Lời Kinh Thánh

Kìa, Ngài cỡi đám mây mà đến, mọi mắt sẽ trông thấy Ngài, cả đến những kẻ đã đâm Ngài cũng vậy; hết thảy các chi phái trên đất đều sẽ than khóc Ngài. Phải, A-men Lu ca 17:29-30

Thứ Bảy, 16 tháng 2, 2019

Đa-vít -16-




Đa-vít muốn rước hòm giao ước đến Giê-ru-sa-lem (2 Sam 6: 1-5)

Đa-vít sống ở Jerusalem và đã đẩy lui kẻ thù đầu tiên. Những gì phải được thực hiện bây giờ? Đối với Đa-vít, đó không phải là một câu hỏi: ông ấy muốn rước hòm gfiao ước đến Jerusalem. Hòm sức mạnh của Đức Chúa Trời phải tìm một nơi ở vĩnh viễn tại Jerusalem! Điều phải được giải quyết. Tại sao cầu nguyện?

Mong muốn của Đa-vít thì thánh thiện và động cơ của ông thì thuần khiết. Nhưng ông ấy đã làm một cái gì đó tốt mà sai cách. Đối với việc vận chuyển hòm giao ước phải tuân theo các luật khác với việc vận chuyển bất kỳ đồ vật nào. Hòm phải được che phủ và khiêng trên vai của người Lê-vi (Lev. 4: 5, 7, 9).

Thứ Sáu, 15 tháng 2, 2019

Đa-vít -15-




--Đa-vít làm vua trên cả Israel (2 Sam 5: 1-5)
Sau cái chết của Ích-bô-sết, tất cả các bộ tộc Israel đến với Đa-vít ở Hếp-rôn. Cuối cùng, người đàn ông vừa lòng Đức Chúa Trời nầy trở thành vua trên cả Israel .
--Đa-vít ở Giê-ru-sa-lem (2 Sa-mu-ên 5: 6-25)
Bây giờ là thời gian di chuyển đến Jerusalem và xây dựng một ngôi nhà ở đó. Đa-vít mạnh mẽ lên. Rõ ràng điều này gọi kẻ thù đến hiện trường: Người Phi-li-tin tiến lên. Đa-vít cầu hỏi Chúa ông  phải  gì làm bây giờ, và sự thành công dẫn đầu cuộc chiến đầu tiên của mình với tư cách là vua trên khắp đất Israel. Khi ông được Samuel xức dầu làm vua trong bí mật, ông đã đánh Gô-li-át người Phi-li-tin. Và như một vị vua được xức dầu trên Israel,  ông ta đang đối phó với cùng một kẻ thù đó.

Ít lâu sau khi đánh bại quân Phi-li-tin, quân Phi-li-tin quay trở lại. Tình hình vẫn như trước. Không có gì có thể hiểu được hơn là vội vã ra đi bây giờ. Nhưng Đa-vít chờ đợi Chúa và để ông ta được Ngài cụ thể dẫn đến chiến thắng.

Một số điều dường như được lặp lại trong cuộc sống của chúng ta. Chúng ta hãy cẩn thận làm theo "đề án F". Còn đề án "G", có nghĩa là cầu nguyện, phù hợp, hiệu quả và có lợi hơn nhiều.

Thứ Năm, 14 tháng 2, 2019

8 lý do nên yêu quý những người ghét bạn.




Con người vốn là loài động vật cảm tính và chủ quan. Vì vậy, sẽ có người quý mến chúng ta, cũng sẽ có người ghét chúng ta. Tương tự, chúng ta cũng vậy. Nhưng cho dù họ quý mến hay ghét bỏ, thì tất cả những người đi qua cuộc sống của chúng ta, đều để lại cho chúng ta những điều đáng giá.

1. Sự xuất hiện của họ giúp bạn học cách kiềm chế cơn giận dữ
Thực tế là, người ghét bạn chính là giáo viên tốt nhất dạy bạn cách kiềm chế cơn giận dữ của mình. Khi người đó khiến mọi chuyện trở nên tồi tệ, và bạn rất giận dữ vì điều đó, dần dần, bạn sẽ học được cách làm chủ cơn giận của mình. Rất khó để bạn tức giận với người bạn yêu quý, và chỉ khi bạn bị quấy rối bởi cơn giận dữ, bạn mới thực sự học được cách làm chủ nó. Càng thực hành nhiều, bạn càng làm chủ được cơn giận dữ.
Người ghét bạn, người mà bạn không thích, không muốn gặp gỡ, nhưng lại là người bạn cần. Bất cứ khi nào bạn cảm thấy ghét họ, đó là lúc họ cho bạn cơ hội để kiềm chế cơ giận dữ của mình

Tham Vọng




Tham vọng không thể khiến chúng ta hạnh phúc, người tham vọng nhất cũng là người bất hạnh nhất thế giới.
Chắc hẳn ai trong chúng ta cũng từng được “huấn luyện” từ lúc còn là trẻ con rằng “Hãy là người đứng nhất, con phải dẫn đầu…”. Vậy nhưng, liệu về đầu, đứng nhất có khiến chúng ta hạnh phúc không?

Không có người tham vọng nào đã từng hạnh phúc; thực tế người tham vọng là người bất hạnh nhất trên thế giới. Chúng ta từng huấn luyện trẻ con để có tham vọng. “Hãy là người đứng thứ nhất. Là người đứng đầu con sẽ hạnh phúc!”

Và bạn đã thấy ai đứng đầu và hạnh phúc đồng thời chưa?

Đừng vội oán trách nghịch cảnh, vì nó đang tôi luyện con người bạn





Khổ nạn không hẳn là cái tội, nó có thể giúp con người ta được tôi luyện nhiều hơn, tầm nhìn cũng nhờ đó mà rộng mở và sâu sắc hơn…

Vì sao ngọc trai mềm yếu lại có thể tạo thành trân châu?

Khi những hạt cát lọt vào trong con trai, nó dù cảm thấy rất khó chịu nhưng nó không thể đẩy hạt cát ra ngoài. Đối diện với nỗi đau ấy, con trai không hề bấn loạn, nó lặng thầm dùng dinh dưỡng trong cơ thể mình để bao bọc lấy hạt cát, từng lớp từng lớp… Dần dần, nỗi đau đã biến hạt cát trở thành một viên minh châu mỹ lệ.

Ở đời có câu “Có đắng cay mới biết ngọt bùi”. Vì vậy, khổ thật ra không phải là cái tội, con người có khổ mới cảm nhận được hạnh phúc, cảm nhận được nỗi đau của người khác, và biết suy nghĩ cho người khác nhiều hơn.

CHO VÀ NHẬN



 
 Một hôm, một sinh viên trẻ có dịp  dạo chơi cùng giáo sư của mình. Vị giáo sư này vẫn thường được các sinh viên gọi thân mật là "người bạn của sinh viên" vì sự thân thiện và tốt bụng của ông đối với họ. 
Trên đường đi, hai người chợt thấy một đôi giày cũ nằm ở giữa đường. Họ cho rằng đó là đôi giày của một nông dân nghèo làm việc ở cánh đồng gần bên, và  người ấy đang chuẩn bị kết thúc ngày làm việc của mình. 
Anh sinh viên quay sang nói với vị giáo sư: "Chúng ta hãy thử trêu chọc người nông dân xem sao. Em sẽ giấu đôi giày của ông ta rồi thầy và em cùng trốn vào sau những bụi cây kia để xem thái độ ông ta ra sao khi thấy bị mất giày."

Mục tử ơi, bạn sẽ ăn năn không?



“Điều đặc biệt nhất về các cuộc nhóm họp mà tôi tham dự là mức độ mà họ hoàn toàn không có sự chỉ đạo hay lãnh đạo của con người. “Chúng ta phải tuân theo Thánh Linh”, đó là khẩu hiệu của Evan Roberts, và anh ta cũng ngoan ngoãn như những người khiêm tốn nhất trong số những người theo anh ta. Các cuộc nhóm họp mở - sau bất kỳ số lượng ca hát nào trong khi hội chúng đang tập hợp - bằng cách đọc một chương hoặc một thánh vịnh. Sau đó, sẽ kéo dài nếu bạn vui lòng trong hai giờ trở lên. Và điều tuyệt vời là cách buổi nhóm diễn tiến, và không vướng vào những gì dường như là sự nhầm lẫn không thể tránh khỏi.  Ba phần tư của cuộc nhóm họp bao gồm việc ca hát. Không ai sử dụng một cuốn sách thánh ca. Người cuối cùng điều khiển cuộc họp bằng mọi cách là ông Evan Roberts. Mọi người cầu nguyện và hát, làm chứng, hô hào khi Thánh Linh  chuyển động họ. Là một nghiên cứu về tâm lý của đám đông, tôi đã thấy không có gì giống như vậy. Bạn cảm thấy rằng một ngàn hoặc một ngàn năm trăm người trước khi bạn trở nên hợp nhất vô số nhân cách nhưng một đầu”. (Nhà báo từ Luân Đôn báo cáo về những gì ông đã thấy trong một số cuộc họp trong cuộc phục hưng xứ Wales 1905– Sự Hồi sinh Phục hưng xứ Wales vĩ đại pg 69)

Đa-vít -14-



--Đa-vít trở thành người chủ của gia đình (2 Sam 3: 1-5)

Ở Hếp-rôn, Đa-vít trở thành một người cha - nhiều đứa con trai được sinh ra cho ông ta. Từ con trai của bà A-bi-ga-in (ông ta vẫn sẽ ở với người phụ nữ này!), Về Kê-li-áp, chúng ta không còn nghe thấy gì nữa. Hoặc là anh ta chết sớm hoặc anh ta không bị lây nhiễm bởi tinh thần nổi loạn của anh em mình. Trong số sáu người con trai được đề cập trong câu 2-5, ba người đã bị sát hại (Am-nôn, con đầu lòng, rồi đến Áp-sa-lôm, con trai yêu thích và A-đô-ni-gia). Nói chung, cuộc sống gia đình của Đa-vít không được tốt. Con gái của ông ta bị anh trai cùng cha khác mẹ hãm hiếp; Hai người con trai của ông muốn tranh chấp ngai vàng của nhà vua và vợ cũ là Mi-canh đã coi thường ông. Đa-vít là một vị vua và vị tướng tài giỏi, một nhà thơ và nhà ghi chép kinh thánh vĩ đại - nhưng có nhiều thứ trong nhà anh ta bị xáo trộn!

Thứ Tư, 13 tháng 2, 2019

Đa-vít -13-



--Đa-vít khóc cho Sau-lơ và Giô-na-than tại Xiếc-lác (2 Sam 1)

Khi Đa-vít nghe về cái chết của Sau-lơ, ông ta không vui mừng rằng kẻ thù của mình đã chết và vì thế ngai vàng của nhà vua bị bỏ trống. Không, trái tim ông  "trống trải" và ông thương tiếc Sau-lơ và Giô-na-than. Trước đó, ông ta đã giết một chàng trai A-ma-léc, là người tuyên bố đã giết Sau-lơ tại chiến trường.

--Đa-vít di chuyển đến Hếp-rôn (2 Sam 2)
Nhưng bây giờ đã đến lúc hành động. Đa-vít là người khôn ngoan. Ông lặng lẽ hỏi Chúa rằng anh nên đến thành phố nào của Giu-đa. Ông ta được bày tỏ là Hếp-rôn , nơi ông ta được xức dầu bởi những người của Giu-đa để làm vua cai trị trên chi phái Giu-đa (câu 1-4).

Thứ Ba, 12 tháng 2, 2019

Đa-vít -12-



Đa-vít và thảm họa ở Xiếc-lác (1 Sam 30)
Đa-vít đã để lại phụ nữ và trẻ em ở Xiếc-lác Ziklag (nơi mà Đức Chúa Trời không muốn ông ta sống) để tham chiến với A-kích chống lại Israel. Bây giờ A-ma-léc xâm chiếm Xiếc-lác bắt phụ nữ và trẻ em. Đó có thể là một chiến dịch trả thù (xem 1 Sam 27: 8).
Chúng ta học được từ câu chuyện này: Chúng ta không thể tin vào sự bảo tồn nếu chúng ta đến những nơi mà chúng ta không được Chúa thỏa lòng. Chúng ta chỉ có thể yêu cầu sự bảo vệ của Chúa một cách công khai nếu chúng ta đi trên đường của Ngài.

Thứ Hai, 11 tháng 2, 2019

Đa-vít -11-




Đa-vít trong một tình huống khó khăn (1 Sam 28: 1, 1 Sam 29)

A-kích tin tưởng Đa-vít, người đã để anh ta trong bóng tối để che lấp các hoạt động thực sự của anh ta. Đa-vít nói dối A-kích (1 Sam 27: 9-12). Một lần nữa, Đa-vít đã tìm cách ẩn núp bằng sự nói dối. Và bây giờ, vua Phi-li-tin  tin cậy và muốn Đa-vít đi ra trậnvới ông ta để chống lại Israel! Bây giờ Đa-vít sẽ chiến đấu chống lại Sau-lơ chung với người Phi-li-tin và chiến thắng Sau-lơ theo cách này sao? Đa-vít nên làm gì bây giờ?

Đức Chúa Trời thương xót người tôi tớ của mình: các quan trưởng của người Phi-li-tin không đồng ý với kế hoạch của A-kích, là người muốn trang bị Đa-vít vào cỗ máy chiến tranh. Chúa dùng sự ngờ vực của các quan trưởng để "giải cứu" Đa-vít khỏi tình huống này (câu 6,7). Anh được A-kích sai về nhà.


Hãy nhớ rằng, sự thù hận của thế giới thì Đức Chúa Trời có thể sử dụng để giúp chúng ta và bảo vệ chúng ta khỏi một số sự việc! Há không phải sự thù hằn của thế giới tốt hơn tình bạn của họ, không thoải mái như sự ngờ vực và chế nhạo sao?

Chủ Nhật, 10 tháng 2, 2019

Đa-vít-10-



Đa-vít chạy trốn đến A-kích, vua Phi-li-tin(1 Sam 27)

Đa-vít đã nói rõ với Sau-lơ rằng Đức Chúa Trời có thể giải thoát anh ta khỏi hoạn nạn (1 Sa-mu-ên 26:24). Lời nói của anh đang được thử nghiệm. Và Đa-vít thất bại - anh lại trốn đến A-kích, vua của người Phi-li-tin. Anh ta sợ rơi vào tay của Sau-lơ, là người tự nói rằng Đa-vít chắc chắn sẽ chiến thắng (1 Sa-mu-ên 26:25). Tất nhiên, Đa-vít không thể tin tưởng Sau-lơ là người không thể đoán trước - nhưng anh ta không thể tin vào Chúa sao?

Đa-vít ra khỏi thời kỳ trắc nghiệm  vì đã tạm trú ở Phi-li-tin, vì Sau-lơ không còn tìm kiếm anh ta nữa (câu 4). Ông cũng ở ngoài phước lành của  Đức Chúa Trời khi ở đó. Một nguyên tắc quan trọng!

Đa-vít được giao cho thành phố Xiếc-lác (câu 6,7). Đa-vít sẽ không có một lương tâm tội lỗi trong tất cả những mưu mô này sao? Há không phải sự háo hức của anh ta trong trận chiến bùng lên vì anh ta muốn làm xoa dịu lương tâm của mình  sao(câu 8)? Trong ánh sáng này, chúng ta cũng nên đặt câu hỏi về một số hoạt động của anh?