Lời Kinh Thánh

Kìa, Ngài cỡi đám mây mà đến, mọi mắt sẽ trông thấy Ngài, cả đến những kẻ đã đâm Ngài cũng vậy; hết thảy các chi phái trên đất đều sẽ than khóc Ngài. Phải, A-men Lu ca 17:29-30

Thứ Sáu, 2 tháng 8, 2019

SƯ TỬ-



Sư tử là chúa các loài thú. Kinh thánh định tính chất của sư tử là:- can đảm (2 Sa 17:10), có sức mạnh (Quan 14:18), hung hãn (Dân 24:9).
Kinh thánh dùng hình ảnh sư tử  tượng trưng:
-
1.Đấng Christ:
A-mốt 3:8, “Con sư-tử đã rống! Ai sẽ không sợ? Chúa GIA-VÊ đã phán! Ai sẽ làm gì khác hơn là tiên-tri?”
Trong câu Kinh thánh nầy, Chúa ví sánh Ngài như con sư tử. Minh họa Chúa như là sư tử đã được cụ Gia-cốp bày tỏ từ trong Sáng thế kí 49: 8-9, “Giu-đa, các anh em của con sẽ ca-ngợi con; Tay của con sẽ ở nơi cổ của những kẻ thù của con; Các con trai của cha con sẽ cúi xuống lạy con."Giu-đa là một con nhỏ của con sư-tử; Từ con mồi, hỡi con trai của cha, con đã đi lên. Nó núp, nó nằm xuống như một con sư-tử, Và như con sư-tử cái, ai dám làm nó thức dậy?”

Thứ Năm, 1 tháng 8, 2019

SỰ XỨC DẦU—



1 Giăng 2:27, “Và về phần các con, sự xức dầu mà các con đã nhận từ Ngài cứ ở trong các con, và các con không cần một người nào dạy các con; nhưng vì sự xức dầu của Ngài dạy các con về mọi việc, và là đúng và không là lời nói dối, và y như sự xức-dầuđã dạy các con, các con cứở trong  Ngài”.
Sự thánh hóa của sự xức dầu không thể tách rời khỏi sự dạy dỗ của sự xức dầu. Ngay khi chúng ta có sự thánh hóa của sự xức dầu, chúng ta có sự dạy dỗ của sự xức dầu. Những người thiếu sự dạy dỗ của sự xức dầu chắc chắn thiếu sự thánh hóa của sự xức dầu.

SẢN XUẤT NGƯỜI CON TRAI (NAM TỬ)-




Khải huyền 12:1, 5-6 “Và một dấu hiệu lớn đã xuất-hiện trong trời:  một  người  đàn-bà  mặc  mặt  trời,    mặt trăng ở dưới chân của bà, và trên đầu của bà một cái mão có 12 ngôi-sao; 2 và bà đã có thai; và bà thét  lên, đang lâm bồn và  trong cơn đau đẻ-- Và    đã  sinh  một đứa con trai, một người nam, là Đấng sắp cai-trị tất cả các quốc-gia với một cây  gậy  bằng  sắt;  và đứa con  của    đã được chộp lên tới Đức Chúa TRỜI và tới ngai của  Ngài.Và bà ấy đã bỏ trốn  vào vùng hoang-vu nơi bà có một chỗ đã được Đức Chúa TRỜI chuẩn-bị, để bà có thể được nuôi dưỡng trong 1 ngàn 260 ngày ở đó”.
Công việc vĩ đại nhất của Đức Chúa Trời là biến hóa và cất người con trai lên. Một khi người con trai được cất lên lên ngai vàng của Ngài, sẽ có chiến tranh trên thiên đàng và Sa-tan sẽ bị ném xuống trái đất (Khải huyền 12: 5-9). Nếu bất kỳ Cơ đốc nhân nào ngày nay muốn tham gia vào sự cất lên này, anh ta phải cảnh giác và sẵn sàng cho sự cất lên của Chúa. Nếu anh ta làm như vậy, anh ta sẽ có một phần trong công việc vĩ đại nhất nầy của Đức Chúa Trời.

LỐI ĐƯỜNG CƠ ĐỐC NHÂN-



Chúng ta có thể nghĩ rằng Đức Chúa Trời đã cho chúng ta nhiều con đường (phương cách) khác nhau. Thật ra những người có nhiều đường lối không biết Đức Chúa Trời. Một người thực sự biết Đức Chúa Trời không có nhiều con đường. Khi Đức Chúa Trời tỏ mình ra cho con người, Ngài khóa nhiều đường của con người và chỉ để lại cho anh ta một con đường. Châm ngôn 4:18 nói: "Nhưng lối đi của kẻ công-chính như ánh bình-minh, Càng lúc càng sáng hơn cho đến khi ngày trọn đầy". Từ ngữ  "lối đi" thuộc số ít. Điều này có nghĩa là chỉ có một con đường cho người công bình. Đức Chúa Trời thường chỉ tiết lộ một con đường và chúng ta thậm chí không có lựa chọn nào khác để yêu cầu một con đường khác. Tân Ước cho chúng ta thấy rằng Đấng Christ chỉ có một con đường; không bao giờ có hai con đường để Ngài chọn. Ngài chỉ có một con đường để đi. Tại sao nhiều người cảm thấy rằng có nhiều đường? Họ nghĩ rằng có nhiều đường, và họ cảm thấy rằng họ phải tìm ra đường nào là đúng. Từ nhiều đường khác nhau, họ cố gắng tìm ra con người mà Chúa đã chuẩn bị cho họ. Thật ra, con đường thuộc linh không bao giờ khó tìm. Tất cả những gì một người cần là ước muốn làm theo ý Chúa và đi trên con đường của Ngài. Đức Chúa Trời sẽ tự nhiên đặt con đường của Ngài trước mặt anh ta.

Thứ Tư, 31 tháng 7, 2019

TÌNH YÊU THẬP TỰ GIÁ-



Câu hỏi: Làm thế nào chúng ta có thể thực hành những lời dạy của Ma-thi-ơ 5? Trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta vẫn sống bằng sống thiên nhiên và xác thịt rất nhiều. Làm thế nào chúng ta có thể tuân theo các lệnh truyền của Chúa trong Ma-thi-ơ 5?
Trả lời: Năng lực tinh thần của con người có giới hạn; anh ta không thể chịu quá nhiều gánh nặng. Một khi gánh nặng trở nên quá nặng nề, anh vô thức trút gánh nặng này cho cơ thể vật lý của mình, điều này có thể dẫn đến những căn bệnh như bệnh lao hoặc bệnh tim. Nếu anh ta không trút được gánh nặng của mình lên cơ thể, thì sức khỏe tinh thần của anh ta sẽ bị quá tải. Nếu tình trạng này xấu đi, anh ta có thể mất trí và trở nên điên loạn. Bất cứ khi nào có sự bất mãn, lo lắng, gánh nặng hoặc tức giận, điều đầu tiên một người cố gắng làm là xả chúng vào cơ thể. Điều thứ hai anh ta cố gắng làm là chịu đựng chúng bằng các quan năng tinh thần của mình. Khi anh ta không thể chịu được chúng, anh ta bị bệnh và mất trí. Nói theo con người, thật khó để một Cơ đốc nhân thực hành Ma-thi-ơ 5 và sự đè nén của nó sẽ chỉ dẫn đến bệnh tật của cơ thể. Những người kiên nhẫn rất gầy ốm, bởi vì họ cố gắng hết mình để tự mình rèn luyện sự kiên nhẫn. Nếu bất cứ ai đối xử với bạn một cách bất công, giống như những gì được mô tả trong Ma-thi-ơ  5, bạn nên trút bỏ gánh nặng của mình cho tâm linh. Khi bạn từ chối gánh nặng và cho phép Chúa gánh nó thay cho bạn, bạn có thập giá. Thập giá là một cái gì đó mà Chúa mang; nó không phải là thứ mà bạn phải chịu. Thập giá là đối nghịch với công việc của một người. Ở đâu có công việc, thì không có thập giá, và ở đâu có thập giá, người ta không phải tự mình làm việc.

PHỤNG SỰ ĐỨC CHÚA TRỜI TRONG SỰ THÁNH KHIẾT VÀ CÔNG NGHĨA


-
Lu-ca 1:75, “phụng sự Ngài cách không sợ hãi, Trong sự thánh khiết và công nghĩa trước mặt Ngài trọn đời chúng tôi”.
-Khởi Điểm Của Nếp Sống Cơ Đốc Nhân-
Một Cơ Đốc nhân nên có nhiều ngày đáng nhớ được viết trong quyển Kinh thánh của mình. Nếu anh ta không có nhiều ngày tháng  được viết trong đó, anh ta sẽ giống như một cuốn lịch không có ngày. Lịch sử sáng tạo của Đức Chúa Trời được ghi lại trong Kinh thánh. Theo cách tương tự, lịch sử của sáng tạo mới của bạn nên được ghi lại ở đó. Mỗi Cơ Đốc nhân ít nhất nên có một ngày cứu rỗi, một ngày báp-têm, một ngày khi anh ta nhận được sự đặt tay và một ngày khi anh ta dâng mình cho Chúa. Một Cơ Đốc nhân ít nhất nên có hai sự khởi đầu-- cứu rỗi và dâng mình. Mỗi Cơ Đốc nhân nên có một ngày khi anh ta được cứu và khi anh ta tận hiến thân mình cho Chúa. Nếu một người không có ngày tận hiến, anh ta giống như một người không có ngày cứu rỗi trong con mắt của Đức Chúa Trời.

ĐỨC CHÚA TRỜI PHÁT NGÔN TỪ TRONG BỤI GAI-



Đọc thánh kinh: Xuất. 3
Khi Môi-se còn ở Ai Cập, ông ta đã tham gia vào hai trường hợp cãi nhau (Xuất. 2: 11-14). Qua hai sự kiện này, Đức Chúa Trời đã cho ông ta thấy rằng tin tưởng vào xác thịt, hay năng lực của con người là vô ích. Hai vấn đề này trở thành nỗi kinh hoàng của ông ta và Pha-ra-ôn tìm kiếm mạng sống của ông ta. Vì muốn trốn thoát khỏi Pha-ra-ôn, ông đã đến vùng đất của người Ma-đi-an và chăn dắt đàn chiên của cha vợ mình,Giê-trô. Ông đã trải qua nhiều ngày tháng khiêm tốn, khô khan và đơn điệu khi ở đó. Ông đã dành bốn mươi năm im lặng để học bài học trước mặt Chúa và nhận được các sự xử lí từ tay của Ngài.

BA LOẠI NGƯỜI ĐEM VƯƠNG QUỐC ĐẾN-



Sau khi ra khỏi Ai-cập, Đức Chúa Trời muốn dân Israel trở thành vương quốc thầy tế lễ, là một nước theo chế độ thần quyền (Xuất 19), nhưng dân Israel đã thất bại vì phạm tôi thờ bò con vàng. Sau đó bốn mươi năm, Chúa phán trước cùng họ, “Khi ngươi đã vào xứ mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi ban cho, được nhận lấy và ở tại xứ đó rồi, nếu ngươi nói: Tôi sẽ lập một vua lên cai trị tôi,như các dân tộc chung quanh, thì khá lập một vua lên cai trị ngươi, mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi sẽ chọn; phải lập lên một vua thuộc về anh em ngươi; chớ nên lập một người ngoại bang lên, không phải anh em ngươi”  (Phục truyền 17: 14-15). Nhưng sau đó dân Israel kéo dài cuộc sống trong thời loạn lạc đến khoảng 4 thế kỉ như Quan xét 21:25 chép, “Đương lúc đó, không có vua trong Y-sơ-ra-ên; ai nấy làm theo ý mình lấy làm phải.”.
Vương quốc đã đến trong dân Israel trong hai thời kì: thời vua Sau-lơ cùng vua Đa-vít  và thời kì vinh quang tuyệt đỉnh của vua Sa-lô-môn. Nước của vua Sau-lơ và Đa-vít tiêu biểu vương quốc thời Tân ước trong khoảng 2000 năm, và nước của Sa-lô-môn tượng trương nước thiên hi niên

Thứ Ba, 30 tháng 7, 2019

Người Nói Lời Đức Chúa Trời-



-
Kinh thánh được tạo thành từ các lời nói, nhưng nó không phải là lời nói của con người. Đó là lời Đức Chúa Trời nói qua con người. Kinh thánh ghi lại việc nói năng của Đa-ni-ên, Ê-sai, Phao-lô, v.v. Những người này đã nói thay thế cho Đức Chúa Trời, nhưng điều này không chỉ có nghĩa là Đức Chúa Trời đã nói qua Đa-ni-ên, Ê-sai và Phao-lô. Điều đó cũng có nghĩa là những lời được nói đó cũng là lời của Đa-ni-ên, Ê-sai và chính Phao-lô.

Cần Được Biến Đổi Liên Tục



Giăng 21:17 “Ngài lại còn hỏi người lần thứ ba rằng: “Si-môn, con của Giăng ơi, ngươi kính mến ta chăng?” …Người bèn đáp: “Thưa Chúa, Ngài biết mọi sự, Ngài biết rằng tôi kính mến Ngài.” Jêsus phán: “Hãy nuôi chiên ta (cho chiên ta ăn)” 1 Tê. 2: 7 “Nhưng chúng tôi ở giữa anh em cách ôn nhu như một người mẹ ẵm ắp chính con cái mình”.

Được Biến Đổi Hàng Ngày-



-
Giăng 6:57 “Như Cha hằng sống đã sai ta, và ta sống bởi Cha, thì cũng thế, kẻ nào ăn ta sẽ sống bởi ta vậy”. Rô-ma 12: 2 “Đừng khuôn rập theo đời nầy, nhưng hãy biến hoá bởi sự đổi mới tâm trí của anh em, để thử nghiệm ý chỉ tốt lành, đẹp lòng và trọn vẹn của Đức Chúa Trời là thể”.

Đà Điểu - Không Ngu Ngốc Như Các Nhà Phê Bình Nói-



-
Hiệp hội tạp chí Reader’s Digest đã xuất bản nhiều cuốn sách trong những năm qua để minh họa nhiều khía cạnh tuyệt vời của cõi thiên nhiên, mặc dù hầu hết trong số báo này được nhấn mạnh theo thuyết tiến hóa của Darwin. Một tập mà tôi đã thấy đặc biệt hấp dẫn là Marvels và Mysteries of Our Animal World.
Tuy nhiên, lúc trước, tôi đã xem một bình luận liên quan đến con đà điểu. Ở chương 39 của sách Gióp, chúng ta tìm thấy một tài liệu tham khảo chân thật về đà điểu: “Đà điểu tàn nhẫn với đàn con, như không phải con mình, Không lo rằng công đẻ trứng của mình ra vô ích;  Vì Đức Chúa Trời khiến nó mất khôn ngoan, Không chia phần hiểu biết cho nó”.  Rõ ràng Gióp không bao giờ nghiên cứu về đà điểu. Thật ra chim choc luôn luôn  là bố mẹ tốt .
Trong khi tác giả tác phẩm trên có thể là một học giả sắc sảo về cõi thiên nhiên, cô hầu như có đủ điều kiện là một người xuất sắc đáng tin cậy như của văn bản thánh thiện, là Kinh thánh. Cô ấy minh họa làm thế nào một số người không có học kinh thánh đang lo lắng để chụp ảnh nồi từ trong Sách thánh của Đức Chúa Trời
-.

Thứ Hai, 29 tháng 7, 2019

CHỨC VỤ TƯ TẾ-



Công vụ 13: 1-2; Dân. 16: 1-3, 19-21, 31-32; 17: 5, 8, 13
Chúa bổ nhiệm hai chức vụ trong Cựu Ước là thầy tế lễ và tiên tri. Hai chức vụ này rất khác biệt trong Cựu Ước và được những người khác nhau gánh vác. Chẳng hạn, Môi-se, Sa-mu-ên và Ê-sai đều là các tiên tri, trong khi A-rôn và con cháu của ông ở trong chức tư tế trong đền thờ của Chúa. Trong Tân Ước, hai chức vụ này được kết hợp thành một trong các tín đồ; chúng ta đã kế thừa cả hai chức vụ. Trong hội thánh ở An-ti-ốt có một vài vị tiên tri và giáo sư đã cùng nhau phục vụ Chúa. Họ cũng là những thầy tế lễ phục vụ trong chức tư tế.
-
--PHỤNG SỰ CỦA CHÚNG TA LIÊN QUAN VỚI CHÚA CÁCH TRỰC TIẾP VÀ DUY NHẤT
Chúng ta phải thấy rằng tất cả công việc và phụng sự của chúng ta là dành cho Chúa và có liên quan trực tiếp và duy nhất với Ngài. Các công việc đó không liên quan trực tiếp đến hội thánh. Mặc dù chúng ta đang làm việc và phục vụ hội thánh, công việc và phục vụ của chúng ta không liên quan trực tiếp đến hội thánh; chúng có liên quan trực tiếp và duy nhất đến Đầu của hội thánh. Đó là Chúa, Đấng đã ủy thác công việc cho chúng ta, và đó là Chúa mà chúng ta phục vụ. Cánh tay trái của tôi thường giúp cánh tay phải của tôi. Khi cánh tay phải không thể nhấc ghế lên, cánh tay trái sẽ đến trợ giúp. Cánh tay trái không phục vụ cánh tay phải khi nó làm điều này; nó chỉ đơn thuần là phục vụ đầu của tôi. Cánh tay trái có liên quan trực tiếp đến đầu. Cũng vậy, tất cả các công việc thực sự cung cấp cho hội thánhphải là các phục vụ được trực tiếp hoàn trả cho Chúa. Nhiệm vụ của các thầy tế lễ là phục vụ Chúa cách trực tiếp. Bất cứ điều gì chúng ta làm trong hội thánh, cho dù là rao giảng phúc âm, giảng dạy, gây dựng các thánh đồ, nuôi dưỡng các con chiên, thăm người bệnh, hay dọn dẹp và nấu nướng, tất cả đều nên liên quan trực tiếp đến Chúa và chỉ nên phục vụ Chúa.

Chủ Nhật, 28 tháng 7, 2019

HIỆU QUẢ CỦA LỜI TUYÊN BỐ-



Câu hỏi: Đôi khi tôi lo lắng và không có được sự bình yên. Cầu nguyện không có hiệu quả vào những thời điểm như vậy, nhưng lời tuyên bố của tôi thì có. Tại sao lại thế này?
Trả lời: Một ngày nọ khi Chúa đang trên hành trình của mình, Ngài đói khát. Ngài nhìn thấy một cây vả từ xa, nhưng cây không có quả. Chúa đã làm gì? Ngài nói với cây: “Từ rày về sau mãi chớ hề có ai ăn trái của mầy nữa!” (Mác 11:14). Ngày hôm sau, các môn đệ tìm thấy lời của Chúa ứng nghiệm, trừ gốc rễ ra cây vả đã héo cả. Tại sao cây khô héo trừ gốc rễ ra trong một ngày? Khi các môn đồ nhìn thấy điều này, họ nhận ra quyền năng trong lời của Chúa và họ đã nói lại với Chúa những gì đã xảy ra. Chúa bảo họ hãy có niềm tin vào Đức Chúa Trời, và những người có đức tin có thể yêu cầu bất cứ điều gì họ muốn và Đức Chúa Trời sẽ ban cho họ. Những người có đức tin thậm chí có thể yêu cầu một ngọn núi phải dời đi và Đức Chúa Trời sẽ làm điều đó cho họ. Mác 11:23 không phải là một lời cầu nguyện thông thường, mà là một lời tuyên bố. Chúa không nói: "Ai quỳ xuống cầu nguyện ...". Ngài bảo họ tuyên bố. Chúa nói: "hễ ai bảo núi nầy...". Cầu nguyện với Đức Chúa Trời thì không phải là đối phó với ngọn núi, mà là nói thẳng với ngọn núi, "Hãy cất mình lên mà gieo xuống biển đi". Ở đây, Chúa không nói rằng chúng ta sẽ nhận được câu trả lời theo những gì chúng ta cầu nguyện, nhưng theo những gì chúng ta nói.
-

BÀN VỀ CÁC PHÉP LẠ-



-
Công vụ 5;15 "đến nỗi có người đem kẻ đau yếu ra đường, để trên chõng hoặc trên đệm, mong khi Phi-e-rơ đi ngang qua, bóng của ông ít nữa cũng ngả che được một vài người".
Đức tin là một điều rất tự phát trong một tín đồ. Người ta không cần phải vận dụng bất kỳ nỗ lực nào để tin. Nếu một người phải phấn đấu và đấu tranh để tin, đức tin của anh ta không chân chính. Một anh em làm chứng rằng khi anh ta còn là một tín đồ trẻ tuổi, anh ta phải nỗ lực rất nhiều để tin. Lần đầu tiên anh rao giảng phúc âm cho người khác, anh dành nhiều thời gian để cầu nguyện. Có vẻ như anh ta phải thu thập một lượng lớn "đức tin" từ một nơi nào đó và tự nhồi nhét "đức tin" vào trong mình. Đức Chúa Trời đã thương xót anh và đáp lời cầu nguyện của anh trong nhiều vấn đề. Nhưng với người ngoài cuộc, cuộc đấu tranh của anh ta có vẻ rất đau đớn và "đức tin" của anh ta rất không tự nhiên.