Thứ Hai, 11 tháng 1, 2016

LƯỢC GIẢI THI THIÊN—10 -



Tín Đồ Ác Rinh Rập Tín Đồ Nhu Mì
-
Kẻ ác rượt đuổi người công bình,
Chúa ơi, hắn khoe lòng dục mình,
Từ bỏ Chúa vì lòng tham của,
Đường đời đều may mắn, an ninh.
-
Miệng đầy nguyền rủa lời ác gian,
Rình rập như sư tử trước hang,
Dòm hành bước đường người khốn khổ,
Cách Chúa xét đoán hắn mơ màng.
-
Xin Ngài chổi đậy, ôi Chúa ơi,
Chớ quên kẻ khốn cùng, mồ côi,
Xin bẻ gãy cánh tay kẻ ác,
Làm Vua kẻ nhu mì đời đời.
-
--Trong 150 thi thiên thì có 73 thi thiên có đề tên Đa-vít, nhưng nhiều học giả cho rằng những thi thiên vô danh đi theo thi thiên nào có ghi tên rõ ràng đều là thi thiên thuộc về tác giả đứng trước đó. Cho nên thi thiên 10 có thể là thi thiên của Đa-vít, vì nó theo sau thi thiên số 9, của Đa vít.
--Khi giết Gô-li-át, Đa vít chừng 15 hay 16 tuổi, và theo 2 Samuel 5:4--Khi Đa-vít khởi trị vì, tuổi đã được ba mươi; người cai trị bốn mươi năm. Như Vậy Đa vít sống dưới sự săn đuổi, bắt bớ của vua Sau-lơ, ít nhất cũng 12 năm.
- Kẻ gian ác theo đuổi rình rập Đa- vít trong thi thiên số 10 là ai? Hình ảnh Sau-lơ ám ảnh Đa vít suốt quãng đời thanh niên của ông. Bằng kinh nghiệm hiện thực, Đa vít miêu tả vua Sau-lơ rất sinh động: gian ác, gian lận,, giả dối, miệng nguyền rủa, tham của cải của Chúa. Sau lơ chùm hum, rình mò, dòm hành Đa vít như sư tử đói theo đuổi con mồi.
- Đa vít ám chỉ mình là kẻ khốn cùng, người mồ côi và kẻ nhu mì. Ông tin Chúa sẽ chổi dậy bẻ gãy cánh tay kẻ ác, và giải cứu Ông. Chúa là Vua đến đời đời.
- Cả thi thiên toát lên tri thức cây biết điều thiện điều ác, về nguyên tắc thiện ác, xin Chúa báo thù.
- Nguyên tắc sống của tín đồ Tân ước là yêu kẻ thù và cầu nguyện cho kẻ ám hại mình.
Minh Khải—07-01-2016

LƯỢC GIẢI SÁCH THI THIÊN-11-



(Con Chim Lánh Nạn Trên Núi)
-
Tránh Sau-lơ Đa-vít lên núi,
Như con chim lẫn tránh thợ săn,
Kẻ ác giương cung lăm le bắn,
Âm thầm toan hãm hại thánh dân.
-

Chủ Nhật, 3 tháng 1, 2016

CÂY VẢ VÀ CÁC CÂY KHÁC—


-
Hãy xem cây vả đâm chồi,
Trải gần bảy thập niên rồi, bạn ơi,
Tượt cây khác cũng nứt rồi,
Chúa kêu ta chú ý coi kỹ càng;
Đa-ni-ên giảng rõ ràng,
Nê-bu-cát-nết-sa dường cây cao,
Sau mùa ra trái dồi dào,
Thiên thần đốn gốc ngã nhào nhục thay;
Cây Ai-cập vút tận mây,
Vào ngày đổ xuống đổi thay địa cầu;
Mấy cây phát triển từ lâu,
Thế cờ quốc tế nhiệm mầu ai hay?
Mấy cây to quả đất nầy,
Thời cơ đổ xuống là ngày tận chung,
Jesus hiện đến sau cùng,
Cây nho dân tuyển được vun trồng lên ;
Nở hoa, ra nhánh mọi miền,
Địa cầu vị thế ưu tiên một thời ;
Đó là vương quốc Con Người,
Tuyển dân thủ lãnh lên ngôi đại quyền,
Thấy cây tỉnh thức, khẩn nguyền,
Thoát ra đại nạn ưu phiền, bạn ơi !
Minh Khải—03-01-2016

CON TRẺ VÀ CON TRƯỞNG—


-
Phúc âm rao giảng khắp nơi,
Hằng ngày con đỏ sinh sôi đông vầy,
Con sơ sinh thích sữa hoài,
Là lời dịu ngọt trong bài thánh kinh,
Lắm khi sữa độc trá hình,
Suốt đời dân uống bịnh tình khiếp kinh ;
Còn phần con đỏ dưỡng sinh,
Trở thành con trẻ thuộc linh Chúa Trời,
Trẻ con phải dại dột thôi,
Ham ăn, cãi lộn, vui chơi, biếng lười,
Tranh giành, ngạo mạn, mù đui,
Mắt không thấy Chúa, nói cười vô tâm;
Kẻ làm trẻ mấy chục năm,
Cụ non Cơ Đốc suốt tầm nhân sinh,
Trẻ con được cứu đinh ninh,
Họ là con cái thuộc linh Chúa Trời,
Chín phần hội thánh các nơi,
Đều là con trẻ nước trời thuộc thiên ;
Nhưng mà họ bịnh kinh niên,
Không sao trưởng tiến cầm quyền Chúa giao ;
Còn người trưởng đại nhiệm mầu,
Bị người lợi dụng, đạp đầu rất lâu,
Nhưng mà chúc phước, khẩn cầu,
Cho bao con trẻ mưu sâu hại mình,
Tấm lòng tha thứ rộng tình,
Tìm đường hòa giải, hạ mình dưới chân,
Trưởng thành tầm vóc chu toàn,
Được vào vương quốc vẻ vang sau nầy./.
Minh Khải-  03-01-2016