Lời Kinh Thánh

Kìa, Ngài cỡi đám mây mà đến, mọi mắt sẽ trông thấy Ngài, cả đến những kẻ đã đâm Ngài cũng vậy; hết thảy các chi phái trên đất đều sẽ than khóc Ngài. Phải, A-men Lu ca 17:29-30

Thứ Tư, 15 tháng 11, 2017

Sống cuộc sống đắc thắng có nghĩa là gì?


 "Hãy để tôi chỉ ra rằng đời sống Cơ Đốc nhân chiến thắng không phải là cuộc sống không có bất kỳ nan đề hoặc khó khăn hoặc thất bại. Trên thực tế, điều ngược lại là đúng. Đời sống Cơ Đốc nhân chiến thắng ngày qua ngày hoặc thậm chí từng giây phút chiến thắng những kẻ thù và tình huống mà chúng ta phải đối mặt. Đó là lý do tại sao người của Đức Chúa Trời đã nói: "Vì người công bình dầu sa ngã bảy lần, cũng chỗi dậy" (Châm 24:16). Chúng ta đã đôi lần nêu ra ý tưởng rằng một "người bình thường" không bao giờ sa ngã gì cả. Do đó, chúng ta phải đối mặt với nguy cơ ngạo mạn" (A.W.Tozer)

Bạn là cây cối thường xanh tươi không?


Thi thiên 1:3- "Người ấy sẽ như cây trồng gần dòng nước, Sinh bông trái đúng mùa đúng tiết, Lá nó cũng chẳng tàn héo."
Psalm 1:3 NIV- That person is like a tree planted by streams of water,
which yields its fruit in season and whose leaf does not wither—

Bạn có nhận thấy rằng có những vị thánh đồ, chủ yếu là lớn tuổi, có bình ổn về họ? Họ là người kỉnh kiền, họ có đầy đủ sự khôn ngoan, họ  ổn định cho dù hoàn cảnh thể nào. Chúng ta biết Phao-lô nói ông đã học cách hài lòng trong bất cứ trạng thái nào mà ông tự thấy mình gặp phải (Philip 4:11) Nếu bạn nhìn vào phần Kinh Thánh đó, bạn có thể diễn dịch thành hiện thực ngày hôm nay và nói rằng dù bạn có thức ăn trên bàn hay không, bạn sẽ hài lòng. Cho dù bạn có việc làm hay không, bạn sẽ hài lòng. Cho dù bạn có tự do ha bị bỏ tù, bạn sẽ hài lòng.

Leo lên cao nhất-


"Sau các việc đó, Đức Chúa Trời thử nghiệm Áp-ra-ham. Ngài gọi ông: “Áp-ra-ham!” Ông thưa: “Dạ, có con đây.  Đức Chúa Trời phán: “Hãy dẫn con trai của con, đứa con một mà con yêu dấu, là Y-sác, đi đến đất Mô-ri-a. Tại đó, con hãy dâng đứa trẻ làm tế lễ thiêu trên một trong những ngọn núi mà Ta sẽ chỉ cho con.”” (Sáng 22: 1-2).
Lệnh của Đức Chúa Trời là, "Hãy dẫn con của con" bây giờ, không được trễ. Thật đáng kinh ngạc khi chúng ta bàn cãi! Chúng ta biết điều gì đó là đúng, nhưng chúng ta cố gắng tìm lý do để không làm điều đó ngay. Nếu chúng ta leo lên đến đỉnh cao mà Đức Chúa Trời bày tỏ, thì sẽ không bao giờ có thể có việc gì được làm sau đó - nó phải được thực hiện ngay bây giờ. Và sinh tế phải được thi hành qua ý muốn của chúng ta trước khi chúng ta thực hiện nó.
"Vậy Áp-ra-ham dậy sớm, thắng lừa và đem hai đầy tớ cùng con mình là Y-sác đi theo. Ông cũng chặt củi để dùng cho tế lễ thiêu rồi lên đường đi đến nơi mà Đức Chúa Trời đã chỉ dẫn " (Sáng thế ký 22.3). Ồ, sự đơn giản tuyệt vời của Áp-ra-ham! Khi Đức Chúa Trời phán, ông không "bàn luận với thịt và huyết" (Ga-la-ti 1:16). Hãy cảnh giác khi bạn muốn "bàn luận với xác thịt và máu huyết" hoặc ngay cả với những suy nghĩ, hiểu biết hay thông sáng của bạn - là bất cứ điều gì không dựa trên mối quan hệ cá nhân của bạn với Đức Chúa Trời. Đó là tất cả mọi thứ cạnh tranh và cản trở việc vâng lời Đức Chúa Trời.
Ápraham đã không chọn sinh tế đó sẽ là gì. Bạn hãy Luôn luôn bảo vệ chống lại sự phục vụ tự chọn cho Đức Chúa Trời. Sinh tế tự chọn có thể là một căn bệnh làm suy yếu phụng vụ của bạn. Nếu Đức Chúa Trời làm cho chén của bạn ngọt ngào, hãy uống nó với ân sủng; hoặc thậm chí nếu Ngài đã làm cho chén bạn trở nên  cay đắng, hãy uống nó trong sự thông công với Ngài. Nếu ý muốn dự phòng của Đức Chúa Trời có nghĩa là có một thời gian vất vả và khó khăn cho bạn, hãy cứ bước đi qua nó. Nhưng bạn đừng bao giờ quyết định nơi chốn cho sự tử đạo của bạn. Nếu bạn nói như thể nầy, "Tôi sẽ chỉ đến đó, nhưng không xa hơn." Đức Chúa Trời đã chọn bài trắc nghiệm cho Áp-ra-ham, và Áp-ra-ham không trì hoãn, cũng không phản đối, nhưng vững vàng vâng theo.

Nếu bạn không sống trong sự đụng chạm  sống động với Đức Chúa Trời, thật dễ đổ lỗi cho Ngài hoặc quy phán xét về Ngài. Bạn phải trải qua giai đoạn thử thách trước khi bạn có quyền tuyên bố một phán quyết, bởi vì bằng cách được thử nghiệm, bạn học cách biết Đức Chúa Trời tốt hơn. Đức Chúa Trời đang hành động trong chúng ta để đạt được những mục tiêu cao cả của Ngài cho đến khi mục đích của Ngài và mục đích của chúng ta trở thành một.

PHỤNG SỰ TẬN TỤY ĐAM MÊ-


Ngài lại hỏi ông lần thứ hai: “Si-môn, con của Giăng ơi, con yêu Ta chăng?” Phi-e-rơ thưa: “Vâng, thưa Chúa, Chúa biết rằng con yêu Chúa.” Đức Chúa Jêsus bảo: “Hãy chăn chiên Ta —Giăng 21:16
Chúa Jêsus đã không bảo chúng ta môn đồ hóa dân ngoại theo cách suy nghĩ của chúng ta, nhưng Ngài đã bảo phải chăm sóc những con chiên của Ngài, phải thấy rằng họ cần được nuôi dưỡng trong sự hiểu biết về Ngài. Chúng ta xem xét những gì mình làm trong công việc của Cơ đốc nhân như là sự phục vụ, nhưng Chúa Jêsus Christ gọi  phục vụ là những gì chúng ta phải có đối với Ngài, chứ không phải là những gì chúng ta làm cho Ngài. Sự môn đồ hóa chỉ dựa vào sự tận tụy của chúng ta cho Chúa Jêsus Christ, chứ không phải làm theo một niềm tin hoặc giáo lí cụ thể nào.“Nếu ai đến theo Ta mà không ghét cha mẹ, vợ con, anh em, chị em mình, và chính sự sống mình nữa thì không thể làm môn đồ Ta" (Lu-ca 14:26). Trong câu này, không có lý luận và không có áp lực nào từ Chúa Jêsus bắt buộc chúng ta theo Ngài; Ngài chỉ đơn giản nói rằng "Nếu bạn muốn trở thành môn đệ của Ta, bạn phải tận tụy cống hiến hết mình cho Ta". Một người nào được Linh của Đức Chúa Trời chạm đến sẽ đột nhiên nói, "Bây giờ tôi thấy Ai là Chúa Jêsus!" -- đó là nguồn của sự cống hiến tận tụy.
Ngày nay trong hội thánh có rất nhiều người tận tụy cống hiến cuộc đời mình cho chính nghĩa của Chúa, cho tuyên bố của ai đó, cho giáo điều chết, cho lời dặn dò của giáo chủ quá cố, nhưng rất ít người tận tụy vì chính Chúa Jesus.
Họ chịu đốt cả cuộc đời sáng giá của mình trên bàn thờ để tận tụy làm theo lời của loài người mạo là sứ đồ, chớ không tận tụy trung thành theo Lời Kinh thánh.

Sự vâng phục chính yếu của Chúa của chúng ta là làm theo ý muốn của Cha Ngài, không phải cho nhu cầu của con người -- sự cứu rỗi của con người là kết quả tự nhiên của sự vâng phục của Chúa đối với Cha. Nếu tôi chỉ tận tụy cống hiến vì nguyên nhân của nhân loại, tôi sẽ sớm kiệt lực và đi đến chỗ mà tình yêu của tôi đối với Chúa sẽ giao động và vấp ngã. Nhưng nếu tôi yêu mến Chúa Jêsus Christ cách cá nhân và đam mê, khi ấy tôi có thể phục vụ nhân loại, mặc dù mọi người có thể đối xử với tôi như một "tấm thảm chùi chân" khi vào nhà. Bí quyết đời sống của môn đồ là lòng tận tụy với Chúa Giê Su, và đặc tính của cuộc sống đó là sự không ý thức về mình, nhưng khiêm nhường hạ mình. Tuy nhiên nó giống như một hạt lúa mì "rơi xuống đất và chết" - nó sẽ mọc lên và thay đổi toàn bộ cảnh quan (Giăng 12:24).