Thứ Sáu, 11 tháng 7, 2014

CÁC THI THIÊN ĐI LÊN TỪ BỰC- 11

Forest river under the white clouds Stock Photography

THI THIÊN 133: CHỨNG CỚ CỦA NẾP SỐNG HỘI THÁNH
TRONG SỰ TRƯỞNG THÀNH (1)

Sự Trưởng Thành của Chúng Ta
Dẫn Đến Một Sự Hiệp Nhất Vinh Hiển
Thi Thiên 133 là một thi thiên mà tất cả chúng ta đều biết rất rõ vì chúng ta thường hát nó như một bài thánh ca. Tuy nhiên, chúng ta có thể không thật sự biết thi thiên này như đáng phải biết. Thi Thiên 133 có ý phô bày sự trưởng thành, không phải phô bày cảm xúc. Nhưng chúng ta thường vui hưởng thi thiên này theo cách rất cảm xúc. Chúng ta hát: “Kìa, thật tốt đẹp và vui thỏa dường nào vì các anh em cư trú cùng nhau trong sự hiệp nhất!” Rồi sau khi hát một cách đầy vui mừng trong một buổi nhóm, chúng ta có thể nghĩ rằng chúng ta là một. Chúng ta cần nhận thức rằng đây không phải là một thi thiên có tính cảm xúc. Trái lại, đó là một sự phô bày cảu sự trưởng thành mà xuất ra từ mọi kinh nghiệm trước đó trong các Thi Thiên Đi Lên

CÁC THI THIÊN ĐI LÊN TỪ BỰC- 10

Mountain lake in apls, Austria Royalty Free Stock Photo
Người Trưởng Thành Không Có Sự Yên Nghỉ
Nếu tác giả nhận thức rằng nhà của ông và nhà Đức Chúa Trời là một, vậy tại sao ông không thể yên nghỉ? Tại sao ông phải quá quyết liệt như vậy? Một ngôi nhà cần phải là một nơi yên nghỉ. Chúng ta có thể nói với tác giả: “Ông không chỉ có một ngôi nhà, mà nhà của ông cũng là nhà Đức Chúa Trời. Bây giờ ông có thể yên nghỉ. Không cần phải quyết liệt như vậy.” Nhưng tác giả sẽ nói với chúng ta: “Không! Trong nhà Đức Chúa Trời tôi sẽ không lên giường! Tôi không thể có bất cứ sự yên nghỉ nào! Thậm chí tôi sẽ không để cho mắt mình ngủ!” Trước đây, trong Thi Thiên 131, ông đã được đem đến một sự yên nghỉ êm dịu. Nhưng bây giờ ông kiên quyết không đi lên giường. Thay vì tìm kiếm sự yên nghỉ, ông quyết liệt vì nhà Đức Chúa Trời. Ông muốn nói: “Tôi nhìn thấy nơi cư trú của Đức Chúa Trời. Tôi vì nhà Đức Chúa Trời và chứng cớ của Đức Chúa Trời. Nhà của tôi và nhà Đức Chúa Trời là một. Vì cớ điều này, tôi cấm mình không được có bất cứ sự yên nghỉ nào! Tôi có gánh nặng! Tôi có trách nhiệm! Tôi quyết liệt! Ô Chúa, Ngài có một đền tạm, nhưng thực chất ở đâu? Thực tại của chứng cớ Ngài ở đâu?”

CÁC THI THIÊN ĐI LÊN TỪ BỰC- 9


Mountain track Royalty Free Stock Photos 
THI THIÊN 132-134 GIAI ĐOẠN TRƯỞNG THÀNH
GIỚI THIỆU VÀ ÔN LẠI
Khi đến với giai đoạn cuối cùng của Các Thi Thiên Đi Lên, Chúng ta cần nhớ rằng các Thi thiên này chứa đựng rất ít sự dạy dỗ và giáo lý. Tuy nhiên, chúng rất phong phú trong kinh nghiệm. Vì lý do này, chúng ta không nên nhận lấy sự chia sẻ này như một sự giải thích Kinh Thánh theo giáo lý. Các tác giả và những người giải nghĩa khác đã giải thích các thi thiên này theo cách khác, nhưng sự ao ước của chúng tôi là chia sẻ các Thi thiên này theo kinh nghiệm thuộc linh. Trong nếp sống Cơ Đốc của mình, chúng ta đang đi lên từ giai đoạn kinh nghiệm này đến giai đoạn kinh nghiệm khác. Chúng ta đã bàn đến các giai đoạn khải tượng, hiến dâng, vui hưởng và mở rộng. Bây giờ chúng ta đến giai đoạn thứ năm, giai đoạn trưởng thành.

CÁC THI THIÊN ĐI LÊN TỪ BỰC- 8

The gorge of mountain river in the morning Stock Image

THI THIÊN 130: ĐƯỢC MỞ RỘNG QUA
SỰ HIỂU BIẾT VỀ CHÍNH MÌNH

Hoạn Nạn Trong Môi Trường Của Chúng Ta
Thúc Ép Chúng Ta Cầu Nguyện

Thi Thiên 130 bắt đầu: “Từ các vực sâu tôi đã yêu cầu Ngài, Ô Jehovah. Ô Chúa, hãy nghe tiếng tôi; hãy để tai Ngài lắng nghe tiếng của lời tôi thỉnh cầu” (cc.1-2). Câu này tiếp theo Thi thiên trước. Hễ khi nào chúng ta kinh nghiệm công tác cày xới của Chúa qua môi trường của mình, chúng ta trở nên một người cầu nguyện. Theo bản chất. chúng ta không phải là một người như vậy. Chúng ta thích hoang dã, không chịu hạn chế và thường không cảm thấy nhu cầu để cầu nguyện. Nhưng khi chúng ta trải qua một sự thử thách, hay khi một điều gì đó nghiêm trọng xảy ra, chúng ta trở nên một người đầy sự cầu nguyện. Chúng ta bị thúc ép đến với Chúa. Chúng ta kêu cầu Chúa “từ đáy vực sâu”. Vì cớ hoạn nạn của mình, chúng ta cầu nguyện: “Ô Chúa, hãy nghe tiếng tôi; hãy để tai Ngài lắng nghe tiếng của lời tôi thỉnh cầu”