Lời Kinh Thánh

Kìa, Ngài cỡi đám mây mà đến, mọi mắt sẽ trông thấy Ngài, cả đến những kẻ đã đâm Ngài cũng vậy; hết thảy các chi phái trên đất đều sẽ than khóc Ngài. Phải, A-men Lu ca 17:29-30

Thứ Sáu, 14 tháng 2, 2014

Sự sống của ngày thứ năm: nhờ Đấng Christ để thắng thế giới

ngayba0


(Phần 6a của loạt bài “Công trình phục hồi của Đức Chúa Trời
(Sáng Thế Ký 1:20-23) giới

Chúa thật tuyệt vời khi dùng thiên nhiên để bày tỏ kế hoạch của Ngài. Khi thấy mặt trời, chúng ta nên nghĩ đến Đấng Christ, và hãy nghĩ đến Hội Thánh khi thấy mặt trăng vào buổi tối. Thiên nhiên giảng Phúc Âm cho chúng ta và hướng lòng chúng ta đến Chúa.

A. Loài cá: sự sống đắc thắng của Chúa ở trên thế giới
(Lê-vi Ký 11:9-10; Giăng 8:23; 12:31; 14:30; 16:33; 1.Giăng 5:4-5; Khải Huyền 12:11)
Điều làm tôi ấn tượng trong ngày thứ năm là các sinh vật sống, là những sinh vật có tâm hồn. Chúa cho chúng ta thấy những điều này có liên quan đến chúng ta vì tất cả chúng ta đều có tâm hồn: có ý chí tự do, cảm xúc, lý trí. Qua đó, chúng ta có thể thấy sự sống mà Chúa tạo ra là sự sống tự do. Tuy nhiên, Chúa muốn chúng ta bước đi trong Ngài, “Anh em đã tiếp nhận Đức Chúa Jesus Christ thể nào, thì hãy bước đi trong Ngài thể ấy; hãy châm rễ và lập nền trong Ngài, lấy đức tin làm cho bền vững, tùy theo anh em đã được dạy dỗ, và hãy dư dật trong sự cảm tạ” (Cô-lô-se 2:6-7). Chúng ta đã tiếp nhận được Đấng Christ như thế nào, thì hãy bước đi trong Ngài thể ấy. Nghĩa là chúng ta cần phải chuyển động, phải tích cực, nhưng đồng thời cũng phải châm rễ và vững nền. Tuy có rễ, được lập nền những vẫn chuyển động tự do được. Đây quả là một điều mầu nhiệm! Chúng ta ở trong Chúa, nhưng chúng ta bước đi. Và Chúa cho chúng ta thấy điều này vào ngày thứ năm.

Nhã Ca 2--VƯỜN NHO

“Hỡi các con gái Jerusalem, tôi đen nhưng đáng yêu, như các lều trại Kedar, như những bức màn của Solomon. Đừng nhìn vào tôi, bởi tôi đen, vì mặt trời đã làm cháy sém tôi. Các con trai của mẹ tôi đã nổi giận với tôi; họ bắt tôi làm người giữ các vườn nho, còn vườn nho của riêng tôi, tôi không giữ. Hỡi người mà hồn tôi yêu mến, hãy cho tôi biết chàng chăn thả bầy của chàng ở đâu? Ban trưa chàng cho chúng nằm nghỉ nơi nào? Vì sao tôi phải như một người che mạng bên cạnh các bầy của các bạn đồng hành chàng? Hỡi người xinh đẹp nhất trong các người nữ, nếu chính nàng không biết thì hãy đi ra theo các dấu chân bầy, và chăn thả các dê con của nàng bên các lều trại của những người chăn. Người yêu của ta ơi, ta sánh nàng với một con ngựa cái trong các cỗ xe của Pharaoh. Đôi má nàng đáng yêu với những bím tóc có các đồ trang sức, cổ nàng đáng yêu với những chuỗi ngọc châu. Chúng tôi sẽ làm cho nàng các bím tóc bằng vàng với đôi hoa tai bằng bạc”. (Nhã Ca 1:5-11)

Nhã Ca 1--BÀI CA CỦA MỌI BÀI CA


“Sách Nhã Ca của Solomon.
Hãy để chàng hôn tôi bằng những nụ hôn của miệng chàng! Vì tình yêu chàng ngon hơn rượu. Dầu xức của chàng có hương thơm dễ chịu; danh chàng giống như dầu đổ ra; vì vậy các trinh nữ yêu chàng. Hãy lôi cuốn tôi, chúng tôi sẽ chạy theo chàng - vua đã đem tôi vào trong các căn phòng của chàng - chúng tôi sẽ vui mừng và hoan hỉ trong chàng; chúng tôi sẽ ca tụng tình yêu chàng hơn cả rượu. Họ yêu chàng cách chính đáng.” (Nhã Ca 1:1-4)
LỜI GIỚI THIỆU
Trong sứ điệp này, chúng ta sẽ xem xét vấn đề kinh nghiệm Cơ Đốc của chúng ta như được mô tả trong sách Nhã Ca. Mỗi câu trong sách Nhã Ca đều mô tả một kinh nghiệm thuộc linh. Nếu chúng ta đồng cảm với lời chia sẻ thì điều này chỉ tỏ rằng chúng ta đã có kinh nghiệm đó. Tuy nhiên, nếu chúng ta bị bối rối bởi lời chia sẻ thì có lẽ điều này chỉ tỏ rằng chúng ta chưa bước vào trong kinh nghiệm đó. Nhưng tất cả chúng ta đều có thể học tập từ sách này. Nếu là những người ao ước có một kinh nghiệm sâu xa hơn về Chúa thì chúng ta cần bước vào trong sách Nhã Ca.

Thứ Hai, 10 tháng 2, 2014

Chúng ta có biết kế hoạch của Đức Chúa Trời không?

Năm đầu Ða-ri-út con trai A-suê-ru, về dòng người Mê-đi, đã được lập làm vua trị nước người Canh-đê; đương năm đầu về triều người, ta, Ða-ni-ên, bởi các sách biết rằng số năm mà lời Ðức Giê-hô-va đã phán cùng đấng tiên tri Giê-rê-mi, để cho trọn sự hoang vu thành Giê-ru-sa-lem, là bảy mươi năm. Ta để mặt hướng về Chúa là Ðức Chúa Trời, lấy sự khấn nguyện, nài xin, với sự kiêng ăn, mặc bao gai, đội tro mà tìm. Vậy, ta cầu nguyện Giê-hô-va Ðức Chúa Trời ta, và ta xưng tội cùng Ngài mà rằng: Ôi! Chúa là Ðức Chúa Trời cao cả và đáng khiếp sợ! Ngài giữ lời giao ước và sự nhơn từ đối với những kẻ yêu Ngài và giữ các điều răn Ngài (Đa-ni-ên 9:1-4)