Thứ Ba, 21 tháng 7, 2026

Của Lễ Chuộc Tội

 


› Hãy đem một con bò tơ không tì vết dâng lên Đức Giê-hô-va làm lễ vật chuộc tội, vì tội lỗi mà người ấy đã phạm (Lê-vi 4:3).
Tội lỗi là một từ mang âm hưởng đáng ngại. Từ này tuy ngắn gọn nhưng chính nó đã kéo các thiên sứ xuống khỏi Thiên đàng và hủy hoại nhân loại do Đức Chúa Trời tạo dựng. Thập tự giá của Chúa chúng ta đã soi sáng tội lỗi như một điều ghê tởm mà Đức Chúa Trời ghét. Tội lỗi đã tồn tại trên trái đất trước khi Đấng Christ của Đức Chúa Trời chết, nhưng nó chưa được biết đến một cách trọn vẹn.
Tội lỗi không phải là chuyện nhỏ đối với Đức Chúa Trời—đó là điều Ngài không thể bỏ qua. Đó là điều mà Đức Chúa Trời đã chỉ tay vào và nói đại ý rằng, “Ta ghét điều đó, và điều đó, và điều đó.” Nó làm hoen ố vẻ đẹp của sự sáng tạo của Ngài. Nó sinh ra cỏ dại và gai góc, và gây ra tai họa thiên nhiên. Nó tàn phá một thế giới tươi đẹp.
Tội lỗi là sự hủy hoại của con người. Nó đẩy con người ra khỏi sự thông công hòa bình với Đức Chúa Trời. Nó biến con người thành một kẻ nổi loạn cứng rắn. Nó đẩy tâm trí ông vào bóng tối tâm linh hoàn toàn, tình cảm của ông vào tổ của những con chim ô uế, ý chí của ông vào hang ổ của những mưu đồ chống lại Chúa. Tệ hại hơn hết, nó là mẹ của sự chết. Nó đã đào mọi nấm mồ kể từ khi thế giới bắt đầu, và lấp đầy nhà cửa của cư dân trái đất bằng đau khổ và buồn rầu. Nhưng nó còn vươn xa hơn cả cái chết, và đã xây dựng nhà tù của địa ngục, nơi tất cả đều là đau khổ đời đời. Lời nguyền rủa của Chúa giáng xuống nó.
Lễ vật chuộc tội của Israel được thiết kế để dạy chúng ta về sự kinh hoàng của tội lỗi, và cái giá khủng khiếp của sự chuộc tội, nhưng cũng để thể hiện những điều kỳ diệu của ân điển cứu chuộc. Nghi thức cổ xưa trong luật pháp của Israel cho thấy con đường thoát khỏi. Hậu quả khủng khiếp của tội lỗi không nhất thiết phải đổ lên đầu kẻ phạm tội. Có một con đường thoát khỏi hình phạt khủng khiếp. Vết nhơ của nó có thể được tẩy sạch. Món nợ có thể được tha thứ.
--Tin Mừng
Công lý và sự thánh thiện trong Chúa đòi hỏi mỗi tội lỗi phải chịu một hình phạt xứng đáng. Mỗi sự vi phạm luật pháp phải gánh chịu sự kết án. Với những đòi hỏi nghiêm khắc từ luật pháp, Con Thiên Chúa từ trời xuống để cứu chuộc chúng ta bằng cách đáp ứng những điều kiện khắt khe. Ngài thế chỗ cho những người có tội. Ngài đứng ra làm người đại diện cho dân Ngài. Ngài gánh chịu trách nhiệm cho tất cả tội lỗi của họ. Ngài chịu đau khổ cho từng tội lỗi của họ. Chỉ vì Ngài là Đức Chúa Trời nên Ngài mới có thể gánh chịu nhiều hình phạt đến vậy.
Nhưng Ngài là của lễ chuộc tội trọn vẹn. Ngài trả giá bằng chính huyết quý báu của mình. Ngài chịu đựng cơn thịnh nộ khủng khiếp của Đức Chúa Trời đối với tội lỗi của loài người. Nhân tính của Ngài cho phép Ngài làm điều này, và thần tính của Ngài nâng đỡ Ngài. Chính vì vậy mà tội lỗi bị trừng phạt trọn vẹn, và những người được cứu chuộc được cứu rỗi trọn vẹn. Tất cả những ai tin đều sống và bước đi trong sự tự do khỏi tội lỗi.
--Kẻ phạm tội và sự hy sinh của Chúa -
Có sự khác biệt giữa con người. Kẻ phạm tội đầu tiên ở đây chính là thầy tế lễ – để dạy chúng ta rằng ngay cả những người thánh khiết nhất cũng là tội nhân, và không ai có thể đến gần Đức Chúa Trời nếu không có một của lễ chuộc tội đầy đủ. Tội lỗi đã quyến rũ, gài bẫy và làm ô uế những người tốt nhất. Ngay cả thầy tế lễ trong các nghi lễ cổ xưa của Israel cũng phải nhận ra tội lỗi của chính mình và nhu cầu được tha thứ. Vì vậy, ông ta phải mang một con bò tơ không tì vết đến cửa đền tạm. Đây là một chỉ dẫn do Chúa ban cho, và lễ vật là một lễ vật do Chúa chọn. Chính Chúa đã định đoạt kế hoạch cứu chuộc. Ngài đã muốn giá chuộc, và Con Ngài đã hoàn thành điều đó nhờ sự trợ giúp của Đức Thánh Linh. Lễ vật chuộc tội của Israel nói về Đấng Cứu Thế sắp đến và cho thấy rõ ràng sự chuộc tội được Ngài cung cấp như thế nào.
Tay của kẻ phạm tội phải được đặt trên đầu người bị hại. Đây là sự chuyển giao tội lỗi của hắn. Tội lỗi của kẻ phạm tội do đó được chuyển sang lễ vật chuộc tội. Ở đây chúng ta được hướng dẫn cách trút bỏ tội lỗi của mình lên Chúa Gie su, Đấng gánh tội cho chúng ta. Và hậu quả của tội lỗi là sự chết. Linh hồn phạm tội phải chết. Tội lỗi, hậu quả và hình phạt của nó là những điều chắc chắn tuyệt đối. Bất cứ ai mang tội đều phải nghe phán xét trước Thẩm phán công chính. Nếu Con yêu dấu của Chúa gánh tội lỗi của chúng ta, thì Ngài không thể giảm nhẹ hình phạt. Đức Chúa Trời không thể hạ thấp đòi hỏi của Ngài, cũng không thể làm giảm bớt cơn thịnh nộ của Ngài đối với tội lỗi, ngay cả khi Con yêu dấu của Ngài đóng vai trò là Đấng thay thế.
--Những công dụng của Huyết
Công dụng đầu tiên của huyết là rắc huyết lên bức màn bảy lần (Lê-vi ký 4:6). Bức màn được treo trước ngai thương xót và là lối vào nơi thánh nhất. Việc rắc huyết này có nghĩa là những người muốn bước vào sự hiện diện trực tiếp của Đức Chúa Trời—vào Thiên đàng thánh khiết của Ngài—phải được rắc huyết. Không thể đến với Đức Chúa Trời nếu không có huyết tẩy sạch tội lỗi.
Thứ hai, huyết được bôi lên sừng của bàn thờ vàng (4:7). Đây là nơi hương thơm ngọt ngào bốc lên, biểu tượng của lời cầu nguyện dâng lên. Sự cầu thay của Chúa chúng ta cho chúng ta thắng thế nhờ huyết Ngài đã đổ ra. Huyết của Chúa Giê-su là sức mạnh của chúng ta trong lời cầu xin. Không có gì có thể lên đến Đức Chúa Trời, Đấng thánh khiết nhất, cho đến khi nó được tẩy sạch khỏi mọi ô uế. Những gì chúng ta là và có phải được tẩy sạch bằng huyết của Ngài.
Thứ ba, phần máu còn lại được đổ xuống đáy bàn thờ bằng đồng (4:7). Như vậy, tất cả đều được dùng để mang lại sự an tâm cho tấm lòng. Mỗi giọt máu đều có ý nghĩa riêng. Giá trị của nó. Sự chuộc tội của chúng ta cần toàn bộ sự hy sinh của Chúa chúng ta—toàn bộ huyết của Ngài—và toàn bộ được ban cho cách tự do.
--Sự xấu hổ chất chồng lên lễ vật
Khi những phần quý giá nhất bị đốt trên bàn thờ, chúng ta thấy nhiều hơn là cái chết thay thế. Lễ vật chuộc tội phải là một vật bị nguyền rủa. Vì vậy, phần còn lại của vật tế lễ được mang ra ngoài trại và bị thiêu rụi bằng lửa. Đây là hình ảnh về việc Chúa Kitô trở thành lời nguyền rủa vì chúng ta (Galatians 3:13; Hebrews 13:11). Ngài bị loại bỏ như rác rưởi của đất. Lời nguyền rủa giáng xuống thập tự giá của Đấng Cứu Thế—“trở thành lời nguyền rủa”—thật khủng khiếp! Cái giá mà Ngài phải trả thật lớn lao!