Theo lịch Hê-bơ- rơ, ngày Chúa Giê su lên trời từ làng Bê-tha-ni trên núi Ô- liu vào năm 30 SC. , sẽ rơi vào ngày 14.5 năm nay, 2026.
Hầu như mỗi một của 27 sách Tân ước đều nói đến sự thăng thiên của Chúa. Bốn phúc âm đều chép về cuộc đời của Chúa: sự sinh ra, làm việc, chết, sống lại và thăng thiên. Nhưng tại sao cuối 2 sách Mathio và Giăng không chép về sự thăng thiên của Ngài?
Nói theo quan điểm con người, tiểu sử của Chúa Giê- su dường như không được chép ra cách đầy đủ trong hai sách Mathio và Giăng.
Mác 16:19 chép"Sau khi nói chuyện với các môn đồ, Đức Chúa Jesus được cất lên trời và ngồi bên phải Đức Chúa Trời".
Sách Mác chép cuộc đời một Nô Lệ của Đức Chúa Trời. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, chết, sống lại, Người Tôi Tớ phải lên trời là quá đầy đủ.
Sử gia Lu- ca viết lại câu chuyện một Con Người vô tội, hoàn hảo. Người đã giảng dạy nhiều bài giảng dài và hay ho. Ngài đã chết, sống lại, và phải thăng thiên là lẽ tự nhiên. Lu 24:50-51 "Sau đó Đức Chúa Jesus dẫn họ ra tận Bê-tha-ni; Ngài đưa tay ban phước cho họ. Đang khi ban phước, Ngài rời họ và được cất lên trời".
Mác và Lu-ca miêu tả về nhân tánh của Chúa Giê-su, một con người phục sinh, có xương thịt và máu, Ngài được thăng thiên, là được vinh hóa vào sống trong cõi vĩnh hằng.
Hai sách Mathio và Giăng bày tỏ thần tánh của Con Người Giê-su Christ, nên cuối hai sách nầy không chép sự thăng thiên của Ngài.
Sách Mathio chép câu chuyện Em-ma-nu-ên đã bắt đầu sống giữa loài người từ lúc ra đời, và cứ sống với loài người, sống giữa loài người đến đời đời, không thăng thiên.
Mathio 1: 23 “Này, một trinh nữ sẽ thụ thai và sinh một con trai; Và người ta sẽ gọi con trai ấy là Em-ma-nu-ên,” Nghĩa là, “Đức Chúa Trời ở cùng chúng ta.”
Đấng mà Sách Mathio miêu tả là Đức Chúa Trời, Ngài có vương vị Vua của Israel. Cuối sách Mathio không có chép về sự thăng thiên, vì Đức Chúa Trời không cần di chuyển, không cần thăng thiên.
Mathio 28:20- "Và này, Ta ở với các ngươi luôn cho đến tận thế.” Thành ngữ "Ta ở" là I Am (Ta Là, Ta Hằng hữu), là Danh của Đức Giê-hô-va.
Đấng Tự Hữu, Hằng Hữu
ngự trị ttong cả sách Mathio, Ngài không cần thăng thiên.
Phúc âm Giăng chép 23 lần danh "I Am" (Đấng Hằng Hữu). Phúc âm Giăng chép câu chuyện Đức Giê-hô-va mặc lấy xác thịt vô tội của Giê-su. Phúc âm Giăng không chép sự sinh ra, sự cám dỗ, sự thăng thiên của Con Đức Chúa Trời. Cuối sách Giăng có chép Chúa sống bên cạnh họ trong cuộc sống đời thường của họ.Giăng 21:25 là câu cuối cùng của phúc âm Giăng,"Lại còn nhiều việc nữa mà Đức Chúa Jêsus đã làm; ví bằng người ta cứ từng việc mà chép hết, thì ta tưởng rằng cả thế giới không thể chứa hết các sách người ta chép vậy".
Giăng 3:13 VIE1925 "Chưa hề có ai lên trời, trừ ra Đấng từ trời xuống, ấy là Con người vốn ở trên trời".
Giăng 3:13 VIE2010 "Chưa từng có ai lên trời, trừ ra Đấng từ trời xuống, là Con Người"
Con Người nầy là Đức Giê- hô-va mặc lấy hình người vô tội. Con Người nầy đồng thời có mặt trên trời dưới đất một lượt. Theo Châm ngôn 8: 22-31, Con Người có xác phàm nầy đã có mặt trên trời trước khi có trời đất. Ngài không cần di chuyển hay thăng thiên, Ngài đồng thời có mặt mọi nơi trong vũ trụ một lượt.
MK. 7.5.2025.