Lời Kinh Thánh

Nhưng nhằm ngày Lót ra khỏi Sô-đôm, thì trời mưa lửa và lưu hoàng diệt họ hết thảy. Ngày Con người hiện ra cũng một thể ấy Lu ca 17:29-30

Thứ Năm, 23 tháng 11, 2017

TÔI BƯỚC ĐI-


Tôi bước đi như Phao-lô thuở trước,
Thời xa xưa hội thánh mới mở ra,
Tôi đi qua miền hôi thối địa ngục,
Bầu không khi thật nghẹt thở cho ta.
Người như giẻ rách mình đầy sẹo tội,
Mặt xanh xao tuyệt vọng sống sa đà,
Ngọn lửa mắt long lên đầy oán trách,
Tôi kêu: "hỡi Chúa của Gô-gô-tha,
"Hội thánh cần thức tỉnh chăm sóc mà!".
-

HÔN CÂY TRƯỢNG CỦA CHÚA-




Thi thiên 23:4: "Cây trượng và cây gậy của Chúa An ủi con".
-
Con cúi đầu, ôi lạy Chúa thánh,
Hôn cây trượng sửa trị yêu thương,
Con biết đã nhiều lần Chúa đánh
Là kỉ luật dạy dỗ tinh tường.
Cuộc đời thô thiển nầy, con muốn,
Làm bản sao sống động của Ngài,
Sống yêu thương, hạ mình, khiêm tốn,
Lòng nhu mì,  hối lỗi hôm nay.
Lẽ thật Chúa con hằng ao ước,
Đặt vào lòng thay đổi mới thay,
Mong hồn con cháy bùng lửa thánh,
Sinh nhiệt thành không mỏi mệt rày;
Chúa là Chủ, cho con cảm biết,
Nỗi đau quặn thắt Chúa đã mang,
Nắn đúc con giống Ngài duy nhất,
Mắt loài người sẽ thấy rõ ràng,
Trong con quặn thắt Chúa miên man!
Mk cảm tác 23-11-2017




Hương thơm nàng đổ ra trên Chúa đã trở lại cùng nàng!



"Có một người đàn bà tội lỗi ở thành đó nghe nói Ngài đang ngồi ăn tại nhà người Pha-ri-si, nên đem đến một bình bằng ngọc đựng đầy dầu thơm.  Nàng đứng đằng sau,nơi chân Đức Chúa Jêsus mà khóc, nước mắt thấm ướt cả chân Ngài; rồi nàng lấy tóc mình lau, hôn chân Ngài, và xức dầu thơm lên. Ngươi không hôn Ta, nhưng từ khi Ta vào nhà của ngươi, chị ấy luôn hôn chân Ta. 46 Ngươi không xức dầu cho đầu Ta, nhưng chị ấy lấy dầu thơm xức chân Ta.  Vì thế, Ta bảo ngươi, tội lỗi của người đàn bà nầy nhiều lắm, nhưng đã được tha hết, nên chị ấy yêu mến nhiều; còn người được tha ít thì yêu mến ít” (Lu ca 7: 36-46)-
 Có 4 câu thơ hay:
"Chúa là Chủ nợ chánh,                                    
Tha con nợ ít nhiều,                                       
Nữ tội nhân kính yêu                                     
Dâng dầu và nước mắt".
Tác giả bài viết nầy đã thường nghĩ đến đôi chân mệt mỏi của Chúa yêu quý của chúng ta bước đi trên con đường bụi bặm. Những bàn chân đôi khi bị những gai nhọn đâm vào và có vài hạt sỏi len lỏi giữa các ngón chân và điều đó làm Chúa thật khó chịu khi đi đường. Một ngày nọ, một người phụ nữ quý báu đã tự nhủ trước khi đến nhà Si-môn, một người Pha ri si. Cô sống cùng thị trấn với ông Si môn quý nhân. Cô tự nói thầm:
"Ta sẽ rửa đôi chân của Chúa bằng nước sao? Ta sẽ khóc ràn rụa khi hôn chân Ngài, để tỏ lòng ăn năn về lỗi của mình, và tỏ lòng yêu kinh Chúa Đấng Nhân từ tha tội cho ta. Ta sẽ không dùng khăn tay để lau hai bàn chân ấy. Ta sẽ dùng mái tóc, là vinh dự của người phụ nữ để lau  khô chân Ngài, vì Ngài là Đấng cao quý tuyệt vời đáng được ta tôn thờ đời đời. Ta không đáng đứng trước mặt Ngài, nhưng cúi xuống phía sau chân Ngài trong sự hạ mình thấp hèn tột độ. Vì ta là  người nữ tộii nhân ô uế, xấu xa"
Người phụ nữ này mang đến món quà dầu thơm quý giá. Bây giờ, bạn chú ý những gì cô ấy đã làm. Theo thói quen, cô ấy nên rửa chân của Chúa, hôn lên má của Ngài. Nhưng cô là phụ nữ nên chỉ được hôn hai bàn chân của Ngài... cô ấy nhìn thấy đôi bàn chân đi bộ của Chúa, móng chân bị tét ra.
        Nàng nào xức dầu đầu của Chúa,
        Chỉ xức dầu đôi chân nhám thô.
        Trước mặt Ngài nàng không dám đứng
         Đằng sau Ngài e ngại sợ lo.
         Nàng tự nhủ:  "không dùng nước rửa
         "Mà bằng nước mắt khổ cuộc đời,
         "Không dùng khăn để lau chân Chúa
        " Mà mái tóc vinh dự đầu tôi"
Bạn là Si môn người Pha ri si hay là nữ tội nhân nầy vậy???

Ngươi không hôn Ta-




"Hãy hôn Con, kẻo Người nổi giận Và  các ngươi sẽ bị hủy diệt trong đường lối mình, Vì cơn thịnh nộ của Người sẽ nhanh chóng bùng lên. Phước cho những ai nương náu mình nơi Người " Thi thiên 2:12
”Đức Chúa Jêsus phán: “Ngươi nhận xét đúng lắm.” Ngài quay lại phía người đàn bà và phán với Si-môn: “Ngươi thấy người đàn bà nầy không? Ta vào nhà của ngươi, ngươi không cho nước rửa chân; nhưng chị ấy đã lấy nước mắt thấm ướt chân Ta, rồi lấy tóc mình mà lau.  Ngươi không hôn Ta, nhưng từ khi Ta vào nhà của ngươi, chị ấy luôn hôn chân Ta" (Lu ca 7: 42-45).