Phục truyền luật lệ ký 10:12
“Hỡi Y-sơ-ra-ên, Đức Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi đòi hỏi gì nơi ngươi, ngoài việc kính sợ Đức Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, bước đi trong mọi đường lối của Ngài, yêu mến Ngài, và hết lòng hết linh hồn phục vụ Đức Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi?” (Phục truyền luật lệ ký 10:12).
Câu này giống như một bản tóm tắt đơn giản về những gì Đức Chúa Trời mong đợi nơi dân Ngài trên đất lúc bấy giờ. Tuy nhiên, chính trong sự “đơn giản” rõ ràng này lại ẩn chứa một bài học sâu sắc—không chỉ dành cho Y-sơ-ra-ên lúc bấy giờ, mà còn cho đời sống của chúng ta là những người Cơ-đốc ngày nay.
--Mối quan hệ
Điều đầu tiên nổi bật là Đức Chúa Trời không bắt đầu bằng những đòi hỏi, mà bằng một mối quan hệ. Ngài tự giới thiệu mình là Đức Giê-hô-va, Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên. Đó là điểm khởi đầu. Không phải là về những quy tắc vô danh, mà là về một Đức Chúa Trời tự bày tỏ mình và hướng về dân Ngài. Ngài là Đức Giê-hô-va, nghĩa là Đấng không thay đổi. Ngài là Đức Chúa Trời, Đấng toàn năng, toàn tri và hiện diện khắp mọi nơi. Và Đức Chúa Trời này có mối quan hệ mật thiết với chúng ta. Đối với chúng ta là những người Kitô hữu, điều này càng đúng hơn: Chúng ta biết Đức Chúa Trời là Cha chúng ta qua Chúa Giê-su Kitô. Điều quan trọng là phải hiểu rằng lòng sùng kính không bắt đầu bằng sự thể hiện, mà bằng một mối quan hệ được ban cho chúng ta một cách tự do. Dựa trên mối quan hệ này, Đức Chúa Trời giờ đây chia sẻ những gì Ngài mong đợi. Bốn điều được đề cập:
--Kính sợ Đức Chúa Trời
Trước hết, chúng ta nói về “sự kính sợ”. Kính sợ Đức Chúa Trời không phải là nỗi sợ hãi lo lắng làm tê liệt chúng ta, mà là một thái độ tôn kính, coi trọng Đức Chúa Trời vì chính Ngài. Đúng là Ngài là Cha chúng ta, Đấng yêu thương chúng ta. Nhưng đồng thời, Ngài vẫn là Đức Chúa Trời vĩ đại, trước mặt Ngài chúng ta chẳng là gì cả. Ai kính sợ Đức Chúa Trời thì ý thức đặt Ngài vào trung tâm cuộc sống của mình. Sự kính sợ Đức Chúa Trời này không phải là đối lập với tình yêu – nói cách khác, đó là nền tảng. Bởi vì ai nhận ra Đức Chúa Trời vĩ đại, thánh khiết và đồng thời nhân từ như thế nào thì sẽ không thờ ơ với Ngài. Đặc biệt trong thời đại mà nhiều thứ đang trở nên hời hợt, thái độ này là một sự bảo vệ thực sự. Nó giúp chúng ta không trở nên nguội lạnh trong đức tin của mình.
--Bước đi trên con đường của Chúa
Câu Kinh Thánh tiếp tục nói, "bước đi trong mọi đường lối của Ngài." Điều này có nghĩa là đức tin của chúng ta không chỉ bao gồm những khoảnh khắc hay cột mốc tâm linh riêng lẻ, mà bao trùm toàn bộ cuộc sống của chúng ta. Bước đi trong mọi đường lối của Chúa bao gồm toàn bộ cuộc sống hằng ngày của chúng ta—hành vi, tương tác với người khác, quyết định, cuộc sống hôn nhân, gia đình, công việc và trong cộng đồng của Chúa, và nhiều hơn nữa. Chúng ta có ý thức sống theo đường lối của Chúa không? Lựa chọn khác là đi theo con đường riêng của mình. Câu Kinh Thánh này khuyến khích chúng ta liên tục điều chỉnh cuộc sống của mình cho phù hợp với Chúa.
--Yêu Chúa
Điểm thứ ba rất quan trọng. Chúa yêu thương chúng ta, nhưng Ngài mong đợi chúng ta đáp lại tình yêu thương đó. Điều này thật đáng chú ý vì tình yêu không thể bị ép buộc, cũng không thể ra lệnh. Tuy nhiên, Chúa có những kỳ vọng đối với chúng ta. Những người nương náu trong tình yêu của Chúa và bước đi trong đường lối của Ngài sẽ dễ dàng yêu mến Chúa. Tình yêu của chúng ta dành cho Chúa càng lớn mạnh khi chúng ta càng gắn bó với tình yêu của Ngài. "Chúng ta yêu thương vì Ngài đã yêu thương chúng ta trước" (1 Giăng 4:19). Chúa không tìm kiếm sự hoàn thành bổn phận bên ngoài, mà là một tấm lòng tự nguyện hướng về Ngài.
--Phục vụ Chúa
Cuối cùng, câu Kinh Thánh nói về sự phục vụ: “với cả tấm lòng và cả linh hồn”. Lòng tận hiến được thể hiện không chỉ qua cảm xúc bên trong, mà còn qua một cuộc đời hiến dâng cho Chúa. Điều đó không phải là về những nhiệm vụ lớn lao, mà là về sự trung tín trong những việc nhỏ bé. Những người yêu mến Chúa không hỏi như một người đầy tớ: “Tôi phải làm gì?”, mà là: “Lạy Chúa, con có thể làm gì cho Ngài?”. Thái độ này giúp giảm bớt áp lực và mang lại niềm vui. Phục vụ không phải là một thành tựu, mà là sự đáp lại của một tấm lòng yêu mến Chúa.
Kết luận
Có lẽ chúng ta cảm thấy một sự căng thẳng nhất định khi đọc câu Kinh Thánh này. Thậm chí có thể là một chút cam chịu. Chúng ta tự hỏi: Ai có thể sống như vậy? Ai thực sự yêu Chúa hết lòng? Câu trả lời thành thật là không ai có thể tự mình làm được điều đó. Nhưng trong đó lại ẩn chứa một sự khích lệ. Chúa không đòi hỏi điều gì mà không đồng thời cung cấp nền tảng cho nó. Trong Tân Ước, chúng ta thấy chính Đức Chúa Trời hành động trong chúng ta: "Vì chính Đức Chúa Trời hành động trong anh em, khiến anh em muốn và làm theo ý tốt của Ngài" (Phi-líp 2:13). Lòng sùng kính không phải chủ yếu là do chúng ta tự làm, mà là kết quả của công việc Ngài làm trong chúng ta.
Và một điều nữa. Đức Chúa Trời không chỉ cung cấp nền tảng, mà còn là gương mẫu. Trong cả bốn điểm, Chúa, với tư cách là con người, là hình mẫu hoàn hảo của chúng ta. Hê-bơ-rơ 5:7 nói về lòng sùng kính của Ngài. Đó là sự kính sợ Đức Chúa Trời. Ngài luôn làm những điều đẹp lòng Cha (Giăng 8:29). Ngài yêu mến Đức Chúa Trời và phục vụ Ngài vì tình yêu thương (Xuất Ê-díp-tô Ký 21:5).
Vì vậy, câu Kinh Thánh này không nên làm chúng ta nản lòng, mà nên khích lệ chúng ta. Nó không chỉ đơn thuần đưa ra một chuẩn mực mà chúng ta không bao giờ vượt qua được, mà còn cho chúng ta hướng đi cho cuộc sống của mình. Mỗi ngày chúng ta đều có thể tiến bộ hơn trong việc kính sợ Đức Chúa Trời hơn, tin cậy Ngài, sống với Ngài, yêu mến Ngài và phục vụ Ngài. Sống một cuộc đời tận hiến không phải là một sự mất mát—mà là cuộc sống trọn vẹn nhất mà chúng ta có thể sống.