Thứ Tư, 29 tháng 4, 2026

1- Dòng Nước Cay Đắng của Tội Lỗi

 


Đức Chúa Trời bắt đầu sứ mệnh ban sự ngọt ngào cho tâm hồn chúng ta từ đâu? Mỗi tín đồ đều có thể nhớ lại những ngày bị lương tâm cắn rứt sâu sắc, khi Thánh Linh của Đức Chúa Trời tác động vào lương tâm và tạo ra vị đắng của tội lỗi và mặc cảm. Điều này khiến chúng ta kêu cầu Chúa để được cứu rỗi.
Chúa đã cho chúng ta thấy “một cây, khi Ngài ném xuống nước, thì nước trở nên ngọt.” Thánh giá thiêng liêng! Hy sinh thiêng liêng! Đấng Cứu Thế thiêng liêng! Ngài đã đổ tình yêu và ân điển của Ngài vào những tâm hồn bị tổn thương của chúng ta, rửa sạch tội lỗi và mặc cảm của chúng ta trước một Đức Chúa Trời thánh khiết, thanh tẩy chúng ta bằng huyết quý báu của Ngài!
“Ngài đã làm sạch những vết thương tội lỗi đang rỉ máu và đổ dầu và rượu vào;
Ngài thì thầm để trấn an tôi rằng: ‘Ta đã tìm thấy ngươi; ngươi thuộc về Ta.’
Tôi chưa từng nghe thấy một giọng nói nào ngọt ngào hơn; nó làm cho trái tim đau nhức của tôi vui mừng.”
Ngài đã biến dòng nước cay đắng của tội lỗi và mặc cảm thành sự ngọt ngào của sự thanh tẩy và tha thứ của Ngài.
2--Nước Cay Đắng của Thất Bại
Khi bắt đầu cuộc hành trình lên thiên đường, hân hoan với niềm vui được cứu rỗi, có lẽ chúng ta đã ngạc nhiên khi nhận ra rằng những nguồn nước mà trước đây chúng ta từng uống với niềm vui sướng, giờ đã cạn khô. Có lẽ chúng ta vẫn chưa nhận ra rằng thế giới đã trở thành một sa mạc đối với chúng ta. Tuy nhiên, Chúa phải dạy chúng ta về phước lành của sự thật này, để chúng ta có thể nói rằng: “Mọi nguồn suối của con đều ở trong Chúa” (Thi thiên 87:7).
Chúng ta cũng có thể không nhận ra những nguy hiểm của “xác thịt” và “ma quỷ” lớn đến mức nào; nhưng Chúa luôn tìm cách đưa chúng ta đến sự phù hợp thực tiễn với vị trí mới của chúng ta trong Đấng Christ; và vì vậy Ngài cho phép chúng ta trải nghiệm nước cay đắng của thất bại và thua cuộc.
Pha-lô đã nếm trải cuộc đấu tranh cay đắng giữa hai bản chất bên trong ông: con người tội lỗi cũ mà ông sinh ra; và con người mới mà ông có được vào thời điểm được tái sinh. Trong cay đắng và khốn khổ, ông kêu lên: “Ôi, người khốn khổ thay tôi! Ai sẽ giải cứu tôi khỏi thân thể chết chóc này?” (Rô-ma 7:24). Chúa chỉ cho ông một cây, và chúng ta nghe Phao-lô nói một cách đắc thắng: “Tôi cảm tạ Đức Chúa Trời nhờ Đức Giê-su Christ, Chúa chúng ta!” (Rô-ma 7:25); vậy là ông đã bước vào niềm vui chiến thắng, sự khải hoàn của một đời sống được Đức Thánh Linh kiểm soát như được mô tả trong Rô-ma 8. Thay vì những dòng nước đắng của thất bại, ông đã được hưởng phần ngọt ngào của chiến thắng.