Truyền đạo 1: 9:10, "Điều chi đã có, ấy là điều sẽ có; điều gì đã làm, ấy là điều sẽ làm nữa; chẳng có điều gì mới ở dưới mặt trời. Nếu có một vật chi mà người ta nói rằng: Hãy xem, cái nầy mới, vật ấy thật đã có rồi trong các thời đời trước ta"
Thứ Tư, 24 tháng 11, 2021
Không Có Gì Mới Cả - Mọi Thứ Đều Mới-
Khải Huyền 21: 1,5, Đoạn, tôi đã thấy trời mới và đất mới; vì trời thứ nhứt và đất thứ nhứt đã qua rồi, biển cũng không còn nữa--Đấng ngự trên ngai phán rằng: “Nầy, ta làm mới lại mọi sự,”
Máy nghe nhạc MP3, thiết bị định vị, đầu đĩa DVD - chúng ta sử dụng nhiều thứ mà cách đây vài năm chúng ta hoàn toàn không biết đến. Và một cái gì đó mới luôn xuất hiện trên thị trường.
Nhưng “nhà truyền đạo” viết: Không có gì mới dưới ánh mặt trời. Nếu có một điều về cái mà người ta nói, 'Kìa, cái này mới!' Nó đã có từ lâu trong thời đại trước chúng ta (Truyền đạo 1: 9:10).
Có phải chúng ta đã không có rất nhiều "điều mới" trong tay hay sao? Làm sao Sa-lô-môn thông minh có thể nói rằng không có gì mới? Tất nhiên, Sa-lô-môn không nói về thành tựu kỹ thuật, mà là nói về các nguyên tắc đạo đức đằng sau mọi thứ.
Con người không thay đổi trong nhiều thiên niên kỷ. Anh ấy suy nghĩ, làm việc và phát minh. Không có gì con là bí mật khi anh thường bỏ Đức Chúa Trời ra khỏi phương trình hành động của mình (xem Sáng thế ký 4: 17-26). Vì vậy, nếu bạn có một cái gì đó mới về mặt kỹ thuật, nhưng nó không có gì mới về mặt đạo đức: Mọi người chỉ muốn làm cho cuộc sống dễ chịu hơn và tươi đẹp hơn.
Trong nhiều thiên niên kỷ, mọi thứ về cơ bản vẫn giống nhau: Đức Chúa Trời giống nhau về sự thánh thiện và ân điển, ma quỷ giống nhau về sự gian ác và con người chúng ta cũng không thay đổi. Đó là lý do tại sao có vẻ đó là đường lối, phương pháp như có trên trái đất này.
Nhưng một ngày nào đó, mọi thứ thuộc về ma quỷ và mọi thứ thuộc về con người tội lỗi sẽ biến mất. Đức Chúa TRời làm cho mọi thứ trở nên mới mẻ (Khải 21:1.5)! Khi đó mọi thứ sẽ thay đổi sâu sắc. Mọi sự đó vì hạnh phúc vĩnh cửu của người được cứu chuộc!
GIẢI LUẬN ĐA-NI-ÊN 8-
Hai yếu tố quan trọng đánh dấu Đa-ni-ên 8 là sự khởi đầu của phần mới.
1. Ngôn ngữ tiếng A-ram trong chương 7 này trở lại dùng tiếng Hê-bơ-rơ từ chương 8 nầy. Tiếng A-ram đã dùng để chép các chương 2: 4-7: 29-
2. Từ đây cho đến cuối sách, lời tiên tri đã được lịch sử nhân loại chiếm giữ vì nó liên quan đến Y-sơ-ra-ên.
Chương 7 là một bản tóm tắt rộng rãi về thời kỳ của Dân ngoại với sự nhấn mạnh đến các sự kiện cao trào, mà đỉnh điểm là sự xuất hiện của Đấng Christ trên trái đất.
Câu 1-2 khi Đa-ni-ên đã nhận một khải tượng khi ông ở trong một cung điện ở Su-sơ, thuộc tỉnh Ê-lam, bên sông Ulai.
Phần đầu tiên của tầm nhìn liên quan đến các đế chế thế giới thứ hai và thứ ba. Trong giấc mơ của Nê-bu-cát-nết-sa, chúng được tượng trưng là ngực và hai cánh tay bằng bạc. Còn bụng và hai bắp đùi bằng đồng thau.
Trong sự hiện thấy của Đa-ni-ên, ông thấy họ như một con gấu với những chiếc xương sườn trong miệng và một con báo có bốn cánh và bốn đầu. Những đế chế này đang ở trước mắt chúng ta trong tầm nhìn.
Nhưng trong chương 8 nầy đế chế Mê-đô Ba-tư xuất hiện dưới dạng (câu 20) một con cừu đực có hai sừng, cái sừng này cao hơn cái kia. Điều này được phù hợp với con gấu với một chân cao hơn, đứng nghiêng nửa mình..
câu 14 Câu này mô tả việc chinh phục của đế quốc Ba-tư.
Hướng tây, hướng bắc và hướng nam = Ba xương sườn trong miệng. Đế chế này đã thống trị cách không thể cưỡng lại trong 200 năm cho đến khi một con dê đực xuất hiện.
câu 5 Con dê đực được hiểu là vua của Hi- Lạp. câu 21 “Chiếc sừng nổi tiếng” là Alexander đại đế.
Cụm từ “đi không chạm đất”, câu 5, biểu thị sự nhanh chóng và tốc độ khủng khiếp, đặc trưng cho các cuộc chinh phục của Alexander.
câu 6-7 cung cấp cho chúng ta lời mô tả về các cuộc chinh phạt của Alexander chống lại đế chế Me-đô-Ba Tư. Giữa những năm 334 TCN và 331 B.C. Alexander đã phá hủy sức mạnh của Ba Tư. Sau đó, tiếp tục và nhanh chóng chinh phục Sy-ri-a, Phô-nê-xi , Chíp Rơ, Ai cập , Ba-by-lôn.
câu 8 mô tả cái chết của Alexander. "Khi mà anh ấy vĩ đại và mạnh mẽ, chiếc sừng vĩ đại đã bị gãy." Khi đạt đến đỉnh cao quyền lực của mình, Alexander đã chết. Dù đã chinh phục thế giới nhưng anh chưa bao giờ chinh phục được chính mình. Sau khi trị vì gần 14 năm, ông qua đời ở tuổi 32, một người đàn ông suy sụp và trác táng.
Sau khi ông qua đời, vương quốc của Alexander được chia cho bốn vị tướng hàng đầu của ông.
Các câu 9-12 mô tả sự mọc lên của một “chiếc sừng nhỏ”. Chiếc sừng nhỏ này xuất hiện từ một trong bốn "chiếc sừng nổi tiếng".
Ông trở nên vô cùng vĩ đại, khi quân đội của ông tiến về phía nam, phía đông và đặc biệt là hướng tới “vùng đất vinh hiển” - Israel.
Chiếc sừng nhỏ” này được xác định là Antiochus Epiphanes, một người điên, vị vua thứ tám trong triều đại Syria, người trị vì từ năm 175-166 trước Công nguyên.
Vị vua này là một bạo chúa đã đàn áp người Do Thái một cách tàn nhẫn. Những việc làm gian ác, phạm thượng và báng bổ của hắn được mô tả đầy đủ trong sách Ma-ca-bê.
Hòn đá mà ông ném xuống đất và đóng ấn trên đó là biểu hiệu của dân Y-sơ-ra-ên. Những hành động của anh ta chống lại snơi thánh của Chúa cũng là hình ảnh theo cách tiên tri.
Hãy lưu ý những gì người đàn anh này đã làm (1) Anh ta tự xưng mình là Đức Chúa Trời, (2) anh ta ngừng mọi sự thờ phượng Đức Chúa Trời, (3) anh ta xúc phạm sự thật và đền thờ.
--Những sự thật của lịch sử.
Khi chinh phục thành Giê-ru-sa-lem, ông đã hiến tế một con lợn trên bàn thờ và rải bộ đồ lòng của lợn lên khắp sàn đền thờ.
Ông đã thay đổi lễ hội lều tạm thành thần Rượu Bacchur.
Anh ta đã làm hư giới trẻ, việc thờ phượng chân chính bị cấm, việc tôn thờ thần tượng được thực thi, đặc biệt là thần Jupiter Olympus.
Thành phố Jerusalem và vùng đất Palestine bị tàn phá, khoảng 100.000 người Do Thái ngoan đạo đã bị tàn sát.
Trong các câu 13-14 Đa-ni-ên đã nghe cuộc trò chuyện của hai thiên sứ thánh. Họ đang thảo luận về khoảng thời gian bị Antiochus xúc phạm đáng sợ này. Họ nói với Đa-ni-ên rằng nó sẽ kéo dài 2.300 ngày, sau đó nơi thánh sẽ được dọn dẹp. 7 năm rưỡi.
Khoảng thời gian này được ứng nghiệm từ năm 171 trước Công nguyên. đến năm 164 trước Công nguyên khi đỉnh điểm là cái chết của vị vua tàn nhẫn và độc ác này.
Các câu từ 15 đến 22 là sự giải thích về khải tượng.
Việc xem xét kỹ lưỡng điều này sẽ đưa chúng ta đến kết luận rằng một phần của chương này thì bây giờ đã là lịch sử, và một phần vẫn còn phải ứng nghiệm.
1. Kẻ được nói đến (Antichrist) sẽ xuất hiện trong thời kỳ sau của lịch sử Y-sơ-ra-ên. c.23- Vị vua có "bộ mặt hưng dữ".
2. Thông qua liên minh với các quốc gia khác, ông đạt được ảnh hưởng trên toàn thế giới, câu 24.
3. Một chương trình hòa bình giúp anh ta lên nắm quyền, câu 25.
4. Anh ấy cực kỳ thông minh và có sức thuyết phục, câu 23
5. Ông có đặc điểm là bị Satan kiểm soát , câu 24.
6. Ông là kẻ thù lớn của Y-sơ-ra-ên và của Vua các vua câu 24-25
7. Sự phán xét trực tiếp từ Đức Chúa Trời chấm dứt quyền cai trị của ông, câu 25.
Câu 26 Đa-ni-ên đã được hướng dẫn cách đóng lại khải tượng này.
Chính Daniel cũng không thể hiểu nổi, lời tiên tri là vì lợi ích của các thế hệ mai sau.
Câu 27 Mô tả ảnh hưởng của khải tượng đối với Đa-ni-ên. Ông ta ngất xỉu và ốm trong ba ngày.
Xem xét:
2 Tê. 2:8 - Con người đại tội.
Khải Huyền 19 - Kết cục của ông ấy là "bị bẻ gãy chẳng bở tay người ta".
1Bạc Sóng
Thứ Ba, 23 tháng 11, 2021
Biển Không Còn Nữa-2-
Khải Huyền 21: 1
“Và tôi đã thấy trời mới và đất mới, vì trời đầu tiên và đất đầu tiên đã qua đời, và biển không còn nữa” (Khải Huyền 21: 1).
Khải Huyền 21: 1-8 mô tả trạng thái vĩnh cửu: Trời đầu tiên và trái đất đầu tiên, hiện đang tồn tại, sẽ được thay thế bằng trời mới và đất mới. Điều đó chắc chắn sẽ mang lại những thay đổi to lớn. Nhưng Lời Chúa chỉ đề cập đến một điều vào thời điểm này, liên quan đến trái đất: “Biển không còn nữa”.
Câu nói này có thể được hiểu theo nghĩa đen, bởi vì một vài câu trước đó cũng có nói về biển theo nghĩa vật chất (Khải. 20:13). Ngày nay, biển là đặc trưng của trái đất này, “bao gồm nước” (2 Phi-e-rơ 3: 5). Không có biển, không thể có sự sống trên trái đất ngày nay. Nhưng Đức Chúa Trời sẽ tạo ra những điều kiện hoàn toàn mới trên trái đất mới - những điều kiện sẽ không còn thay đổi nữa và đó sẽ là những điều kiện sống hoàn toàn thích hợp cho thân xác được biến đổi của các thánh đồ.
Trái đất mới sẽ là khung cảnh vĩnh cửu của hạnh phúc và phước hạnh của vô số người được cứu chuộc. Tuyên bố rằng biển sẽ không còn nữa đồng thời là ngôn ngữ biểu hiệu. Chúng tôi muốn kết nối bảy điểm với biển. Biển nói về ...
… Sự chết
Biển giận dữ đã xé nát hàng triệu người vì cái chết của họ. Vì vậy, không phải ngẫu nhiên mà Khải Huyền 20:13 đặc biệt đề cập đến biển là nơi người chết ở. Nhưng sự chết sẽ không còn nữa. Khi tội lỗi biến mất khỏi vũ trụ do công việc của Chúa Jêsus (Giăng 1:29), tiền công của tội lỗi, sự chết, cũng sẽ không còn chỗ đứng ở đó nữa. “Và sẽ không còn sự chết nữa” (Khải Huyền 21: 4) - một viễn cảnh tuyệt vời cho chúng ta trong khi hiện tại chúng ta vẫn còn bước qua “thung lũng của bóng đen” ngày nay!
... Dơ bẩn
Biển khuấy động phân và bùn và tạo bọt ô uế (Ê-sai 57:20; Giu-đe 13). Điều này minh họa một cách khéo léo tình trạng của thế giới hiện tại, nơi đầy rẫy tội lỗi. Tâm hồn của những người công chính vẫn còn bị dày vò bởi “sự bẩn thỉu” này, nhưng sẽ không tìm thấy một dấu vết của sự ô uế nào trong sự sáng tạo mới. Công lý sẽ ngự trị trong đó; mọi thứ sẽ trong sáng, thánh thiện và phù hợp với bản chất mới. Điều đó có nghĩa là niềm vui không thể có pha lẫn ô uế cho tất cả những người công bình.
... Bất an
Biển luôn chuyển động; nó không thể yên lặng (Ê-sai 57:20; Giê-rê-mi 49:23). Con người trong thế giới này dù cuộc sống ngắn ngày mà đầy bồn chồn (Gióp 14: 1). Và sự bồn chồn này có thể len lỏi vào trái tim của người tin Chúa và phát triển thành một vấn đề căng thẳng thần kinh (Thi-thiên 77: 4). Nhưng - sự thật tuyệt vời! - trong cõi vĩnh hằng vĩ đại của Đức Chúa Trời, không còn sự bất ổn nào nữa. Người được cứu chuộc sẽ tràn ngập một nền hòa bình sâu sắc không bao giờ có thể rúng động được.
... Phiền muộn
Biển cuồn cuộn và ầm ầm khiến con người gặp nạn (xem Lu-ca 21:25). Và phiền não có rất nhiều trong thế giới này, đặc biệt là đối với các môn đồ của Chúa Giê-su (Giăng 16:33). Điều chắc chắn là không một tín đồ nào được dung tha khỏi điều này, bởi vì chúng ta phải trải qua nhiều gian khổ mới được vào vương quốc của Đức Chúa Trời. Nhưng nó cũng chắc chắn rằng một ngày nào đó chúng ta sẽ ở đó, nơi mà không còn đau khổ sẽ còn đến với chúng ta!
… Sự lo âu
Biển gây ra đau khổ và nó cũng tạo ra sự sợ hãi trong lòng họ (xem Xa-cha-ri 10:11). Vì vậy, một mặt Phao-lô trải qua những khó khăn từ bên ngoài và mặt khác là nỗi sợ hãi từ bên trong. Nhưng cả hoạn nạn và sợ hãi đều không thể tách rời chúng ta khỏi tình yêu thương của Đức Chúa Trời (Rô-ma 8:35). Và Đức Chúa Trời sẽ đưa chúng ta trong tình yêu của Ngài đến một nơi mà nỗi sợ hãi không còn có thể chiếm lấy trái tim của chúng ta.
… Rối rắm
Biển không thể được thuần hóa - do đó nó là hình ảnh của những đám người hoang dã không nhận ra bất kỳ trật tự thần thượng nào (Đa-ni-ên 7: 3; Khải huyền 13: 1). Chúng ta nhận thấy rằng trong những ngày qua, người ta ngày càng ít sẵn sàng phục tùng Đức Chúa Trời và các điều răn tốt của Ngài. Hậu quả cay đắng của việc này đang xảy ra trên con đường của chúng ta mỗi ngày. Nhưng vào “ngày của Chúa” sẽ không còn sự phản kháng của con người nữa và mọi thứ sẽ hoàn toàn thuận theo ý Chúa cách tốt lành - vì sự ban phước của Đấng Tạo Hóa.
... Cách biệt
Biển ngăn cách đất và người. Theo đó, ngày nay có những rào cản và hàng rào hạn chế hoặc thậm chí làm cho sự thông công của các tín đồ không thể được thực hiện. Tuy nhiên, chúng ta có thể vui mừng vì một ngày nào đó chúng ta sẽ có được mối tương giao không bị cản trở với nhau. Từ ngữ “cách biệt” không xuất hiện trong từ vựng trong cõi sáng tạo mới của Đức Chúa Trời.
“Biển không còn nữa” - một ý nghĩ sâum sắc và vĩ đại!
GIẢI NGHĨA ĐA-NI-ÊN CHƯƠNG 7-
Đối tượng chính của chương 7 là lịch sử của con thú thứ tư, hoặc hình thức cuối cùng của đế chế dân ngoại, bắt đầu ở Babylon — cường quốc phương tây vĩ đại, trong đó tất cả những gì mà con người sở hữu quyền phán xét sẽ được tôn trọng. cho Đức Chúa Trời và cho các tín hữu. Và cùng với đó, mối quan hệ của nó với các thánh đồ được giải thích. Nhưng giới thiệu về con thú phương Tây này được đưa ra một cách ngắn gọn. Bốn con thú đi lên từ biển, có nghĩa là, từ làn sóng dân số đông đảo của con người.
Ở đây, những quyền lực này không được xem như là do Đức Chúa Trời thiết lập, mà ở tính cách lịch sử thuần túy của chúng tạo ra. Chúng ta đã thấy đế chế được Đức Chúa Trời thiết lập ngay lập tức trong con người của Nê-bu-cát-nết-sa. Nhưng ở đây - mặc dù mọi quyền lực hiện có đều do Chúa thiết lập - chúng được nhìn nhận theo khía cạnh lịch sử của chúng. Các con thú đi lên từ biển. Nhà tiên tri lần đầu tiên nhìn thấy tất cả chúng cùng một lúc phát sinh từ sự kích động của các quốc gia. Phần này của tầm nhìn chứa các tính năng đặc trưng, nhưng không cho biết ngày tháng.
Trong câu 4, chúng ta có quyền lực ở Ba-by-lôn, sau đó bị hạ xuống và chế phục. Cơ thể của một con sư tử với đôi cánh của đại bàng; mà nói theo cách của con người, là sức mạnh cao quý nhất và tràn đầy năng lượng - một thứ bay lượn trên các quốc gia với chuyến bay cao nhất và nhanh nhất - đặc trưng cho năng lượng đầu tiên này của tâm trí con người, khi ý muốn của Đức Chúa Trời đã gaio thác với nó- làm đế chế của thế giới. Chỗ này nó thua.
Con thú thứ hai ăn ngấu nghiến nhiều, nhưng không có năng lượng cũng như không bay nhanh như con thứ nhất; nó chiếm đoạt các vương quốc khác cho riêng mình hơn là tạo ra một đế chế; Sức mạnh của nó gấp đôi lúc đầu, nó tự nâng mình lên nhiều hơn ở một bên hơn là bên kia. Nó rất hung dữ, nhưng tương đối hơi cồng kềnh, không linh hoạt; đó là đế chế Mê đô- Ba-tư.
Chương này chỉ nói một chút về đề chế thứ ba; sự nhẹ nhàng và hoạt động định tính chất cho nó, và quyền thống trị đã được trao cho nó. Đó là đế chế được thành lập bởi Alexander đại đế.
--Đế quốc thứ tư là chủ đề của một khải tượng riêng biệt.
Khi lướt qua, sẽ rất tốt khi nhận xét rằng chương 7 được chia thành ba khải tượng, tiếp theo là phần diễn giải dành cho nhà tiên tri. Hình ảnh đầu tiên bao gồm bốn con thú được nhìn thấy cùng nhau, và tính cách của ba con đầu tiên được phác họa một chút. Tầm nhìn thứ hai chứa hình ảnh của con thú thứ tư với nhiều chi tiết hơn. Khải tượng thứ ba trình bày sự xuất hiện của một người giống như Con người đến trước Đấng Thượng Cổ. Hai Đấng bắt đầu lần lượt ở các câu một, câu thứ bảy và thứ mười ba; phần giải thích chiếm phần còn lại của chương 7 từ câu 15.
Các tính năng của con thú thứ tư được vẽ ra rõ ràng. Nó rất mạnh mẽ; nó nuốt chửng và đập vỡ ra từng mảnh, và giẫm nát chất cặn bã dưới chân. Nó không có đặc điểm giống với các chế độ quân chủ trước đó. Nó có mười sừng; có nghĩa là sức mạnh của nó được chia thành mười quyền lực riêng biệt. Sức mạnh và sự nhanh nhẹn nầy, không dành lại và không tôn trọng bất cứ điều gì, chiếm đoạt mọi thứ, hoặc chà đạp dưới chân mà không quan tâm đến lương tâm; đó là những đặc điểm về mặt đạo đức của con thú thứ tư. Sự phân chia của nó thành mười vương quốc phân biệt về hình thức của nó. Sự đơn giản đồng nhất của các đế chế khác sẽ không được như ý muốn. Nhưng điều này không phải là tất cả.
Một yếu tố rất riêng biệt và đặc biệt khác đã thu hút sự chú ý đặc biệt của nhà tiên tri. Trong khi xem xét những chiếc sừng, anh ta thấy một chiếc sừng nhỏ khác mọc lên giữa chúng: ba chiếc sừng đầu tiên đổ xuống trước mặt nó. Nó sở hữu khả năng thâm nhập và trí thông minh của con người; giả định là rất tuyệt vời. Đó là đặc điểm của nó. Một quyền lực nổi lên trong số mười người, trong đó ba người của bọn họ bị lật đổ.
Sức mạnh này được nhìn thấy rõ ràng và xuyên suốt trong trí thông minh của nó. Nó không chỉ sở hữu sức mạnh mà còn có những suy nghĩ và kế hoạch bên cạnh những tham vọng và sự cai trị. Nó là một con thú làm việc vô đạo đức, tự chiếm lĩnh kiến thức, và tự đặt ra cho mình những giả tưởng đầy kiêu hãnh và táo bạo. Nó có một đặc điểm của trí thông minh, vô đạo đức và hệ thống (trong cái ác), và không chỉ đơn thuần là sức mạnh của một kẻ chinh phục. Chiếc sừng này có đôi mắt của một con người.
Sau đó, các ngai vàng được thiết lập, và Đấng Thượng Cổ ngồi. Đó là phiên phán xét, là ngai tòa phán xét của Đức Giê-hô-va; Nó không được nói đến ở đâu, nhưng ảnh hưởng của nó là trên trái đất. Lời nói của cái sừng nhỏ là dịp thi hành án. Nó được thực hiện trên con thú, là con thú đã bị tiêu diệt, và cơ thể của nó được phó cho ngọn lửa . Đối với những con thú khác, quyền thống trị của chúng đã bị tước đoạt, nhưng cuộc sống của chúng vẫn kéo dài; con thú thứ tư mất mạng với quyền thống trị của nó. Cảnh phán xét tạo thành một phần trong tầm nhìn về đế quốc con thú thứ tư, và đặc biệt liên quan đến chính con thú.
Trong câu 13 có một khải tượng khác. Một người giống như Con người được đưa đến Đấng Thượng Cổ, nhận vương quốc và quyền quản trị toàn cầu — quyền cai trị của Đức Giê-hô-va đã giao phó cho người nầy trong Ngôi vị của Đấng Christ, và được thay thế cho vương quốc của con thú. Hãy quan sát rằng đây không phải là việc thi hành bản án đã được nói đến, mà là việc tiếp nhận vương quốc trên đất; vì, trong tất cả những điều này, quyền cai trị của trái đất là chủ đề.
Có hai phần trong phần diễn giải. Câu 17, 18 chung chung; và sau đó, liên quan đến con thú thứ tư (c. 19-28), có nhiều chi tiết hơn. Phần chung tuyên bố rằng bốn con thú này là bốn vị vua, hoặc 4 vương quốc, sẽ phát sinh từ trái đất; nhưng các thánh đồ ở những nơi cao sẽ nắm giữ vương quốc và sở hữu nó mãi mãi. Đây là hai sự kiện vĩ đại được nêu ra trong lịch sử này: đế chế trần gian, và vương quốc của các vị thánh đồ ở nơi cao (sự kiện đầu tiên bao gồm bốn vương quốc). Sau đó, chúng ta được cung cấp một số chi tiết liên quan đến đế quốc thứ tư trong số này. Ở đây sẽ nhận thấy rằng, trong phần diễn giải, một yếu tố được quan tâm cao nhất được thêm vào, điều này không nằm trong tầm nhìn mà phần diễn giải thuộc về; cụ thể là, điều đó liên quan đến các thánh đồ.
Khi truyền đạt cho nhà tiên tri ý nghĩa của khải tượng, Đức Chúa Trời không thể bỏ sót chúng. Câu 18 đã trình bày các thánh đồ tương phản với các đế chế trên trái đất. Các đế chế này được cho là sẽ phát sinh trong tầm nhìn tùy theo tính cách công khai hoặc bên ngoài của họ. Ở đây, Thánh Linh của Đức Chúa Trời cho biết điều đó đã làm cho hành vi của họ trở thành một chủ đề quan tâm đến trái tim của Đức Chúa Trời, Đấng sẽ làm chứng mối quan tâm này cho nhà tiên tri. Các thánh đồ ngay lập tức được đưa vào tầm ngắm, nhưng trong tình trạng bị con thú làm đau khổ (câu 21). Đây là đặc điểm đầu tiên của con sừng nhỏ, khi hành động của nó bị chất vấn.
Nhưng các câu 21, 22 yêu cầu thêm một vài nhận xét. Chiếc sừng nhỏ không chỉ gây chiến với các thánh đồ, mà còn chiến thắng họ trong một thời gian nhất định (nghĩa là cho đến khi Đấng Thượng Cổ xuất hiện). Một điều gì đó chắc chắn hơn được đưa ra ở đây hơn là sự thật rằng Đức Chúa Trời sẽ phán xét sự táo bạo của con người. Chúng ta không còn bận tâm với lịch sử công khai và với những nguyên tắc chung, nhưng với những lời giải thích về các thánh đồ trong con người của nhà tiên tri. Sự xuất hiện của Đấng Thượng Cổ đã chấm dứt quyền lực của chiếc sừng nhỏ đối với các vị thánh đồ. Những sự kiện quan trọng khác là kết quả của sự thay đổi lớn lao này, của sự can thiệp này của Đức Chúa Trời: thứ nhất, quyền phán xét được ban cho các thánh đồ ở nơi cao; và, thứ hai, các thánh đồ nắm lấy vương quốc.
Quan sát tiêu đề đặc biệt ở đây "của những nơi cao." Chiếc sừng nhỏ bắt bớ các thánh đồ trên trái đất, và chiến thắng chúng cho đến khi Đấng Thượng Cổ xuất hiện.
Nhưng quyền phán xét chỉ dành cho các vị thánh đồ ở những nơi cao. Sứ đồ nói: “Các ngươi không biết rằng các thánh sẽ phán xét thế giới sao?“ (1 Cor 6: 2).Tuy nhiên, chúng ta không được vượt quá những gì được viết ở đây. Nó không được nói, giao "cho hội thánh" - một ý tưởng không được tìm thấy trong những đoạn văn này. Đó là các thánh được liên kết với Đức Chúa Trời Tối Cao ở trên trời, trong khi đất ở trong tay của những người không thừa nhận Ngài, và trong khi quyền ca trĩ của Ngài không được thực hiện để bảo vệ họ khỏi đau khổ và khỏi sự ác ý của kẻ ác..
Về nguyên tắc, điều này áp dụng cho mọi thời điểm kể từ khi có sự sa ngã của A-đam, cho đến khi Đấng Thượng Cổ xuất hiện. Nhưng có một thời kỳ đặc biệt được đặc trưng bởi tinh thần nổi loạn này, đó là sức mạnh của chiếc sừng nhỏ. Có một hạng người khác được nói đến ở xa hơn - những người của các vị thánh đồ của những nơi cao. "Vương quốc được trao cho họ." Nhưng trong trường hợp này, Thánh Linh không nói, "quyền phán xét."
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)