Kinh Thánh: Mác 2:18-3:6
NĂM
TỪ THEN CHỐT
Tha
Thứ
Chúng ta đã thấy 5 sự kiện được ghi lại trong 2:1-3:6
hình thành một nhóm: Năm trường hợp này là sự tha tội của người bệnh (2:1-12),
ăn với tội nhân (2:13-17), làm cho môn đồ Ngài vui mừng mà không phải kiêng ăn
(2:18-22), quan tâm đến cơn đói của môn đồ Ngài hơn là qui định tôn giáo
(2:23-28), và quan tâm đến việc làm giảm nỗi khổ của con người hơn là nghi thức
tôn giáo (3:1-6). Mỗi sự kiện này có thể tóm tắt bằng một từ cụ thể. Từ ngữ tóm
tắt sự kiện thứ nhất là tha thứ.
Trong 2:1-12, chúng ta có sự kiện Con Người, là Đức Chúa Trời tha thứ, đã nhục
hóa trong hình dạng một Nô lệ và tha thứ các tội phạm. Trong 2:5, Chúa Jesus
phán với người bại: “Con ơi, tội con đã được tha!”. Khi các Kinh Luật gia nghe
điều này, họ lý luận trong lòng rằng: “Người lộng ngôn đó! Ngoài một Đấng là Đức
Chúa Trời, ai có thể tha tội được?” (c.7). Cuối cùng, Chúa phán: “Nhưng hầu cho
các ngươi biết rằng trên đất Con Người có uy quyền tha tội, thì Ngài phán cùng
kẻ bại rằng: Ta bảo ngươi, hãy đứng dậy, xách đệm của ngươi mà đi về nhà ngươi”
(cc.10-11). Dù đang mặc lấy hình thể một Nô Lệ nhưng con người vẫn có uy quyền
tha tội. Rõ ràng ở đây ngụ ý là Đức Chúa Trời tha-thứ đang hiện diện trong hình
thể của Con Người này, một con người Nô Lệ. Do đó, sự kiện thứ nhất trong chuỗi
5 sự kiện này là sự tha thứ.



