Thứ Hai, 8 tháng 6, 2026

Độ sâu của biển cả-


Mi-chê 7:19,
“Ngài sẽ lại thương xót chúng ta; Ngài sẽ giày đạp tội lỗi chúng ta; và các ngươi sẽ ném tất cả tội lỗi của chúng xuống đáy biển” (Mi-ca 7:19).
Hơn 6.000 người đã từng lên đến đỉnh Everest, điểm cao nhất trên Trái đất. Một số người thậm chí còn không cần oxy bổ sung. Tại điểm sâu nhất, trong rãnh Mariana, chỉ có ba người từng đặt chân đến, và ngay cả khi đó cũng chỉ với một tàu ngầm đặc biệt. Không có sự hỗ trợ kỹ thuật, con người có thể lên đến đỉnh cao nhất, nhưng không bao giờ có thể xuống đến độ sâu nhất của Trái đất.
Tiên tri Mi-chê, người mà câu trích dẫn Kinh Thánh trên bắt nguồn từ đó, sống cách đây khoảng 2.800 năm. Đáy biển hoàn toàn không thể tiếp cận được đối với con người thời đó. Một vài chuyên gia có lẽ chỉ có thể lặn xuống độ sâu 30 mét, và đó là điểm cuối cùng. Trong bối cảnh đó, lời trong Mi-chê 7:19 trở nên vô cùng mạnh mẽ: Đức Chúa Trời đã ném tội lỗi của những người tin Ngài xuống đáy biển. Không ai có thể với tới được chúng.
Cũng như một người không thể lặn xuống 11 km để vớt một vỏ sò, thì một tội lỗi duy nhất cũng không thể bị khơi lại và buộc tội chúng ta. Không kẻ tố cáo nào, không lương tâm cắn rứt nào, không quyền lực nào có thể làm được điều đó. Tội lỗi của chúng ta đã biến mất mãi mãi! Không còn điểm nào để cảm thấy tội lỗi đối với những người tin vào Chúa Giê-su Christ nữa.
Chú thích:
Mariana là rãnh biển này ở Thái Bình Dương sâu gần 11 km. Điểm sâu nhất được ghi nhận vào năm 1960 và 2012: hai người vào năm 1960 và một người vào năm 2012.

Trong Nhà Bê-tu-ên-

 


Sáng thế ký 24:31-35,
“Ông nói: ‘Mời vào, người được Chúa chúc phúc! Sao ngươi đứng ngoài cửa? Ta đã dọn nhà xong xuôi rồi, có chỗ cho lạc đà.’ Vậy người ấy vào nhà, họ cởi yên lạc đà, cho chúng ăn rơm và cỏ khô, cùng nước để rửa chân cho ông và những người đi cùng ông. Thức ăn được dọn ra trước mặt ông, nhưng ông nói: ‘Tôi sẽ không ăn cho đến khi tôi nói xong.’ Ông nói: ‘Hãy nói đi!’ Ông đáp: ‘Tôi là tôi tớ của Áp-ra-ham, và Chúa đã ban phước lành lớn lao cho chủ tôi, khiến ông giàu có; Ngài đã ban cho ông bầy chiên và bầy bò, bạc và vàng, tôi tớ nam và nữ, lạc đà và lừa.’” (Sáng thế ký 24:31-35).
Người tôi tớ của Áp-ra-ham, người đi đến Mê-sô-bô-ta-mi để cưới vợ cho I-sác, là một hình ảnh thích hợp về Đức Thánh Linh. Cũng như người đầy tớ được sai đi ngày xưa, Đức Thánh Linh cũng đến thế giới để đem một “cô dâu”—Hội Thánh—đến cho Chúa Giê-su.
Khi đến thành Na-cô, ông gặp Rê-bê-ca, con gái của Bê-tu-ên, bên giếng. Nàng cho ông uống nước và vui vẻ cho mười con lạc đà của ông uống nữa. Nhờ dấu hiệu này, ông nhận ra nàng là người phụ nữ mà Đức Chúa Trời đã chọn cho chủ ông là I-sác (Sáng thế ký 24:14). Sau khi tặng nàng một chiếc nhẫn vàng và hai chiếc vòng tay vàng, ông hỏi tên nàng và hỏi xem có chỗ cho nàng ở lại qua đêm trong nhà cha bà không. ông không tự ý vào mà kiên nhẫn chờ đợi bên suối cho đến khi nhận được câu trả lời và được mời vào nhà (Sáng thế ký 24:30-31).
Chúa Giê-su cũng hành động tương tự khi Ngài đến làng Emmaus cùng hai môn đồ. Ban đầu, Ngài tỏ ra như thể Ngài định tiếp tục cuộc hành trình của mình và chỉ vào nhà họ khi họ tha thiết cầu xin Ngài: “Xin ở lại với chúng con!” (Lu-ca 24:28-29). Chúa không bao giờ ép buộc chúng ta. Ngài muốn chúng ta mời Ngài vào cuộc sống của mình và cho phép Ngài dẫn dắt. Chúng ta có dành cho Ngài “không gian” này trong cuộc sống và trong gia đình mình để Ngài có thể làm việc và thi hành quyền năng của Ngài không?
Đức Thánh Linh cũng hành động theo cách này. Ngài chỉ có thể đổ đầy chúng ta khi chúng ta dành chỗ cho Ngài và trở nên “trống rỗng” bên trong, không còn bản thân và những thứ khác (Ê-phê-sơ 5:18). Điều này cũng áp dụng cho các buổi nhóm họp của chúng ta: Đức Thánh Linh chỉ có thể hướng dẫn chúng ta nếu chúng ta dành cho Ngài không gian cần thiết. Trước khi La-ban tiếp đón người đầy tớ, ông đã dọn dẹp nhà cửa và chuẩn bị mọi thứ. “Nhà” của chúng ta cũng đã sạch sẽ chưa? Mọi lĩnh vực trong cuộc sống của chúng ta có thuận lợi cho sự hiện diện thánh khiết của Ngài không—hay đã đến lúc cần “sắp xếp” và “dọn dẹp” kỹ lưỡng?
Sau khi người đầy tớ cuối cùng đến nhà, thức ăn được dâng cho anh ta. Nhưng anh ta từ chối ăn cho đến khi anh ta truyền đạt xong sứ điệp của mình. Trước hết, anh ta muốn loan báo sứ điệp của mình, nói về sự giàu có và vĩ đại của chủ mình (Sáng thế ký 24:33, 35). Đối với ông, điều thuộc về thuộc linh quan trọng hơn điều thuộc về vật chất. Sau này, Ê-sau lại hành động hoàn toàn khác: Ông đã bán quyền thừa kế quý giá của mình chỉ để đổi lấy một bát canh đậu lăng đơn giản (Sáng thế ký 25:34). Điều này nhắc nhở chúng ta: Điều gì được ưu tiên hàng đầu trong cuộc sống hằng ngày của chúng ta? Là nhu cầu của bản thân hay là mối quan tâm của Chúa? Chúng ta hãy suy ngẫm lời Chúa phán: "Nhưng trước hết hãy tìm kiếm vương quốc của Đức Chúa Trời và sự công chính của Ngài, rồi mọi sự khác sẽ được thêm cho các ngươi" (Ma-thi-ơ 6:33).
Điều đáng chú ý là người đầy tớ không phí thời gian vào những chuyện tầm thường. Ông lập tức bắt đầu nói về chủ mình là I-sác. Chúng ta có thể học được điều này: Chúng ta thường nói dài dòng về những điều không quan trọng và bỏ lỡ điểm mấu chốt – phúc âm của Chúa Giê-su Christ. Chúng ta hãy bớt tập trung vào những chuyện tầm thường trong các cuộc trò chuyện và thay vào đó đặt điều thực sự quan trọng làm trọng tâm. Chủ đề lớn lao của Đức Thánh Linh là sự vĩ đại và vinh quang của Chúa Giê-su. Đây cũng nên là chủ đề quan trọng nhất của chúng ta