-
-
Sách Sáng Thế Ký mở đầu bằng câu chuyện sáng tạo và kết thúc bằng câu chuyện về một người đàn ông nằm trong quan tài. Những sự kiện này có thể gây hiểu lầm, vì một số người có thể nghĩ rằng những công việc kỳ diệu của Chúa đã kết thúc trong thất bại. Nếu cái chết là sự kết thúc của tất cả, thì viễn cảnh sẽ thật ảm đạm và vô vọng! Tạ ơn Chúa vì có cuộc xuất hành, một con đường thoát khỏi vũng lầy khủng khiếp này! Nếu chiếc quan tài tượng trưng cho trạng thái tự nhiên của con người, thì cuộc xuất hành được ghi lại trong sách Xuất Hành cho thấy sự cứu rỗi của Chúa dành cho loài người dựa trên nguyên tắc ân điển. Máu trên khung cửa mang lại hy vọng cho thi thể trong quan tài.
Chúng ta hãy nghĩ về người nằm trong quan tài, Giuse, con trai của người cha yêu thương (Sáng Thế Ký 37:3). Giuse này là người mà số phận của nhiều người phụ thuộc vào (Sáng Thế Ký 41-55). Ông là hình ảnh về một Đấng vĩ đại hơn ông rất nhiều, hình ảnh về một Đấng là đối tượng của một tình yêu thiêng liêng, một hình ảnh về Đấng được giao phó vận mệnh vũ trụ (Giăng 5:22). Ngợi khen Đức Chúa Trời! Đấng Thánh ấy đã nằm trong mộ ở Ai Cập, nơi Ngài bị đóng đinh trên thập tự giá, và từ ngôi mộ đó, Ngài đã sống lại, là Đầu của một Sáng Tạo Mới.
Giô-sép ở Ai Cập là nơi được Chúa đặt vào, nhưng một kế hoạch kỳ lạ đã dẫn đến sự tôn cao này! Ông bị anh em khinh bỉ, bị bán làm nô lệ cho người lạ, bị cám dỗ, bị vu oan, bị bỏ tù, nhưng khi cuối cùng được giải thoát khỏi những nghịch cảnh này, ông được nâng lên làm người cai trị thứ hai của Ai Cập, và ở vị trí đó, ông đã được cả thế giới ca ngợi.
Vào cuối đời, Giô-sép nói: “Tôi chết”, nhưng ông không nói điều đó trong sự tuyệt vọng như một số người khác đã nói; đó là một lời khẳng định về niềm hy vọng tràn đầy. Hơn nữa, ông còn thêm vào lời tuyên bố này những lời đầy hy vọng và chắc chắn: “Đức Chúa Trời chắc chắn sẽ thăm viếng các ngươi, và đưa các ngươi ra khỏi xứ này đến xứ mà Ngài đã thề hứa với Áp-ra-ham, I-sác và Gia-cốp” (Sáng thế ký 50:24). Giô-sép biết rằng mặc dù Ai Cập có thể là nơi an nghỉ tạm thời của thi thể được ướp xác của ông, nhưng Ca-na-an sẽ là nơi an nghỉ cuối cùng và xứng đáng của nó.
Người Cơ Đốc biết rằng thế giới này chỉ là nơi chôn cất những người xa lạ. Họ biết rằng đất không phải là nơi an nghỉ cuối cùng của những người ở trong Đấng Christ. Cái chết và mồ mả chỉ là cánh cửa mà con cái Đức Chúa Trời bước vào cung điện để không bao giờ ra khỏi đó nữa.
Liệu con cái Y-sơ-ra-ên có điều gì để an ủi và khích lệ họ trong nhiều năm lưu đày và bị giam cầm ở Ai Cập không? Có, họ có; họ có thông điệp của Giô-sép và xác ướp của Giô-sép. Trong bốn trăm ba mươi năm, Y-sơ-ra-ên đã lao nhọc, đổ mồ hôi và rên rỉ vì ách nô lệ cay đắng. Cuộc sống hẳn đã có vẻ vô nghĩa biết bao đối với họ! Họ có thể tìm kiếm lời an ủi ở đâu? Ở đâu? Chỉ có thể tìm đến quan tài! Tại đó, họ được nhắc nhở về thông điệp: “Đức Chúa Trời chắc chắn sẽ thăm viếng các ngươi.” Thật là một lời khích lệ đầy sức sống giữa lúc tuyệt vọng và u ám! Bị bao vây bởi một dân tộc xa lạ, chịu đựng ách thống trị của bạo chúa, đau đớn dưới roi vọt của người cai quản, và bị đè bẹp bởi những lời chế giễu của kẻ thù, dân Israel đã tìm thấy hy vọng trong quan tài của Giô-sép; biểu tượng của cái chết ấy đã trở thành dấu hiệu của sự giải thoát trong tương lai dành cho họ. Trước sự hiện diện của cái chết, họ tràn đầy hy vọng, sự sống và tự do.
Chẳng phải Đức Chúa Trời có một thông điệp dành cho con cái Ngài ngày nay sao? Vâng, Ngài có. Đấng được chúc phúc nằm trong mộ đã nói lời trấn an: “Ta là Đấng hằng sống, đã chết; và này, Ta sống đời đời.” “Này, Ta đến mau chóng.”
Xương cốt của Giô-sép, tạm thời được mang qua sa mạc và được an nghỉ vĩnh viễn ở Ca-na-an, cho chúng ta biết rằng tương lai bù đắp hơn cả cho quá khứ và hiện tại. Thật tuyệt vời khi Giuse tìm được nơi an táng gần giếng của cha mình là Gia-cốp (Giăng 4).
Nhiều thế kỷ sau, một Người mệt mỏi đã ngồi bên giếng ấy, chính là Đức Chúa Trời của Giuse và Đức Chúa Trời của chúng ta hiện thân trong xác thịt. Chính Ngài đã ban cho chúng ta niềm hy vọng chắc chắn và vững vàng. Dù là dân Y-sơ-ra-ên trong cơn hoạn nạn hay Giáo hội trong cuộc hành trình của mình, tương lai của họ hoàn toàn phụ thuộc vào Đấng đã ban ý nghĩa cho thông điệp này từ hài cốt của Giuse. Chính Ngài, Chúa Giêsu Kitô đáng kính của chúng ta, đã ban cho chúng ta niềm hy vọng vô song là được làm công dân của thành phố mà Đấng Xây dựng và Sáng tạo là Đức Chúa Trời.