Thứ Bảy, 1 tháng 12, 2018

NGỢI KHEN—-




Trong Thi 107, chúng ta có 4 lần những chữ giống nhau nầy: Kêu cầu để ngợi khen và cảm tạ. Chúng ta đọc ở chỗ khác chép, “Hỡi người công bình, hãy vui vẻ nơi Đức Giê-hô-va; Sự ngợi khen đáng cho người ngay thẳng.” (Thi 33:1) và Thi 50:23 chép, “Kẻ nào dâng sự cảm tạ làm của lễ, tôn vinh ta; Còn người nào đi theo đường ngay thẳng, Ta sẽ cho thấy sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời.”.
-
Ngợi khen là kết quả tự phát của lòng biết ơn mà tấm lòng đó đã kinh nghiệm ân điển cứu rỗi của Đức Chúa Trời và nhận biết các sự đối đãi thiên hựu của Ngài cùng sự chăm sóc của Cha hằng ngày. Thật là lạ thường khi chúng ta lại cần được thúc giục phải ngợi khen. Vì chúng ta có khuynh hướng quên nguồn gốc sự thương xót của chúng ta và chỉ vui mừng về những quà tặng (mà lúc nào chúng ta cũng sẵn sàng tiếp nhận) hơn là nhớ đến Đấng Ban Cho, là Đấng đáng được chúng ta tôn kính mãi mãi. Thường thường chúng ta cầu xin ân phước và quên dâng lên Chúa lời cảm ơn khi tiếng kêu cầu của chúng ta được nghe đến.

Bàn Tay Cai Trị Của Chúa-



Từ trên trời Chúa truyền đoán ngữ; Khi Đức Chúa Trời chỗi dậy đoán xét, Để giải cứu các người nhu mì trên đất, Thì đất bèn sợ hãi, và yên lặng.  Cơn giận loài người hẳn sẽ ngợi khen Chúa, Còn sự giận dư lại, Chúa sẽ ngăn trở--Thi 76:8-10
-
Không có gì làm cho người tín đồ trung bình bối rối hơn việc Đức Chúa Trời khoan dung quá lâu đối với việc ác. Nhưng người có đức tin có khả năng chờ đợi trong sự yên tỉnh và tin tưởng- Esai 30:15, - Vả, Chúa Giê-hô-va, là Đấng Thánh của Y-sơ-ra-ên, có phán như vầy; Các ngươi sẽ được rỗi, là tại trở lại và yên nghỉ; các ngươi sẽ được sức mạnh, là tại yên lặng và trông cậy. Nhưng các ngươi đã không muốn thế!--  bảo đảm rằng Ngài là Quan án công nghĩa của mọi người, sẽ không bao giờ cho phép một điều gì trong vũ trụ nầy mà cuối cùng không chứng minh rằng bất cứ điều gì cũng đều ở dưới bàn tay tể trị của Ngài, vả Ngài cho phép điều đó xảy ra là vì mục đích tốt lành nào đó. Ngài sẽ không bao giờ xin lỗi với bất cứ một tạo vật nào của Ngài về bất cứ điều gì mà Ngài đã làm hay Ngài đã cho phép satan làm, và không xin lỗi những người tín đồ bị khuất phục kẻ thù lớn lao đó. Mọi sự đều đã được Ngài diều khiển và tể trị đến nỗi Ngài sẽ được tôn vinh và con người sẽ được ban phước khi mầu nhiệm của Đức Chúa Trời được hoàn thành (Khải 10:7) và các vương quốc của thế giới nầy trở thành vương quốc của Đức Chúa Trời và Đấng Christ của Ngài (Khải 11:15).

CHÚA TRỊ VÌ TRONG VƯƠNG QUỐC



Hỡi Đức Chúa Trời, xin ban cho vua sự xét đoán của Chúa, Và ban cho vương tử sự công bình của Ngài. Người sẽ đoán xét dân sự Chúa cách công bình, Xử kẻ khốn cùng cách ngay thẳng.  Nhân vì sự công bình, các núi và gò nổng Sẽ đem bình an đến cho dân chúng. Trong ngày vua ấy, người công bình sẽ hưng thịnh, Cũng sẽ có bình an dư dật cho đến chừng mặt trăng không còn. Thi 72:1-3, 7-
-
Chiến tranh là hậu quả của ngờ vực và ghen tị mà đang thắng thế giữa các dân, và tất cả những điều nầy chỉ là biểu hiện của tình trạng tội lỗi trong lòng con người. Mãi đến khi những điều nầy được kiềm chế thì không có bình an lâu dài cho nhân loại. Nhiều người cố gắng đem lại sự bình an hoàn vũ bởi các hiệp ước, giao ước, nhưng tội lỗi còn cai trị trong lòng họ bao lâu thì mọi nỗ lực chỉ chấm dứt trong sự thất vọng và tranh cạnh xé lòng. Khi  nào Chúa Jesus xác lập quyền Ngài, khi Ngài tái lâm, các vương quốc của thế giới nầy mới trở thành vương quốc của Chúa chúng ta và Đấng Christ của Ngài (Khải 11:15). Sau đó toàn bộ sự tiên đoán vinh diệu của các tiên tri sẽ được ứng nghiệm sát nghĩa và chiến tranh sẽ được loại khỏi địa cầu vì mọi nơi loài người đều thuận phục quyền của Ngài, mà chỉ một mình Ngài mới có thể thực hiện chương trình thần thượng. Cho nên Ngài còn bị loài người loại bỏ đến bao lâu, thì phải còn có xung đột, hiểu lầm giữa các nước. Nhưng khi Ngài đến trị vì như Vua các vua và Chúa của các chúa (Khải 19:16), ý muốn của Đức Chúa Trời sẽ thành tựu trên trái đất như thanh tựu trên thiên đàng-

Thứ Năm, 29 tháng 11, 2018

ĐẮC THẮNG ĐẾN CUỐI CÙNG-




   Trong cuộc đời của mỗi tín nhân dù là Cựu ước hay Tân ước đều phải trải qua hai sa mạc trắc nghiệm, thử thách. Đó là sa mạc vật chất thế giới nầy, và sa mạc tâm lí thuộc hồn. Đa số con dân Chúa đều ngã chết trong hai sa mạc đó, chớ không thể duy trì tình trạng thuộc linh vững vàng của mình đến cuối đời.
   Thánh sử Kinh thánh ghi lại quá ít người đứng vững và đắc thắng đến cùng. Tuổi già Đa vít được phục hồi tình trạng đắc thắng vào cuối đời. Vua A- sa, vua Ê-xê-chia, vua Giô- si- a là những vĩ nhân tiêu biểu rất thành công nổi tiếng nhưng thất bại vào tuổi già. Hôm nay tôi san sẻ hai gương mẫu người đắc thắng đến cuối cùng là Ca-lép và Phao-lô: