KẾT QUẢ VÀ SỰ GIA TĂNG BỘI PHẦN CỦA
SỰ SỐNG (2)
II. SỰ SỐNG GIA TĂNG GẤP BỘI NHỜ
SỰ CHẾT VÀ SỰ PHỤC SINH
Trong bài này chúng ta đến phần
thứ hai của sách Giăng chương mười hai. Trong phần đầu của chương ấy, theo hình
bóng chúng ta thấy, Hội thánh hiện hữu nhờ Chúa là sự sống phục sinh. Chúng ta
có Hội thánh bởi sự sống phục sinh của Ngài. Nhưng làm thế nào Chúa phát triển
Hội thánh? Điều này được bày tỏ trong phần thứ hai của chương ấy (cc. 12-36a).
Phần đầu cho thấy làm thế nào để có Hội thánh. Còn phần thứ hai cho thấy thế
nào Chúa phát triển Hội thánh qua sự chết và sự phục sinh của Ngài.
A. Thời Hoàng Kim Của Jesus
Vào thời điểm này, theo cái nhìn
của thế gian, Jesus đang ở giai đoạn hoàng kim của đời mình. Việc Ngài làm cho
La-xa-rơ từ người chết sống lại là một phép lạ gây chấn động cho mọi người. Thật
là một phép lạ khi một người chết, chôn đã bốn ngày, thậm chí đã có mùi, mà sống
lại. Vì Chúa đã làm cho La-xa-rơ từ người chết sống lại, nên nhiều người Do
Thái tôn cao Ngài và nồng nhiệt chào đón Ngài (cc. 12-19). Họ chào mừng Ngài bằng
cách tung hô: “Hô-sa-na, chúc tụng Đấng đến trong danh Chúa, là Vua của
Israel!” Nói theo loài người, đó là giờ vinh hiển nhất của Chúa khi Ngài ở trên
đất. Mọi người ngợi khen Ngài, chào đón Ngài, tôn trọng Ngài, và kính nể Ngài.
Ngay cả người Hi Lạp cũng đến tìm Ngài (cc. 20-22). Người Do Thái chào đón
Ngài, và người Ngoại Bang, tức người Hi Lạp muốn theo Ngài. Chúa có thể sản
sinh ra Hội thánh và phát triển Hội thánh bằng cách nhận lấy sự chào mừng và
tôn trọng ấy không? Không, đó không phải là phương cách sản sinh hay phát triển
Hội thánh. Đó không phải là cách làm cho Hội thánh hiện hữu và gia tăng trong sự
sống.