Lời Kinh Thánh

Kìa, Ngài cỡi đám mây mà đến, mọi mắt sẽ trông thấy Ngài, cả đến những kẻ đã đâm Ngài cũng vậy; hết thảy các chi phái trên đất đều sẽ than khóc Ngài. Phải, A-men Lu ca 17:29-30

Thứ Năm, 12 tháng 11, 2015

Ý MUỐN ĐƯỢC CHẾ PHỤC VÀ PHỤC SINH-


Kinh văn nhã 3:6-11; 4:1,4
Mất thân vị

Về mọi hình thể được đề cập trong sứ điệp trước, có một sự thay đổi lớn lao trong tính chất, trong nhân phẩm và đặc biệt là trong ý muốn của người tìm kiếm. Hình thể thứ nhất là con ngựa – con vật mạnh mẽ trong mọi hình thể trong nhân thể. Nếu chúng ta so sánh con ngựa với con bồ câu, con bồ câu có tính chất nhỏ bé, nó không mạnh mẽ còn hoa huệ hầu như không có nhân phẩm. Do đó, về bốn hình thể đầu tiên, con ngựa mắt bồ câu, hoa huệ, và con bồ câu, con ngựa rõ rang là mạnh mẽ hơn hết trong nhân phẩm. Tuy nhiên, đang khi hoa huệ  hầu như không có phẩm chất, vẫn còn đôi điều ở đó. Nhưng trong bốn hình thể sau các trụ khói, chỗ nằm nghỉ, cái kiệu và mão miện – xác định không có nhân phẩm

Thứ Ba, 10 tháng 11, 2015

MỘT LỜI VỀ NHÂN LINH VÀ ĐẤNG CHRIST ĐƯỢC KHẢI THỊ TRONG SÁCH XA-CHA-RI


Kinh thánh :Xa.12 :1 ;Ês. 42 :5-6 : Gi. 4:24; 2 Ti. 4:22; Xa. 3 :9 ;
Khải. 5 :6 ; Xa. 1 :8-11, 20-21 ; 2 :1-2, 5, 8-9, 11 ; 4 :7,2-3, 11-14 ; 9 :9 ;
11 :7-13 ; 14 :9, 16-17 ; 4 :9 ; 6 :12 -15,1

Sách xa-cha-ri khải thị Đấng Christ kỳ diệu, Ngài là trung tâm và bao quát của cuộc gia tể Đức Chúa Trời. Nhưng làm thế nào chúng ta có thể nhận được một Đấng Christ như vậy ? Phương tiện và công cụ để chúng ta có thể tiếp nhận Đấng Christ là nhân linh chúng ta. Cho nên, trong bài này tôi muốn nói về nhân linh và Đấng Christ được khải thị trong sách Xa-cha-ri.

Trong Thiên Hi Niên


Kinh thánh: Xa.14:8-11, 16-21
Trọng tâm của những lời tiên tri trong các chương 12 đến 14 là Đấng Christ, như Đấng Mê-si-a bị khước từ, sẽ trở lại để đăng quang. Trong hai bài trước, chúng ta đã suy xét lời tiên tri về định mệnh của Israel trong trận đại chiến Hạt-ma-ghê -đôn và trong sự cứu rỗi gia quyến của họ. Trong bài này, trước hết chúng ta sẽ suy xét lời tiên tri về sự khích lệ liên quan  đến định mệnh của Israel trong thiên hi niên, rồi sau đó so sánh hai lãnh vực chính trong sách Đa – ni – ên và Xa – cha – ri. Kế đến, tôi muốn nói vài lời về việc chúng ta cần được đem vào lãnh vực cuộc gia tể của Đức Chúa Trời.

1. Nước Sống Ra Từ - Giê - ru – sa – lem
Trong thiên hi niên sẽ không còn khát nữa. Những dòng nước sống sẽ phun ra từ Giê-ru-sa-lem, phân nửa chảy về biển tây, tức Địa Trung Hải (14 :18). Điều này tương tự như ký thuật trong sách Ê-Xê-chi-ên về nước sống chảy ra từ đền thờ của Đức Chúa Trời ( Êxc. 47 : 1-2).

Chủ Nhật, 8 tháng 11, 2015

Về Sự Cứu Rỗi Gia Quyến Của Israel



Kinh Thánh: Xa. 12:10-14; 13:1-9
Trong bài trước, chúng ta đã thấy định mệnh của Israel trong trận đại chiến Hạt-ma-ghê-đôn. Trong bài này, chúng ta sẽ suy xét lời tiên tri về sự khích lệ liên quan đến sự cứu rỗi gia quyến của Israel.

1. Sự Cứng Lòng Đến Trên Một Phần Israel
La Mã 11:25b nói về sự cứng lòng đến trên một phần Israel cho tới chừng đủ số dân Ngoại. Trong thời đại này, dường như Đức Chúa Trời đã từ bỏ Israel, và Israel có phần cứng lòng. Sự cứng lòng này sẽ kéo dài cho đến thời đại dân Ngoại được trọn.
2. Toàn Thể Israel Sẽ Được Cứu
Khi đủ số dân Ngoại thì toàn thể Israel sẽ được cứu (La. 11:26-27). Đây sẽ là sự cứu rỗi gia quyến của Israel. Hàng ngàn người Israel sẽ được cứu cùng một ngày và cùng một thời điểm.

LỜI TIÊN TRI VỀ ĐỊNH MỆNH CỦA ISRAEL TRONG TRẬN ĐẠI CHIẾN HẠT-MA-GHÊ-ĐÔN,



Kinh Thánh: Xa 12:1-9; 14:1-7, 12-15
Đấng Christ được khải thị trong sách Xa-cha-ri là Đấng Christ có liên quan mật thiết đến lịch sử nhân loại. Sáu chương đầu cho thấy Ngài có liên quan đến đế quốc Ba Tư, còn 6 chương cuối cho biết Ngài có liên quan đến đế quốc Hy Lạp và đế quốc La Mã. Như chúng ta đã thấy, trọng tâm của những lời tiên tri trong các chương 9 đến 11 nói về Đấng Christ là Đấng Mê-si-a bị khước từ. Trong các chương từ 12 đến 14, Đấng Christ được khải thị là Đấng Mê-si-a trở lại được tôn lên làm vua, không chỉ trên Israel mà còn trên khắp thế giới. Lần  đến thứ nhất của Ngài được mô tả trong Xa-cha-ri từ chương 9-11 là khiêm nhường và thân mật; lần trở lại của Ngài được mô tả trong Xa-cha-ri từ chương 12-14 là bằng quyền năng và uy quyền.
Xa-cha-ri chương 12-14 có lời tiên tri về định mệnh của Israel trong ba vấn đề: trận đại chiến Hạt-ma-ghê-đôn (12:1-9; 14:1-7, 12-15), sự cứu rỗi gia quyến của họ (12:10-13:9), và thiên hi niên (14:8-11, 16-21). Trong bài này, chúng ta sẽ suy xét lời tiên tri khích lệ về định mệnh của Isrel trong trận đại chiến Hạt-ma-ghê-đôn. Tuy nhiên, trước hết tôi muốn nói về tầm quan trọng của nhân linh được khải thị trong 12:1.

LỜI TIÊN TRI VỀ ĐỜI SỐNG CỦA DÂN ISRAEL DƯỚI SỰ ÁP BỨC CỦA ĐẾ QUỐC LA MÃ



Kinh thánh: Xa. 11
Trong bày này, chúng ta sẽ suy xét lời tiên tri trong Xa-cha-ri chương 11.

Lời tiên tri trong Xa-cha-ri chương 11 nói về đời sống của dân Israel dưới sự áp bức của đế quốc La Mã. Như chúng ta sẽ thấy, trong chương này có một bằng cớ chứng tỏ sự bạo ngược của đế quốc La Mã.
A. Sự Hủy Diệt Mà Đế Quốc La Mã
Đã Thực Hiện Trong Các Nước Lân Cận Israel
Các câu từ 1 đến 3 cho thấy sự hủy diệt mà đế quốc La Mã đã thực hiện trong các nước lân cận Israel. Lửa trong câu 1 chỉ về Sê-sa của La Mã đến tàn phá Li-ban và Giô-đanh.
B. Con Cái Israel Rơi Vào Tay Các Nước Lân Cận
Và Vào Tay Vua Của Các Nước Ấy
Đời sống dân Israel dưới sự bạo ngược của đế quốc La Mã được thấy trong các câu từ 4 đến 6. Con cái Israel rơi vào tay các nước lân cận và vào tay vua của các nước ấy. Các nước lân cận được đề cập trong câu 6 chỉ về các vua chư hầu và quan tổng đốc của đế quốc La Mã, chẳng hạn như Hê-rốt và Phi-lát trong vùng Palestine. Vua trong câu 6 là Sê-sa.
C. Đức Giê-hô-va Là Jesus Đang Chăn Dắt
Những Người Khốn Khổ Trong Bầy Israel
Từ câu 7 đến 11 và câu 14, chúng ta thấy Đức Giê-hô-va là Jesus đang chăn dắt những người khốn khổ trong bầy Israel. Câu 7: “Vậy Ta cho những chiên sắp giết an7 cỏ, là những chiên khốn khổ trong bầy”. Như câu trước cho biết, từ Ta ở đây chỉ về Giê-hô-va; Ngài là Jesus đến nuôi dân Ngài là những người sắp bị giết, tức những người khốn khổ trong bầy.
Từ câu 7b đến câu 11 chép: “Đoạn, Ta lấy hai cây gậy: một cây gọi là Ân Huệ, một cây gọi là Dây Buộc; và Ta cho bầy chiên. Chỉ trong một tháng Ta diệt mất ba kẻ chăn; vì hồn kẻ chăn; vì hồn Ta đã chàm chúng nó, và hồn chúng nó cũng chán Ta. Ta bèn nói rằng: Ta sẽ không chăn các ngươi. Điều gì sắp chết, sẽ chết; điều nào sắp bị hủy diệt; và những ai còn sót lại thì sẽ ăn thịt lẫn nhau. Đoạn, Ta lấy gậy ta gọi là Ân Huệ mà sẽ gãy nó ea từng khúc, đặng dứt lời giao ước mà Ta đã kết với hết thảy các dân. Nó bị dứt trong ngày đó; vậy thì những con chiên rất khốn khổ trong bầy, là chiên nghe theo Ta, biết rằng ý là lời của Đức Giê-hô-va” (RcV). Ở đây, chúng ta thấy Đức Giê-hô-va là Jesus mang hai cây gậy – Ân Huệ và Dây Buộc. Ân Huệ nghĩa là ân điển, còn Dây Buộc nghĩa là buộc lại thành một. Sau đó, Đức Giê-hô-va là Jesus để riêng ba người chăn -  thầy tế lễ, trưởng lão, và kinh luật gia. Ngài tiêu diệt họ và hồn họ chán Ngài. Chúa. Chúa jesus là người chăn đúng đắn đã bị khước ra, bỏ lại con cái Israel như bầy chiên không cóngười chăn (Gi. 10:11). Về vấn đề  Isael không có người chăn, Ma-thi-ơ 9:36 chép: “Khi Ngài thấy đám đông thì động lòng trắc ẩn đối với họ, họ khốn khổ, tan tác như nhiên không có người chăn”. Hơn nữa, Ngài còn bẻ gãy cây gậy, tức là gậy Ân Huệ (Xa. 11:10). Điều này cho thấy Ngài dứt giao ước mà Đức Chúa Trời lập qua Môi-se để người dân không có giao ước che chở. Như vậy, Ngài cất ân điển (Ân Huệ) đi.
Câu 14 chép tiếp: “Rồi Ta bẻ gậy thứ hai của Ta, gọi là Dây Buộc, đặng dứt tình anh em giữa Giu-đa và Israel”. Điều này hàm ý rằng tình yêu ràng buộc đã bị dứt đi. Hậu quả là đất nước bị chia rẽ và có nhiều cuộc nội chiến (c. 9). Từ này Đấng Christ chịu đóng đinh, không có sự hiệp một nào giữa vòng người Do Thái. Dù những người ở vương quốc Israel phương bắc và vương quốc Giu-đa phương nam là anh em nhưng tình anh em giữa vòng họ đã bị cắt đứt vì tình yêu ràng buộc đã bị cắt đứt. Điều này xảy ra khi họ sống dưới sự áp bức của đế quốc La Mã.
D. Đấng Mê-si-a, Tức Người Chăn Đúng Đắn Của Israel,
Bị Ghét Bỏ, Tấn Công, Khước Từ Và Bị Bán
Với Giá Ba Mươi Miếng Bạc
Xa-cha-ri 11:12 và 13 khải thị Đấng Mê-si-a, tức người chăn đúng đắn của Israel, bị ghét bỏ, tấn công, khước từ, và bị bán với giá 30 miếng bạc là giá mua một nô lệ (Xuất. 21:32). Những gì được nói tiên tri ở đây đã được ứng nghiệm trong các sách Phúc Âm. Chúa Jesus bị bán dưới thời trị vì của đế quốc La Mã, và Ngài bị những kẻ cai trị La Mã xét xứ.
Xa-cha-ri 11:12 và 13 chép: “Ta nói cùng chúng nó rằng: nếu các ngươi lấy làm tốt, thì hãy cho tiền công cho ta; bằng không thì đừng bận tâm. Chúng nó bèn cân tiền công cho ta, là ba chục miếng bạc. Đức Giê-hô-va phán cùng ta rằng: hãy lấy giá tốt mà chúng nó định cho ta đó, đem quăng cho thợ gốm! Ta bèn cầm ba chục miếng bạc mà quăng cho thợ gốm tại trong nhà Đức Giê-hô-va”. Điều này rõ ràng cho Đấng Christ bị ghét bỏ, tấn công, khước từ và bị bán. Để hiểu được các câu này và biết ai cung cấp bạc, ai ném bạc vào nhà đức Giê-hô-va, chúng ta cần nghiên cứu 4 sách Phúc Âm.
E. Con Cái Israel Bị Bỏ Mặc
Cho Những Người Chăn Ngu Dại, Bất Xứng
Các thầy tế lễ, trưởng lão, kinh luật gia đều bị diệt, còn Jesus bị đóng đinh, bị khước từ cho đến cùng. Cho nên dân Israel bị bỏ mặc cho những người chăn ngu dại, bất xứng không chăm sóc họ (cc. 15-17). Điều này có nghĩa là sau khi Đấng Christ chịu đóng đinh, không có sự lãnh đạo đúng đắn nào giữa họ. Họ đánh nhau, cắn nuốt nhau. Những người chăn ngu dại, bất xứng nổi lên giữa họ khiến họ đau khổ thêm. Tình hình này cho phép Titus tiến vào tàn phá toàn thể nước Giu-đa.
Chương này chắc chắn nói đến đời sống của người Israel dưới sự bạo ngược của đế quốc La Mã. Chính Chúa Jesus sống dưới thời trị vì của những kẻ cai trị La Mã. Ngài sống dưới sự cai trị của Sê-sa là kẻ cai trị tối cao, và cũng sống dưới sự cai trị của Hê-rốt và phi-lát là các bậc cai trị thấp hơn. Dưới sự trị vì này, Ngài là Người chăn thật, đúng đắn, đã bị ghét bỏ, tấn công, khước từ, bị bán và đóng đinh. Về điều này, Ma-thi-ơ 26:31 trích dẫn Xa-cha-ri 13:7 rằng: “Ta sẽ đánh Người chăn, thì bầy chiên sẽ tan tác”. Khi Đấng Christ, tức Người chăn, bị treo trên thập tự thì toàn thể bầy chiên của Ngài bị tan tác.
Sách Xa-cha-ri từ chương 9 đến 11 bày tỏ về Đấng Christ một cách rất mật thiết. Trọng tâm của những lời tiên tri trong các chương này là Đấng Christ như Đấng Mê-si-a bị khước từ. Trong chương 9, Đấng Christ đến và bước vào Giê-ru-sa-lem như vị Vua trong hình thể thấp hèn. Rồi chương 10 khải thị Đấng nhân từ, thân mật và dịu dàng này là Người Chăn đến viếng thăm Israel cách yêu thương. Khi được 30 tuổi, Ngài bước ra chăn dắt người dân. Suốt 3 năm rưỡi trong chức vụ trên đất, Ngài cung ứng nhu cầu thuộc linh cho dân được chọn của Ngài. Thời gian thi hành chức vụ của Ngài là thời gian chăn dắt, và nhiều người được giúp đỡ bởi sự chăn dắt của Ngài. Tuy nhiên vì sự giúp đỡ của Ngài được ngưỡng mộ quá nên các trưởng lão, kinh luật gia và thầy tế lễ ghen ghét. Với lòng ghen ghét này, họ đã bắt Jesus qua sự phản bội của Giu-đa. Sau đó, Ngài bị xét xử trước hết bởi thầy tế lễ thượng phẩm theo luật pháp của Đức Chúa Trời và sau đó bị các bậc cai trị trong chính quyền La Mã là hê-rốt và Phi-lát, xét xử theo luật pháp La Mã. Chúa Jesus hoàn toàn được kể là công chính. Phi-lát nói với người Do Thái rằng ông không thấy Jesus có điều gì sai trái (Gi. 18:38; 19:4), nhưng họ không chịu nghe ông, tiếng la của họ lấn át ông. “Nhưng khi các thầy tếlễ thượng phẩm và các nha dịch thấy Ngài, thì kêu ầm ĩ lên rằng: Hãy đóng đinh hắn trên thập tự giá, hãy đóng đinh hắn trên thập tự giá! Phi-lát nói cùng chúng rằng: chính các người hãy đem Người mà đóng đinh đi, vì ta không thấy Người có tội gì cả” (Gi. 19:6). Thay vì hành xử theo công lý, Phi-lát nộp Jesus vào tay người Do Thái. Sau đó, họ bắt Jesus và dẫn Ngài đến một nơi gọi là Gô-gô-tha, và tại đó họ đóng đinh Ngài. Họ khước từ Vua của Họ cho đến cùng. Đấng Mê-si-a đến như vị Vua thăm viếng Israel một cách thân mật và dịu dàng. Nếu sẵn sàng, họ chắc đã chào đón Ngài. Khi ấy vương quốc các tầng trời cahc81 đã được thiết lập trên đất, và kỳ phục hồi đã đến. Lẽ ra sự việc đã xảy ra như vậy, nhưng vì người Israel khước từ Đấng Christ nên điều ấy đã không xảy ra. Nếu nhận ra điều này, chúng ta sẽ hiểu những điều được khải thị về Đấng Christnên điều ấy đã không xảy ra. Nếu nhận ra điều này, chúng ta sẽ hiểu những điều được khải thị về Đấng Christ trong Xa-cha-ri từ chương 9 đến chương 11.
Sách Xa-cha-ri khải thị Đấng Christ chi tiết hơn sách Đani-ên. Sách Đa-ni-ên chủ yếu khải thị Đấng Chirst là Đấng đã đến với Đức Chúa Trời để nhận quyền năng, uy quyền và vương quốc. Sau khi đã nhận vương quốc, Ngài sẽ đến trái đất như hòn đá đập tan để đập vỡ pho tượng người to lớn, tức là nghiền nát toàn bộ sự cai trị của loài người. Xa-cha-ri khải thị cách thân mật Đấng là Cứu Rỗi sắp đến, là Đấng Cứu Chuộc sắp đến. Trước hết, Ngài được dân chúng chào đón, nhưng sau đó, dưới ảnh hưởng của các trưởng lão, thầy tế lễ và kinh luật gia nên họ đổi ý và ghét bỏ Ngài. Chúa Jesus đã bị bán, bị xét xử, bị tuyên án và bị treo trên thập tự cho đến chết. Như vậy, Đấng Mê-si-a được chào đón tạm thời nhưng bị khước từ đến cùng. Hậu quả là dân Israel bị chia rẽ, bị đế quốc La Mã bách hại và bị tan tạc khắp đất.

TÁM GIAI ĐOẠN TRƯỞNG TIẾN TRONG SỰ SỐNG


Kinh văn: Nhã 1:9,15; 2:2,14; 3:6, 7,9,10,11
Trong sứ điệp trước chúng ta đã thấy Chúa đánh giá cao người tìm kiếm trong ba chương đầu của Nhã -ca. Chúng tôi chỉ đề cập bảy điều: một đoàn ngựa, đôi mắt bồ câu, hoa huệ, chim bồ câu, các trụ khói, chỗ nằm nghỉ và cái cáng (kiểu) có nghĩa là cái kiệu hoàng gia. Nhưng còn thêm một điều, mão miện “Hỡi con gái Giêrusalem, hãy ra xem vua Salômôn đội mão miện mà mẹ người đã độc trên đầu người, trong ngày định thân, trong ngày lòng người vui vẻ” (3:11)

HUYỀN NHIỆM CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI—ĐẤNG CHRIST-




-
để thông biết lẽ mầu nhiệm của Đức Chúa Trời, tức là Christ,” (Colose 2:2)
the acknowledgement of the mystery of God, and of the Father, and of Christ;” Colosians 2:2)
-
Có một số huyền nhiệm trong vũ trụ như:
1. Huyền nhiệm của vũ trụ là Đức Chúa Trời. Hàng tỉ người thấy vũ trụ mà không biết huyển nhiệm của nó, là Đức Chúa Trời, Đấng Tạo Hoá của vũ trụ. Họ không nhìn nhận sự thực hữu của Đức Chúa Trời, thì chứng tỏ họ chưa hiểu huyền nhiệm của vũ trụ. “Vì điều chi có thể biết được về Đức Chúa Trời thì đã bày ra trong họ, Đức Chúa Trời đã tỏ điều đó cho họ rồi. 20 Vì những sự của Ngài mà mắt không thấy được, tức là quyền năng đời đời và thần tánh Ngài, thì từ buổi sáng thế đã thấy rõ, nhờ các vật dựng nên mà nhận biết được; nên họ không thể nào chữa mình được” (Rô ma 1:19-20)..