Thứ Tư, 13 tháng 4, 2016

SÁCH MÁC BÀI 9




Kinh Thánh: Mác 2:18-3:6

NĂM TỪ THEN CHỐT
Tha Thứ
Chúng ta đã thấy 5 sự kiện được ghi lại trong 2:1-3:6 hình thành một nhóm: Năm trường hợp này là sự tha tội của người bệnh (2:1-12), ăn với tội nhân (2:13-17), làm cho môn đồ Ngài vui mừng mà không phải kiêng ăn (2:18-22), quan tâm đến cơn đói của môn đồ Ngài hơn là qui định tôn giáo (2:23-28), và quan tâm đến việc làm giảm nỗi khổ của con người hơn là nghi thức tôn giáo (3:1-6). Mỗi sự kiện này có thể tóm tắt bằng một từ cụ thể. Từ ngữ tóm tắt sự kiện thứ nhất là tha thứ. Trong 2:1-12, chúng ta có sự kiện Con Người, là Đức Chúa Trời tha thứ, đã nhục hóa trong hình dạng một Nô lệ và tha thứ các tội phạm. Trong 2:5, Chúa Jesus phán với người bại: “Con ơi, tội con đã được tha!”. Khi các Kinh Luật gia nghe điều này, họ lý luận trong lòng rằng: “Người lộng ngôn đó! Ngoài một Đấng là Đức Chúa Trời, ai có thể tha tội được?” (c.7). Cuối cùng, Chúa phán: “Nhưng hầu cho các ngươi biết rằng trên đất Con Người có uy quyền tha tội, thì Ngài phán cùng kẻ bại rằng: Ta bảo ngươi, hãy đứng dậy, xách đệm của ngươi mà đi về nhà ngươi” (cc.10-11). Dù đang mặc lấy hình thể một Nô Lệ nhưng con người vẫn có uy quyền tha tội. Rõ ràng ở đây ngụ ý là Đức Chúa Trời tha-thứ đang hiện diện trong hình thể của Con Người này, một con người Nô Lệ. Do đó, sự kiện thứ nhất trong chuỗi 5 sự kiện này là sự tha thứ.

Thứ Ba, 12 tháng 4, 2016

SÁCH MÁC BÀI 7




Kinh Thánh: Mác 2:1-12
MỘT NHÓM GỒM NĂM SỰ KIỆN
Trong 1:14-45, chúng ta đã thấy nội dung của sự phục vụ Phúc Âm bao gồm 5 vấn đề: rao giảng Phúc Âm  (cc.14-20), dạy lẽ thật (cc.21-22), đuổi quỉ (cc.23-28), chữa lành người bệnh (cc.29-39), và tẩy sạch người phung (cc.40-45). Tiếp theo đó trong 2:1-3:6, chúng ta thấy các phương cách được dùng để thực hiện sự phục vụ Phúc Âm. Trong phần này của Phúc Âm Mác, chúng ta có 5 sự kiện: tha thứ các tội phạm của người bệnh (2:1-12), dự tiệc với tội nhân (2:13-17), làm cho những người theo ngài vui vẻ không phải kiêng ăn (2:18-22), quan tâm đến cơn đói của những người theo Ngài hơn là những qui định tôn giáo (2:23-28) và quan tâm đến việc giảm khốn khổ cho con người hơn là nghi thức tôn giáo (3:1-6). Cả 5 trường hợp này hình thành nên một nhóm
Rất khó lập một dàn bài cho Phúc Âm Mác. Trong Phúc Âm này, hết trường hợp này nối tiếp trường hợp kia, không có thứ tự hay sắp xếp rõ ràng. Vì lý do ấy, chúng ta có thể đọc sách Mác nhiều lần mà vẫn không thể lập dàn bài cho sách này hay lập bố cục cho sách này. Nhưng bởi sự thương xót của Chúa, tôi tin rằng chúng ta có được một dàn bài hữu ích, một dàn bài giúp chúng ta bước vào tất cả các phần của Phúc Âm này. Dựa theo dàn bài này, chương 1 trình bày nội dung đầy đủ của Phúc Âm. Rồi trong chương 2 và phần đầu của chương 3, chúng ta thấy cách Chúa thực hiện Phúc Âm phong phú này của Ngài.

SÁCH MÁC BÀI 6

Kinh Thánh: Mác 1:14-45
DẠY LẼ THẬT
Mác 1:21-22 chép: “Đoạn, Jesus và môn đồ vào Ca-bê-na-um. Nhằm ngày Sa-bát, Ngài liền vào nhà hội mà dạy dỗ. Chúng đều kinh ngạc về sự dạy dỗ của Ngài, vì Ngài dạy họ cách có uy quyền, chớ chẳng phải như các Kinh luật gia đâu”. Câu 21 nói đến nhà hội. Nhà hội là nơi nhóm họp mà người Do Thái đọc và học Kinh Thánh (Lu.4:16-17, Công.13:14-15)
Trong nhà hội, Chúa Jeus dạy dỗ dân chúng bằng uy quyền. Việc con người sa vào tội đã cắt đứt mối tương giao của họ với Đức Chúa Trời. Hậu quả là con người trở nên ngu dại về sự nhận biết Đức Chúa Trời. Sự ngu dại thể ấy trước nhất đem đến sự tối tăm rồi đến sự chết. Cứu Chúa – Nô Lệ là sự sáng của thế giới (Gi.8:12;9:5) đã đến Ga-li-lê, là miền đất tối tăm nơi người ta đang ngồi dưới bóng sự chết, và Ngài đến như ánh sáng lớn chiếu sáng trên họ (Mat 4:12-16) Sự dạy dỗ của Ngài giải phóng lời sự sáng để soi sáng những ai đang ở trong tình trạng tối tăm của sự chết hầu cho có thế nhận ánh sáng của sự sống (Gi.1:4). Chúng ta đã thấy điều thứ nhất mà Cứu Chúa – Nô Lệ đã làm trong sự phục sinh của Ngài là rao giảng Phúc Âm. Bây giờ, điều thứ hai mà Nô Lệ  của Đức Chúa Trời là Cứu Chúa – Nô Lệ đối với loài người sa ngã đã làm trong sự phục vụ của Ngài là thực hiện việc giảng dạy như thế (Mác 2:13; 4:1; 6:2, 6, 30, 34; 10:1; 11:17; 12:35; 14:49) để đem con người ra khỏi sự tối tăm thuộc Sa-tan để vào trong sự sáng thần thượng (Công.26:18)

Thứ Hai, 11 tháng 4, 2016

SÁCH MÁC BÀI 5

NỘI DUNG SỰ PHỤC VỤ PHÚC ÂM
CỦA CỨU CHÚA – NÔ LỆ
(1)
Kinh Thánh: Mác 1:14-15
Nếu tra cứu dàn bài của sách Phúc Âm Mác được in trong Bản Kinh Thánh , anh em sẽ thấy Phúc Âm này gồm 6 phần chính: mở đầu của Phúc Âm và bổ nhiệm Cứu Chúa – Nô Lệ để phục vụ sự cứu chuộc (11:1-14:42); sự chết và phục sinh của Cứu Chúa- Nô Lệ để hoàn thành sự cứu chuộc của Đức Chúa Trời (14:43-16:18); sự thăng thiên của Cứu Chúa – Nô Lệ để Ngài được tôn cao (16:19); và việc Cứu Chúa – Nô Lệ làm lan rộng Phúc Âm cách hoàn vũ qua các môn đồ (16:20). Trong những bài trước, chúng ta đã suy xét sự mở đầu của Phúc Âm và sự bổ nhiệm Cứu Chúa – Nô Lệ. Bài này chúng ta sẽ bắt đầu suy xét chức vụ của Cứu Chúa – Nô Lệ để lan rộng Phúc Âm
Chúng ta đã thấy Cứu Chúa – Nô Lệ được bổ nhiệm vào chức vụ bởi hai bước – bước báp-têm, và bước thử nghiệm. Trong 1:14-10:52, Cứu Chúa – Nô Lệ thực hiện chức vụ mà Ngài đã được bổ nhiệm, một chức vụ để lan rộng Phúc Âm.
Trong bài thứ ba của loạt Nghiên Cứu Sự Sống này, chúng ta đã thấy rằng Phúc Âm là sự ứng nghiệm các lời hứa, các lời tiên tri và các hình bóng trong Cựu Ước, và là sự cất bỏ Kinh luật. Cả sự ứng nghiệm các lời hứa, các lời tiên tri và các hình bóng lẫn sự cất bỏ Kinh luật đều là một Thân Vị sống động, tức Jesus Christ. Chính Đấng Christ là sự ứng nghiệm và chính Ngài là sự cất bỏ Kinh luật. Thế thì, khởi đầu Phúc Âm là gì? Khởi đầu Phúc Âm thật ra là việc dẫn đến Thân Vị sống động này. Đối với chúng ta ngày nay, Đấng Christ là mọi sự. Hễ có Ngài, chúng ta có mọi sự. Chúng ta không có các lời hứa – chúng ta có Đấng Christ. Chúng ta không có các lời tiên tri – chúng ta có Đấng Christ. Chúng ta không có các hình bóng – chúng ta có Đấng Christ. Chúng ta không cố gắng giữ Kinh luật vì Đấng Christ ở đây, và chúng ta có Ngài. Trong từ điển thuộc linh của chúng ta, từ ngữ duy nhất là Đấng Christ.