Một trong những mối nguy hiểm tiềm ẩn của nhiều cuộc thảo luận hiện đại về ân điển là nó có thể trở thành nơi nương náu cho xác thịt hơn là con đường dẫn đến thập tự giá. Con người nói về ân điển trong khi âm thầm xây dựng cho mình một cái cớ để tránh đối mặt với sự đau đớn khi đối diện với tội lỗi trước một Đức Chúa Trời thánh khiết. Họ dựa vào sự tha thứ mà không bao giờ trải qua sự tan vỡ. Tuy nhiên, Kinh Thánh không bao giờ trình bày ân điển như sự cho phép của Chúa để giữ nguyên trạng thái, mà là sự chu cấp thiêng liêng của Ngài dành cho người đã đến tận cùng của chính mình. “Ân điển của Ta đủ cho ngươi” cho thấy sự đủ đầy của Chúa Kitô trong cuộc đời của người đã từ bỏ sự tự dựa vào bản thân.
Đa-vít đã hiểu bản chất của ân điển trong Thi thiên 51. Ông không khám phá ra ân điển khi tự bào chữa, tự biện minh, hoặc giảm nhẹ tội lỗi của mình. Ông đã khám phá ra nó sau khi bị phơi bày, sau khi sụp đổ, sau khi gánh nặng không thể chịu đựng nổi của sự ăn năn đã khiến ông suy sụp trước mặt Chúa. “Của lễ đẹp lòng Đức Chúa Trời là một tâm hồn tan vỡ, một tấm lòng tan vỡ và ăn năn.” Chính ở đó, trong nơi bí mật của sự giao tiếp nội tâm, mà ân điển trở nên hơn cả giáo lý. Ở đó, tâm hồn gặp gỡ lòng thương xót của Chúa không phải như một ý niệm thần học, mà như một thực tại sống động thanh tẩy, phục hồi và đổi mới. Ân điển ngọt ngào nhất với người biết được sự cay đắng của sự hư hoại của chính mình.
Bi kịch ngày nay là nhiều người muốn liên tục nói về tình yêu vô điều kiện trong khi trốn tránh chính những mối quan hệ sẽ đưa họ đến sự thân mật với Chúa. Bởi vì sự thân mật đích thực không bao giờ được sinh ra từ sự kiêu ngạo, mà từ sự đầu phục. Đức Thánh Linh không vạch trần tội lỗi để hủy diệt chúng ta, mà để đưa chúng ta đến nơi mà chỉ có Chúa Kitô mới trở thành sự công chính, sự thanh tẩy và sự đủ đầy của chúng ta. Ân điển không bao giờ an ủi người tội lỗi trong sự ràng buộc của họ. Chính tình yêu của Chúa, được bày tỏ trong lòng thương xót và ân điển, làm tan vỡ người tội lỗi khi họ nhận ra rằng bất chấp tình trạng của họ, và bất chấp nỗi kinh hoàng khi bị phơi bày trước một Đức Chúa Trời thánh khiết, chính Đức Chúa Trời thánh khiết ấy đã chìa tay ra để dẫn họ ra khỏi sự ràng buộc và bước vào sự sống