Lời Kinh Thánh

Kìa, Ngài cỡi đám mây mà đến, mọi mắt sẽ trông thấy Ngài, cả đến những kẻ đã đâm Ngài cũng vậy; hết thảy các chi phái trên đất đều sẽ than khóc Ngài. Phải, A-men Lu ca 17:29-30

Thứ Tư, 11 tháng 9, 2019

Xức dầu-

Chúa dọn bàn cho con trước mặt kẻ thù nghịch con; Chúa xức dầu cho đầu con, Chén con đầy tràn”(Thi Thiên 23: 5).
Trong câu thứ hai của bài Thánh Vịnh nổi tiếng này, chúng ta thấy sự cung cấp của Chúa cho sự đói lòng và khát khao của chúng ta. Trong câu hiện ra trước mặt chúng ta, chúng ta thấy sự cung ứng của Ngài cho sự hiệp thông của chúng ta với Ngài. Không nghi ngờ gì, tất cả những gì xảy ra trước điều này được chuẩn bị cho điều này. Ở đó Ngài đã dẫn dắt, Ngài cho ăn, Ngài phục hồi, và Ngài an ủi. Nhưng để chuẩn bị bàn ăn trước mặt chúng ta, Ngài cung cấp cho một cái gì đó trên hết những điều này. Trong hình thức đơn giản nhất của nó, đây là một khu vực được chuẩn bị sẵn trên mặt đất. Và Đấng chuẩn bị nó cũng là Đấng Phục Sinh. Bạn và tôi là khách mời của Ngài. Nhưng theo phần còn lại của bài Thánh Vịnh, chúng ta có những gì ở đây là sự kết giao cá nhân với Chủ Nhà của chúng ta. Chính sự hiệp thông cá nhân này với Chúa nên đi trước sự tụ họp của chúng ta, như là một hội đồng để nhớ đến Ngài về sự chết của Ngài cho chúng ta. Đó là lý do tại sao tôi tin rằng cái bàn ăn này được nhắc đến sau "thung lũng bóng tối của sự chết". Trong bữa Tiệc thánh của Chúa, chúng ta nhìn lại Gô gô tha và hướng về sự trở lại của Ngài (I Cô-rinh-tô 11:26).

Ngã tư đường đời-

Mỗi chúng ta đều biết những cách phân chia cuộc sống này. Nếu có biển chỉ dẫn rõ ràng ...
Diễn viên nổi tiếng người Anh, là Charlie Chaplin, nói: "Không có biển chỉ dẫn ở ngã tư đường đời". Tôi nghĩ rằng anh ấy đúng về nhiều ngã tư như vậy.

Chúng ta muốn có một biển chỉ dẫn rõ ràng, có thể nhìn thấy. Nhưng điều đó không tồn tại. Làm thế nào có sự chỉ dẫn một lần nữa với Phao-lô? Trong phụng vụ của ông có một ngã ba rất quan trọng trên đường đi. Chúng ta đã đọc điều này trong Công vụ 16: " Đoạn, họ trải qua miền Phi-ri-gi và Ga-la-ti, vì Thánh Linh cấm giảng đạo tại A-si. Tới ngang My-si rồi, họ thử vào Bi-thi-ni, nhưng Linh của Jêsus không cho; 8 họ bèn vượt qua My-si xuống Trô-ách. Đang đêm có dị tượng hiện ra cho Phao-lô: một người Ma-xê-đoan đứng cầu xin người rằng: “Xin qua Ma-xê-đoan giúp đỡ chúng tôi.” Phao-lô thấy dị tượng đó rồi, chúng tôi lập tức tìm cách qua Ma-xê-đoan, vì đoán quyết rằng Đức Chúa Trời đã gọi chúng tôi giảng Tin Lành cho họ"(Công vụ 16: 6-10).

Đức Chúa Trời muốn dẫn dắt sứ đồ Phao-lô mang Tin Lành đến Châu Âu. Nhưng không có dấu hiệu rõ ràng là: "tiến đến châu Âu!" Nếu có dấu hiệu đó sẽ làm cho Phao-lô dễ dàng hơn. Nhưng Đức Chúa Trời muốn ông sống cuộc đời trong sự lệ thuộc có ý thức vào Ngài, ngay cả khi phục vụ. Do đó, Ngài đã nói rõ hai lần trong con đường không biết rằng con đường đó không phải là Châu Á hay Bi-thi-ni.

Nhưng thay vào đó ông nên đi đâu? Đức Chúa Trời bỏ mặc người đầy tớ của mình trong tình trạng không chắc chắn, nhưng chúng ta đọc rằng Phao-lô "đã ngồi xuống" với các đồng công của mình. Do đó, chúng ta cũng sẽ "đóng cửa" trong một số tình huống, thậm chí có thể rất quan trọng, và chỉ khi nhận thức muộn, chúng ta mới biết và thấy rõ: đó là con đường của Chúa.

Một điều cần thiết để thực hiện trải nghiệm tích cực này: chúng ta phải sống cuộc sống hàng ngày gần gũi với Chúa, leee65 thuộc vào Ngài. Chỉ khi chúng ta “cầu hỏi” Chúa hàng ngày về những suy nghĩ của mình, chúng ta mới biết trong những thời khắc "quan trọng" mà Chúa dẫn dắt chúng ta. Trong những tình huống như vậy, chúng ta sẽ nhạy cảm với sự hướng dẫn của Chúa. Chúng ta học được điều này từ sự kiện đáng chú ý này của vị sứ đồ.

An-ti-ba-

-An-ti-ba chết như một nhân chứng trung thành -- không yêu cầu nhân quyền
Một lần nữa và một lần nữa người ta nghe thấy những lời kêu gọi công khai chống lại án tử hình. Tình hình hiện tại là trường hợp của Abdul Rahman, người phải đối mặt với án tử hình ở Afghanistan với tư cách là một Cơ đốc nhân. Ngay cả các phong trào Cơ Đốc giáo và các nhà tổ chức lớn cũng đòi hỏi tình trạng này. Nhưng điều đó có thực sự là con đường của Chúa không?
--An-ti-ba - nhân chứng trung thành đã chết mà không yêu cầu nhân quyền
"Ta biết nơi ngươi ở, tức là chỗ có ngôi của Sa-tan; ngươi giữ vững danh ta, không chối lời ta, đến nỗi trong những ngày mà An-ti-ba, là chứng nhân của ta, kẻ trung tín của ta, đã bị giết giữa các ngươi, là nơi Sa-tan ở, thì cũng không chối" (Khải 2: 13). Đã nhiều lúc có các vị tử đạo phát sinh từ những chứng nhân Cơ Đốc trên trái đất. Cuối cùng, từ ngữ này “người tuận đạo”, không có nghĩa gì khác hơn: nhân chứng. Bởi vì, dưới sự khủng bố của một số hoàng đế ở Rome, các nhân chứng đã bị tử đạo, vì hoàng đế đã kết án họ đến chết, từ ngữ đó đã trở nên phổ biến.

Chướng ngại vật cho sự phục hưng-

1 Sa mu ên 14 chép câu chuyện chiến thắng vẻ vang đem lại vinh quang cho Chúa khi Giô na than và kẻ vác binh khí, nhờ đức tin, dũng cảm tấn công trại quân Phi li tin vì chính nghĩa của Đức Chúa Trời. Vinh Danh cho Chúa biết bao khi tác giả sách 1 Sa mu ên chép, “Có lẽ Đức Giê-hô-va sẽ hành động vì chúng ta. Dù ít người hay nhiều người, không có gì cản trở Đức Giê-hô-va cho chúng ta chiến thắng.”(câu 6)- “Nỗi kinh hoàng lan ra trong trại quân, ngoài đồng, và trong toàn dân. Quân trong đồn cũng như đội quân đột kích đều khiếp đảm, đất thì rúng động. Đó là nỗi kinh khiếp mà Đức Chúa Trời giáng xuống” (câu 15). “Hôm ấy, Đức Giê-hô-va đã giải cứu Y-sơ-ra-ên; và chiến trận vượt khỏi Bết A-ven” (câu 23).

Cây Trồng bên Mé Nước-

Thi thiên 1:3-Người ấy sẽ như cây trồng gần dòng nước, Sinh bông trái đúng mùa đúng tiết,
Lá nó cũng chẳng tàn héo.Mọi việc người làm đều sẽ thịnh vượng
-
Trồng con bên bờ sông, Chúa hỡi,
Hầu con uống Ngài mỗi bữa nay,
Trồng con trong Thánh Linh Ngài,
Cây xanh tươi Chúa an bài cho con.
-

Chúa Và Tôi-

Mathio 23:37:- Đã bao lần Ta muốn tụ họp con cái ngươi như gà mẹ túc con
mình lại, ấp ủ dưới cánh mà các ngươi không muốn!
-
Ô đồng đi thân mật với Chúa,
Trạng thái thần cảm với bình yên,
Đường đi sáng sủa thường xuyên,
Tâm linh tiếp cận cõi thiên thượng rồi.

NGÔI SAO



Sáng thế kí 1:14-16, “Đức Chúa Trời lại phán rằng: Phải có các vì sáng trong khoảng không trên trời, đặng phân ra ngày với đêm, và dùng làm dấu để định thì tiết, ngày và năm; lại dùng làm vì sáng trong khoảng không trên trời để soi xuống đất; thì có như vậy. Đức Chúa Trời làm nên hai vì sáng lớn; vì lớn hơn để cai trị ban ngày, vì nhỏ hơn để cai trị ban đêm; Ngài cũng làm các ngôi sao”
Đa ni ên 12:3, “Những kẻ khôn sáng sẽ được rực rỡ như sự sáng trên vòng khung; và những kẻ dắt đem nhiều người về sự công bình sẽ sáng láng như các ngôi sao đời đời mãi mãi”.
Khải huyền 1:16 a, 20, tay hữu người cầm bảy ngôi sao, ..Sự mầu nhiệm về bảy ngôi sao mà ngươi đã thấy trong tay hữu ta, …thì bảy ngôi sao là các sứ giả của bảy Hội thánh, còn bảy giá đèn là bảy Hội thánh vậy”.

Đa-ni-ên-- người rất được yêu quý-

Đa-ni-ên 10: 10, “Người ấy nói với tôi: “Hỡi Đa-ni-ên, người rất được yêu quý,…”
-
Đức Chúa Trời ban cho chúng ta những trích đoạn từ cuộc sống của nhiều người trẻ trong Lời của Ngài. Một số được định tính chất nhất quán bằng cách từ chối ý muốn của Đức Chúa Trời. Những người khác cho thấy những thăng trầm của họ. Rất ít người được bày tỏ tính chất trong một cuộc sống tin kính liên tục. Một người mà điều này đúng đắng là Đa-ni-ên. Và ông cũng là người đã trải nghiệm sự công nhận của Đức Chúa Trời trong suốt cuộc đời của mình. Ông thường được thiên đàng gọi là một người rất được yêu quý (Đa-ni-ên 9:23: 10: 10, 19). Sự đánh giá cao này dựa trên những đặc điểm đạo đức trong cuộc đời của Đa-ni-ên, một số điểm trong đó tôi trích dẫn ra như sau từ chương 1 và 2 của sách của Đa-ni-ên.

GIÀ CỖI?

Trí năng bạn nhanh chóng đứng lại khi bạn ngừng phát triển. Trong cuộc sống tự nhiên, sức mạnh còn nhiều năm nữa trước khi bạn thực sự già. Trong đời sống thuôc linh, bạn có thể trông là rất già dặn thì càng hay, nhưng già cỗi vô sinh là không tốt....

Nhà phát minh nổi tiếng của chiếc xe cùng tên, Henry Ford (1863-1947) từng nói: "Bất cứ ai ngừng học tập đều già, dù anh ta có thể hai mươi hoặc tám mươi tuổi."

Hy vọng theo nghĩa này, không có Cơ đốc nhân nào ngừng học, Bởi vì, như ai đó đã từng nói, Cơ đốc nhân giống như mặt trăng phản chiếu. Hoặc anh ta gia tăng hoặc anh ta giảm hạ mặt trí năng. Sự đình trệ có nghĩa là thoái bộ.

Chúng ta được mời gọi "lớn lên trong ân sủng và sự hiểu biết về Chúa và Cứu Chúa Jesus Christ" (2 Phiero 3:17).

Chúng ta cũng nên gia tăng sự hiểu biết về Lời Đức Chúa Trời. Trạng thái gần gũi với Chúa và Cứu Chúa của chúng ta ngày càng trở nên quan trọng đối với chúng ta. Ngoài ra, sự hướng dẫn của Đức Thánh Linh sẽ định hình chúng ta ngày càng nhiều. Tất cả giống như một chương trình cuộc sống. Nhưng thật tuyệt vời nếu chúng ta ngày càng chịu ảnh hưởng lời nầy và tăng trưởng lên mãi mãi..
Tóm lại già dặn thuộc linh thì tốt, còn già cỗi về trí năng và thuộc linh đều là sự thoái bộ.

Ba-na-ba – Con Người Sùng Kính-

Công vụ 4:36, 37, “Vả, có một người Lê-vi sanh tại Síp (Chíp-rơ), tên là Giô-sép, mà các sứ đồ gọi là Ba-na-ba (dịch là, con trai của sự yên ủi), có một đám ruộng, cũng bán đi, đem tiền để dưới chân các sứ đồ”.
-
Ngoài Chúa Giê-su là gương mẫu tuyệt đối, mỗi người trong chúng ta còn cần những tấm gương - dù là người trẻ hay già, có kinh nghiệm hay vẫn còn ở giai đoạn đầu của đời sống đức tin. Ba-na-ba không được nói đến nhiều với chúng ta trong Sách Công vụ, chỉ có một vài báo cáo ngắn - nhưng những gì Lời Đức Chúa Trờ đề cập về ông thực sự đáng lưu ý. Nó thúc đẩy và khuyến khích chúng ta nên có một ảnh hưởng tích cực giữa vòng các tín đồ như Ba-na-ba đã có.

HÀI LÒNG KHÔNG?

Philip 4:11 “Tôi nói vậy, không phải vì cớ thiếu thốn; vì tôi đã học hễ gặp sao, tôi cũng hài lòng”.
Câu hỏi là, bạn có hài lòng không? Tôi sẽ tranh luận rằng cả thế giới đang tìm kiếm sự hài lòng. Tôi đã từng nghĩ rằng khi tôi trở thành một Cơ đốc nhân thì hội thánh sẽ có rất nhiều người hài lòng, nên bạn có thể tưởng tượng sự thất vọng của tôi khi khám phá ngược lại. Dường như với tôi hầu hết dân chúng mà tôi gặp trong nhà thờ rất giống dân thế giới khi nói đến sự hài lòng. Thế giới tạo ra mọi sai lầm có thể xảy ra trong khi cố gắng đạt được sự hài lòng, nhưng nhiều Cơ Đốc nhân cũng vậy. Nói chung, người dân trên thế giới tin rằng sự hài lòng đến từ sự sở hữu vật chất và các mối quan hệ cá nhân tốt. Mặc dù những điều này là tốt đẹp, nhưng chúng không bao giờ có thể mang lại sự hài lòng sâu sắc mà Phao-lô đang nói đến.

Bây giờ một số Cơ đốc nhân tốt sẽ tranh luận rằng mối quan hệ cá nhân của bạn với Chúa Giêsu mang đến cho bạn loại mãn nguyện mà Phao-lô đang nói trong Kinh thánh cụ thể này, điều đó đơn giản là không đúng. Tôi biết quá nhiều thánh đồ chân chính không hài lòng vì điều đó là sự thật. Có lẽ bạn đang đọc điều đó và biết rằng bạn đã vật lộn với điều này và trong phần lớn cuộc đời bạn, bạn đã không hài lòng trong một số lĩnh vực hoặc tất cả các lĩnh vực của cuộc sống. Điều đáng kinh ngạc là Phao-lô nói rằng ông ta đã học được cách hài lòng trong bất kỳ trạng thái nào mà ông gặp, vì vậy chúng ta biết rằng trong khi nó không phổ biến, thì điều đó thực sự có thể. Điều đó không nên bị mất đối với chúng ta, nơi Phao-lô đã ở tại trái đất đây khi ông ấy viết điều này, và lúc ấy ông đã ở trong tù.

Chữ chìa khóa mà tôi sẽ tranh luận trong việc hiểu điều này là chữ "đã học". Ông Phao-lô đã học được cách hài lòng, không có cây đũa thần. Không ai đến và đặt tay lên ông và đột nhiên ông đầy sự mãn nguyện. Phao-lô, hết lần này đến lần khác phải đi qua ngọn lửa thử thách và tiếp tục ca ngợi Chúa. Chúng ta thấy trong một câu khác trong Kinh thánh, chúng ta được khuyên là mình đừng lo lắng mà chỉ cầu nguyện, tạ ơn và cầu xin Chúa. Nếu chúng ta làm điều đó, một điều gì đó siêu nhiên sẽ xảy ra, một sự bình an siêu nhiên vượt quá mọi sự hiểu biết sẽ thực sự bảo vệ tấm lòng chúng ta.

Bạn có thể ca ngợi Chúa hôm nay bất chấp hoàn cảnh của bạn không? Nếu bạn học được cách làm điều này, nếu bạn bước qua ngọn lửa thử thách với hai tay giơ cao, tin tưởng vào Đức Chúa Trời, bạn sẽ đến nơi mà Phao-lô đã đến. Bạn sẽ khám phá ra rằng bình an và hài lòng sẽ không liên quan gì đến hoàn cảnh của bạn, vốn luôn thay đổi, nhưng có tất cả mọi thứ để ca ngợi và tin tưởng vào Đức Chúa Trời, Đấng không bao giờ thay đổi.

Phao-lô: Tôi Là Một Con Nợ-

Rô ma 1:14 TKTC, “Tôi là con nợ của cả người Hi-lạp lẫn người dã-man, của cả kẻ khônngoan lẫn kẻ dại-dột”
Phao-lô tự gọi mình là "con nợ" một lần. Lạ nhỉ? Không phải những người tiếp nhận phụng vụ của ông ấy - và chúng ta cũng vậy – là con nợ của ông ấy sao?
Hầu hết các độc giả Kinh Thánh chắc chắn đồng ý rằng nhiều quốc gia là con nợ của Phao-lô - của người đàn ông này, người đã không né tránh việc đi lại cách mệt mỏi kiệt lực hay né tráng để không bị các tín đồ chống lại hoặc gặp rắc rối. Ông đã đi rất xa, làm việc cực kỳ chăm chỉ - đêm và ngày - truyền bá đức tin Cơ Đốc giáo.

Nhưng Phao-lô đã không cầm giữ người tiếp nhận dịch vụ của mình làm con nợ của mình. Điều ngược lại là trường hợp: ông ta cảm thấy rằng chính mình là một con nợ đối với họ: "Tôi là một con nợ."

Và, những gì đi xa hơn, ông đã không giới hạn cảm giác tội lỗi của mình cho những người xứng đáng nhận được sự chỉ dẫn của ông ta bằng cách này hay cách khác. Không, ông nói, "Cả người Hi Lạp và man rợ, cả khôn ngoan và ngu dốt, tôi đều là một con nợ". Thiếu văn hóa hoặc có trí thông minh, từ phía người tiếp nhận, sẽ không bao giờ là cái cớ để ông không mang phúc âm đến cho họ. Điều đó sẽ giải thoát ông ta khỏi cảm giác tội lỗi!

Còn chúng ta thì sao? Chẳng phải chúng ta cũng có mắc nợ với những người cần nghe phúc âm sao? Và đối với những người chưa bao giờ nghe các giáo lý thuần chính về các chủ đề Kinh Thánh, đặc biệt là về Đấng Christ, đức tin Cơ Đốc, hội chúng (hội thánh, nhà thờ), niềm hi vọng Cơ Đốc, vv thì chúng có có mắc nợ giảng cho họ chăng?

Bất chấp có cảm giác "tội lỗi cao" này, chúng ta không tìm thấy từ ngữ nào đã làm Phao-lô chán nản. Ông biết "giá trị vượt trội của việc biết Christ Giê-xu" (Phi-líp chương 3, câu 8). Và ông ta biết giá trị của "hàng hóa" mà ông ta phải cung cấp. Vì ông biết rằng "Tin lành của Đức Chúa Trời liên quan đến Con của Ngài, Giêsu Christ" là "quyền năng của Đức Chúa Trời để cứu rỗi mọi tín hữu".

Hạn Hán Thuộc Linh-

"Suối của Đức Chúa TRỜI đầy nước” (Thi 65:10)
Vì đôi khi có hạn hán trong cõi thiên nhiên, vì vậy cũng có thể có hạn hán trong đời sống thuộc linh.
Điều này được thể hiện đầy đủ trong Lời Đức Chúa Trời và cả trong một số thi thiên và lời thú tội. Trong thời kỳ hạn hán thuộc linh, hồn người tín đồ thiếu sự gần gũi tươi mới của Đức Chúa Trời. Như thể Chúa đã rút sự hiện diện của Ngài khỏi người ấy. Mọi thứ đều nghèo nàn, buồn tẻ, bất lực.

Như một quy luật, nguyên nhân của hạn hán thuộc linh nằm ở chúng ta và hành vi của chúng ta. Nếu chúng ta nới lỏng trong sự tha thiết của đức tin, trong việc khám phá Kinh thánh, trong sự cầu nguyện cá nhân, hay tham dự các cuộc họp của các tín hữu, thì không có gì đáng ngạc nhiên khi đời sống nội tâm khô héo.

Vì vậy, hạn hán thuộc linh đôi khi là kết quả khi tấm lòng của chúng ta đã không thể hấp thụ thức ăn mà Đức Chúa Trời muốn ban cho chúng ta. Nhưng đôi khi, Đức Chúa Trời cũng cho phép chúng ta trải qua một đợt hạn hán như vậy khi Ngài muốn thu hút sự chú ý của chúng ta đến những sự phát triển mà ta không mong muốn khác - ví dụ: khi chúng ta có xu hướng kiêu ngạo thuộc linh, tự mãn và lấn át người khác. Ở Israel, là dân trên đất của Đức Chúa Trời, chính sự bướng bỉnh làm cho phương tiện giáo dục này trở nên cần thiết: "Vì vậy Ngài thoả mãn điều họ yêu-cầu, Nhưng gởi đến bệnh làm hao-mòn tâm hồn ở giữa họ " (Thi 106: 15).


Sự hạ mình chân thành trước mặt Đức Chúa Trời và lòng sùng kính trung thành với Ngài sau đó là phương tiện để mở lại cánh cổng phước lành. Phúc cho người nhận ra điều này và cúi đầu trước mặt Đức Chúa Trời! Sau đó, những lời của thánh vịnh được ứng nghiệm: "Trước khi con bị hoạn-nạn, con đã đi lạc, Nhưng bây giờ con giữ lời Chúa" (Thi 119: 67). Nếu chúng ta bám lấy Đức Chúa Trời và những lời hứa của Ngài, thì mưa sẽ làm mới cơn hạn hán; bởi vì Chúa thành tín. Sau đó, chúng ta sẽ nói: "Và trong sự thành-tín, Chúa đã đem khổ-nạn cho con" (Thi 119: 75), và một lần nữa sẽ được nói rằng "Suối của Đức Chúa TRỜI đầy nước".

Chủ Nhật, 8 tháng 9, 2019

CON ĐƯỜNG THẬP TỰ GIÁ-


“Bởi chưng người Do-thái đòi dấu lạ, người Hi-lạp tìm sự khôn ngoan,  nhưng chúng ta rao giảng Christ chịu đóng đinh trên thập tự giá, đối với người Do-thái thì là đá vấp chân, đối với người Ngoại bang thì là sự ngu dại;  song đối với những người được gọi, bất luận người Do-thái hay người Hi-lạp, thì Christ là quyền năng của Đức Chúa Trời và sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời” (1 Cor 1:22-24).

Đối với hầu hết mọi người, Gô-gô-tha là sự xúc phạm. Họ muốn có nhu cầu chiến thắng trong mọi hoàn cảnh của mình. Họ muốn theo một Đức Chúa Trời Đấng sẽ ban cho họ cuộc sống tốt nhất của thời bây giờ. Tuy nhiên, con đường thập giá ngày nay vẫn giống như ngày xưa. Nó biểu thị cái chết, cái chết cho chính chúng ta và những thứ của thế giới này. Nó biểu thị chiến thắng ở giữa hoàn cảnh của chúng ta. Trong thập giá, chúng ta thấy ví dụ hoàn hảo về điều này. Khi chúng ta nắm lấy hoàn cảnh cuộc sống của mình rồi biết và tin rằng các bước đi của một người công chính được Đức Chúa Trời ấn định thì đây là khởi đầu của việc sống bằng đức tin

Vật Bắt Chước Nhợt Nhạt


2Sử kì 9:15-16 “Sa-lô-môn làm hai trăm cái khiên lớn bằng vàng đánh dát, cứ mỗi cái dùng sáu trăm siếc-lơ vàng đánh dát, và ba trăm cái khiên nhỏ bằng vàng đánh dát, cứ mỗi cái dùng ba trăm siếc-lơ vàng; đoạn vua để các khiên ấy nơi cung rừng Li-ban”.
2 Sử kí 12:9-10, “Si-sắc, vua Ê-díp-tô, kéo lên hãm đánh Giê-ru-sa-lem, đoạt lấy các bửu vật của đền Đức Giê-hô-va và cung vua: Người đoạt lấy hết thảy; cũng đoạt lấy những khiên bằng vàng mà Sa-lô-môn đã làm.Vua Rô-bô-am bèn làm những khiên bằng đồng thế cho, và giao nơi tay các quan chánh thị vệ canh giữ cửa của cung điện vua”.

Có thể có nghi ngờ rằng Vua Sa-lô-môn là người giàu nhất thế giới chăng? Hãy xem xét các cái khiên được nói đến ở đây trong Kinh thánh. Trong thị trường ngày hôm nay, nếu một siếc-lơ đại diện cho 17 gram vàng 24k ở mức 47 đô la Mĩ (là một gram cho một thỏi vàng Thụy Sĩ), thì một siếc lơ vàng sẽ có giá trị 800 đô la. Nếu có 300 siếc lơ vàng trong một chiếc khiên, thì mỗi chiếc khiên sẽ trị giá 240.000 đô la. Và vì có 300 chiếc khiên nhỏ, đó là 72.000.000 đô la Mĩ. Đây là một phần nhỏ trong kho báu của Sa-lô-môn.

Bầu Không Khí Hiếm Có-


Có sự hiện diện của Đức Chúa Trời được tìm thấy trong sự thờ phượng nhiệt tình và tràn đầy năng lượng, loại thờ phượng nâng đỡ tâm linh của bạn. Nó có thể nâng đầu bạn ngước lên  và tiếp thêm sinh lực cho trái tim và đổ đầy cho bạn niềm vui và khiến bạn mạnh mẽ hơn. Đây là sự tôn thờ tốt. Tuy nhiên, có một loại thờ phượng  khác dường như đã chạy trốn khỏi vùng đất. Một sự thờ phượng mà nơi đó chúng ta hít thở trong không khí hiếm hoi. Ôi thật tuyệt vọng làm sao vì chúng ta cần loại cuộc gặp gỡ này trong thời đại của chúng ta.

Đánh Đập Và Quất Mạnh-


Hê-bơ-rơ 12:15 “Khá coi chừng kẻo có ai hụt mất ân điển Đức Chúa Trời, e rễ đắng nứt lên, gây rối loạn trong anh em, và bởi đó nhiều người bị lây ô uế chăng”
Lần kia, tôi đã xem một bộ phim. Trong phim có một người đàn ông đã bị buộc tội sai trái và bị người dân thị trấn giận dữ tấn công, ba người của thị trấn  bước tới và bắt người đàn ông này và lột trần anh ta ra và bắt đầu quất anh ta. Đám đông reo hò khi người đàn ông bị trừng phạt và những người hung dữ quất anh ta. Đầu tiên anh ta hét lên và cố gắng trốn thoát, ả đám đông reo hò khi anh ta bị kéo lại và đòn roi tiếp tục. Rồi anh im lặng nhưng ba người cứ điên cuồng.

Không Có Cháu Chắt Trong Vương Quốc Của Đức Chúa Trời.


Những điều mà chúng ta phàn nàn là một sự đối diện với thập giá của Đấng Christ. Sự việc chết với xác thịt và vác lấy thập tự giá là rất xa lạ với một đức tin dựa trên cảm xúc. Vì vậy, phần lớn các nhà thờ lớn và các phong trào ca nhạc như Hillsong hầu như chỉ dựa trên cảm xúc. Đây là nơi có sự nguy hiểm ẩn núp,  khi mục vụ âm nhạc của bạn là trái tim và linh hồn của nhà thờ hoặc phong trào của bạn. Những người trẻ đặc biệt bị cuốn vào một làn sóng cảm xúc, nền tảng của họ về lý do tại sao họ thờ phượng Chúa dựa trên cảm giác của họ. Hãy xem một buổi hòa nhạc thế tục trong nhà thờ và thấy sự thờ phượng thế tục theo nhiều cách tương tự. Thờ phượng Đức Chúa Trời phải bắt đầu và kết thúc ở thập giá. Chúng ta tôn thờ một Đức Chúa Trời đã chết cho chúng ta, Đấng  đã đổ máu của mình cho chúng ta. Tình yêu mà chúng ta khám phá được ở thập giá tiêu nuốt chúng ta tất cả. Đó là sự sống và cái chết. Nó vượt qua cảm xúc, nó sâu sắc hơn thế rất nhiều. Nó vượt qua giới hạn bên ngoài của tâm hồn và thâm nhập sâu vào tâm linh  của chúng ta.

Cuộc khủng hoảng của thời đại-


Có lẽ ở Bắc Mỹ, là nơi lời Đức Chúa Trời đã được công bố nhiều hơn bất kỳ một quốc gia nào khác trên trái đất. Có một cái nhìn rất thấp kém về Đức Chúa Trời là Ai ở Tây Phương nói chung. Ngài là ông nội nhân từ? Ông già nô -ên từ thiện? Một bạn thân? Tất nhiên Ngài chẳng là ai trong số những điều đó. Ngài cao cả và được nâng lên, vạt áo Ngài đầy dẫy đền thờ, Ngài oai nghi trong sự thánh khiết, Ngài đáng kinh sợ. Những thiên thần đứng quanh ngôi Ngài chỉ có thể kêu lên: "Thánh thay, thánh thay, thánh thay là Đức Giê-hô-va vạn quân! Khắp đất đầy dẫy vinh quang Ngài" (Ê-sai 6:3).

`Ân điển giá rẻ?'


Mathio 18:8-9: " Nếu tay hay chân con gây cho con phạm tội, hãy chặt và ném nó đi! Vì thà con què chân hay cụt tay mà vào sự sống, còn hơn là đủ cả hai tay, hai chân mà bị ném vào lửa đời đời.  Còn nếu mắt con gây cho con phạm tội, hãy móc và ném nó đi! Vì thà con chột mắt mà vào sự sống, còn hơn đủ cả hai mắt mà bị ném vào lửa hỏa ngục.”

Vâng, sự cứu rỗi là công việc đã hoàn tất và hoàn thiện, chúng ta không thể thêm gì vào đó, cũng không lấy bớt bất cứ thứ gì khỏi nó. Nó đã được tậu mua cho chúng ta với một giá khủng khiếp, nhưng, để chấp nhận nó đầy đủ và bước đi trong sự tươi mới của sự sống, chúng ta phải trả giá đắt về tất cả mọi thứ. Vì cớ luật lệ vương giả của Đấng Christ, chúng ta đã sẵn sàng bán mọi thứ mình có cho kho báu trên đồng ruộng này chăng? Chúng ta sẽ móc mắt hay chặt tay của mình hay không? Để bước đi trong Thánh Linh, chúng ta đã sẵn sàng vác thập tự giá chăng? Chúng ta đã sẵn sàng chết hàng ngày chăng?

Giê-đu-thun-


Người đàn ông mang tên này trong Cựu Ước đã viết nhạc ba thánh vịnh 39; 62 và 77, và lời của vua Đa-vít và A-sáp. Tên của ông có nghĩa là: “Ông ca ngợi”.
--Kinh thánh cho chúng ta biết gì về ông và gia đình ông ta?
Trong 1 Sử ký 25: 1-5, ba nhạc trưởng được gọi tên là A-sáp, Hê-man và Giê-đu-thun và các con trai của họ. Họ được vua Đa-vít và các vị chỉ huy quân đội kêu gọi phục vụ. Sáu người con trai của Giê-đu-thun được đặt tên riêng là: Ghê-đa-lia, Xê-ri, Ê-sai, Ha-sa-bia, Ma-ti-thia, và Si-mê-i.

Khoảng 300 năm sau, dưới thời vua Ê-xê-chia, có hậu duệ của Giê-đu-thun, ở giữa những người khác. rằng họ bận rộn thanh tẩy nhà của Đức Chúa Trời để việc thờ phượng có thể được thực hiện lại ở đó (2 Sử ký 29:14, 15). Trong thời kỳ suy sụp thuộc linh của dân chúng, đền thờ của Chúa đã bị mất tôn trọng. Vua A-cha, cha của Ê-xê-chia, thậm chí đã đóng cửa nhà của Đức Chúa Trời, để chấm dứt phụng vụ cách hoàn toàn (2 Sử 28,24, 29,6,7).

CHÚA BÁN RẺ DÂN CỦA NGÀI!-


Thi thiên 44:12, HĐ “Chúa đã bán dân Chúa với giá rẻ mạt, Coi họ chẳng giá trị gì”.
Thi thiên 44:12 TKTC: “Chúa đã bán rẻ dân Chúa, Và chẳng định họ với giá cao”.
Cô-rê là em chú bác ruột với A-rôn, Môi-se. Con cháu Cô-rê, trong đó có tiên tri Sa-mu-ên, xuất thân từ gia tộc phản loạn danh nhơ, nên dù họ viết được khoảng 10 thi thiên, nhưng tâm linh họ luôn có sự thống hối, tâm hồn họ luôn có sự khiêm nhu hạ mình. Sau khi hai nước Israel và Giu-đa đều bị vong quốc và lưu đày, con cháu Cô rê cảm nhận rằng: “Chúa đã bán rẻ dân Chúa, Và chẳng định họ với giá cao”.

Sam-sôn - một vụ tự tử?


Hê-bơ-rơ 11:32, “Tôi còn nói chi nữa? Vì nếu tôi nói về Ghê-đê-ôn, Ba-rác, Sam-sôn, Giép-thê, Đa-vít, Sa-mu-ên và các tiên tri, thì không đủ thì giờ”.
Chúng tôi đã viết về chủ đề "tự sát" nhiều lần. Một số người hỏi chúng tôi câu hỏi: “Còn Sam-sôn thì sao? Chẳng phải anh ta cũng tự tử sao?” Chúng tôi muốn bàn luận cho câu hỏi này ngày hôm nay.
-
--Thẩm phán ở Israel
Sam-sôn là một thẩm phán ở Israel: "Nhưng ông đã phán xét Israel hai mươi năm" (Quan 17:31). Anh ta là đại diện của Đức Chúa Trời ở giữa dân tuyển, và anh ta chịu trách nhiệm cho một loại quyền tài phán đặc biệt như Sa-mu-ên, Đê-bô-ra Ghi-đê-ôn đã hành xử v.v. - nếu anh ta có bất kỳ câu hỏi hoặc muốn hỏi ý của Chúa, anh đều có thể.

Hai Con Người Trái Ngược-


Tôi muốn đối chiếu hai người từ Kinh thánh.Thứ nhất, đội trưởng La Mã từ ma-thi-ơ chương tám và thứ nhì, Đi-ô-trép mà sứ đồ Giăng  nói đến trong thơ 3 Giăng câu chín. Nhìn và xem vị đội trưởng La Mã. Chúng ta được biết rằng Chúa Giêsu kinh ngạc trước đức tin của ông ấy, thực tế chúng ta được bảo rằng theo Chúa Giêsu, không có đức tin nào lớn hơn trong cả dân Israel. Hãy tưởng tượng rằng, nếu chính Chúa kinh ngạc về đức tin của bạn. Có phải đó là một điều tuyệt vời không? Đội trưởng có được đức tin, ông ta hiểu thẩm quyền là gì. Bản thân anh ta là người có thẩm quyền, nhưng trước hiện diện ​​của Đức Chúa Trời, anh ta biết rằng Chúa Giêsu có toàn quyền, là quyền trên gió hay mưa bão hay thậm chí trên sự sống hay sự chết, đội trưởng đã nhận được điều đó và cúi đầu trước thẩm quyền đó.

NGƯỜI THUỘC LINH-


--Người thuộc linh là gì?
Tôi trích dẫn lời của ông Tozer:
“Người thuộc linh thực sự là một điều kỳ lạ. Anh ta không sống cho chính mình mà để thúc đẩy lợi ích của Đấng khác. Anh tìm cách thuyết phục mọi người dâng tất cả mọi sự cho Chúa của mình và không yêu cầu hoặc chia sẻ một phần nào cho chính mình. Anh thích thú không được vinh danh nhưng muốn thấy Đấng Cứu Rỗi của mình được tôn vinh trong con mắt của loài người. Niềm vui của anh ta là nhìn thấy Chúa của anh được tôn cao và anh bị bỏ quên. Anh thấy ít ai quan tâm đến việc đó là đối tượng tối cao mà anh quan tâm, vì vậy anh thường im lặng và lơ đảng ở giữa cửa hàng tôn giáo có quá nhiều tiếng nói ồn ào. Đối với điều này, anh được danh tiếng là người ngu si đần độn hoặc quá nghiêm trọng vì vậy anh tránh xa họ và cái vịnh giữa anh ta và xã hội càng lúc càng mở rộng ra. Anh tìm kiếm bạn bè nào mà nơi y phục của họ, anh ta có thể phát hiện mùi của trầm hương, lư hội và nhục quế từ các cung điện ngà (xem Thi thiên 45: 8) và dù tìm kiếm được ít người như vậy hay không, giống như bà Ma-ri, mẹ Chúa,a nh giữ những thứ này trong tấm lòng mình”.

Bản Tuyên Ngôn Về Thời tiết--



"Nhưng Ngài đáp rằng: "Chiều tà lại, các ngươi nói rằng: 'Vẫn tạnh vì trời đỏ.'  Còn sớm mai, các ngươi nói rằng: 'Hôm nay sẽ mưa gió, vì trời đỏ và sẫm.' Các ngươi biết phân biện khí sắc của trời, mà dấu chỉ thời kỳ lại không thể phân biện được à!" (Mathio 16:2.3). -
Chúa Jêsus đã nhận được từ các nhà lãnh đạo của người Do Thái lời yêu cầu về một dấu hiệu. Ngài nói về thời tiết. Ngài muốn nói gì với họ?
Chúng ta hãy nhìn vào nghĩa đen: Bầu trời đỏ rực ở Israel xuất phát từ thực tế là gió đã cuốn trôi những đám mây về phía tây tới Địa Trung Hải, do đó mặt trời đằng sau đó xuất hiện màu đỏ đặc biệt. Đây thường là một dấu hiệu cho thấy thời tiết đẹp, không mưa, vào ngày hôm sau, bởi vì mưa đến từ phía tây, từ Địa Trung Hải, không phải từ phía đông, là Biển Chết.

Robert Samuel Tuận đạo


Robert Samuel, Tuận đạo cho cuộc hôn nhân của mình,
ngày 31 tháng 8 năm 1555
-
Robert Samuel là mục tử tại Barprinte, Anh quốc, nơi ông được biết đến dưới triều đại của vua Edward VI vì đức tin chân thành, đời sống thánh thiện và sự cống hiến cuộc đời để rao giảng Lời Đức Chúa Trời. Là một phần trong sự truy lùng của Nữ hoàng Mary để loại bỏ đạo Tin lành (người mang tên là “Mary khát máu” vì lý do này), Samuel và các mục tử Tin lành khác đã bị đuổi khỏi giáo xứ của họ và bị cấm rao giảng. Vì đã giao thác cuộc đời phục vụ Thiên Chúa, trên sự an toàn cá nhân của mình, Samuel quyết định tiếp tục làm mục tử cho hội chúng của mình.