Sự xức dầu này cũng dạy chúng ta cách đối xử với người khác.
Chúng ta đừng nên chỉ trích một người, nhưng chúng ta phải nhận biết
người ấy cách xác định để học cách kết hợp với người ấy hoặc giúp đỡ. Để làm
được điều này thì người ta thường kiểm tra người khác bằng cách quan sát và
nghiên cứu người ấy. Nhưng điều này thường dẫn chúng ta đi sai đường. Chúng ta
không nói rằng điều này hoàn toàn vô ích, nhưng đó chỉ là thứ yếu. Một linh
thuần khiết thường có sự biện biệt đúng đắn. Một số người trong chúng ta có thể
nhớ lại rằng khi còn nhỏ, chúng ta thường có thể có những sự quả quyết chính
xác về những người chúng ta nhìn thấy. Thời gian qua dần, tri thức, kinh nghiệm
và khả năng quan sát của chúng ta đều gia tăng nhưng khả năng nhận biết người khác
của chúng ta dường như không tốt hơn trước. Vào lúc đó, chúng ta không biết tại
sao mình lại có những sự quả quyết như vậy; một điều gì đó dường như có trong
lòng chúng ta nhưng chúng ta lại không thể thốt ra thành lời. Thời gian qua dần
và mọi sự đều thay đổi. Bây giờ sự thật đã chứng minh rằng “cảm nhận” của chúng
ta là đúng. Chúng ta không có các sự quả quyết đó bởi khai thác từ các cuộc
điều tra và thẩm vấn; chúng ta thậm chí cũng không thể đưa ra bất cứ bằng chứng
hoặc lý do nào cho các sự quả quyết của mình. Đây là công tác của một trực giác
thuần khiết mặc dù điều đó vẫn còn là thiên nhiên. Tuy nhiên, Chúa muốn chúng
ta đánh giá những điều của Đức Chúa Trời theo cùng một cách. Linh chúng ta phải
được hoán cải và chúng ta phải trở nên con trẻ. Chỉ khi đó, chúng ta mới có tri
thức sáng tỏ về Đức Chúa Trời.

