“Người tiên tri cũng chỉ nên có hai hoặc ba người
nói mà thôi, còn những kẻ kia thì biện biệt. Song nếu có kẻ khác ngồi đó được sự khải thị
thì người đương nói trước phải nín lặng. bởi vì anh em thảy đều có thể từng một mà nói
tiên tri, để ai nấy được học tập, ai nấy đều được khuyên lơn. Vả, tâm linh của tiên tri phải thuận phục tiên
tri; vì Đức Chúa Trời chẳng phải là Đức
Chúa Trời của sự lộn xộn, bèn là Đức Chúa Trời của sự bình an”. (1Cor. 14:
29-33)
Có phải điều đó không đáng ngạc nhiên khi tất cả
mọi người có thể nói tiên tri từng người mà tất cả đều có thể nhờ đó được học tập,
nhưng không giống như những người ngoại giáo thời đó sao?. Những ân tứ mà Đức
Chúa Trời ban cho một con người phải tuân theo tâm linh của chính anh ta, có
nghĩa là anh ta có thể chờ đến lượt mình để tất cả có thể có trật tự khi nói lời
Chúa. Và Phao-lô nói đây là trường hợp trong tất cả các hội thánh. Hãy tưởng tượng
rằng, tất cả các hội thánh đều có nhiều tiên tri nói khi Thánh Linh chuyển động
họ, bằng ân tứ đến bất kỳ mức độ nào mà Thánh Linh đã ban cho họ, mà tất cả họ
đều có thể học tập được. Ai có thể hoặc sẽ từ chối một sự thật đơn giản và tuyệt
vời như vậy? Bạn có thể tưởng tượng sợi chỉ đẹp sẽ chạy qua những lời dạy dỗ đó
không? Giống như một viên kim cương nhiều mặt, Thân Thể Đấng Christ mặc dù có nhiều
người, nhưng nói tiên tri như một người cho sự gây dựng tất cả.

