Thứ Hai, 9 tháng 10, 2017

Sông Sự Sống


Sáng thế 37: 11,18,20 " Các anh ganh ghét cậu, còn cha cậu lại ghi nhớ điều đó.-- Thoáng thấy Giô-sép từ đằng xa và trước khi cậu đến gần thì các anh đã lập mưu giết cậu.- Nào! Chúng ta hãy giết nó đi, ném xuống một cái hố nước nào đó, và nói rằng nó đã bị thú dữ xé xác, rồi xem các giấc mộng của nó sẽ đi đến đâu!”
Có bao nhiêu người trong chúng ta biết rằng nước là nguồn gốc của cuộc sống? Đức Chúa Trời thường được ám chỉ là nước, sự sống mà Ngài ban cho chúng ta là nước siêu nhiên. Khi chúng ta tiếp nhận được nước này thì chúng ta không bao giờ khát nữa. Có nước tuôn chảy ra từ ngai của Đức Chúa Trời. Đó là nguồn gốc của mọi sự sống và từ trong nguồn gốc nầy chúng ta phải tuôn chảy.
Dòng chảy này phải đến từ chính trung tâm chúng ta là ai, những phần bí mật nhất của chúng ta, khu vườn bí mật của tấm lòng chúng ta, một nơi mà thường bị giấu đi bởi những tàn phá của cuộc sống. Mặc dù đây là nguồn sống đích thực của sự sống, nơi mà Chúa Jêsus phải trị vì, nó thường xuyên được bảo vệ. Chúa Jêsus đã trải qua những khoảng thời gian rất lớn để giải phóng chúng ta làm chính xác người mà Ngài muốn chúng ta là ai, nhưng rất nhiều người sẽ lệch lạc vì chính cốt lõi của họ là ai vẫn còn che giấu và bảo vệ.
Mỗi người trong chúng ta đã được trao một phần hưởng của dòng sông sự sống. Nó được tìm thấy ở trung tâm tấm lòng chúng ta. Khi chúng ta khám phá ra Chúa Jêsus, chúng ta khám phá ra sức mạnh để mở ra nguồn sự sống, con sông sự sống. Chúa Jêsus là chìa khóa mở đường cho dòng sông này và nó phải bắt đầu chảy từ tấm lòng của con người.

Thoát Khỏi Cơn Bão--


"Không có ngôn từ nào có thể mô tả cách thế giới chịu đựng nỗi buồn nhiều là dường nào. Hầu hết các Thánh Vịnh đều được viết ra trong vùng hoang dã. Hầu hết các Thư tín được viết ra trong nhà tù. Những tư tưởng vĩ đại nhất của các nhà tư tưởng lớn nhất đã trải qua lửa đỏ. Các nhà thơ vĩ đại nhất đã "học được trong sự đau khổ những gì mà họ đã dạy trong bài hát".
Trong gông cùm, John Bunyan đã sống trước một câu chuyện ngụ ngôn mà sau đó ông viết lại, và chúng ta có thể cảm ơn nhà tù Bedford Anh Quốc về tác phẩm "Thiên lộ lịch trình. Hỡi Cơ Đốc nhân đau khổ, xin Chúa an ủi bạn! Khi Đức Chúa Trời sắp sử dụng một người nào một cách ưu việt, Ngài đặt anh ta vào lửa. "(George McDonald).
"Có sự an toàn với Đấng Christ trong cơn bão, hơn là không có Đấng Christ trong vùng nước bình lặng. Con sông sẽ mất bài hát của nó nếu bạn loại bỏ các tảng đá. Linh hồn tôi, than ôi, cần những sự khó chịu này từ những thứ bên ngoài, để nó được ẩn náu trong Đức Chúa Trời" (Henry Martyn)
"Chúng ta giữ niềm hi vọng nầy như cái neo của linh hồn, vững vàng, chắc chắn và thấu vào phía trong màn, là nơi Đức Chúa Jêsus, Đấng Tiên Phong, đã bước vào vì chúng ta" (Hê-bơ-rơ 6: 19-20).
Từ ngữ "Đấng Tiên Phong", trong tiếng Hy Lạp có nghĩa là một người chạy bộ mà đi trước, một người trinh sát. Trong bối cảnh của Hêbơrơ 6, Người Tiên Phong là một chiếc thuyền nhỏ được gửi từ một chiếc tàu lớn hơn mà không thể vào bến cảng vì thời tiết xấu. Con thuyền nhỏ sẽ mang chiếc neo vượt qua các con sóng lớn và tiến vào vùng nước yên tĩnh của bến cảng, do đó đảm bảo sự an toàn cho chiếc tàu lớn. Từ ngữ Người Tiên Phong cũng giả định rằng những người khác sẽ theo sau.
Đây là một mô tả đẹp đẽ về Chúa Jêsus đã đi vào sự hỗn loạn của thế giới này, khi lên tàu của chúng ta, Ngài lâm vào một cơn bão và sau đó dẫn đường về với Chúa Cha. Ngài không những dẫn đường mà còn giúp cho mỗi người và mọi người của chúng ta bước vào bến cảng của bình an và tĩnh lặng trong khi ngay bên ngoài và xung quanh chúng ta có một cơn bão lớn.

Cừu Tách Khỏi Dê-


Tôi tin có một sự phân rẽ sắp xảy ra. Tôi tin rằng Chúa sẽ dùng cơn đói và cơn khát để phân rẽ dân Ngài. Đây là lý do tại sao tôi tin rằng có một nạn đói thuộc linh đang xảy ra, một cơn hạn hán Lời Chúa trên khắp trái đất. Những gì đã được ban cho trong một số năm trước đã bị thu hồi. Hoạt động thuộc hồn thật là trống rỗng. Nan đề với hoạt động thuộc hồn không bao giờ có thể đem lại sự thỏa mãn, không bao giờ nâng đỡ được một ai.
Điều gì sẽ thật sự làm phân rẽ dân của Đức Chúa Trời khỏi thế giới này? Cần có điều gì? Tôi không hoàn toàn chắc chắn, nhưng tôi biết rằng Đức Chúa Trời đang ngự xuống. Có năm trinh nữ và họ chỉ có dầu trong đèn mà bình thì không có dầu. Tại sao đèn không được cắt tỉa? Ánh sáng ở đâu? Đối với bất kỳ ai có kinh nghiệm về sự hiện diện của Đức Chúa Trời, không có gì khác được chấp nhận. Không đủ tốt để đứng ngoài cửa, không đủ tốt để ở lại trong sân, người ta phải bước vào. Và cách duy nhất để bước vào là vượt qua bàn thờ bằng đồng. Chúng ta sẽ mang gì làm sinh tế? Làm sao chúng ta hạ mình được? Chúng ta đang sống trong tình trạng gì? Chúng ta có thể nhìn vào chính chúng ta không?

`Ân điển giá rẻ?'


Mathio 18:8-9: " Nếu tay hay chân con gây cho con phạm tội, hãy chặt và ném nó đi! Vì thà con què chân hay cụt tay mà vào sự sống, còn hơn là đủ cả hai tay, hai chân mà bị ném vào lửa đời đời.  Còn nếu mắt con gây cho con phạm tội, hãy móc và ném nó đi! Vì thà con chột mắt mà vào sự sống, còn hơn đủ cả hai mắt mà bị ném vào lửa hỏa ngục.”
Vâng, sự cứu rỗi là công việc đã hoàn tất và hoàn thiện, chúng ta không thể thêm gì vào đó, cũng không lấy bớt bất cứ thứ gì khỏi nó. Nó đã được tậu mua cho chúng ta với một giá khủng khiếp, nhưng, để chấp nhận nó đầy đủ và bước đi trong sự tươi mới của sự sống, chúng ta phải trả giá đắt về tất cả mọi thứ. Vì cớ luật lệ vương giả của Đấng Christ, chúng ta đã sẵn sàng bán mọi thứ mình có cho kho báu trên đồng ruộng này chăng? Chúng ta sẽ móc mắt hay chặt tay của mình hay không? Để bước đi trong Thánh Linh, chúng ta đã sẵn sàng vác thập tự giá chăng? Chúng ta đã sẵn sàng chết hàng ngày chăng?