Thứ Ba, 21 tháng 7, 2026

Lễ Vật Chuộc Sự Mắc Lỗii


Nếu một người phạm tội, và phạm tội do ngu dốt, trong những điều thánh của Chúa; thì người ấy phải dâng lên Chúa một con chiên đực không tỳ vết trong bầy chiên, được định giá bằng shekel bạc, theo shekel của đền thánh, làm lễ vật chuộc suqj mắc lỗi. Và người ấy phải đền bù cho sự thiệt hại mình đã gây ra trong điều thánh, và phải thêm một phần năm vào đó, rồi dâng cho thầy tế lễ; và thầy tế lễ sẽ chuộc tội cho người ấy bằng con chiên đực của lễ vật chuộc lỗi và tội lỗi của người ấy sẽ được tha (Lê-vi 5:15-16).
Tội lỗi có nhiều hình thức, và mọi thứ nó chạm vào đều bị tổn thương và gây ra sự chết. Những câu này nêu trường hợp đầu tiên của lễ vật chuộc tội. Đó là trường hợp một người phạm tội do ngu dốt. Luật của Chúa đã bị vi phạm, và ý muốn thánh của Ngài bị coi thường. Nhưng, dù được thực hiện trong sự ngu dốt, nó không phải là chuyện nhỏ đối với Chúa. Tội lỗi không bao giờ có thể là chuyện nhỏ. Mọi hình thức gian ác đều bị Chúa ghét bỏ. Ngai vàng trắng tinh khiết của Chúa sẽ mất đi vẻ trắng muốt nếu bất kỳ tội lỗi nào được dung túng.
--Tội lỗi
Nghi thức này đặc biệt lên án sự vi phạm các điều thánh. Sự vi phạm đó là gì? Đó có thể là việc cố gắng trở nên công chính bằng công đức của chính mình. Đó là tôn giáo của Cain—mang đến cho Chúa thành quả lao động của chính mình—chọn những mảnh vải rách của sự công chính của riêng mình, thay vì chiếc áo choàng phúc âm là món quà công chính miễn phí của Chúa. Tội lỗi này có vẻ bề ngoài tốt đẹp, nhưng nó giết chết linh hồn.
Có rất nhiều điều như vậy trong thế giới của chúng ta. Tất cả các tôn giáo do con người sáng tạo ra đều là điển hình của tội lỗi vi phạm các điều thánh—các tôn giáo như Ấn Độ giáo, Hồi giáo, Phật giáo, Nho giáo, và tất cả các giáo phái phủ nhận thần tính của Chúa Giê-su và công việc chuộc tội trọn vẹn của Ngài trên thập tự giá ở đồi Calvary. Những người sùng đạo của những tôn giáo đó sẽ không đón nhận kế hoạch của Chúa, và họ từ chối được dạy dỗ về con đường của Chúa. Họ tự tạo ra con đường riêng của mình.
Nhưng, một lần nữa, tội lỗi có thể thấy ở những người biết lẽ thật của Chúa, nhưng chỉ dâng lên Ngài những nghi lễ hình thức, sự tham dự đều đặn, một khoản đóng góp tiền bạc kha khá, sự trung thành với tín điều của Giáo hội—tất cả những điều đó như thể là đủ để đảm bảo vương miện sự sống. Nhiều người tin như vậy—than ôi, dẫn đến sự diệt vong của họ.
Cả hai con đường này đều dẫn đến đau khổ. Chúng đơn giản chỉ là những điều sai trái đối lập. Cả hai đều là sự lừa dối của Sa-tan. Những tội lỗi như vậy chỉ tồn tại trong hang ổ của sự ngu dốt. Nhưng dù được sinh ra từ sự ngu dốt, chúng vẫn là tội lỗi.
--Đấng Thay Thế
Một lần nữa chúng ta thấy nạn nhân đang hấp hối như hình ảnh đại diện cho việc tuyên xưng Chúa Kitô. Ngài là lễ vật chuộc tội. Ngài “đã trở nên… tội lỗi vì chúng ta”. Ngài chịu đựng tất cả hình phạt mà chúng ta đáng phải nhận. Ngài gánh lấy tất cả nỗi đau khổ của chúng ta.
Đây là ân điển tuyệt vời, là bài ca vĩnh cửu của những người được cứu rỗi. Đây là “niềm vui khôn tả và tràn đầy vinh quang”. Đây là niềm hy vọng được đặt trước mắt chúng ta, vững chắc như mỏ neo của linh hồn, kiên cố và bền bỉ. Lễ vật chuộc tội chảy máu và chết đi, và chỉ bằng sự thay thế như vậy, người phạm tội mới được tha thứ. Vì vậy, Chúa Giê-su chết, và tất cả gia đình những người tin Ngài đều được cứu rỗi. Và “Ai sẽ buộc tội những người được Đức Chúa Trời chọn? Chính Đức Chúa Trời là Đấng xưng công chính. Ai là người kết tội? Chính Đấng Christ là Đấng đã chết” (Rô-ma 8:33-34).
--Sự đền bù
Nhu cầu của con người tội lỗi là vô cùng lớn. Không ai có thể đo lường được mức độ tội lỗi, nhưng công việc của Chúa chúng ta bao trùm tất cả. Ở đây chúng ta thấy rằng giá trị của tội lỗi phải được tính toán. Chi phí phải được trả theo trọng lượng của đền thánh—chứ không phải theo giá trị mà con người cảm nhận. Vì vậy, trong nghi lễ cổ xưa này, chúng ta thấy một phần năm được thêm vào. Cho bằng nhau là không đủ. Phải có sự dư dật (Lê-vi ký 5:16).
Tại sao lại như vậy? Bởi vì tội lỗi lừa dối Đức Chúa Trời. Tội lỗi không chỉ là sự vi phạm luật pháp mà còn là sự lừa dối Đức Chúa Trời. Không có gì chúng ta có hay là của riêng chúng ta. Vì vậy, mọi thứ mà Đức Chúa Trời ban cho chúng ta đều phải được dùng để tôn vinh Ngài và làm tăng thêm sự ngợi khen Ngài. Nhưng chúng ta đã cướp mất điều này của Đức Chúa Trời! Thật là kiêu ngạo nếu tưởng rằng chính chúng ta có thể bù đắp cho Ngài. Món nợ rất lớn, và chỉ có Con yêu dấu của Đức Chúa Trời mới có thể trả được. Không có sự tận tâm nào có thể đền đáp. Sự dư dật về công đức chỉ là giấc mơ của người Công giáo La Mã. Tất cả việc làm của chúng ta chỉ làm tăng thêm món nợ, chỉ làm sâu thêm sự phá sản.
Vì vậy, người dâng lễ vật chuộc tội đã thêm vào một phần dư dật. Ai có thể đo lường được phần dư dật mà Chúa Giê-su Christ đã mang đến thập tự giá trên đồi Can-va? Trong thập tự giá đó là tất cả những gì Đức Chúa Trời có thể ban cho và tất cả những gì Đức Chúa Trời có thể lấy đi. Điều này làm cho lễ vật của Chúa Kitô trở nên đầy đủ và phong phú, quý giá và thiêng liêng đến vậy. Chúng ta hãy thừa nhận trước mặt Đức Chúa Trời rằng tội lỗi làm vấy bẩn trái tim chúng ta, rằng chúng ta thường phạm tội ngay cả trong những điều thánh khiết.
Chúng ta hãy nhớ rằng hình thức phạm tội này cũng xúc phạm đến Đức Chúa Trời như tội lỗi thông thường. Nó tạo ra cùng một rào cản giữa linh hồn và Chúa. Nhưng ở đây, trong lễ vật chuộc tội, Chúa Giê-su lại được miêu tả với những sắc thái tươi sáng nhất. Ngài đã chết để trả giá cho lễ vật chuộc tội. Chỉ khi chúng ta bám chặt vào Ngài, tội lỗi của chúng ta mới được tha thứ. Thập tự giá của Ngài là sự chuộc tội duy nhất cho mọi tội lỗi, cũng như cho mọi sự vi phạm. Thập tự giá của Ngài là sự chuộc tội đầy đủ.