-li-sa được phép ước một điều và do đó đột nhiên thấy mình, giống như Sa-lô-môn trước đây (1 Các Vua 3:5), phải đối mặt với một quyết định quan trọng (câu 9). Ê-li-sa, nghĩ về sự nghiệp của Đức Chúa Trời, ước ao có gấp đôi tinh thần của Ê-li-gia. Ông nhận thức được sự yếu đuối của mình và nhu cầu được trang bị thiêng liêng cho nhiệm vụ phía trước.
Hãy tưởng tượng bạn có thể ước bất cứ điều gì ngay bây giờ. Điều gì hiện lên trong tâm trí bạn? Điều gì đứng đầu danh sách ước muốn của bạn? Một điều gì đó vật chất? Hay bạn đam mê phục vụ Chúa Giê-su trong thế giới này? Bạn có khao khát sức mạnh thuộc linh để làm việc tốt cho Ngài? Vậy thì Chúa chắc chắn sẽ sử dụng bạn. Nhưng còn một câu hỏi nữa cần trả lời…
Bài kiểm tra cuối cùng (2) – Quan điểm đúng đắn
Ê-li-gia nói với Ê-li-sa: “Ngươi đã xin một điều khó! Nếu ngươi thấy ta được cất lên khỏi ngươi, thì điều đó sẽ được như vậy; nhưng nếu không, thì điều đó sẽ không được như vậy” (câu 10). Ê-li-sa phải nhìn chăm chú vào Ê-li-gia và chứng kiến ​​ông được cất lên trời – nếu không, điều ước của ông sẽ không được thực hiện. Ê-li-sa cũng vượt qua phần thứ hai của bài kiểm tra cuối cùng. Ông thấy Ê-li-gia thăng thiên và nhặt lấy áo choàng bị rơi của mình (câu 11-13). Rõ ràng là: Ê-li-sa sẽ kế vị vị tiên tri vĩ đại.
Thật tốt khi bạn khao khát sức mạnh thuộc linh. Nhưng bạn sẽ chỉ nhận được điều đó nếu mắt tâm hồn bạn luôn hướng về Chúa Giê-su đã thăng thiên. Bạn phải hướng về Ngài, luôn nghĩ về Ngài – thì con đường sẽ rộng mở cho sự phục vụ mạnh mẽ theo ý muốn của Đức Chúa Trời.
Sự phục vụ bắt đầu
Ê-li-sa không do dự. Ông muốn phục vụ. Ông muốn ngay lập tức đảm nhận vị trí của mình và noi theo bước chân của Ê-li-gia. Ông đến sông Giô-đan và chia nước sông bằng áo choàng của Ê-li-gia, giống như Ê-li-gia đã làm trước đây (câu 14). Các con trai của các tiên tri nhận ra rằng thần của Ê-li-gia ngự trên Ê-li-sa (câu 15).
Ê-li-sa đến tất cả những nơi ông đã đi qua trong cuộc hành trình với Ê-li-gia. Chúng ta thấy ông ở Giê-ri-cô, Ghê-gal và Bê-thên (2 Các Vua 2:15–22; 4:38–44; 2:23–25). Bất cứ nơi nào Ê-li-sa đến, ông đều là một công cụ trong tay Đức Chúa Trời. Tại Giê-ri-cô, ông đã chiến thắng cái chết khiến thiên nhiên trở nên cằn cỗi; tại Gil-ga, ông đã chiến thắng cái chết bị đe dọa bởi thức ăn độc; và tại Bê-thên, ông đã giáng cái chết xuống những kẻ chế nhạo vị tiên tri của ân điển.
Để phục vụ Chúa một cách đúng đắn, chúng ta phải – giống như Ê-li-sa – thấu hiểu những bài học thiêng liêng. Tất nhiên, chúng ta nhận thức được rằng chúng ta sẽ vẫn là những người học hỏi chừng nào còn ở trên trái đất.
Điều gì tạo nên một người tôi tớ tốt? Chúng ta hãy tóm tắt:
• Chúng ta phải sẵn lòng phục vụ.
• Chúng ta không được lung lay trong quyết định của mình.
• Chúng ta không nên dựa vào chính mình.
• Chúng ta có thể tin cậy vào sự thành tín của Chúa.
• Chúng ta không cần phải sợ kẻ thù.
• Chúng ta không cần phải sợ bất kỳ trở ngại nào.
• Chúng ta nên khao khát sức mạnh thuộc linh.
• Chúng ta nên luôn luôn hướng về Chúa Giê-su.
• Chúng ta cũng phải hành động.
Chú thích:
Hơn nữa, Bê-thên cũng là nơi giao hòa với Đức Chúa Trời.
Dĩ nhiên, có một giáo lý sâu sắc hơn: Sông Giô-đan gợi nhớ đến cuộc hành trình của dân chúng đến vùng đất hứa và do đó, mối liên hệ của chúng ta với Đấng Christ, Đấng đã chết và sống lại, nhờ Ngài mà chúng ta được ở trên trời. Chắc chắn đúng là Ê-li-sa và Ê-li-gia—như một minh chứng cho sự bất trung của dân chúng—đã rời bỏ vùng đất đó, nhưng ký ức về những gì Đức Chúa Trời đã hoàn thành từ lâu chắc chắn vẫn còn đó. Vì vậy, chúng ta nên nhớ rằng nhờ quyền năng của Đức Chúa Trời, chúng ta đã được sống lại và được sống cùng với Đấng Christ. Điều này rất cần thiết để trở thành một “người phục vụ ân điển” hiệu quả.

Một hành trình tiên tri -

 


- 2 Các Vua 2,
Hành trình cuối cùng của Ê-li từ Gilgal qua Bethel và Jericho băng qua sông Jordan, sự thăng thiên của ông lên trời, và sự trở về sau đó của ông qua Jericho và Bethel đến núi Carmel (2 Các Vua 2) không chỉ là một sự kiện có nhiều điều để nói với chúng ta về ứng dụng thực tiễn cá nhân. Chúng ta cũng tìm thấy ở đây một cái nhìn tổng quan tiên tri ngắn gọn về sự đến lần thứ nhất và lần thứ hai của Chúa Giê-su liên quan đến Israel.
Mặc dù Đức Chúa Trời đã tuyên bố rõ ràng về sự phán xét và ân điển (được thể hiện bằng hạn hán và mưa sau đó qua lời cầu nguyện của Ê-li), nhưng dân chúng đã không quay về với Đức Chúa Trời. Dân chúng vẫn ở trong tình trạng này ngay cả khi Chúa Giê-su đến thế gian với tư cách là một con người.
Hành trình của Ê-li đưa ông đi qua những nơi từng là biểu tượng cho mối quan hệ của Đức Chúa Trời với dân Ngài. Qua sự bất trung của dân chúng, những nơi đó đã trở thành nơi thờ thần tượng và bội giáo. Gilgal từng tượng trưng cho sự tách biệt khỏi sự ô uế của Ai Cập và là điểm khởi đầu cho cuộc đấu tranh và chiến thắng. Nhưng sự đấu tranh và chiến thắng đã biến thành thất bại và nước mắt (“Bochim”; Các Quan Xét 2), và sự dâng hiến cho Đức Chúa Trời đã biến thành sự thờ thần tượng (Amos 4:4; 5:5; Hosea 4:15). Bethel từng là nơi Đức Chúa Trời hứa ban phước lành vô điều kiện cho Gia-cốp và con cháu ông (Sáng Thế Ký 28:13-15). Nhưng Giê-rô-bô-am đã dựng một con bê vàng ở đó, nên Đức Chúa Trời đã đổi tên nơi này, Bethel (“Nhà của Đức Chúa Trời”), thành Beth-Aven (“Nhà của sự hư không” hay “Nhà của các thần tượng”). Và Jericho, từng là biểu tượng của chiến thắng trước một thành trì hùng mạnh của kẻ thù, đã trở thành biểu tượng của sự nổi loạn khi một người từ Bethel (!) xây dựng lại thành phố bị nguyền rủa trái với mệnh lệnh nghiêm khắc của Đức Chúa Trời (xem Giô-suê 6:26; 1 Các Vua 16:34). Đức Chúa Trời muốn ban phước cho dân Ngài, nhưng dân chúng đã biến điều đó thành một câu chuyện buồn.
Hành trình của Ê-li qua những nơi này nói về việc Chúa Giê-su đến với dân Ngài để bày tỏ cho họ phước lành mà họ đã đánh mất vì sự bất trung của mình, nhưng cũng để giành lại phước lành này cho phần còn lại của những ngày sau này.
Gilgal nhắc nhở chúng ta về sự khởi đầu của chức vụ công khai của Ngài. Qua phép báp-têm của Giăng, sông Giô-đan trở thành Gilgal mới cho phần còn lại ăn năn của người Do Thái. Chúa Giê-su kết hợp chính mình với những người Do Thái này. Tuy nhiên, mặc dù Ngài đến, như thể, “từ Ai Cập” (xem Mt 2:14-15), Ngài không cần phải “vượt qua sự xấu hổ của Ai Cập” (xem Giô-suê 5:9), vì là Đấng thánh khiết và biệt riêng, Ngài không hề bị ô uế bởi xác thịt.
Bê-thên cho chúng ta thấy Chúa Giê-su, Đấng có thể tự mình tuyên bố tất cả những lời hứa của Đức Chúa Trời. “Nhà của Đức Chúa Trời” là nơi cư ngụ vĩnh viễn của Ngài. Nhưng Ngài không muốn hưởng những lời hứa này một mình. Có thể nói, Ngài không ở lại Bêthel mãi mà tiến đến Giê-ri-cô và sông Giô-đan để đặt nền móng, hầu cho sau này Ngài có thể cùng hưởng những lời hứa với dân Ngài. Giờ đây, Ngài cùng chịu khổ với phần còn sót lại trung thành vì nhà của Đức Chúa Trời đã bị biến thành hang ổ của bọn cướp.
Giê-ri-cô minh họa cách Chúa Giê-su vào nhà của kẻ mạnh và cướp đoạt tài sản của hắn (Ma-thi-ơ 12:29). Giê-ri-cô, nơi bị rủa sả, cũng cho thấy rằng Đấng Christ trở thành lời rủa sả để giải phóng dân khỏi lời rủa sả của luật pháp (Ga-la-ti 3:13). Vì vậy, thập tự giá trở thành nơi mà “bản luật chống lại chúng ta” bị xóa bỏ và nơi chiến thắng kẻ thù được thực hiện (Cô-lô-si 2:14-15).
Việc vượt sông Giô-đan nói về sự chết và sự sống lại của Đấng Christ, nền tảng của sự phục hồi dân Y-sơ-ra-ên và tất cả những phước lành đi kèm với nó. Trong khi Ê-li và Ê-li-sa đi qua sông trên đất khô, Đấng Christ đã nếm trải cái chết trong tất cả sự kinh hoàng của nó thay cho dân Ngài.
Và cũng như Ê-li-gia sau đó thăng thiên, Chúa Giê-su cũng thăng thiên. Tuy nhiên, Ngài không cần đến xe lửa để làm điều này, mà thăng thiên trong quyền năng ở trong Ngài. Nhưng khi Ngài trở lại, Ngài sẽ đến “trong lửa cháy rực” (2 Tê-sa-lô-ni-ca 1:7).
Ê-li-sa trở về với gấp đôi tinh thần của Ê-li-gia. Như vậy, khi Chúa Giê-su trở lại trái đất này, Thần của Chúa sẽ ngự trên Ngài (Ê-sai 11:2; 61:1). Nước ô uế và đất cằn cỗi của Giê-ri-cô sẽ được chữa lành. Chúa Giê-su sẽ chấm dứt ảnh hưởng của lời nguyền rủa và thanh tẩy trái đất khỏi hậu quả của tội lỗi, như đã được mô tả tuyệt vời trong các đoạn Kinh Thánh đã nêu ở trên trong Ê-sai 11 và 61.
Việc Ê-li-sa trở về Bê-thên biểu thị rằng Chúa Giê-su cuối cùng sẽ đưa Y-sơ-ra-ên vào phước lành đã hứa. Đối với những người không tin vào Ngài—được biểu tượng bởi những cậu bé chế nhạo—sự trở lại của Ngài sẽ đồng nghĩa với sự phán xét.
Cuối cùng, Ê-li-sa đến núi Carmel, “vườn cây” (xem chú thích trong 2 Sử ký 26:10), nơi nói về phần còn lại của triều đại 1.000 năm. Ê-sai mô tả nó bằng những lời: “…cho đến khi Đức Thánh Linh được đổ xuống trên chúng ta từ trên cao, và hoang mạc trở thành vườn cây (“Carmel”), và vườn cây được coi như rừng. Công lý sẽ ngự trị trong hoang mạc, và sự công chính sẽ ở trong vườn cây. Việc làm của sự công chính sẽ là hòa bình, và kết quả của sự công chính sẽ là sự yên bình và an ninh mãi mãi.

CHÚA GIÊ-SU TRỞ VỀ CÙNG CHA-

 


"Trước lễ Vượt Qua, Đức Chúa Jêsus biết giờ Ngài phải rời thế giới nầy để trở về với Cha đã đến. Ngài đã yêu thương những người thuộc về mình trong thế giới thì cứ yêu thương cho đến cuối cùng".
"Ta đã từ Cha đến thế giới, và Ta lại rời thế giới để về với Cha”(Giăng 13:1: 16:28).
Bài tín điêu các sứ đồ có câu, "Ngài thăng thiên ngồi bên hữu Đức Chúa Trời toàn năng là Cha".
Theo quan điểm con người, Chúa Giê-su là một con người phàm, có xương thịt máu, đã thăng thiên lên trời ngồi bên hữu Đức Chúa Trời. Theo Lu-ca 24: 36- 42, sau khi phục sinh, Chúa là Linh mà vẫn có xương thịt. Chúa nói, "Hãy nhìn tay và chân Ta, thật chính Ta! Hãy chạm đến Ta xem! Thần linh thì không có thịt xương, mà các con thấy Ta có đây!”(Lu ca 24: 39).
Tóm lại, theo quan điểm của loài người, Chúa Giê-su là con người phục sinh, có xương thịt máu, đã vào cõi vĩnh hằng bất tử. Ngài đã ngồi bên hữu Đức ChúaTrời.
Mác 16: 19 nói con người Giê-su từ đất thăng thiên lên thiên đàng, còn Ngài gọi sự thăng thiên nầy là sự trở về với Đức Chúa Trời Cha.
Khi Chúa nói sự trở về có nghĩa Ngài từ Cha, từ thiên đàng vào thế giới loài người, vào thế giới vật lý. Phàm nhân Giê-su phục sinh trở lại nơi mà Ngài đã ở trước đây. Vì Ngài nói "trong Giăng 16:28 "Ta đã từ Cha đến thế giới, và Ta lại rời thế giới để về với Cha.”
Ngài là Con Người, đã được Cha yêu thương, Cha ban cho vinh hiển khi Ngài ở trong lòng Cha, ở bên cạnh Cha trước khi có trời đất vạn vật.
Chúa Giê-su nói với Cha về quá khứ vinh diệu của Ngài: "Cha ôi, Con muốn Con ở đâu thì những kẻ Cha đã giao cho Con cũng ở đó với Con, để họ ngắm xem sự vinh-hiển của Con, là vinh-hiển Cha đã ban cho Con, vì Cha đã yêu Con trước khi sáng-thế" (Giăng 17: 24).
Do Linh của Đấng Christ cảm thúc, vua Sa-lô-môn đã nói thay cho Con Người Giê-su như sau: "Trong buổi Đức Giê-hô-va khởi cuộc tạo-hóa, Về thời thái-cổ, trước khi chưa dựng nên muôn vật thì Ngài đã có ta. Ta đã được lập từ trước vô-cùng, Từ khi nguyên-thuỷ, trước khi dựng nên trái đất. Lúc chưa có vực sâu, chưa có nguồn chảy nước nhiều, Thì ta đã sanh ra rồi.— Và khi Ngài lập nền trái đất, Thì ta ở bên Ngài làm thợ cái, Hằng ngày ta là sự khoái-lạc Ngài, Và thường thường vui-vẻ trước mặt Ngài" (Châm ngôn 8: 22- 24, 29-30).
Nhân ngày lễ thăng thiên năm nay (14.5.2026) của Chúa Giê-su, tôi mong anh chị em lưu ý một điều: sự thăng thiên của Chúa Giê- su chính là sự trở về cùng Cha của Ngài. Ngài đã hồi gia từ hồi năm 30 SC.
MK.8.5.2026