Thứ Bảy, 9 tháng 5, 2026

Người nông dân cày ruộng-

 


Khi người nông dân cày ruộng để gieo trồng, liệu họ có cày liên tục không? Liệu họ có cứ tiếp tục xới và làm đất không? (Ê-sai 28:24 NIV)
Câu trả lời theo lẽ thường là không, dĩ nhiên là không. Người đó sẽ là kẻ điên nếu cứ cày ruộng rồi lại tiếp tục cày suốt cả năm, không làm gì khác ngoài việc cứ cày hoặc bừa đất đã cày. Liệu người đó có làm việc đó liên tục không? Không, đó là một công việc cần phải làm - việc xới đất, lật đất, phơi đất ra ngoài trời, bừa đất - đó là điều cần thiết, thiết yếu, nhưng nó không phải là vô thời hạn, liên tục và vĩnh viễn. Chúa đang phán, nói với những người trung tín của Ngài, những người cảm thấy như thể họ đang bị cày xới và bừa đất, rằng kinh nghiệm của họ cũng giống như vậy. Những luống cày đang được khắc sâu vào tâm hồn họ. Họ đang bị lật tung, bị phơi bày, bị phá vỡ, bị bừa bộn. Chúa phán, ngay cả với những người trung tín, "Điều này là cần thiết". Bánh mì ngô bị dập nát. Nếu vấn đề là giá trị của bánh mì, của thức ăn, thì những người sẽ trở thành bánh mì, thức ăn cho dân Chúa, sẽ phải chịu sự đối xử khắc nghiệt từ Chúa. Nếu bạn cảm thấy Chúa đang đối xử với bạn theo cách đó, làm dập nát, dùng roi đập vào bạn, đóng đinh, đó là một dấu hiệu đáng hy vọng. Chúa muốn điều gì đó có giá trị hơn trong cuộc đời bạn dành cho người khác.
Các bạn thân mến, trong Cơ Đốc giáo, có một quan niệm rất phổ biến rằng được Chúa sử dụng cách mạnh mẽ là một điều tuyệt vời và kỳ diệu: "Ôi, thật tuyệt vời! Được Chúa sử dụng cách mạnh mẽ! Được làm một nhà truyền giáo vĩ đại! Được làm một người thầy vĩ đại! Được làm một người làm việc Cơ Đốc vĩ đại! Thật tuyệt vời!" Hãy để tôi nói với các bạn, đó là một quan niệm hoàn toàn sai lầm! Sự thật là những người phục vụ Chúa chân thành nhất trải qua những nỗi đau đớn tột cùng... Chúa luôn giữ cân bằng: đau khổ nhiều hơn, hữu ích nhiều hơn; đau khổ ít hơn, hữu ích ít hơn. Đó là cách Chúa giữ cân bằng của Ngài. Có thể bạn đang trải qua thời gian tương đối dễ dàng hoặc khó khăn, tôi không muốn làm bạn nản lòng khi nói rằng điều đó không phải lúc nào cũng vậy, nhưng nếu bạn thực sự muốn phục vụ Chúa nhiều hơn, hãy nhớ rằng điều đó có thể đòi hỏi sự rèn luyện sâu sắc hơn từ Chúa. Và nếu bạn đang trải qua thời gian đặc biệt khó khăn, rất có thể đó là vì Chúa muốn đáp ứng nhu cầu của bạn một cách trọn vẹn hơn.

Nếu không phải là lòng thương xót, thì là sự phán xét


2 Các Vua 2:23-24; 2 Các Vua 5:20-22; 2 Các Vua 7:18-20.
Ê-li-sa là tiên tri của lòng thương xót. Nhờ lòng thương xót này, ông đã giúp đỡ nhiều người. Tuy nhiên, chúng ta cũng được kể lại nhiều lần rằng sự phán xét đến qua ông. Điều này cho thấy rõ rằng lòng thương xót không phải là điều có thể xem nhẹ. Ai từ chối nó sẽ không thoát khỏi sự trừng phạt.
Tại Bê-thên, Ê-li-sa bị chế nhạo. Bọn trẻ la hét với ông: “Lên đây, đồ đầu trọc! Lên đây, đồ đầu trọc!” Chúng muốn ông biến mất lên trời như người tiền nhiệm của ông là Ê-li-gia. Chuyện gì đã xảy ra? Gấu từ trong rừng xông ra và xé xác bọn trẻ (2 Các Vua 2:23-24).
Ghê-xa-chi không thể chấp nhận việc Ê-li-sa chữa lành cho Na-a-man giàu có mà không nhận lại bất cứ điều gì. Vì vậy, hắn đã lén lút lấy trộm của Na-a-man và phá hủy “Bức tranh Ân điển”. Chuyện gì đã xảy ra? Ghê-ha-xi bị mắc bệnh phong (2 Các Vua 5:20-22).
Tiên tri Ê-li-sa loan báo rằng nạn đói trong một thành bị vây hãm sẽ đột ngột chấm dứt. Vị lãnh đạo không tin điều đó. Ông nghe lời tiên tri rằng ông sẽ thấy điều đó, nhưng ông sẽ không sống để thấy. Và quả thật, vị lãnh đạo bị dân chúng giẫm đạp đến chết tại cổng thành để thỏa mãn cơn đói (2 Các Vua 7:18-20).
Tóm lại:
Những ai không muốn ân điển,
những ai không hiểu ân điển,
những ai không tin vào ân điển,
chỉ có thể trông chờ vào việc ra hầu tòa.

Phước lành tại nơi bị nguyền rủa


Giô-suê 6:26; 2 Các Vua 2:19-21; Lu-ca 10:30-42; Lu-ca 18:35-43; Lu-ca 19:1-10
Giê-ri-cô là thành trì lớn mà dân Y-sơ-ra-ên gặp phải sau khi vượt sông Giô-đan. Thành phố này thể hiện sức mạnh của kẻ thù. Giô-suê đã nguyền rủa Giê-ri-cô sau khi thành phố bị phá hủy (Giô-suê 6:26). Nhưng Đức Chúa Trời mang phước lành đến nơi bị nguyền rủa, như năm đoạn Kinh Thánh sau đây cho thấy:
Khi Giê-ri-cô bị chinh phục, chúng ta đã thấy ân điển của Đức Chúa Trời: Ra-háp và toàn bộ gia đình bà được tha khỏi sự phán xét. Họ kinh nghiệm phước lành được giải thoát khỏi sự phán xét (Giô-suê 2 và 6).
Khi Ê-li-sa đến Giê-ri-cô, ông gặp phải nguồn nước ô uế và đất cằn cỗi. Nhưng vị tiên tri của ân điển đã làm cho nước trong sạch. Dân chúng kinh nghiệm phước lành được ban cho “sự sống” (2 Các Vua 2:19-21).
Có một người nọ xuống Giê-ri-cô và gặp bọn cướp. Nhưng trước cổng thành Giê-ri-cô, ông đã cảm nhận được ơn lành của lòng thương xót qua người Sa-ma-ri nhân hậu (Lu-ca 10:30-42).
Trước khi vào Giê-ri-cô, Chúa Giê-su gặp một người ăn xin mù, người này cầu xin lòng thương xót. Chúa Giê-su đã chữa lành cho người ấy. Người này đã cảm nhận được ơn lành bệnh và ánh sáng (Lu-ca 18:35-43).
Khi Chúa Giê-su đi qua Giê-ri-cô, Ngài gặp một người nhỏ bé tên là Xa-chê. Xa-chê được phước khi thấy Chúa Giê-su, Đấng Cứu Thế thiêng liêng, và được thông công với Ngài (Lu-ca 19:1-10).
Trái đất này là nơi bị rủa sả. Đất bị rủa sả vì A-đam, và những ai không ăn năn sẽ bị gọi là “bị rủa sả” trong Ngày Phán Xét (Ma-thi-ơ 25:41). Tuy nhiên, Đức Chúa Trời vẫn hành động trong ân điển của Ngài mỗi ngày và mong muốn ban phước lành dồi dào. Việc chúng ta có chấp nhận những phước lành này hay không hoàn toàn tùy thuộc vào chúng ta

Muối trong bát mới


2 Các Vua 2:19-22,
“Những người trong thành nói với Ê-li-sa rằng: ‘Này, thành này ở vị trí tốt, như chúa tôi thấy, nhưng nước thì ô nhiễm và đất thì cằn cỗi.’ Bấy giờ ông nói: ‘Hãy đem cho ta một bát mới và bỏ muối vào đó.’ … Ông liền đi ra giếng nước, bỏ muối vào và nói: ‘Chúa phán thế này: Ta đã làm cho nước này trong sạch; từ nay về sau sẽ không còn sự chết chóc hay sự cằn cỗi nữa.’ Và nước ấy vẫn trong sạch cho đến ngày nay” (2 Các Vua 2:19-22).
---Muối trong bát mới
Trong lĩnh vực kinh doanh bất động sản, ba nguyên tắc quan trọng nhất là: “Vị trí, vị trí, vị trí!” Nhưng vị trí không phải là tất cả. Cư dân thành Giê-ri-cô được hưởng một vị trí thuận lợi, nhưng điều đó cuối cùng lại ít quan trọng hơn vì nguồn nước của họ bị ô nhiễm! Ruộng đồng không cho hoa trái, sảy thai xảy ra thường xuyên, và cái chết luôn rình rập thành phố—tất cả chỉ vì nguồn nước ô nhiễm.
Điều này minh họa một bài học quan trọng. Chúng ta có thể nỗ lực vượt qua cuộc sống, và cuối cùng đạt được sự thịnh vượng, được công nhận, hoặc đạt được những mục tiêu khác. Nhưng khi cuối cùng chúng ta thấy mình ở trong tình trạng thoải mái này, điều đó chẳng có ý nghĩa gì nếu sự cay đắng và cái chết ngự trị trong tâm hồn chúng ta. Chúng ta cần bát muối của Ê-li-sa.
Muối hoạt động như một chất bảo quản, chống lại sự phân hủy tự nhiên. “Hãy có muối trong lòng mình, và hãy sống hòa thuận với nhau” (Mác 9:50), Chúa Giê-su đã nói với các môn đệ của Ngài.
Hơn nữa, cần một vật chứa mới. Cũng như không ai khâu “một miếng vải mới vào một chiếc áo cũ” (Mác 2:21), chúng ta không thể xin Chúa muối của Ngài rồi lại dùng nó để đựng những vật chứa cũ kỹ, bẩn thỉu của mình. Muối của Chúa phải được giữ trong một vật chứa mới—một nền tảng mới cho cuộc sống, một nền tảng mà trong đó quan điểm của Ngài được coi trọng hơn quan điểm của chúng ta.
Hãy lưu ý rằng chính Ê-li-sa đã mang muối trực tiếp đến nguồn nước. “Vấn đề nước bẩn” của chúng ta bắt nguồn từ bản chất cũ của chúng ta; Do đó, cần một sự khởi đầu hoàn toàn mới, và chỉ có chính Chúa mới có thể thực hiện được điều đó. Rồi chúng ta biết ơn nhận ra rằng hũ muối của Chúa mang lại kết quả tốt lành không chỉ một lần, mà liên tục: “cho đến ngày nay”. Dòng nước của Ngài sẽ không bao giờ ngừng chả

Thứ Sáu, 8 tháng 5, 2026

Một cái bát mới

 


2 Các Vua 2:19-22,
Những người trong thành Giê-ri-cô nói với Ê-li-sa rằng: “Này, thành này ở vị trí tốt, như chúa tôi thấy, nhưng nước thì ô nhiễm và đất thì cằn cỗi.” Ông nói: “Hãy đem cho ta một cái bát mới và bỏ muối vào đó.” Họ đem đến cho ông. Ông đi ra giếng nước, bỏ muối vào và nói: “Chúa phán rằng: Ta đã làm cho nước này trong sạch; từ đó sẽ không còn sự chết chóc hay sự cằn cỗi nữa” (2 Các Vua 2:19-22).
Giê-ri-cô ở vị trí tốt, nhưng lại thiếu nước sạch và hoa trái. Đó chẳng phải là một hình ảnh nổi bật về trái đất này sao? Một mặt, nó đẹp (người này có thể nghĩ đến núi non, người khác lại nghĩ đến biển cả gầm thét), nhưng mặt khác, cư dân của nó thiếu sự tươi mát và niềm vui thực sự, cũng như hoa trái đích thực. Thành Giê-ri-cô, cũng như trái đất này, là một nơi bị nguyền rủa (Giô-suê 6:26 và Sáng thế ký 3:17) – và đó là lý do tại sao người ta cảm nhận rõ rệt sự thiếu hụt.
Những người dân thành Giê-ri-cô đến gặp Ê-li-sa, người chắc chắn là hình mẫu cho Chúa chúng ta. Họ đã đến đúng người. Vậy giải pháp là gì? Họ có cần xây dựng nhà máy xử lý nước thải để làm sạch nước, hay họ cần cày xới và bón phân cho đất tốt hơn? Không. Vấn đề không phải là sửa chữa cái cũ, mà là mang cái mới vào đó.
Khi Chúa Giê-su trở lại trong quyền năng và vinh quang, tạo vật này sẽ được giải thoát khỏi ách nô lệ của sự hư hoại (Rô-ma 8:21). Chỉ bằng cách này, trái đất mới có thể trở thành nơi mà con người có thể tận hưởng hạnh phúc và niềm vui trọn vẹn. Sự tự lực của con người thất bại. Không có Chúa Kitô, sẽ không có "thiên đường".
Và những gì chúng ta đã thấy về cơ bản là đúng khi nói đến nhân loại tội lỗi. Bản chất tội lỗi cũ không thể được cải thiện. Phải có cái mới được "mang đến". Một người phải được tái sinh và mặc lấy con người mới (Giăng 3:7 và Ê-phê-sô 4:24). Chỉ bằng cách đó, dòng nước hằng sống mới có thể tuôn chảy và sinh ra hoa trái cho Đức Chúa Trời.
Nhân tiện, việc Ê-li-sa mang đến một thứ gì đó là đặc trưng của ông: ở đây là một bát muối mới, tượng trưng cho thế gian. Khi các con trai của các tiên tri (tượng trưng cho dân Chúa) tụ họp quanh một cái nồi lớn, ông mang đến bột mì (2 Các Vua 4). Và khi một cái rìu đang treo lủng lẳng (tượng trưng cho cá nhân), ông mang đến một khúc gỗ (2 Các Vua 6).

Những Bài Học Cho Các Tôi Tớ Trẻ

-- 2 Các Vua 2,
Đó là một ngày đặc biệt trong cuộc đời của tiên tri Ê-li-sa, khi ông cùng Ê-li-gia bước trên con đường được Chúa định sẵn và cuối cùng chứng kiến ​​Ê-li-gia thăng thiên trong một cơn lốc. Chúng ta hãy cùng đồng hành với Ê-li-sa trên hành trình của ông! Chúng ta sẽ học được nhiều bài học quan trọng cho những người tôi tớ của Chúa.
Trong 2 Các Vua 2, chúng ta được thấy ngày cuối cùng trong cuộc đời của Ê-li-gia trên đất. Chúa chỉ thị cho ông thực hiện một cuộc hành trình dài. Tuyến đường là: Gilgal – Bethel – Jericho – Jordan. Ê-li-gia biết rằng ở cuối cuộc hành trình này đang chờ đợi ông thăng thiên. Một người trẻ tuổi hơn đi cùng ông: Ê-li-sa. Ông phải phục vụ Chúa với tư cách là một tiên tri, như Ê-li-gia đã làm. Nhưng liệu ông có đủ khả năng làm điều này không? Điều đó sẽ được tiết lộ vào ngày này. Các địa điểm Gilgal, Bethel, Jericho và sông Jordan đóng một vai trò quan trọng trong việc này.
Điều kiện (1) – Tự nguyện
Ê-li-sa không bị ép buộc phải đi cùng Ê-li-gia. Ông thậm chí không được yêu cầu. Thực tế, Ê-li-gia nói với Ê-li-sa ba lần: “Hãy ở lại đây” (2 Các Vua 2:2, 4, 6). Ông không làm vậy vì muốn đuổi Ê-li-sa đi, mà để chắc chắn rằng Ê-li-sa muốn đi theo con đường này theo niềm tin của chính mình. Và Ê-li-sa đã làm vậy. Ông khẳng định điều này ba lần (các câu 2, 4, 6). Với điều này, ông đã hoàn thành một điều kiện tiên quyết quan trọng để học những bài học sau này và trở thành người theo Ê-li-gia.
Chúa Giê-su Christ, mà Ê-li-gia là hình ảnh báo trước trong câu chuyện này, cũng thử thách chúng ta để xem chúng ta có thực sự tận tâm hay không. Ngài muốn những người tôi tớ sốt sắng tiến bộ trong trường học của Đức Chúa Trời và phục vụ Ngài một cách tự nguyện. Không ai bị ép buộc phải làm việc cho Chúa hoặc có sự thông công với Ngài. Đó là lý do tại sao Chúa Giê-su hành động như thể Ngài sắp lên đường đến với các môn đồ trên đường đến Emmaus (Lu-ca 24:42). Con của Đức Chúa Trời không ép buộc chúng ta nhưng muốn được đón nhận một cách vui vẻ và tự nguyện. Đây là cách các môn đồ trên đường đến Emmaus đã hành động—và đây cũng là cách chúng ta nên hành động.
Điều kiện (2) – Hậu quả
Sự quyết đoán là điều kiện tiên quyết thứ hai để hoàn thành mỗi giai đoạn của cuộc hành trình. Không chỉ cần đưa ra quyết định; người ta còn phải kiên định với quyết định đó. Sự nhất quán là cần thiết. Tại Bethel và Jericho, Ê-li-sa gặp các con trai của các tiên tri, họ nói với ông rằng Ê-li sẽ bị cất đi trong ngày đó (câu 3, 5). Điều này nghe như thể họ muốn nói, "Ê-li-sa, ông không cần phải đi với Ê-li; chỉ vài giờ nữa thôi thì mọi chuyện sẽ kết thúc." Nhưng Ê-li-sa không bị lay chuyển; ông bảo các con trai của các tiên tri im lặng (câu 3, 5). Ông không hề lung lay một chút nào khỏi quyết tâm thánh thiện của mình là đi với Ê-li.
Khi những lời nói đến tai chúng ta nhằm lôi kéo chúng ta ra khỏi sự nhất quán trong việc làm môn đồ, chúng ta phải kiên quyết bác bỏ chúng (xem Châm ngôn 19:27). Chúng ta muốn ở gần Chúa và học hỏi từ Ngài. Nếu bạn bước đi cùng Chúa, bạn đang bước đi trên con đường tốt lành.
Bài học thứ nhất – Gilgal
Điểm khởi đầu của cuộc hành trình là Gilgal (câu 1). Gilgal là trại đóng quân đầu tiên của dân Israel sau khi họ vượt qua sông Jordan. Tại đó, tất cả đàn ông trong dân đều được cắt bì (Giô-suê 5:2-9). Sau đó, dân chúng trở lại nơi này nhiều lần (Giô-suê 9:6; 10:6-15, 43; 14:6).
Cắt bì là hình ảnh về sự phán xét của Đức Chúa Trời trên xác thịt, trên bản chất tội lỗi của nhân loại. Đức Chúa Trời đã phán xét tội lỗi trong xác thịt trên thập tự giá tại Golgotha ​​(Rô-ma 8:3). Tất cả những ai tin vào Chúa Giê-su đều được “gán” bản án tử hình này cho xác thịt – họ được cắt bì theo nghĩa thuộc linh (Cô-lô-si 2:11). Phaolo viết: “Chúng ta là những người chịu phép cắt bì, phục vụ bởi Thánh Linh của Đức Chúa Trời và vinh hiển trong Chúa Giê-su Christ, và không đặt lòng tin cậy nơi xác thịt” (Phi-líp 3:3). Chúng ta không được đặt lòng tin cậy nơi xác thịt nếu muốn phục vụ Chúa, vì “xác thịt chẳng ích gì” (Giăng 6:63).
Bài học thứ hai – Bê-thên
Ê-li và Ê-li-sa đến Bê-thên (câu 2, 3). Nơi này được đặt tên theo Gia-cốp, người đã nhận được những lời hứa lớn lao của Đức Chúa Trời tại đó (Sáng thế ký 28:13-15, 19). Trong đời mình, Gia-cốp đã kinh nghiệm được sự trung tín của Đức Chúa Trời đối với những lời hứa của Ngài (xem Sáng thế ký 35:3). [1]
Đây là bài học thứ hai: Chúng ta có thể hoàn toàn tin cậy vào những lời hứa của Đức Chúa Trời. Tại Gilgal, chúng ta thấy rằng không có điều tốt lành nào ở trong xác thịt chúng ta (Rô-ma 7:18); tại Bê-thên, chúng ta thấy rằng “chỉ có sự tốt lành ở trong” Đức Chúa Trời. Ngài là thành tín. Ngài sẽ hoàn thành mọi điều Ngài đã hứa trong Lời Ngài. Ngài sẽ ở bên cạnh chúng ta và củng cố chúng ta (2 Ti-mô-thê 4:17). Chỉ khi chúng ta nhớ đến sự thành tín của Đức Chúa Trời, chúng ta mới có thể làm việc tốt cho Ngài.
Bài học thứ ba – Giê-ri-cô
Ê-li-sa cùng Ê-li-gia hành quân đến Giê-ri-cô (câu 4-5). Giê-ri-cô là thành trì gần như bất khả xâm phạm mà dân Y-sơ-ra-ên gặp phải khi họ cố gắng chinh phục Ca-na-an. Nhưng Đức Chúa Trời đã khiến các bức tường của Giê-ri-cô sụp đổ và ban cho dân Ngài một chiến thắng vẻ vang (Giô-suê 6).
Khi chúng ta phục vụ Chúa, những kẻ thù nghịch sẽ xuất hiện trên con đường của chúng ta—những kẻ thù mạnh hơn chính chúng ta. Bây giờ chúng ta nên liên hệ sức mạnh của những kẻ thù này không phải với sức mạnh của chính mình, mà là với sức mạnh của Đức Chúa Trời. Ngài mạnh hơn bất cứ điều gì khác trong vũ trụ. Nhờ Ngài, chúng ta có thể phá hủy những thành trì thuộc linh và đạt được chiến thắng (2 Cô-rinh-tô 10:4-5). Và chúng ta cũng biết rằng kể từ thập tự giá của Ê-sai...
Thứ nhất, thế giới là một hệ thống bị lên án, và người cai trị nó cũng phải chịu sự phán xét của Đức Chúa Trời (Giăng 16:11).
Bài học thứ tư – Sông Jordan
Sau vài ki-lô-mét, họ đến sông Jordan (câu 6-8). Hai tôi tớ của Đức Chúa Trời làm thế nào để vượt qua con sông lớn này? Đức Chúa Trời tôn vinh tôi tớ Ngài là Ê-li: Ông có thể rẽ nước sông Jordan bằng áo choàng tiên tri của mình, giống như Giô-sua đã làm vài thế kỷ trước đó (Giô-sua 3).
Những người phục vụ Đức Chúa Trời đôi khi phải đối mặt với những khó khăn dường như không thể vượt qua. Chúng ta có thể không thấy lối thoát nào, nhưng Đức Chúa Trời có một lối thoát (2 Cô-rinh-tô 4:8). Ngay cả “trở ngại” lớn nhất, cái chết, cũng không phải là khó khăn đối với Đức Chúa Trời. [2] Với Ngài, mọi sự đều có thể.
Bài kiểm tra cuối cùng (1) – Ước muốn đúng đắn
Bốn chặng này rất quan trọng đối với Ê-li-sa. Nhưng giờ đây, theo một nghĩa nào đó, là bài kiểm tra cuối cùng. Ê-li-sa được phép ước một điều và do đó đột nhiên thấy mình, giống như Sa-lô-môn trước đây (1 Các Vua 3:5), phải đối mặt với một quyết định quan trọng (câu 9). Ê-li-sa, nghĩ về sự nghiệp của Đức Chúa Trời, ước ao có gấp đôi tinh thần của Ê-li-gia. Ông nhận thức được sự yếu đuối của mình và nhu cầu được trang bị thiêng liêng cho nhiệm vụ phía trước.
Hãy tưởng tượng bạn có thể ước bất cứ điều gì ngay bây giờ. Điều gì hiện lên trong tâm trí bạn? Điều gì đứng đầu danh sách ước muốn của bạn? Một điều gì đó vật chất? Hay bạn đam mê phục vụ Chúa Giê-su trong thế giới này? Bạn có khao khát sức mạnh thuộc linh để làm việc tốt cho Ngài? Vậy thì Chúa chắc chắn sẽ sử dụng bạn. Nhưng còn một câu hỏi nữa cần trả lời…
Bài kiểm tra cuối cùng (2) – Quan điểm đúng đắn
Ê-li-gia nói với Ê-li-sa: “Ngươi đã xin một điều khó! Nếu ngươi thấy ta được cất lên khỏi ngươi, thì điều đó sẽ được như vậy; nhưng nếu không, thì điều đó sẽ không được như vậy” (câu 10). Ê-li-sa phải nhìn chăm chú vào Ê-li-gia và chứng kiến ​​ông được cất lên trời – nếu không, điều ước của ông sẽ không được thực hiện. Ê-li-sa cũng vượt qua phần thứ hai của bài kiểm tra cuối cùng. Ông thấy Ê-li-gia thăng thiên và nhặt lấy áo choàng bị rơi của mình (câu 11-13). Rõ ràng là: Ê-li-sa sẽ kế vị vị tiên tri vĩ đại.
Thật tốt khi bạn khao khát sức mạnh thuộc linh. Nhưng bạn sẽ chỉ nhận được điều đó nếu mắt tâm hồn bạn luôn hướng về Chúa Giê-su đã thăng thiên. Bạn phải hướng về Ngài, luôn nghĩ về Ngài – thì con đường sẽ rộng mở cho sự phục vụ mạnh mẽ theo ý muốn của Đức Chúa Trời.
Sự phục vụ bắt đầu
Ê-li-sa không do dự. Ông muốn phục vụ. Ông muốn ngay lập tức đảm nhận vị trí của mình và noi theo bước chân của Ê-li-gia. Ông đến sông Giô-đan và chia nước sông bằng áo choàng của Ê-li-gia, giống như Ê-li-gia đã làm trước đây (câu 14). Các con trai của các tiên tri nhận ra rằng thần của Ê-li-gia ngự trên Ê-li-sa (câu 15).
Ê-li-sa đến tất cả những nơi ông đã đi qua trong cuộc hành trình với Ê-li-gia. Chúng ta thấy ông ở Giê-ri-cô, Ghê-gal và Bê-thên (2 Các Vua 2:15–22; 4:38–44; 2:23–25). Bất cứ nơi nào Ê-li-sa đến, ông đều là một công cụ trong tay Đức Chúa Trời. Tại Giê-ri-cô, ông đã chiến thắng cái chết khiến thiên nhiên trở nên cằn cỗi; tại Gil-ga, ông đã chiến thắng cái chết bị đe dọa bởi thức ăn độc; và tại Bê-thên, ông đã giáng cái chết xuống những kẻ chế nhạo vị tiên tri của ân điển.
Để phục vụ Chúa một cách đúng đắn, chúng ta phải – giống như Ê-li-sa – thấu hiểu những bài học thiêng liêng. Tất nhiên, chúng ta nhận thức được rằng chúng ta sẽ vẫn là những người học hỏi chừng nào còn ở trên trái đất.
Điều gì tạo nên một người tôi tớ tốt? Chúng ta hãy tóm tắt:
• Chúng ta phải sẵn lòng phục vụ.
• Chúng ta không được lung lay trong quyết định của mình.
• Chúng ta không nên dựa vào chính mình.
• Chúng ta có thể tin cậy vào sự thành tín của Chúa.
• Chúng ta không cần phải sợ kẻ thù.
• Chúng ta không cần phải sợ bất kỳ trở ngại nào.
• Chúng ta nên khao khát sức mạnh thuộc linh.
• Chúng ta nên luôn luôn hướng về Chúa Giê-su.
• Chúng ta cũng phải hành động.
Chú thích:
Hơn nữa, Bê-thên cũng là nơi giao hòa với Đức Chúa Trời.
Dĩ nhiên, có một giáo lý sâu sắc hơn: Sông Giô-đan gợi nhớ đến cuộc hành trình của dân chúng đến vùng đất hứa và do đó, mối liên hệ của chúng ta với Đấng Christ, Đấng đã chết và sống lại, nhờ Ngài mà chúng ta được ở trên trời. Chắc chắn đúng là Ê-li-sa và Ê-li-gia—như một minh chứng cho sự bất trung của dân chúng—đã rời bỏ vùng đất đó, nhưng ký ức về những gì Đức Chúa Trời đã hoàn thành từ lâu chắc chắn vẫn còn đó. Vì vậy, chúng ta nên nhớ rằng nhờ quyền năng của Đức Chúa Trời, chúng ta đã được sống lại và được sống cùng với Đấng Christ. Điều này rất cần thiết để trở thành một “người phục vụ ân điển” hiệu quả.

Một hành trình tiên tri -

 


- 2 Các Vua 2,
Hành trình cuối cùng của Ê-li từ Gilgal qua Bethel và Jericho băng qua sông Jordan, sự thăng thiên của ông lên trời, và sự trở về sau đó của ông qua Jericho và Bethel đến núi Carmel (2 Các Vua 2) không chỉ là một sự kiện có nhiều điều để nói với chúng ta về ứng dụng thực tiễn cá nhân. Chúng ta cũng tìm thấy ở đây một cái nhìn tổng quan tiên tri ngắn gọn về sự đến lần thứ nhất và lần thứ hai của Chúa Giê-su liên quan đến Israel.
Mặc dù Đức Chúa Trời đã tuyên bố rõ ràng về sự phán xét và ân điển (được thể hiện bằng hạn hán và mưa sau đó qua lời cầu nguyện của Ê-li), nhưng dân chúng đã không quay về với Đức Chúa Trời. Dân chúng vẫn ở trong tình trạng này ngay cả khi Chúa Giê-su đến thế gian với tư cách là một con người.
Hành trình của Ê-li đưa ông đi qua những nơi từng là biểu tượng cho mối quan hệ của Đức Chúa Trời với dân Ngài. Qua sự bất trung của dân chúng, những nơi đó đã trở thành nơi thờ thần tượng và bội giáo. Gilgal từng tượng trưng cho sự tách biệt khỏi sự ô uế của Ai Cập và là điểm khởi đầu cho cuộc đấu tranh và chiến thắng. Nhưng sự đấu tranh và chiến thắng đã biến thành thất bại và nước mắt (“Bochim”; Các Quan Xét 2), và sự dâng hiến cho Đức Chúa Trời đã biến thành sự thờ thần tượng (Amos 4:4; 5:5; Hosea 4:15). Bethel từng là nơi Đức Chúa Trời hứa ban phước lành vô điều kiện cho Gia-cốp và con cháu ông (Sáng Thế Ký 28:13-15). Nhưng Giê-rô-bô-am đã dựng một con bê vàng ở đó, nên Đức Chúa Trời đã đổi tên nơi này, Bethel (“Nhà của Đức Chúa Trời”), thành Beth-Aven (“Nhà của sự hư không” hay “Nhà của các thần tượng”). Và Jericho, từng là biểu tượng của chiến thắng trước một thành trì hùng mạnh của kẻ thù, đã trở thành biểu tượng của sự nổi loạn khi một người từ Bethel (!) xây dựng lại thành phố bị nguyền rủa trái với mệnh lệnh nghiêm khắc của Đức Chúa Trời (xem Giô-suê 6:26; 1 Các Vua 16:34). Đức Chúa Trời muốn ban phước cho dân Ngài, nhưng dân chúng đã biến điều đó thành một câu chuyện buồn.
Hành trình của Ê-li qua những nơi này nói về việc Chúa Giê-su đến với dân Ngài để bày tỏ cho họ phước lành mà họ đã đánh mất vì sự bất trung của mình, nhưng cũng để giành lại phước lành này cho phần còn lại của những ngày sau này.
Gilgal nhắc nhở chúng ta về sự khởi đầu của chức vụ công khai của Ngài. Qua phép báp-têm của Giăng, sông Giô-đan trở thành Gilgal mới cho phần còn lại ăn năn của người Do Thái. Chúa Giê-su kết hợp chính mình với những người Do Thái này. Tuy nhiên, mặc dù Ngài đến, như thể, “từ Ai Cập” (xem Mt 2:14-15), Ngài không cần phải “vượt qua sự xấu hổ của Ai Cập” (xem Giô-suê 5:9), vì là Đấng thánh khiết và biệt riêng, Ngài không hề bị ô uế bởi xác thịt.
Bê-thên cho chúng ta thấy Chúa Giê-su, Đấng có thể tự mình tuyên bố tất cả những lời hứa của Đức Chúa Trời. “Nhà của Đức Chúa Trời” là nơi cư ngụ vĩnh viễn của Ngài. Nhưng Ngài không muốn hưởng những lời hứa này một mình. Có thể nói, Ngài không ở lại Bêthel mãi mà tiến đến Giê-ri-cô và sông Giô-đan để đặt nền móng, hầu cho sau này Ngài có thể cùng hưởng những lời hứa với dân Ngài. Giờ đây, Ngài cùng chịu khổ với phần còn sót lại trung thành vì nhà của Đức Chúa Trời đã bị biến thành hang ổ của bọn cướp.
Giê-ri-cô minh họa cách Chúa Giê-su vào nhà của kẻ mạnh và cướp đoạt tài sản của hắn (Ma-thi-ơ 12:29). Giê-ri-cô, nơi bị rủa sả, cũng cho thấy rằng Đấng Christ trở thành lời rủa sả để giải phóng dân khỏi lời rủa sả của luật pháp (Ga-la-ti 3:13). Vì vậy, thập tự giá trở thành nơi mà “bản luật chống lại chúng ta” bị xóa bỏ và nơi chiến thắng kẻ thù được thực hiện (Cô-lô-si 2:14-15).
Việc vượt sông Giô-đan nói về sự chết và sự sống lại của Đấng Christ, nền tảng của sự phục hồi dân Y-sơ-ra-ên và tất cả những phước lành đi kèm với nó. Trong khi Ê-li và Ê-li-sa đi qua sông trên đất khô, Đấng Christ đã nếm trải cái chết trong tất cả sự kinh hoàng của nó thay cho dân Ngài.
Và cũng như Ê-li-gia sau đó thăng thiên, Chúa Giê-su cũng thăng thiên. Tuy nhiên, Ngài không cần đến xe lửa để làm điều này, mà thăng thiên trong quyền năng ở trong Ngài. Nhưng khi Ngài trở lại, Ngài sẽ đến “trong lửa cháy rực” (2 Tê-sa-lô-ni-ca 1:7).
Ê-li-sa trở về với gấp đôi tinh thần của Ê-li-gia. Như vậy, khi Chúa Giê-su trở lại trái đất này, Thần của Chúa sẽ ngự trên Ngài (Ê-sai 11:2; 61:1). Nước ô uế và đất cằn cỗi của Giê-ri-cô sẽ được chữa lành. Chúa Giê-su sẽ chấm dứt ảnh hưởng của lời nguyền rủa và thanh tẩy trái đất khỏi hậu quả của tội lỗi, như đã được mô tả tuyệt vời trong các đoạn Kinh Thánh đã nêu ở trên trong Ê-sai 11 và 61.
Việc Ê-li-sa trở về Bê-thên biểu thị rằng Chúa Giê-su cuối cùng sẽ đưa Y-sơ-ra-ên vào phước lành đã hứa. Đối với những người không tin vào Ngài—được biểu tượng bởi những cậu bé chế nhạo—sự trở lại của Ngài sẽ đồng nghĩa với sự phán xét.
Cuối cùng, Ê-li-sa đến núi Carmel, “vườn cây” (xem chú thích trong 2 Sử ký 26:10), nơi nói về phần còn lại của triều đại 1.000 năm. Ê-sai mô tả nó bằng những lời: “…cho đến khi Đức Thánh Linh được đổ xuống trên chúng ta từ trên cao, và hoang mạc trở thành vườn cây (“Carmel”), và vườn cây được coi như rừng. Công lý sẽ ngự trị trong hoang mạc, và sự công chính sẽ ở trong vườn cây. Việc làm của sự công chính sẽ là hòa bình, và kết quả của sự công chính sẽ là sự yên bình và an ninh mãi mãi.

CHÚA GIÊ-SU TRỞ VỀ CÙNG CHA-

 


"Trước lễ Vượt Qua, Đức Chúa Jêsus biết giờ Ngài phải rời thế giới nầy để trở về với Cha đã đến. Ngài đã yêu thương những người thuộc về mình trong thế giới thì cứ yêu thương cho đến cuối cùng".
"Ta đã từ Cha đến thế giới, và Ta lại rời thế giới để về với Cha”(Giăng 13:1: 16:28).
Bài tín điêu các sứ đồ có câu, "Ngài thăng thiên ngồi bên hữu Đức Chúa Trời toàn năng là Cha".
Theo quan điểm con người, Chúa Giê-su là một con người phàm, có xương thịt máu, đã thăng thiên lên trời ngồi bên hữu Đức Chúa Trời. Theo Lu-ca 24: 36- 42, sau khi phục sinh, Chúa là Linh mà vẫn có xương thịt. Chúa nói, "Hãy nhìn tay và chân Ta, thật chính Ta! Hãy chạm đến Ta xem! Thần linh thì không có thịt xương, mà các con thấy Ta có đây!”(Lu ca 24: 39).
Tóm lại, theo quan điểm của loài người, Chúa Giê-su là con người phục sinh, có xương thịt máu, đã vào cõi vĩnh hằng bất tử. Ngài đã ngồi bên hữu Đức ChúaTrời.
Mác 16: 19 nói con người Giê-su từ đất thăng thiên lên thiên đàng, còn Ngài gọi sự thăng thiên nầy là sự trở về với Đức Chúa Trời Cha.
Khi Chúa nói sự trở về có nghĩa Ngài từ Cha, từ thiên đàng vào thế giới loài người, vào thế giới vật lý. Phàm nhân Giê-su phục sinh trở lại nơi mà Ngài đã ở trước đây. Vì Ngài nói "trong Giăng 16:28 "Ta đã từ Cha đến thế giới, và Ta lại rời thế giới để về với Cha.”
Ngài là Con Người, đã được Cha yêu thương, Cha ban cho vinh hiển khi Ngài ở trong lòng Cha, ở bên cạnh Cha trước khi có trời đất vạn vật.
Chúa Giê-su nói với Cha về quá khứ vinh diệu của Ngài: "Cha ôi, Con muốn Con ở đâu thì những kẻ Cha đã giao cho Con cũng ở đó với Con, để họ ngắm xem sự vinh-hiển của Con, là vinh-hiển Cha đã ban cho Con, vì Cha đã yêu Con trước khi sáng-thế" (Giăng 17: 24).
Do Linh của Đấng Christ cảm thúc, vua Sa-lô-môn đã nói thay cho Con Người Giê-su như sau: "Trong buổi Đức Giê-hô-va khởi cuộc tạo-hóa, Về thời thái-cổ, trước khi chưa dựng nên muôn vật thì Ngài đã có ta. Ta đã được lập từ trước vô-cùng, Từ khi nguyên-thuỷ, trước khi dựng nên trái đất. Lúc chưa có vực sâu, chưa có nguồn chảy nước nhiều, Thì ta đã sanh ra rồi.— Và khi Ngài lập nền trái đất, Thì ta ở bên Ngài làm thợ cái, Hằng ngày ta là sự khoái-lạc Ngài, Và thường thường vui-vẻ trước mặt Ngài" (Châm ngôn 8: 22- 24, 29-30).
Nhân ngày lễ thăng thiên năm nay (14.5.2026) của Chúa Giê-su, tôi mong anh chị em lưu ý một điều: sự thăng thiên của Chúa Giê- su chính là sự trở về cùng Cha của Ngài. Ngài đã hồi gia từ hồi năm 30 SC.
MK.8.5.2026


ĐẤNG CHRIST THĂNG THIÊN TRONG BỐN PHÚC ÂM-


Theo lịch Hê-bơ- rơ, ngày Chúa Giê su lên trời từ làng Bê-tha-ni trên núi Ô- liu vào năm 30 SC. , sẽ rơi vào ngày 14.5 năm nay, 2026.
Hầu như mỗi một của 27 sách Tân ước đều nói đến sự thăng thiên của Chúa. Bốn phúc âm đều chép về cuộc đời của Chúa: sự sinh ra, làm việc, chết, sống lại và thăng thiên. Nhưng tại sao cuối 2 sách Mathio và Giăng không chép về sự thăng thiên của Ngài?
Nói theo quan điểm con người, tiểu sử của Chúa Giê- su dường như không được chép ra cách đầy đủ trong hai sách Mathio và Giăng.
Mác 16:19 chép"Sau khi nói chuyện với các môn đồ, Đức Chúa Jesus được cất lên trời và ngồi bên phải Đức Chúa Trời".
Sách Mác chép cuộc đời một Nô Lệ của Đức Chúa Trời. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, chết, sống lại, Người Tôi Tớ phải lên trời là quá đầy đủ.
Sử gia Lu- ca viết lại câu chuyện một Con Người vô tội, hoàn hảo. Người đã giảng dạy nhiều bài giảng dài và hay ho. Ngài đã chết, sống lại, và phải thăng thiên là lẽ tự nhiên. Lu 24:50-51 "Sau đó Đức Chúa Jesus dẫn họ ra tận Bê-tha-ni; Ngài đưa tay ban phước cho họ. Đang khi ban phước, Ngài rời họ và được cất lên trời".
Mác và Lu-ca miêu tả về nhân tánh của Chúa Giê-su, một con người phục sinh, có xương thịt và máu, Ngài được thăng thiên, là được vinh hóa vào sống trong cõi vĩnh hằng.
Hai sách Mathio và Giăng bày tỏ thần tánh của Con Người Giê-su Christ, nên cuối hai sách nầy không chép sự thăng thiên của Ngài.
Sách Mathio chép câu chuyện Em-ma-nu-ên đã bắt đầu sống giữa loài người từ lúc ra đời, và cứ sống với loài người, sống giữa loài người đến đời đời, không thăng thiên.
Mathio 1: 23 “Này, một trinh nữ sẽ thụ thai và sinh một con trai; Và người ta sẽ gọi con trai ấy là Em-ma-nu-ên,” Nghĩa là, “Đức Chúa Trời ở cùng chúng ta.”
Đấng mà Sách Mathio miêu tả là Đức Chúa Trời, Ngài có vương vị Vua của Israel. Cuối sách Mathio không có chép về sự thăng thiên, vì Đức Chúa Trời không cần di chuyển, không cần thăng thiên.
Mathio 28:20- "Và này, Ta ở với các ngươi luôn cho đến tận thế.” Thành ngữ "Ta ở" là I Am (Ta Là, Ta Hằng hữu), là Danh của Đức Giê-hô-va.
Đấng Tự Hữu, Hằng Hữu
ngự trị ttong cả sách Mathio, Ngài không cần thăng thiên.
Phúc âm Giăng chép 23 lần danh "I Am" (Đấng Hằng Hữu). Phúc âm Giăng chép câu chuyện Đức Giê-hô-va mặc lấy xác thịt vô tội của Giê-su. Phúc âm Giăng không chép sự sinh ra, sự cám dỗ, sự thăng thiên của Con Đức Chúa Trời. Cuối sách Giăng có chép Chúa sống bên cạnh họ trong cuộc sống đời thường của họ.Giăng 21:25 là câu cuối cùng của phúc âm Giăng,"Lại còn nhiều việc nữa mà Đức Chúa Jêsus đã làm; ví bằng người ta cứ từng việc mà chép hết, thì ta tưởng rằng cả thế giới không thể chứa hết các sách người ta chép vậy".
Giăng 3:13 VIE1925 "Chưa hề có ai lên trời, trừ ra Đấng từ trời xuống, ấy là Con người vốn ở trên trời".
Giăng 3:13 VIE2010 "Chưa từng có ai lên trời, trừ ra Đấng từ trời xuống, là Con Người"
Con Người nầy là Đức Giê- hô-va mặc lấy hình người vô tội. Con Người nầy đồng thời có mặt trên trời dưới đất một lượt. Theo Châm ngôn 8: 22-31, Con Người có xác phàm nầy đã có mặt trên trời trước khi có trời đất. Ngài không cần di chuyển hay thăng thiên, Ngài đồng thời có mặt mọi nơi trong vũ trụ một lượt.
MK. 7.5.2025.

Thứ Năm, 7 tháng 5, 2026

2 Cô-rinh-tô 5 - Những hình ảnh minh họa trong Cựu Ước -

 


- 2 Các Vua 2; 2 Cô-rinh-tô 5:11-21,
Điều mà Sứ đồ Phao-lô muốn nói với chúng ta trong 2 Cô-rinh-tô 5:11-21 được minh họa một cách tuyệt đẹp trong câu chuyện về Ê-li-sa trong 2 Các Vua 2.
Ê-li-sa vượt sông Giô-đan – một hình ảnh về sự chết và sự sống lại của Chúa Giê-su: “…là Đấng đã chết vì họ và sống lại” (2 Cô-rinh-tô 5:15).
Ê-li-sa đi cùng Ê-li-sa – chúng ta đã chết và sống lại với Đấng Christ và giờ đây có thể bước đi trong đời sống mới: “…để những người sống không còn sống cho chính mình nữa, nhưng sống cho Đấng đã chết vì họ” (2 Cô-rinh-tô 5:15). Ê-li bị cất đi trước mắt Ê-li-sa: "Ông không bao giờ gặp lại ông nữa" – Chúa Giê-su giờ đây được vinh hiển trên trời, là Con đầu lòng từ cõi chết và do đó là khởi đầu của sự sáng tạo mới: "Nếu trước kia chúng ta biết Đấng Christ theo xác thịt, thì nay chúng ta không còn biết Ngài nữa" (2 Cô-rinh-tô 5:16).
Ê-li-sa xé áo mình và lấy áo choàng của Ê-li – không chỉ con người cũ của chúng ta đã bị đóng đinh với Đấng Christ và chúng ta đã từ bỏ nó khi trở lại đạo, mà chúng ta còn mặc lấy Đấng Christ và trong Ngài đã trở thành "trái đầu mùa" của sự sáng tạo mới: "Vậy, nếu ai ở trong Đấng Christ, người ấy là người mới; những điều cũ đã qua, nhưng nay đã đến!" (2 Cô-rinh-tô 5:17).
Với áo choàng của Ê-li, Ê-li-sa cũng đảm nhận chức vụ của Ê-li – giờ đây chúng ta là "sứ giả của Đấng Christ" và đã nhận được "chức vụ hòa giải" (2 Cô-rinh-tô 5:18-21).
Hai điểm dừng chân đầu tiên của Ê-li-sa là Giê-ri-cô và Bê-thên. Tại Giê-ri-cô, nước ô uế được thanh tẩy. Tại Bê-thên, sự phán xét được thực thi trên những kẻ nhạo báng. – Sứ vụ của chúng ta có hai đặc điểm này: “Tình yêu của Đấng Christ thúc đẩy chúng ta”, và: “Biết sự kính sợ Chúa, chúng ta khuyên bảo mọi người” (2 Cô-rinh-tô 5:14, 11).
Trước khi Ê-li-sa trở về Sa-ma-ri, ông dừng lại ở núi Ca-mên, nơi lửa từ trời, lẽ ra phải đánh vào dân chúng, lại đánh vào người bị trừng phạt – chúng ta chỉ có thể hòa giải với mọi người vì Đức Chúa Trời đã khiến Đấng không hề phạm tội trở thành tội lỗi vì chúng ta (2 Cô-rinh-tô 5:21).

Không có sấm sét từ trên trời rơi xuống



Rô-ma 9:22; 2 Các Vua 1:10; Lu-ca 9:54,

Thật không thể tưởng tượng nổi nỗi đau khổ về mặt tinh thần của Chúa khi Ngài liên tục bị sỉ nhục theo những cách tồi tệ nhất:

Mác 5:40: “Họ cười nhạo Ngài.” – một kẻ điên khùng lố bịch
Ma-thi-ơ 11:19: “Kìa, một kẻ tham ăn và say rượu, bạn của những người thu thuế và tội nhân.” – một kẻ say rượu, một người nghiện rượu, một người giao du với những kẻ cặn bã
Ma-thi-ơ 12:24: “Người chỉ đuổi quỷ nhờ Bê-lê-xê-bét, chúa tể các quỷ.” – một người bị Sa-tan điều khiển
Giăng 18:30: “Nếu người này không phải là kẻ làm điều ác…” – một người đã làm điều xấu
Lu-ca 23:2: “Chúng tôi thấy người này là kẻ lừa dối dân tộc chúng tôi, một kẻ thao túng, một kẻ nổi loạn vô luật.”
Giăng 10:33: "...vì sự phạm thượng và vì ngươi, là một người phàm, lại dám tự xưng là Đức Chúa Trời." – kẻ phạm thượng, người sỉ nhục Đức Chúa Trời
Ma-thi-ơ 27:43: “Người ấy đã tin cậy Đức Chúa Trời; bây giờ, nếu Đức Chúa Trời muốn cứu người ấy.” – người mà Đức Chúa Trời không muốn
Cảm xúc của ông được bày tỏ một cách tiên tri trong Thi thiên 69:21: “Lòng tôi tan nát vì bị sỉ nhục, và tôi vô cùng khốn khổ.”

Khi đọc những lời sỉ nhục này, chúng ta có thể cảm thấy giống như Giăng và Gia-cơ, những người trong hoàn cảnh như vậy đã gần như “giận dữ đến nỗi nhảy dựng lên” và kêu lên: “Nguyện lửa từ trời giáng xuống thiêu rụi chúng!” (Lu-ca 9:54). Ước muốn của họ: Vì những lời sỉ nhục tột cùng như vậy, chúng phải chết!

Và quả thật – người ta tự hỏi tại sao, trong những ví dụ trên, trời không lập tức mở ra và một tia chớp không làm cho những kẻ phạm tội im lặng mãi mãi. Trong trường hợp của Ê-li, lửa từ trời giáng xuống để tiêu diệt kẻ thù của ông (2 Các Vua 1:10). Nhưng khi Chúa của các chúa và Vua của các vua bị xúc phạm, chẳng có chuyện gì xảy ra cả.

Rô-ma 9:22 giúp chúng ta giải thích hiện tượng khó hiểu này: “Đức Chúa Trời muốn tỏ ra cơn thịnh nộ và bày tỏ quyền năng của Ngài, nhưng đã kiên nhẫn chịu đựng những kẻ đáng bị giận.” Lòng kiên nhẫn của Chúa, sự nhẫn nại của Ngài đối với những kẻ đáng phải chịu sự thịnh nộ, thật vô cùng lớn lao. Vì vậy, Chúa chấp nhận những lời sỉ nhục và cho kẻ xúc phạm ít nhất một cơ hội nữa để ăn năn. Trong khi mọi nhà cai trị trần gian đều bịt miệng hoặc thậm chí giết chết những người chỉ trích mình, Chúa chúng ta lại kiên nhẫn. Điều đó đáng được tôn thờ.

Điều này cũng áp dụng cho người đàn ông mà tôi gần đây đã đưa cho một cuốn sách nhỏ – và phản ứng khinh bỉ của ông ta là, “Hừ, Đức Chúa Trời là…”, theo sau là một lời giận dữ cay đắng. Nhưng thiên đàng vẫn đóng kín. Không có sấm sét, không có lửa, không có cơn đau tim đột ngột. Người đàn ông đó được cho thêm một cơ hội. Chúa Giê-su lại kiên nhẫn một lần nữa. Và vẫn luôn như vậy.

Từng bước một



1 Các Vua 17:2-3, 9

Bảy lần lời Chúa “đến” với tiên tri Ê-li (1 Các Vua 17:2, 8; 18:1; 19:9, 13; 21:17, 28). Như vậy, ông kinh nghiệm được sự hướng dẫn trọn vẹn từ Đức Chúa Trời. Tuy nhiên, điều đặc biệt đáng chú ý ở phần đầu là Ê-li chỉ nhận được chỉ dẫn cho bước tiếp theo. Trước tiên, ông được chỉ dẫn đến gặp A-háp và loan báo về hạn hán. Sau đó, ông nhận được chỉ dẫn đến ẩn náu bên suối Kê-ri-ti. Khi suối cạn, Đức Chúa Trời sai ông đến gặp bà góa ở Sa-rê-phát. Đức Chúa Trời dẫn dắt ông từng bước một. Trong điều này, chúng ta nhận ra hai nguyên tắc quan trọng.

Thứ nhất, Đức Chúa Trời vui lòng bày tỏ ý muốn của Ngài cho những người vui thích làm theo. Ngài không ban cho chúng ta ánh sáng mới cho đến khi chúng ta sẵn lòng bước đi theo ánh sáng mà chúng ta đã nhận được. Một ví dụ nổi bật là Áp-ra-ham. Ông được giao nhiệm vụ đi đến vùng đất mà Đức Chúa Trời sẽ chỉ cho ông, nhưng ông bị mắc kẹt giữa đường ở Ha-ran. Chỉ khi nào ông hết lòng vâng phục Chúa, Đức Chúa Trời mới hiện ra với ông lần nữa và ban cho ông những lời hứa mới (Sáng thế ký 11:31–12:7).

Trong trường hợp của Ê-li, mỗi chỉ dẫn mới từ Chúa dường như là phần thưởng cho sự vâng phục chỉ dẫn trước đó.

Thứ hai, Chúa không muốn chỉ cho chúng ta toàn bộ con đường phải đi ngay từ đầu. Đối với xác thịt, đặc biệt là những người có cá tính mạnh, điều này không dễ chịu đựng. Nhưng đó là cách Chúa muốn chúng ta nhận thức rằng con đường của chúng ta nên là con đường đức tin. Chúa muốn chúng ta luôn hướng mắt về Ngài và không hành động độc lập.

Ê-li có thể đã tự hỏi điều gì sẽ xảy ra sau khi ông can đảm đứng lên chống lại A-háp. Nhưng đó không phải là điều ông nên lo lắng; Chúa sẽ chỉ cho ông bước tiếp theo vào thời điểm thích hợp. Ông chỉ cần vâng lời và có thể phó thác phần còn lại cho Chúa.

Chúa cũng biết tại sao tốt hơn là chúng ta không nên biết trước bước tiếp theo và bước sau đó. Hãy tưởng tượng nếu Ê-li biết rằng ông chỉ cần nói một câu đó rồi trốn đi. Đó không phải là một viễn cảnh hấp dẫn lắm đối với một người đầy nhiệt huyết như vậy. Liệu ông ấy có rời bỏ Gilead lúc đó không?

Chúng ta có muốn học lại cách nhìn nhận sự hướng dẫn từng bước này không phải là gánh nặng và khó khăn, mà là nhận ra sự khôn ngoan của Chúa đằng sau đó không? Và chúng ta có muốn bước tiếp trong đức tin và sự vâng phục, ngay cả khi chúng ta không biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo không?

Ngài soi sáng màn đêm trước mặt tôi như thế nào,
phải, như thế nào, tôi không biết,
nhưng điều này, rằng tôi không bao giờ thiếu
ánh sáng cho một bước đi.

Thứ Tư, 6 tháng 5, 2026

Trải nghiệm dưới bụi cây dể bộp


1 Các Vua 19:1-8,
“Ahab thuật lại cho Jezebel mọi điều Elijah đã làm, và việc ông đã giết tất cả các tiên tri bằng gươm như thế nào. Bấy giờ Jezebel sai sứ giả đến gặp Elijah và nói rằng: ‘Nguyện các thần giáng tai họa này xuống tôi và thêm vào đó, nếu đến giờ này ngày mai tôi không làm cho mạng sống ngươi giống như mạng sống của một trong số họ!’ Khi Elijah thấy vậy, ông liền đứng dậy bỏ đi để cứu mạng mình, và đến Beersheba, thuộc về Giuđa; ông để người hầu mình ở đó. Còn ông thì đi vào hoang mạc, cách đó một ngày đường, đến ngồi dưới một cây chổi.
Ông cầu xin được chết, rằng: ‘Đủ rồi; lạy Chúa, xin cất mạng sống con đi, vì con chẳng hơn gì tổ phụ con.’ Ông nằm xuống ngủ dưới cây chổi. Bấy giờ, một thiên sứ chạm vào ông và nói với ông rằng: ‘Dậy mà ăn!’ Khi ông nhìn lên, thì thấy bên cạnh đầu ông có một cái bánh nướng trên đá nóng, và một bình nước…” nước. Rồi ông ăn uống xong và nằm xuống nghỉ ngơi. Thiên sứ của Chúa lại đến lần thứ hai, chạm vào ông và nói: “Hãy đứng dậy và ăn đi, vì chặng đường còn dài lắm.” Vậy là ông đứng dậy ăn uống, và nhờ sức mạnh của thức ăn đó, ông đi suốt bốn mươi ngày bốn mươi đêm cho đến khi đến Horeb, núi của Đức Chúa Trời. 1 Các Vua 19:1-8
Trên núi Carmel, Ê-li-gia can đảm đối đầu với nhiều thầy tế lễ ngoại giáo. Đức Chúa Trời nhậm lời cầu nguyện của tôi tớ Ngài: lửa từ trời giáng xuống thiêu rụi lễ vật của Ê-li-gia. Dân chúng kính cẩn ca ngợi Đức Chúa Trời chân thật và mạnh mẽ tiêu diệt các thầy tế lễ ngoại giáo. Ê-li-gia cầu nguyện lần nữa, và mưa xối xả trút xuống vùng đất khô cằn. Sau đó, Ê-li-gia bước đi oai vệ trước cỗ xe của vua A-hab khi ông tiến về nơi ở của mình ở Giê-rê-ên (1 Các Vua 18:45-46). Đây có phải là bình minh của một cuộc cải cách sâu sắc ở Israel không?
Không, bởi vì ngay sau đó, Giê-xê-bên, vợ của A-hab, đã đe dọa giết Ê-li-gia. Đối với Ê-li-gia, đây là bằng chứng cho thấy sứ mệnh của ông đã thất bại. Không có gì thay đổi. Giê-xê-bên, kẻ thờ thần tượng ngoại bang, tiếp tục chi phối mọi việc, và một nhà tiên tri được Đức Chúa Trời xác nhận một cách ấn tượng lại bị bà ta đe dọa. Trong nỗi sợ hãi, Ê-li chạy trốn sâu vào vùng phía nam an toàn và ngồi xuống dưới một bụi cây chổi. Ở đó, cuối cùng ông lại cầu nguyện. Nhưng Ê-li đã mất hết tự tin: "Ông xin được phép chết, nói rằng: 'Đủ rồi; “Lạy Chúa, xin cất mạng sống con đi, vì con chẳng hơn gì tổ phụ con” (1 Các Vua 19:4).
Ai ngờ rằng vị tiên tri gan dạ này, người đã chiến thắng vẻ vang những kẻ thờ thần tượng trên núi Carmel, lại sớm phải co rúm mệt mỏi dưới bụi cây? Ê-li, người đã chạy trốn khỏi Giê-xê-bên để cứu mạng sống mình, giờ lại muốn kết thúc cuộc đời mình trên sa mạc.
Trước hết, chúng ta tự hỏi: Làm sao điều này có thể xảy ra? Và thứ hai: Đức Chúa Trời đã làm gì để giải thoát Ê-li khỏi sự tuyệt vọng của ông?
--Quan điểm sai lầm
Ngọn lửa ban đầu dẫn Ê-li đi lạc lối chính là lời đe dọa giết người trơ tráo của Giê-xê-bên: “Khi thấy vậy,” Kinh Thánh ghi lại, “ông liền đứng dậy và bỏ đi để cứu mạng sống mình…” (1 Các Vua 19:3). Điều này tương tự như Phi-e-rơ, người bắt đầu chìm trên biển Ga-li-lê khi thấy gió mạnh (Ma-thi-ơ 14:30). Khi chúng ta tập trung vào những khó khăn, chúng ta nhanh chóng trở nên hèn nhát và cáu kỉnh. Như vậy, chúng ta có thể vạch trần nguyên nhân chính của sự nản lòng: tập trung vào hoàn cảnh.
--Quá sức
Khi Ê-li đến bụi cây chổi, ông hoàn toàn kiệt sức. Căng thẳng nội tâm của ông đã rất lớn trong những ngày gần đây, nhưng vị tiên tri cũng đã cạn kiệt sức lực thể chất: cuộc hành quân trước cỗ xe của A-háp, cuộc hành trình dài từ Giê-rê-ên đến Bia-sê-ba, và cuối cùng là cuộc hành trình xuyên sa mạc. Tất cả những điều này chắc hẳn đã ảnh hưởng đến Ê-li. Và vì vậy, chúng ta nhận ra nguyên nhân thứ hai cho cuộc khủng hoảng nội tâm của ông: sự kiệt sức.
--Cô lập
Trong một khung cảnh hoang vắng, Ê-li ngồi một mình dưới bụi cây chổi. Ông đã bỏ lại người hầu của mình ở Bia-sê-ba. Sự cô đơn đóng vai trò như một chất xúc tác cho tâm hồn vỡ mộng, làm tăng thêm nỗi đau khổ nội tâm bởi vì thiếu sự phân tâm, cộng đồng và sự khích lệ. Do đó, chúng ta xác định nguyên nhân thứ ba của sự nản lòng: sự cô đơn.
--Tuyệt vọng
Những gì Ê-li nói cũng làm rõ lý do tại sao ông lại tuyệt vọng đến vậy. “Đủ rồi,” là những lời của ông. Ê-li không còn nhìn thấy một tia hy vọng nào cho Y-sơ-ra-ên; hy vọng của ông đã tan biến. Ông nghĩ: Nếu không có gì thay đổi như… Nếu như những sự kiện trọng đại trên núi Carmel đã dẫn đến kết quả như vậy, thì công việc của tôi cũng sẽ không mang lại kết quả tốt đẹp cho vinh quang của Chúa trong tương lai. Tất cả giờ đây đều vô nghĩa! Nguyên nhân thứ tư của sự nản lòng là sự tuyệt vọng.
--thất vọng
Ê-li cầu nguyện: “Lạy Chúa, xin cất mạng sống con đi, vì con chẳng hơn gì tổ phụ con” (1 Các Vua 19:4). Những lời này cho thấy rõ: Ê-li thực sự tin rằng mình tốt hơn tổ phụ, những người đã không thể ngăn chặn sự suy tàn đau đớn của dân Chúa. Nhưng giờ đây ông hoàn toàn vỡ mộng: Ông cũng không thể làm gì để thay đổi tình trạng đáng thương của dân Y-sơ-ra-ên. Và với điều đó, chúng ta đến với nguyên nhân thứ năm của sự chán nản: thất vọng.
--kiêu ngạo
Một lát sau, rõ ràng là Ê-li, mặc dù không còn đứng trên Ê-li, một tộc trưởng, vẫn tự cho mình hơn người cùng thời. Hai lần tại Horeb, ông tự tin tuyên bố: “Tôi đã hết lòng sốt sủng vì Đức Chúa Trời Toàn năng. Dân Y-sơ-ra-ên đã bội ước với các ngươi, giết các trưởng lão của các ngươi, và giết các tiên tri của các ngươi bằng gươm. Chỉ còn mình tôi sống sót, và chúng đang tìm cách giết tôi” (1 Các Vua 19:10). Tuy nhiên, Đức Chúa Trời nói với ông rằng trong ân điển của Ngài, Ngài đã giữ gìn danh Ngài một cách trọn vẹn ngay cả trong thời kỳ gian ác này. Ê-li, người nhìn thấy rõ những thiếu sót của dân chúng, đã không nhận ra sức mạnh của ân điển nơi 7.000 người trung tín (1 Các Vua 19:18). Sự kiêu ngạo và ích kỷ đã làm ông mù quáng trước điều này. Và những người không thể vui mừng trước công việc của ân điển Đức Chúa Trời nơi người khác sẽ trở nên cay đắng và mưu toan bất hạnh cho chính linh hồn mình. Như vậy, kiêu ngạo là một nguyên nhân khác dẫn đến sự chán nản.
--Điều gì khiến người ta nản lòng?
Có nhiều lý do khiến Ê-li bị đánh gục. Chúng ta hãy học hỏi từ điều này cho chính cuộc sống của mình, để có thể tránh được hoặc vượt qua được "kinh nghiệm dưới bụi chổi". Chúng ta trở nên nản lòng...
...khi chúng ta nhìn vào những gì người khác muốn làm với mình;
...khi chúng ta thu mình lại;
...khi chúng ta bỏ bê sức khỏe thể chất và tinh thần;
...khi chúng ta không còn đặt hy vọng vào Chúa;
...khi chúng ta nhìn vào những gì mình chưa đạt được;
...nếu chúng ta không nhìn vào những gì ân điển của Chúa đã làm được.
Yên lặng
Ê-li ngồi dưới bụi chổi và cầu xin Chúa cho ông chết. Chúa, Đấng đã thay đổi thời tiết trong nhiều năm để đáp lại lời cầu nguyện của Ê-li, đã không chấp thuận. Thay vào đó, Ngài làm gì? Ngài giúp đỡ người tôi tớ đang nản lòng của mình như thế nào? Có phải một trận động đất xảy ra để chứng tỏ quyền năng bất biến của Chúa? Có phải những cỗ xe lửa xuất hiện để khích lệ ông?
Trước hết, Chúa ban cho Ê-li, người hoàn toàn kiệt sức và bồn chồn, một giấc ngủ ngon. Chúng ta nên cho phép bản thân mình có được sự bình an cả bên ngoài lẫn bên trong khi chúng ta kiệt sức như Ê-li.
--Củng cố
Rồi, bất ngờ thay, nhà tiên tri nhận được một sự khích lệ tuyệt vời. Ngay bên cạnh đầu ông, bàn đã được dọn sẵn: một chiếc bánh mới nướng và một bình nước. Dù nghe có vẻ hiển nhiên, nhưng những người đang nản lòng không nên đánh giá thấp lợi ích của một giấc ngủ ngon và một bữa ăn ngon. Và dĩ nhiên, Chúa ban cho chúng ta sự nuôi dưỡng tâm linh và những khoảng thời gian suy ngẫm để hồi sinh và củng cố chúng ta từ bên trong.
---Sự gần gũi của Chúa
Điều đáng chú ý là ai mang thức ăn đến cho Ê-li: đó là thiên sứ của Chúa. Khi Ê-li ngồi bên suối Cherith, những con quạ đã mang thức ăn đến cho ông, thả bánh và thịt từ mỏ của chúng (1 Các Vua 17:2-6). Nhưng giờ đây, trong lúc ông nản lòng, chính Chúa đến và bàn tay nhân từ của Ngài ban cho ông thức ăn.
Các môn đồ, những người thương tiếc cái chết và sự vắng mặt của Chúa, cũng trải nghiệm điều tương tự. Lu-ca 24 minh họa sống động cách chính Chúa đã theo dõi họ: "Khi họ đang nói chuyện và bàn bạc với nhau, chính Đức Chúa Giê-su đến gần và đi cùng họ" (Lu-ca 24:15). “Bắt đầu từ Môi-se và tất cả các tiên tri, Ngài đã giải thích cho họ trong toàn bộ Kinh Thánh những điều liên quan đến chính Ngài” (Lu-ca 24:27). “Trong khi họ đang nói những điều ấy, chính Đức Chúa Giê-su đứng giữa họ và phán: ‘Bình an cho các ngươi!’” (Lu-ca 24:36). “Hãy xem tay và chân ta; chính ta đây!” (Lu-ca 24:39). Chẳng lẽ chúng ta cũng không nên cảm nhận được sự gần gũi đặc biệt của Chúa khi lòng chúng ta tan vỡ sao (Thi thiên 34:18)?
--Hãy đứng dậy!
Thiên sứ của Chúa khích lệ Ê-li-gia đứng dậy và ăn (1 Các Vua 19:5). Nhưng vị tiên tri dường như ăn khi đang ngồi và, vẫn còn chán nản, lại nằm xuống sau bữa ăn. Một lần nữa, thiên sứ của Chúa nhẹ nhàng đánh thức ông và lại yêu cầu ông đứng dậy và ăn thức ăn cần thiết cho ông (1 Các Vua 19:7). Điều đáng chú ý là Ê-li-gia không bị quở trách vì trạng thái tâm trí của mình. Tuy nhiên, thiên sứ của Chúa đã nói về một cuộc hành trình dài phía trước — nhờ đó kéo ông ra khỏi trạng thái uể oải, chán nản.
Khi Ê-li thức dậy và ăn xong, ông đã đi bộ hơn 300 km cho đến khi đến núi Horeb, nơi Đức Chúa Trời đã ban cho ông một bài học độc đáo về ân điển của Ngài và nơi mắt ông được mở ra để thấy tất cả những gì Đức Chúa Trời đã thực hiện trong bí mật. Tại đó, Ê-li, không còn mệt mỏi với cuộc sống nữa (1 Các Vua 19:10), lại nhận được những nhiệm vụ từ Đức Chúa Trời, điều này cho thấy tâm hồn ông đã được phục hồi.
--Điều gì khích lệ?
Nếu chúng ta nhìn lại cách Ê-li tìm thấy sự can đảm mới, đây là một số lời khuyên cho bất cứ ai đang cảm thấy chán nản:
Hãy tìm kiếm sự bình an cho cả thể xác và tâm hồn!
Hãy nuôi dưỡng và củng cố bản thân bằng Lời Chúa!
Hãy trải nghiệm sự thông công với Chúa nhân từ của bạn!
Hãy đứng dậy, tìm kiếm sự hướng dẫn của Chúa và gánh vác trách nhiệm của mình!----