Chủ Nhật, 5 tháng 9, 2021

Người Nói Lời Đức Chúa Trời-

Kinh thánh được tạo thành từ các lời nói, nhưng nó không phải là lời nói của con người. Đó là lời Đức Chúa Trời nói qua con người. Kinh thánh ghi lại việc nói năng của Đa-ni-ên, Ê-sai, Phao-lô, v.v. Những người này đã nói thay thế cho Đức Chúa Trời, nhưng điều này không chỉ có nghĩa là Đức Chúa Trời đã nói qua Đa-ni-ên, Ê-sai và Phao-lô. Điều đó cũng có nghĩa là những lời được nói đó cũng là lời của Đa-ni-ên, Ê-sai và chính Phao-lô.

Vấn đề không phải là chúng ta có thể ghi nhớ bao nhiêu Lời Đức Chúa Trời hay chúng ta có thể trích dẫn nó cách tốt đẹp như thế nào. Đây cũng không phải là vấn đề chúng ta biết được bao nhiêu hoặc chúng ta quen thuộc với Lời Đức Chúa Trời như thế nào. Vấn đề thực sự là liệu chúng ta có thể đại diện cho Đức Chúa Trời khi chúng ta nói năng hay không. Chúng ta đều biết rằng Phao-lô đã viết hai thư tín cho hội thánh Cô-rinh-tô. Có một số lời trong các Thư tín của ông mà ông đã thú nhận rằng không phải là điều răn của Chúa (1 Cô 7:25). Ông ta có thể nói điều này bởi vì ông ta đã hiệp một với Đấng Christ. Chúng ta có thể nói rằng ông đang nói những gì Chúa đang nói. Những lời này không phải là những lời do cảm thúc, mà là những lời do kết quả từ sự cấu tạo trong Phao-lô. Khi Phao-lô nói, đó là Đấng Christ nói.

Những lời của sự cảm thúc và mặc khải có thể được tiếp nhận ngay lập tức. Nhưng phải mất một quá trình dài để Đấng Christ được cấu thành và hình thành trong chúng ta. Quá trình này không thể được hoàn thành trong một khoảng thời gian ngắn. Đó là một công việc kéo dài và tiến tới từng chút một theo từng thời điểm. Người ta phải duy trì mối tương giao ẩn giấu liên tục với Chúa trước khi sự cấu tạo đó có thể được sản sinh.

Khi trích dẫn Lời Đức Chúa Trời, chúng ta phải chú ý đến một điều. Nó không phải là vấn đề trích dẫn những lời mà Đức Chúa Trời nói với những người thời xưa, như Môi-se, và áp dụng lời đó vào các tình huống ngày nay. Vấn đề là chúng ta có thể nói những gì Chúa muốn chúng ta nói hay không khi chúng ta trích dẫn một lời kinh thánh như vậy. Vào thời của mình, Môi-se nói những gì Chúa muốn ông nói. Bạn có thể nói rằng Chúa muốn bạn nói điều tương tự với con người ngày nay không? Bạn có thể nói rằng đây không chỉ là một lời trích dẫn suông?

Đã có lúc tôi quan tâm rất nhiều đến việc giải nghĩa và thuộc lòng Kinh Thánh. Nhưng hôm nay tôi coi chúng chỉ là phương tiện để đạt được mục tiêu của Đức Chúa Trời. Thẳng thắn mà nói, tôi khá thất vọng với các anh em đồng công của chúng tôi. Một số người đã nhặt lấy những gì tôi đã từ bỏ. Một số người vẫn nghiêm túc theo đuổi những gì tôi đã từ bỏ. Kinh thánh là thước đo tốt nhất; nó đo lường tình trạng thực tế của chúng ta. Điều kiện là nhiều người trong ngày hôm nay không đủ tư cách để họ nghe lời Đức Chúa Trời. Theo như chúng tôi quan tâm, chúng ta không chỉ phải có lời nói của Đức Chúa Trời, logos, nghĩa là các chữ cái màu đen và trắng, lời văn tự, mà còn có sự tỏa sáng của Chúa từ những lời nói này trong tâm linh của chúng ta để trở thành lời tức thời, lời rhema, mà trước đó chúng ta có thể không nói được những lời này

Ví dụ, nhiều người có thể đưa ra một sứ điệp về câu chuyện của Ca-in và A-bên. Nhưng vấn đề không phải là liệu người ta có thể rút ra những giáo lý mới lạ hơn từ những đoạn này hay không. Đó là vấn đề liệu Đức Chúa Trời có thể nói những gì Ngài muốn nói với con người ngày nay thông qua một thông điệp như vậy hay không.

SỰ XỨC DẦU LIÊN QUAN ĐẾN CHỨC VỤ LỜI-

Lu-ca 4:18; Công vụ 10:38; 1 Giăng 2:27; Lev. 14: 14-17; 8: 22-30;Thi. 133

Tất cả các chức vụ đều theo sau sự xức dầu. A-rôn đã không thực hiện chức vụ tế lễ của mình cho đến khi được xức dầu, và Đa-vít đã không tham gia vào chức vụ làm vua của mình cho đến khi ông ta được xức dầu. Sau khi được xức dầu, chức vụ tiên tri của Ê-li-sê bắt đầu. Ngay cả chức vụ công khai của Chúa chúng ta cũng bắt đầu sau khi Đức Thánh Linh giáng xuống.

Chúng ta thường liên kết việc xức dầu với quyền năng và chúng ta có lý khi làm như vậy ở một mức độ nhất định, nhưng chúng ta cũng có khả năng bỏ lỡ ý nghĩa của việc xức dầu vì chính sự liên kết đó. Quyền năng của Đức Thánh Linh trong chức vụ là kết quả, không phải là đích điểm của sự xức dầu. Đích điểm của nó là sự thánh hóa, nghĩa là được biệt riêng ra cho Đức Chúa Trời. Sự xức dầu là điều kiện đầu tiên của chức vụ. Chỉ những người "được biệt riêng cho Chúa" mới đủ điều kiện để phục vụ Ngài (Xuất. 13:12). Trừ khi Chúa đã nói: "người này là của Ta", không thể có chức vụ nào đối với Chúa. Khi Chúa Giêsu được xức dầu ở song Giô đanh, trước khi Ngài bước vào chức vụ của mình, một tiếng nói từ trời nói: "Đây là Con của Ta, Người yêu dấu".

Sự thừa nhận thần thượng của Đấng Christ đã đến trước, chức vụ của Ngài theo sau. Không ai có thể phủ nhận rằng chức vụ của Ngài có quyền năng, và chúng ta đã đúng khi nói rằng quyền năng đi kèm với việc xức dầu; tuy nhiên, việc xức dầu không phải là vấn đề quyền năng, đó là vấn đề chủ quyền thần thượng. Việc xức dầu tuyên bố rằng người được xức dầu nằm dưới quyền của Đức Chúa Trời. Đó là sự công nhận của Đức Chúa Trời rằng người đó đã được Ngài chọn. Về phía thần thượng, việc xức dầu biểu thị một sự biệt riêng của Đức Chúa Trời cho chính Ngài. Về phía con người, nó ngụ ý chức vụ và có quyền năng cặp theo. Quyền năng đi kèm theo sự xức dầu; nó không phải là mục đính chính. Đích điểm chính là sự biệt riêng của một cá nhân cho Chúa. Quyền năng theo sau vì Chúa nhận trách nhiệm trao quyền năng cho tất cả các chức vụ mà Ngài đã chuẩn nhận.

Đối với người tuyên giảng lời Chúa, việc xức dầu không có nghĩa là quyền năng, nó có nghĩa là sự hiện diện của Thánh Linh. "Không phải bởi sức mạnh hay quyền năng, mà bởi Thần Linh của Ta, Đức Giê-hô-va vạn quân phán vậy" (Xa 4: 6). Những gì ghi nhận trong cuộc sống của một người được xức dầu là sự hiện diện của Thánh Linh; những gì ghi nhận trong cuộc sống của người khác là sự hiện diện của quyền năng. Việc xức dầu dạy chúng ta, và nó không dạy chúng ta thông qua lý trí mà qua sự hiện diện của nó. Sự hiện diện hay vắng mặt của việc xức dầu luôn chỉ tỏ tiến trình của chúng ta.

Trong việc làm sạch người phong hủi và trong sự dâng mình của A-rôn, máu đã được bôi lên tai, tay và chân; Sau đó, dầu được đưa vào các bộ phận được bôi máu đó. Ở những nơi khác trong Kinh thánh, máu nói về sự cứu chuộc và chỉ dành cho Đức Chúa Trời. Đó là điều khách quan, nhưng nó chủ quan liên quan đến việc làm sạch người phong hủi và sự dâng mình của A-rôn. Nó nói về hoạt động chủ quan của sự chết. Máu bôi trên A-rôn ngụ ý rằng A-rôn đã chết.

Máu bôi trên tai, tay và chân chỉ ra rằng các thầy tế lễ của Chúa nên để cho thập tự giá xử lí với tất cả những gì họ nghe, với tất cả công việc của chúng, và với tất cả bước đi của họ. Việc xức dầu không đến trên xác thịt chưa được đóng đinh; nó chỉ đến nơi nào có thập giá. Khi Đức Chúa Trời muốn ai đó phục vụ Ngài, Ngài không tìm kiếm sự nhạy bén của tâm trí hay ấm áp của trái tim; Ngài tìm kiếm các dấu thập tự giá trên tai, tay và chân của ai đó.

Chức vụ của Chúa chúng ta được ghi lại trong Lu-ca 4, là đã có báp têm của Ngài đến trước. Vùng nước của sông Giô đanh, nơi Ngài được báp-têm nói về cái chết. Theo đó, Thánh Linh giáng xuống. Đây là Tân Ước tương đương với máu và dầu trong Cựu Ước. Không có chức vụ nào mà không có sự xức dầu, nhưng không có sự xức dầu nào mà không có thập tự giá.


CHỨC NĂNG CỦA SỰ XỨC DẦU-

Lu-ca 4: 18-19; Công 10:38; 1 Giăng 2:27; Thi. 133: 1-3-

Lev. 8:12, 30-Người cũng đổ dầu xức trên đầu A-rôn, xức cho người đặng biệt riêng ra thánh--Kế ấy, Môi-se lấy dầu xức và huyết trên bàn thờ rảy trên A-rôn và trên quần áo người, trên các con trai người và trên quần áo họ, biệt A-rôn và quần áo người, các con trai người và quần áo họ riêng ra thánh.

Công 10:38;  “thể nào Đức Chúa Trời lấy Thánh Linh và quyền năng xức dầu cho Jêsus ở Na-xa-rét, rồi Ngài trải khắp nơi làm lành và chữa mọi kẻ bị ma quỉ áp chế, vì Đức Chúa Trời ở cùng Ngài”

1-      Sự Xức Dầu Trước Mặt Đức Chúa Trời—Sự Thánh Hiến -

Lê-vi-kí 8 nói về việc Aaron được xức dầu và chương 9 đề cập đến lễ vật của ông dâng lên làm của lễ. Trước khi trở thành vua, David cũng đã được Samuel xức dầu, và sau đó ông bắt đầu phục vụ Đức Chúa Trời theo chức vụ mà Đức Chúa Trời đã ban cho ông (1 Sam 16: 12-13).. Điều này cho chúng ta thấy rất rõ chức vụ đến sau sự xức dầu. Một người có một chức vụ trước mặt Đức Chúa Trời thì trước tiên phải nhận được một sự xức dầu trước mặt Đức Chúa Trời. Thậm chí điều này đúng với  Chúa Giêsu. Ngài nói, "Linh của Chúa ngự trên ta, Vì Ngài đã xức dầu cho ta để giảng tin lành cho kẻ nghèo. Sai ta rao cho kẻ phu tù được giải phóng, Kẻ mù được sáng, Kẻ bị áp chế được tự do,Và rao truyền năm hỉ duyệt của Chúa,"(Lu 4: 18-19).

Từ Lời Đức Chúa Trời, chúng ta có thể nhìn thấy rằng một người hữu dụng trong tay của Đức Chúa Trời trước tiên phải nhận được sự xức dầu trước mặt Ngài. Một người đã không nhận được sự xức dầu trước mặt Đức Chúa Trời thì không thể phục vụ hoặc làm việc gì cho Ngài.

Việc có sự xức dầu có thể rất dễ dàng trở thành một vấn đề bề ngoài giữa vòng con cái của Đức Chúa Trời. Chúng ta rất dễ liên kết sự xức dầu và quyền năng với nhau. Đúng là chúng có liên quan với nhau, bởi vì Đức Chúa Trời xức dầu cho Giêsu Nazareth bằng Đức Thánh Linh và quyền năng. Đức Thánh Linh và quyền năng đi chung với nhau, và Đức Thánh Linh là quyền năng của Đức Chúa Trời, nhưng Đức Thánh Linh trở thành quyền năng trên con người chỉ là kết quả của việc xức dầu; đây không phải là mục đích chính của Đức Chúa Trời. Nó không phải là tư tưởng mà Đức Chúa Trời có trong tâm trí lúc xức dầu cho con người. Chúng ta nên hiểu rằng mục đích của việc nhận được xức dầu thì không để nói tiếng lạ, để thực hiện các phép lạ, hoặc để làm việc kỳ diệu. Mục đích của sự xức dầulà để được sống tách ra và thánh thiện trước mặt Đức Chúa Trời.

Sự xức dầu được nhắc đến trong nhiều trường hợp trong Cựu Ước. Tuy nhiên, trong Cựu Ước, sự xức dầu không được liên kết với quyền năng. Trong Cựu Ước, sự xức dầu chỉ có một ý nghĩa: để chỉ ra rằng người đó thuộc về Đức Chúa Trời. Khi tôi nói rằng cuốn sách này thuộc về tôi, tôi đóng một con dấu trên đó; khi Đức Chúa Trời nói rằng một người thuộc về Ngài, Ngài xức dầu cho anh. Dầu xức là để phân rẽ cũng như thánh hóa. Xức dầu có nghĩa phân rẽ cho Đức Giê -hô-va hay để thuộc về Đức Giê-hô-va cho sự thánh khiết.

Kiểu mẫu tuyệt đối thuộc về Chúa như vậy  tạo thành điều kiện tiên quyết chính cho chức vụ. Bất cứ ai có một chức vụ trước mặt Đức Chúa Trời đều được phân rẽ ra cho Đức Giê-hô-va. Chỉ có những người tách ra cho Đức Giê- hô-va có thể có chức vụ; và chỉ có họ mới có thể tham gia vào công việc. Bất cứ khi nào sự hiến tế, sự dâng mình ngừng lại, công việc cũng sẽ chấm dứt; bất cứ khi nào có sự thay đổi trong sự dâng mình, sẽ có một sự thay đổi trong chức vụ.

Sau khi Đức Thánh Linh ngự xuống trên Chúa Giêsu, có sự thừa nhận của Đức Chúa Trời  "Đây là Con yêu dấu của Ta" (Matt. 3:17),  đã đến trước khi Chúa bắt đầu làm việc. Điều này là phát ngôn của Đức Chúa Trời. Do đó, sự xức dầu bày tỏ quyền sở hữu của Đức Chúa Trời. Đây là một người mà Đức Chúa Trời có thể khẳng định là thuộc riêng của Ngài, và đây là một người mà Ngài có thể sai phái hoặc sử dụng. Tiếp sau sự xức dầu, chúng ta thấy quyền năng, quyền năng tự phát. Kết quả là Tin Mừng được rao giảng cho người nghèo, tầm nhìn đã được phục hồi cho người mù, những người nô lệ đã được giải phóng, và người ta nghe về những năm hỉ duyệt (jubilee), trong đó Đức Chúa Trời chấp nhận con người.

-

Lời Chứng Gấp Bảy Lần Của Đức Chúa Trời-

Ma-thi-ơ 3:17-

Bảy là con số sự hoàn hảo thần thượng trong Thánh kinh (như một quy luật) (ví dụ: sự sáng tạo hoàn thành trong bảy ngày; bảy ngọn đèn trên bảy giá đèn vàng; bảy Linh của Đức Chúa Trời).

Trong Tân Ước, Đức Chúa Trời đưa ra bảy lời chứng hoàn hảo về niềm vui của mình trong Con Ngài.

--Ba lần trên sông Giô-đanh - chứng cớ cuộc đời của Chúa

Ma-thi-ơ 3:17: “và nầy, có tiếng từ trời phán rằng: "Đây là Con yêu dấu của Ta, đẹp lòng Ta mọi đường".

Mác 1:11: “có tiếng từ trời phán rằng: “Ngươi là Con yêu dấu của Ta, đẹp

lòng ta mọi đường”.

Lu-ca 3:22: “có tiếng từ trên trời phán rằng: “Ngươi là Con yêu dấu của Ta, đẹp lòng Ta mọi đường”.

--Ba lần lên núi (trong các sách Phúc âm) - lời chứng về chức vụ của Ngài

Ma-thi-ơ 17: 5: “và từ trong mây có tiếng phán rằng: "Nầy là Con yêu dấu của Ta, đẹp lòng Ta mọi đường; hãy nghe Người".

Mác 9: 7: “và từ trong mây có tiếng phán rằng: “Nầy là Con yêu dấu của Ta; hãy nghe Người”.

Lu-ca 9:35: “Có tiếng từ trong mây phán ra rằng: “Nầy là Con Ta, Người được lựa chọn của Ta; hãy nghe Người”.

--Một lần lên núi (trong các thư tín) - bằng chứng về vinh quang của Ngài.

2 Phi-e-rơ 1:17: “Bởi chưng Ngài đã do Đức Chúa Trời là Cha mà nhận được tôn trọng vinh hiển, khi có tiếng từ nơi vinh quang tối cao phán cùng Ngài rằng: “Đây là Con yêu dấu của Ta, đẹp lòng Ta mọi đường".

 

Chúng ta có chia sẻ suy nghĩ của Đức Chúa Trời Cha về Con của Ngài không?