Thứ Hai, 25 tháng 9, 2017

Tầm quan trọng của kinh Cựu Ước-


Nhiều Cơ Đốc nhân thừa nhận Cựu Ước làm cho họ bối rối và họ thực sự không biết rõ  các chủ đề của nó. Tại sao chúng ta không nên cố gắng nắm bắt thông điệp của kinh Cựu ước?
1- Nó là Kinh thánh được cảm thúc
"Cả Kinh Thánh đều được Đức Chúa Trời cảm thúc, có ích cho sự dạy dỗ, khiển trách, sửa trị và huấn luyện trong sự công chính, để người của Đức Chúa Trời được toàn vẹn và sẵn sàng cho mọi việc lành" (2Tm 3: 16-17). Nếu chúng ta không nghiên cứu Cựu Ước, chúng ta đang bỏ qua Kinh thánh có ích cho sự dạy dỗ, khiển trách, sửa sai và giảng dạy trong sự công bình. Hơn nữa, chúng ta sẽ không được trang bị đầy đủ cho mọi công việc tốt lành. Nếu chúng ta muốn làm việc của Chúa, chúng ta cần một nền tảng vững chắc trong cả kinh Cựu Ước và kinh Tân Ước.

Nhớ đến tôi-


"Nhưng khi mọi việc của ông đã tốt đẹp rồi, xin ông nhớ đến tôi, làm ơn tâu với Pha-ra-ôn về trường hợp của tôi, và đem tôi ra khỏi chỗ nầy" (Sáng thế ký 40:14).
Giô-sép là một trong số rất ít nhân vật nổi bật của Kinh Thánh mà tiểu sử của ông không có bất cứ sự chê trách nào về đạo đức. Thật vậy, đó là vì ông đã chống lại sự cám dỗ tội lỗi nên ông đã bị bỏ tù, câu chuyện của ông nhiều người trong chúng ta đã quen thuộc từ thời thơ ấu. Trong nhiều khía cạnh, cuộc đời của Giô-sép có thể phục vụ như một dấu hiệu báo trước về cuộc đời của chính Chúa chúng ta. Trong nhà tù, Giô-sép giống như Chúa thấy mình có liên hệ với hai kẻ bất lương: "Chịu cùng một sự lên án." Đối với người nầy, ông trở thành người giải thích sự sống, và với người kia ông giải nghĩa về cái chết. Về người sau, Giô-sép không cầu hỏi gì, nhưng với người trước, ông yêu cầu ông ấy nhớ đến ông khi ông ấy được may mắn. Ông nên tỏ lòng tử tế với Giô-sép; và  ông nên nói về Giô-sép với Pha-ra-ôn. Trong lời yêu cầu gấp ba này, người ta hầu như có thể nghe được tiếng nói của Chúa yêu cầu chúng ta cũng nên làm như vậy cho Ngài.

Trên Sự Thỏa Mãn-


"Đến bữa ăn, Bô-ô bảo nàng: “Hãy lại gần đây, lấy bánh chấm nước giấm mà ăn!” Vậy nàng ngồi gần bên các thợ gặt và ông đưa bắp rang cho nàng. Nàng ăn no nê và để dành phần còn dư" (Ru- tơ 2:14).
Ru-tơ người Mô-áp được vinh danh là một trong năm phụ nữ được đề cập trong Ma-thi-ơ 1, trong phả hệ của Chúa Giê-xu chúng ta. Theo luật pháp của Môi-se, bà là người Mô-áp, nên đã bị cấm vào hội chúng của Chúa mãi mãi (Phục truyền 23: 3). Nhưng luật lệ tương tự đã quy định về "ngoại kiều, trẻ mồ côi và người góa bụa" (Phục truyền 24: 19-21). Không chỉ có một, nhưng cả ba điều khoản này đều áp dụng cho Ru-tơ. Cho dù biết hay không biết, cô ấy hưởng sự dự bị này của luật pháp mà chúng ta không được nói đến. Nhưng chúng ta biết rằng cô ấy tự gọi mình là một "người ngoại quốc" khi nói chuyện với Bô-ô (so với câu 10). Và cô cũng thú nhận sự không xứng đáng của mình khi cô nói với mẹ chồng: “Xin cho con ra ngoài ruộng để mót lúa. Con sẽ theo sau người nào sẵn lòng cho con mót” (c. 2). Cô ấy đã ước đoán rất ít những gì đã dành sẵn cho cô

Thứ Bảy, 23 tháng 9, 2017

Năm Lời Tuyên Xưng-



Đọc Kinh Thánh: Thi Thiên 119
1- "Con thuộc về Chúa" (câu 94)
Đây chắc chắn là một tuyên bố quý giá hơn tất cả những gì trái đất có thể ban cho, và ngọt ngào hơn mật ong. Người Cơ Đốc được mua bằng huyết quý giá của Đấng Christ và cũng đáng yêu quý cho Ngài. Đôi khi chúng ta cảm thấy không xứng đáng với phước lành như thế này và một cái nhìn thật sự về chính chúng ta sẽ cho thấy sự xấu xí trong những dị dạng của chúng ta, nhưng thực tế vinh diệu này vẫn giữ nguyên: "con thuộc về Chúa". Không phải "con sẽ thuộc về Chúa"; không, "con thuộc về Chúa rồi". Tấm lòng ta có thể ngạc nhiên tại sao một sinh vật vô giá trị như vầy lại là sở hữu của Chúa.