Lời Kinh Thánh

Kìa, Ngài cỡi đám mây mà đến, mọi mắt sẽ trông thấy Ngài, cả đến những kẻ đã đâm Ngài cũng vậy; hết thảy các chi phái trên đất đều sẽ than khóc Ngài. Phải, A-men Lu ca 17:29-30

Thứ Bảy, 16 tháng 3, 2019

THÁNH KINH KHẢO CỔ HỌC -



GÓP NHẶT VÀI TIN TỨC VỀ ĐỀN THỜ JERUSALEM-
Tôi không muốn trở thành tiên tri giả, nhưng cảm thấy Chúa đặt gánh nặng làm người giữ cửa nhà Chúa, mong tiếng nói của mình lay tỉnh một ai đó thức tỉnh trước ngày của Chúa đã gần kề. Chúa phán, “Nó như một ông kia, đi xa nhà, khi rời nhà của mình giao quyền cho nô-lệ của mình, chỉ-định mỗi đứa phận-sự của nó, cũng ra lệnh cho kẻ giữ cửa phải cứ cảnh-giác” (Mác 13: 34 TKTC).
1-    Địa điểm đền thờ Jerusalem.
Trải gần 70 năm qua, dân Chúa trên cả thế giới bối rối về địa điểm để có thể tái xây dựng ngôi đền thứ ba. Vì theo tư tưởng bình thường ai cũng nghĩ nền đền thờ The Dome of The Rock của Hồi giáo trên núi đền là địa điểm cũ của đền thờ mà vua Sa-lô-môn đã xây dựng. Cho dù có hiệp ước hòa bình Trung Đông đi nữa, nếu dân Israel đụng đến đền thờ Hồi giáo ắt sẽ gây ra thế chiến thứ ba chẳng sai.
Ngay ngày quân đội Israel (năm 1949) giải phóng được nửa thành phố Jerusalem phía Tây sau gần 1900 năm thành phố rơi vào tay kẻ thù, các giới chức cao cấp của nhà nước Israel đã liền đến đó, lột mũ và nằm xuống hôn mặt đất Jerusalem. Thi thiên 102: 14 chép, “Các đầy tớ Chúa yêu mến từng viên đá Si-ôn Và thương xót cả đến bụi đất nó nữa”.

Đa-vít -35-



2 Sa-mu-ên 21:

--Nạn đói và các con trai của Sau-lơ

Một nạn đói nặng nề phá vỡ đất đai. Đa-vít làm điều đúng khi ông ta cầu hỏi Chúa. Và vì vậy, Chúa trả lời: Đó là vì một tội lỗi bị lãng quên từ lâu. Đức Chúa Trời thường mang kỷ luật vào cuộc sống của chúng ta để nhắc nhở chúng ta về những tội lỗi trong quá khứ và đã bị kìm nén, chưa khai quang.

Đã một lần, Sau-lơ giết người Ga-ba-ôn theo lòng nhiệt thành. Ông đã hành động sai quấy biết bao! Trong khi ông tha mạng cho dân A-ma-léc mà đúng ra ông phải tiêu diệthọ, mà lại giết chết những con người Ga-ba-ôn, là dân được Giô-suê thề nguyện bảo vệ họ (Giô-suê 9). Dân Ga-ba-ôn đòi hỏi treo 7 con trai của Sau-lơ lên trước mặt Đức Chúa Trời.

Đa-vít không phải làm điều đó, nhưng họ tự làm điều đó. Đây là sự báo thù. Việc treo cổ được làm vào đầu vụ thu hoạch lúa mạch, cho thấy rằng 7 người đó đã bị cắt khỏi phước lành (câu 9). Người ta có thể tự hỏi tại sao các con trai của Sau-lơ phải chết vì tội lỗi của cha mình. Cần phải nhớ rằng họ đã phạm tội vì dòng máu của nhà Sau-lơ có trong họ (câu 1).

Đa-vít-34-



--Đa-vít gặp Mê-phi-bô-sết (2 Sam 19: 25-44)

Mê-phi-bô-sết  cũng gặp Đa-vít. Sự thương tiếc về sự vắng mặt của Đa-vít được hiện rõ trên khuôn mặt của anh ấy (Mathio  9:15--Song những ngày hầu đến là khi tân lang phải lìa khỏi họ, thì bấy giờ họ mới kiêng ăn). Mê-phi-bô-sết  nói rõ rằng đấy tớ của anh ta là Xíp-ba  đã nói xấu anh ta. Đa-vít phản ứng với điều đó như thế nào? Ông ta ra lệnh cho Mê-phi-bô-sết đồng chia sẻ ruộng đất với Xíp-ba. Đây là một sự thỏa hiệp lười biếng hoặc một thử nghiệm như vậy, vì sau này Sa-lô-mon đã thực hành cách phân chia đvới các gái điếm. Nếu đó là một bài kiểm tra đạo đức, thì Mê-phi-bô-sết chắc chắn đã vượt qua Đa-vít, vì "Mê-phi-bô-sết thưa lại rằng: Xíp-ba lấy hết cũng được, bởi vì vua chúa tôi đã trở về nhà mình bình an vô sự " (câu 31).

Bát-xi-lai đã, tám mươi tuổi,  dẫn Đa-vít qua sông Giô-đanh. Nhưng ông ta từ chối lời đề nghị thân thiện của Đa-vít để chăm sóc ông ta. Ông ấy có một trái tim dành cho những người trẻ tuổi và thà rằng Kim-ham vẫn có thể tận hưởng những thú vui của cuộc sống cho phép.

Đa-vít-33-




--Đa-vít khóc Áp-sa-lôm (2 Sam 19: 1-9)

Đa-vít biết rằng trận chiến đã chiến thắng nhưng con trai của ông là Áp-sa-lôm đã chết. Với tất cả sự tôn trọng dành cho Đa-vít, chúng ta phải nói rằng Đa-vít vốn đã dành tình cảm không lành mạnh  đối với Áp-sa-lômtừ trước,  giờ đây tình thiên nhiên nầy bùng phát trong sự tang tóc không phù hợp. Phản ứng đầu tiên chắc chắn là ông không thể tự chế được, nhưng ông ta sẽ phải nghĩ về người dân và nghĩa vụ của mình như một vị vua chứ. Ông đã phản ứng cách khác  trong cái chết của một người con trai khác- Am-nôn (2 Sam 12).

Các người theo  Đa-vít đang xao động. Giô-áp nhận ra sự nguy hiểm và nói ra  ý kiến ​​của mình, như luôn luôn rất cởi mở, với nhà vua. Mặc dù Giô-áp đã rất táo bạo một lần nữa, Đa-vít chấp nhận, như luôn khiêm tốn với lời hô hào này của Giô-áp. Đa-vít để cho mình bị tàn phá bởi lời của  một người đàn ông chính trực và coi đó là "dầu đổ trên đầu mình" (Thi thiên 141:5- “Nguyện người công bình đánh tôi, ấy là ơn; Nguyện người sửa dạy tôi, ấy khác nào dầu trên đầu” ). Đa-vít, nhà vua, phải đi ra ngoài với mọi người.

Thứ Sáu, 15 tháng 3, 2019

Đa-vít -32-



2 Sa-mu-ên 18
--Đa-vít và Áp-sa-lôm (1)

Qua cách do dự của Áp-sa-lôm như vậy,  nên Đa-vít đã  được thời gian quý giá. Đa-vít đang thành lập lại cả một đội quân. Ông quyết tâm tham gia chiến đấu, nhưng  dân chúng chống cự. Đa-vít ở nhà. Chắc chắn Chúa đã chỉ đạo điều này để Ông ta không bảo vệ được đứa con trai nổi loạn của mình trên chiến trường. Tất nhiên, Đa-vít không thất bại trong việc kích động ba vị tướng Giô-áp, A-bi-sai và Y-tai mong họ dung tha cho thanh niên Áp-sa-lôm.

Các thế lực đụng độ trong rừng Ép-ra-im. Cuộc chiến đang lan rộng và người dân Đa-vít đang chiếm thế thượng phong. Áp-sa-lôm đã phải đối mặt với những người tôi tớ dũng cảm của Đa-vít - và cỡi con la của mình chạy trốn. Với mái tóc vô ích và quá nhiều của mình, anh ta mắc vào cành của một cây thông lớn. Con la cứ chạy. Con la có vui mừng khi thoát khỏi gánh nặng này trên lưng không? Anh ta bị treo giữa trời và đất, cho thấy rằng anh ta không phù hợp với thiên đàng cũng không phải vì trái đất. Chúng ta cũng nhớ lời Kinh thánh: "Đáng nguyền rủa những người bị treo trên cây gỗ!"

Đa-vít-31-



2 Samuel 17
--Hu-sai và A-hi-tô-phe

Khi Sau-lơ còn là kẻ thù của Đa-vít, có Giô-na-than làm bạn đã ở trong triều đình. Khi Áp-sa-lôm đứng lên chống lại Đa-vít, Hu-sai có mặt để đánh bại mưu kế khôn ngoan của A-hi-tô-phe. Người ta tự hỏi tại sao Áp-sa-lôm không tuân theo đề nghị chính đáng của A-hi-tô-phe và tấn công Đa-vít ngay lập tức vào đêm đó. Tại sao anh ta chỉ thích thú lời của Hu-sai, người đề xuất huy động quân đội chung về sau?
Chắc chắn, Hu-sai cũng đưa ra lý do - nhưng tại sao Áp-sa-lôm thích điều đó? Há không phải vì Hu-sai nịnh hót Áp-sa-lôm và khăng khăng Áp-sa-lôm nên ra chiến trường hay sao (câu 11)? Tuy nhiên, A-hi-tô-phe đã nói về việc làm mọi thứ và sử dụng từ ngữ  "tôi" ba lần (câu 2-3).  Hỏng cho Áp-sa-lôm, khi anh thích nghe những gì Hu-sai nói.

Thứ Tư, 13 tháng 3, 2019

Đa-vít-30-



Đa-vít ở Ba-hu-rim
(2 Sa-mu-ên 16: 5-14)

Đằng sau núi Ô-liu trên đường đến sông Giô-đanh là Ba-hu-rim. Ngôi làng này thuộc về chi phái Bên-gia-min - đó là bộ tộc mà Sau-lơ xuất thân. Và kìa, một trong những gia đình của nhà Sau-lơ, Si-mê-i , xuất hiện (câu 5). Anh ta nguyền rủa vua Đa-vít , chống lại luật pháp,  và buộc tội Đa-vít phải chịu trách nhiệm về máu đổ trong nhà của Sau-lơ (câu 8). Điều đó chắc chắn không đúng - sau tất cả, Đa-vít đã tha thứ cho Sau-lơ hơn một lần.
Xuất 22 :28,  «Ngươi chớ nên nói lộng ngôn cùng Đức Chúa Trời, và cũng đừng rủa sả vua chúa của dân ngươi ». 

Đa-vít đã trở thành người huyết trong một trường hợp khác: U-ri. Đa-vít nhận thức rõ điều này và do đó chấp nhận lời nguyền từ tay Chúa và bảo A-bi-sai tránh Si-mê-i đi –
Bạn có nhớ đến lòng nhiệt thành của A-bi-sai  với lòng sốt sắng của Phi-e-rơ  trong vườn Ghết-sê-ma-nê không ? (xem thêm Lu-ca 9.54) – ngăn Si-mê-i bị chặt đầu. Đa-vít đưa cho Si-mê-i bằng chứng đẹp rằng ông ta không phải là người máu.

Có thể chúng ta cũng là mục tiêu của các cuộc tấn công tức giận và hoàn toàn phi lý. Chúng ta phản ứng sau đó như thế nào? Chúng ta có theo dấu chân của Chúa chúng ta, người đã bị mắng, nhưng không  đe dọa trả đủa và chịu đau khổ (1 Phi-e-rơ. 2:23)? Và chúng ta, giống như Đa-vít, có khả năng chấp nhận nó từ bàn tay của Chúa,vì biết rằng có nhiều điều đáng trách trong cuộc sống của chúng ta hay không?

Đa-vít-29-




Phán quyết của Đa-vít (2 Sa-mu-ên 16: 1-4)

Trên đường trốn chạy, Đa-vít gặp Xíp-ba, tôi tớ của Mê-phi-bô-sết. Xíp-ba cung cấp thực phẩm cho Đa-vít,  hoàn toàn không ích kỷ, trong sa mạc. Khi Đa-vít hỏi Mê-phi-bô-sết đang ở đâu, Xíp-ba nói xấu chủ nhân của mình. Đa-vít rơi vào sự dối trá này và chuyển quyền sở hữu đất đai của Mê-phi-bô-sết cho Xíp-ba. Điều đáng chú ý là Xíp-ba không đi theo Đa-vít.

Đa-vít đã bỏ qua các nguyên tắc quan trọng ở đây. Đầu tiên, ông  ta không có lời khai từ miệng của hai hoặc ba nhân chứng. Thứ hai, ông không cho Mê-phi-bô-sết cơ hội để nói. Người ta đã nói đúng, "Chúa đã ban cho chúng ta hai tai để chúng ta có thể lắng nghe cả hai phía".

Đã bao nhiêu lần chúng ta hành động tương tự như vậy một cách bất cẩn và thiếu suy nghĩ? Đã bao nhiêu lần chúng ta đơn giản chấp nhận lời nói xấu về người khác? Chúng ta có thường xuyên phán xét theo hình thức bên ngoài không ? Giăng  7:24 chép, "Đừng xét đoán theo ngoại mạo, nhưng hãy xét đoán theo lẽ công bình” 

Có một điều nữa chúng ta có thể học ở đây: nếu chúng ta vừa trải qua sự thất vọng (và Đa-vít phải chịu sự thất vọng cay đắng), thì chúng ta dễ dàng có xu hướng nhanh chóng cho rằng chúng ta đã bị phản bội và lừa dối lần nữa. Nếu A-hi-tô-phe  không chung thủy, thì đó có lẽ sẽ là Mê-phi-bô-sết. Chúng ta hãy nhanh chóng suy nghĩ và nói theo cách tương tự.


Thứ Hai, 11 tháng 3, 2019

Đa-vít-28-



Đa-vít chạy trốn (2 Sam 15: 14-37)

Mặc dù sau tội lỗi nghiêm trọng của mình, Đa-vít, rõ ràng vẫn còn là hình ảnh tiền thân của Đấng Christ. Ông  có những điều tương tự với cuộc đời của Chúa Jesus. Điều này cũng được thể hiện rõ ở đây khi Đa-vít chạy trốn khỏi con trai của mình là Áp-sa-lôm và băng qua khe suối Xết-rôn (Xết-rôn, "mây mù", là một dòng suối dẫn nước thải từ thành phố Jerusalem, xem thêm 2 Sử 15:16, 30:14, 2 Vua 23: 4, 6).

·        Hãy xem xét một vài điểm tương đồng:

--Đa-vít đi qua Xết-rôn. - Chúa Jesus  cũng đi qua dòng suối này (Giăng 18,1).
--Đây là khởi đầu cho niềm đam mê đặc biệt của Đa-vít - và đó cũng vậy với Chúa.
--Đa-vít là vị vua đồi bại nhưng được Chúa xức dầu ông làm vua - Chúa của chúng ta cũng là Vua, nhưng không đồi bại-
--Đa-vít đi cùng với một đoàn người than khóc với anh ta. - Đấng Cứu Rỗi buồn bã đi cùng các môn đệ đến Ghết-sê-ma-nê. Họ  ngủ thiếp đi ở đó với nỗi buồn.
--Đa-vít muốn Y-tai ra đi để anh ta tránh những khó khăn của chuyến đi nầy. - Chúa đứng trước các môn đệ và muốn để họ ra đi (Giăng 18).
--Bạn của Đa-vít, A-hi-tô-phe, hóa ra là kẻ phản bội. – Giu-đa, người được Chúa Jesus nói đến như một người bạn, đã bánThầy.
--Đa-vít đã kêu la. - Chúa Jesus cũng vậy (Lu-ca 23:27).
--Đa-vít  đi đến vườn Cây dầu, đầu hàng ý muốn của Đức Chúa Trời, khóc và cầu nguyện.  Điều này cũng nhắc nhở về hành vi của Chúa Jesus trong vườn Ghết-sê-ma-nê (Lu-ca 22: 39; Hê. 5: 7).

Đa-vít-27-



Đa-vít và Áp-sa-lôm (2)

Các con trai của Đa-vít thường cưỡi trên con la (2 Sam 13:29). Nhưng điều đó không đủ cho Áp-sa-lôm. Anh ta cần có xe ngựa và ngựa (câu 1). Năm mươi người đàn ông chạy trước anh ta nhấn mạnh tham vọng của anh là lên ngôi vua (1 Sam 8:11, 1Vua 1:5). Vị trí của anh ta trên cổng vua, ở một mức độ nhất định, một sự kìm kẹp trong ngành tư pháp, bởi vì ngay tại cổng anh đã được cơ hội nói năng. Ở đó, anh ta vận động  những người (được cho là) ​​thiệt thòi, theo đó anh ta không chỉ đóng vai trò là "người làm", mà còn giả vờ khiêm tốn (câu 5).

Đa-vít không thể bỏ qua tất cả điều này. Nhưng ông ta cư xử vô cùng thụ động. Có lẽ ông bị bệnh nặng và do đó không thể can thiệp.

Ngay cả chúng ta, đôi khi thụ động và nhắm mắt trước nguy hiểm. Nhưng một ngày nào đó, vấn đề bị đàn áp sẽ ở trước mặt chúng ta. Và sau đó sẽ còn khó khăn hơn bao giờ hết!

Ngày trọng đại của Áp-sa-lôm đang đến. Anh ta đến Hếp-rôn, nơi anh ta được sinh ra và nơi vua cha là Đa-vít bắt đầu sự cai trị. Ở đó, anh được tuyên bố là người cai trị mới (câu 10). Đối với những người còn lại trong bóng tối, những người đó còn thuộc về Đa-vít. Ông ấy đã chết? Ông đã rút khỏi kinh thành hoàng gia? Dù sao, âm mưu sẽ càng mạnh mẽ.
Đa-vít nhận ra: Bây giờ chỉ có một lối thoát. Con trai ông sẽ chỉ dừng lại khi không còn gì nữs. Thậm chí có thể giết cha mình.

KẾ HOẠCH 7000 NĂM CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI--



Các nhà khảo cổ đã khám phá nhiều mảnh xương của động vật thời tiền sử, qua đó họ ước tính những mảnh xương nầy có niên đại cả 100. 000 năm trước, do đó các nhà khoa học nói chung gần như kết luận rằng con người đã hiện hữu chừng 100.000 ngàn năm trước trên địa cầu. Nhưng theo sự khải thị từng chút một của Kinh thánh thì tính đến thời hiện tại của chúng ta hôm nay lịch sử của loài người chỉ có khoảng chừng 6000 năm mà thôi.

Trong Kinh thánh từ ngữ “tuần lễ” có nghĩa là 7 ngày. Người Trung Hoa gọi tuần là 10 ngày do đó dân Chúa đã sai lầm gọi lễ “Các tuần” trong Kinh thánh là lễ “Ngũ Tuần” – 10 ngày x 5= 50 ngày. Thực ra lễ Ngũ tuần là lễ Các Tuần (7 tuần), mỗi tuần theo Kinh thánh là 7 ngày, nhân cho 7 (7x7)= 49 ngày và ngày thứ 50 là chánh lễ. Cho nên khi đọc kinh thánh nếu chúng ta gặp chữ “tuần lễ” chúng ta phải quyết định chữ đó có ý nghĩa là: - một tuần của các ngày (7 ngày)-, một tuần của các tuần (7 tuần là 49 ngày) hay một tuần năm là (7 năm).