Thứ Tư, 25 tháng 7, 2012

THƯ CỦA QUỈ-- 18


Thư 18 
Cháu Wormwood thân mến!
Hẳn cháu đã học tại Trường, ngay cả dưới thời của lão già Slubgob, kỹ thuật sơ đẳng của sự cám dỗ tình dục rồi chứ? Đối với chúng ta, những linh thuần túy, đây là một đề tài hết sức nhàm chán tuy rất cần thiết trong chương trình huấn luyện, nên chú chỉ lướt qua. Nhưng cháu cần phải học nhiều về những hậu quả liên quan đến vấn đề này.
Trong lãnh vực này, những đòi hỏi của Kẻ Thù đặt con người vào một tình thế khó xử: hoặc tiết chế tuyệt đối hoặc chế độ một vợ một chồng không khoan nhượng. Sau chiến thắng đầu tiên của Cha chúng ta thì điều thứ nhất trở nên hết sức khó. Còn điều thứ hai thì từ vài thế kỷ qua đã không còn là một lối thoát nữa. Chúng ta làm được những việc này nhờ sự cộng tác của các thi sĩ và văn sĩ, bằng cách thuyết phục bọn con người rằng cái tình trạng kỳ lạ và thường rất ngắn ngủi mà chúng gọi là “yêu” tạo nên nền tảng duy nhất cho hôn nhân; và hôn nhân có thể và bắt buộc phải luôn giữ được tình trạng đó nếu không thì sẽ mất đi cái tính cách ràng buộc. Đây là chúng ta nói nhái theo ý kiến của Kẻ Thù .

THƯ CỦA QUỈ-- 17


Thư 17 
Cháu Wormwood thân mến!
     Trong lá thư trước, thái độ khinh khỉnh của cháu khi nói đến thói tham ăn như là một cách thức để chiếm đoạt linh hồn đã chứng tỏ sự ngu dốt của cháu. Một trong những thành tựu lớn nhất của chúng ta trong thế kỷ vừa qua là ru ngủ được lương tâm con người về đề tài này, cho nên ngày nay cháu có tìm khắp cả Châu Âu cũng không ra được một bài giảng hay một lương tâm bị cắn rứt về thói xấu này. Chúng ta đã đạt được kết quả này là do tập trung mọi nỗ lực vào việc ham ăn ngon chứ không phải sự ham ăn nhiều. Qua hồ sơ, chú được biết mẹ của bệnh nhân là một trường hợp điển hình. Chắc Glubose cũng đã cho cháu biết điều này. Bà ta sẽ hết sức ngạc nhiên nếu biết rằng suốt cả đời bà đã là nô lệ cho cái hình thức ham muốn này: đây là điều bà ta hoàn toàn không biết do số lượng thức ăn mỗi lần rất ít. Nhưng số lượng thì đâu có quan trọng gì miễn là chúng ta có thể sử dụng cái bụng và khẩu vị của một con người để làm nẩy sinh sự cãi cọ, nóng giận, khắc nghiệt và sự quan tâm đến chính mình. Glubose đã nắm chắc được bà già này. 

Thứ Ba, 24 tháng 7, 2012

THƯ CỦA QUỈ-- 16


Thư 16 

Cháu Wormwood thân mến!

       Trong lá thư trước, cháu có nói qua việc bệnh nhân vẫn tiếp tục đi lễ chỉ ở một nhà thờ từ khi qui đạo và anh ta cũng không hoàn toàn hài lòng lắm. Cháu có ý muốn nói gì? Tại sao chú không có bản báo cáo nào về những lý do khiến anh ta trung thành với nhà thờ của giáo khu? Cháu có biết rằng trừ khi do sự thờ ơ lãnh đạm thì đó là một triệu chứng rất xấu không? Chắc chắn cháu biết nếu không chữa khỏi bệnh đi nhà thờ của một người thì điều tốt nhất kế tiếp là cho anh ta đi khắp vùng lân cận để tìm nhà thờ thích hợp nhất, cho đến khi nào anh ta trở thành một người sành sỏi về nhà thờ. Tại sao phải làm như vậy là điều rất rõ ràng. Đầu tiên, tổ chức giáo khu luôn luôn phải là mục tiêu của sự tấn công vì vốn là một hợp nhất về nơi chốn chứ không về sở thích, nó sẽ đem mọi người ở mọi tầng lớp và tâm lý đến với nhau trong sự hợp nhất mà Kẻ Thù mong muốn.

Thứ Hai, 23 tháng 7, 2012

Những người tiên phong của lối đi thiên thượng-- 2


Cuộc khủng hoảng đối với trần thế và thiên đàng


Dân số ký  13 :1-3 ; 17-23 ; 27-33 và 14 : 1-3

Chúng ta đã xem xét thực tế và tính chất của phương cách trên trời. Kinh Thánh bắt đầu với việc tạo ra các tầng trời và sự cai trị của các tầng trời. Nó kết thúc với sự xuất hiện từ trời về những gì đã được hình thành bởi trời, theo các nguyên tắc trên trời: thành thánh Giê-ru-sa-lem mới, từ trên trời, ở nơi Đức Chúa Trời mà xuống, hàu làm trọn lời này mà chúng ta đã đọc trong Hê-bơ-rơ 11:16 - " Đức Chúa Trời đã sắm sẵn cho họ một thành phố".