Lời Kinh Thánh

Kìa, Ngài cỡi đám mây mà đến, mọi mắt sẽ trông thấy Ngài, cả đến những kẻ đã đâm Ngài cũng vậy; hết thảy các chi phái trên đất đều sẽ than khóc Ngài. Phải, A-men Lu ca 17:29-30

Thứ Sáu, 5 tháng 4, 2019

VỢ ÔNG GIÓP-




Ông Gióp phải đối mặt với nhiều hình thức đau khổ. Ông đã mất các con và của cải chỉ trong một ngày. Sau đó anh ta bị đánh với những vết loét đau đớn trên toàn bộ cơ thể. Sau thời gian này, vợ anh thêm đau đớn bằng cách nói, "Ông còn giữ vững sự toàn vẹn của ông sao? Nguyền-rủa Đức Chúa TRỜI và chết đi!" (Gióp 2: 9 TKTC).

Nói tóm lại, vợ Gióp đang nói, “Hãy từ bỏ!” Cuộc sống của Gióp đã hoàn toàn sụp đổ. Thay vì khuyến khích Gióp trung thành chịu đựng, vợ anh nói anh chỉ nên nằm xuống và chết. Tệ hơn nữa, cô bảo anh hãy nguyền rủa Đức Chúa TRỜI  trước khi chết. Cô thấy Chúa là nan đề, Đấng đã bỏ rơi Gióp trong thời gian khó khăn.

SỰ NHẪN NẠI CỦA GIÓP-




Khi ai đó thể hiện sức nhẫn nại tuyệt vời qua tất cả các loại thử thách, phiền toái hoặc khiêu khích, chúng ta nói rằng người đó đã có “sự nhẫn nại của Gióp” . Một thành ngữ được áp dụng cho những người kiên trì lớn lao khi đối mặt với những khó khăn quá lớn. Thành ngữ này có nguồn gốc từ Gia-cơ 5: 10 -11: “Hỡi anh em, hãy lấy các tiên tri đã nhơn danh Chúa mà nói làm gương mẫu về sự chịu khổ và kiên nhẫn.  Kìa, chúng ta gọi kẻ đã nhẫn nại kia là có phước. Anh em đã nghe về sự nhẫn nại của Gióp, cũng đã thấy sự kết cuộc của Chúa ban cho người, thể nào Chúa đầy lòng từ bi thương xót”.

Trong số nhiều ví dụ về sự kiên nhẫn của Cựu Ước, Gióp được chọn làm minh họa chính. Anh ấy là tấm gương của một người kiên nhẫn. Có nhiều lý do tại sao điều này phải là trường hợp của Gióp.

Thứ Năm, 4 tháng 4, 2019

ĐÊ-MA


Đê-ma đã có lúc là một trong những đồng công của Phao-lô trong chức vụ giảng phúc âm cùng với Mác, Lu-ca và những người khác (Phi-lê-môn 1:24). Trong thời gian Phao-lô  bị giam cầm lần đầu tiên ở Rô-ma, Đê-ma cũng sống ở Rô-ma (Cô-lô-se 4:14).

Ngoài ra còn có bằng chứng Kinh Thánh cho thấy Đê-ma đã ở với Phao-lô trong thời gian Phao-lô bị tù lần thứ hai ở Rô-ma, ít nhất là trong một thời gian. Sau đó, một cái gì đó đã xảy ra. Đê-ma từ bỏ Phao-lô, từ bỏ chức vụ và rời khỏi thành phố Rô-ma. Phao-lô viết về tình huống đáng buồn nầy: «vì Đê-ma, đã ham-mến thế-gian hiện-tại này, đã ruồng bỏ ta và đi tới Tê-sa-lô-ni-ca » (2 Ti-mô-thê 4:10 TKTC).

KINH NGHIỆM TRONG ĐỒNG VẮNG-


Một trải nghiệm nơi hoang dã thường được coi là một thời gian khó khăn trong đó một tín đồ chịu đựng sự khó chịu và thử thách. Những điều dễ chịu của cuộc sống  không thể được hưởng, hoặc chúng có thể vắng mặt hoàn toàn, và người ấy sống trong đồng vắng,  cảm thấy thiếu sự khích lệ. Một trải nghiệm nơi hoang dã , thường là thời gian của sự cám dỗ và tấn công thuộc linh cách tăng cường. Nó có thể liên quan đến một cơn hạn hán thuộc linh, tài chính hoặc cảm xúc. Trải nghiệm nơi hoang dã, không nhất thiết là một dấu hiệu cho thấy một tín đồ đang phạm tội; đúng hơn, đó là thời gian thử thách do Đức Chúa Trời ấn định.

Trải nghiệm nơi hoang dã, thường được liên kết với trải nghiệm trên đỉnh núi; đó là, cuộc đấu tranh sau một thành công về một số loại sự việc nào đó. Thời gian thử nghiệm diễn ra sau một giai đoạn thành tựu.

Có một số ví dụ trong kinh thánh về những người chịu đựng trải nghiệm nơi hoang dã . Dân Israel, khi rời Ai Cập, đã trải qua một cuộc giải cứu kỳ diệu qua Biển Đỏ. Chiến thắng cuối cùng để thoát khỏi chế độ nô lệ là trải nghiệm trên đỉnh núi của họ. Tuy nhiên, sau đó là một cuộc hành trình qua sa mạc. Họ đã chịu thử thách trong  vùng hoang dã thực sự, và họ đã thất bại trong bài kiểm tra. Kết quả là, trải nghiệm nơi hoang dã của họ kéo dài đến bốn mươi năm.

Những người khác có thể được cho là đã có trải nghiệm nơi hoang dã, bao gồm nhà tiên tri Ê-li (1 Các vua 19: 1 -9); sứ đồ Phao-lô (Ga-la-ti 1: 17- 18); và, tất nhiên, tổ phụ Gióp.

Chúa Jesus cũng có kinh nghiệm về vùng hoang dã. Sau khi chịu báp-têm, “tức thì Đức Thánh Linh thúc ép Ngài đi ra vào vùng hoang-vu- Và Ngài ở trong vùng hoang-vu 40 ngày, bị cám-dỗ bởi Sa-tan; và Ngài ở với các thú rừng…” (Mác 1:12–13). Kinh nghiệm của Chúa Jesus dạy chúng ta một số sự thật quan trọng: 1) đó không phải là tội lỗi khi bị cám dỗ; 2) đó là ý muốn của Đức Chúa Trời, thời gian thử thách sẽ đến với chúng ta, --Chúa Jesus dẫy đầy Thánh Linh, khi Ngài đi vào nơi hoang dã (Lu-ca 4: 1); và  3) chúng ta không bao giờ thiếu vắng ân sủng Đức Chúa Trời, --Chúa Jesus có thể ở chung với những con thú hoang dã, nhưng các thiên thần đã phục vụ Ngài (Mác 1:13).

CẤT GIỮ KHO BÁU LÊN TRỜI-



 Chúa Jesus bảo chúng ta hãy cất giữ kho báu cho mình trên thiên đàng (Ma-thi-ơ 6:20). Ngài đã liên kết mệnh lệnh này với mong muốn của trái tim chúng ta: “vì ở đâu có châu báu của các ngươi, ở đó cũng sẽ có tâm của các ngươi” (Ma-thi-ơ 6:21; xem thêm câu 10 -20).

Kinh thánh đề cập đến những phần thưởng đang chờ đợi người tin Chúa phục vụ Chúa cách trung thành trong thế giới này (Ma-thi-ơ 10:41). Một phần thưởng “lớn” được hứa cho những người bị bức hại vì cớ Chúa Jesus. Nhiều mão miện khác nhau được đề cập (trong 2 Ti-mô-thê 4: 8…). Chúa  Jesus  nói rằng Ngài sẽ mang lại phần thưởng với Ngài khi Ngài trở lại (Khải Huyền 22:12).

Thứ Tư, 3 tháng 4, 2019

TÌNH YÊU THƯƠNG KHÔNG ĐỐ KỊ--


1 Cor. 13: “Tình yêu-thương nhẫn-nại, tình yêu-thương tử tế và không ghen-tị”;

Thơ Cô-rinh-tô thứ nhất 13 cung cấp một trong những giải trình phong phú nhất của Kinh Thánh về tình yêu. Câu 4 lưu ý rằng tình yêu không ghen tị (nguyên văn Hi lạp là : đố kị. Vì vậy, sự ghen tuông ích kỷ là mâu thuẫn với kiểu tình yêu của Chúa.

Từ ngữ tiếng Hi Lạp dịch ra chữ  “Envy” (đố kị), có nghĩa là  “đốt cháy lòng nhiệt thành”. Theo nghĩa đen, ý nghĩa của nó là được nung nóng hoặc sôi sục với sự đố kị, thù hận hoặc giận dữ. Trong thượng hạ văn của 1 Cor 13, thì ý tưởng ở đây là không tập trung vào những khát vọng cá nhân. Đó không phải là mong muốn để gia tăng các sở hữu. Loại tình yêu của Đức Chúa Trời  là vị tha , không ích kỷ.

THAM VỌNG-




Tham vọng được định nghĩa là một nỗ lực mãnh liệt cho có được thành công hay quyền lực; một sự khao khát đạt được danh dự, giàu có hay danh tiếng. Để có tham vọng, theo nghĩa trần tục, về cơ bản là phải quyết tâm để có được điều gì nhiều hơn người hàng xóm. Phương châm của nó là anh nào có nhiều đồ chơi nhất sẽ thắng; tham vọng phấn đấu trở thành người số một. Tuy nhiên, trong Kinh thánh, từ ngữ tham vọng này mang đến một khía cạnh hoàn toàn mới: “và làm nó thành tham-vọng của anh em để sống cuộc đời êm đềm và chú trọng đến chính công việc của anh em và làm việc với bàn tay của anh em, y như chúng tôi đã bảo anh ” ( 1 Tê 4:11 so với Phi-líp1:17; Ê-phê-sô 5: 8-10).

TRỢ GIÚP TÍN ĐỒ NGHÈO-



Trong cả Cựu Ước và Tân Ước, chúng ta đều thấy Đức Chúa Trời khao khát con cái của Ngài thể hiện lòng trắc ẩn với những người nghèo khổ và thiếu thốn. Chúa Jesus nói rằng người nghèo sẽ luôn ở bên chúng ta (Ma-thi-ơ 26:11; Mác 14: 7). Ngài cũng nói rằng những người tỏ lòng thương xót đối với người nghèo, người bệnh và người túng thiếu là có hiệu lực đối với cá nhân Ngài (Ma-thi-ơ 25: 35 -40) và họ sẽ được khen thưởng tương ứng.

Không còn nghi ngờ gì nữa, phạm vi nghèo đói vừa lan rộng vừa tàn phá. Dân Đức Chúa Trời không thể thờ ơ với những người có nhu cầu, bởi vì những kỳ vọng của Ngài đối với chúng ta liên quan đến việc chăm sóc người nghèo được dệt nên trong toàn bộ Kinh thánh. Chẳng hạn, hãy nhìn vào những lời của Chúa về sự tốt lành của vua Giô-si-a trong Giê-rê-mi-a 22:16: “Người đã biện-hộ nguyên-cớ cho kẻ bị họa và thiếu thốn; Hồi ấy đã là sung-túc. Đó chẳng phải có nghĩa là biết Ta hay sao?" Đức GIA-VÊ tuyên-bố”.  Và Môi-se đã hướng dẫn  dân của mình cách đối xử với người nghèo và túng thiếu: “Ngươi sẽ rộng-lượng cho nó, và tâm của ngươi sẽ không được đau buồn khi ngươi cho nó, bởi vì, vì điều này GIA-VÊ Đức Chúa TRỜI của ngươi sẽ ban phước cho ngươi trong tất cả mọi việc làm của ngươi và trong tất cả mọi sự với tới của bàn tay của ngươi (Phục truyền 15:10). Tình cảm này được ghi lại một cách hoàn hảo trong Châm ngôn 14:31: “Người hà-hiếp kẻ nghèo làm nhục Đấng Tạo-hóa của mình, Nhưng người khoan-dung với kẻ thiếu-thốn tôn-kính Ngài".

HÁU ĂN-




Tánh háu ăn dường như là một tội lỗi mà các Cơ Đốc nhân muốn bỏ qua. Chúng ta thường nhanh chóng coi việc hút thuốc và uống rượu là tội lỗi, nhưng vì một số lý do, sự háu ăn được chấp nhận hoặc ít nhất là được dung thứ. Nhiều lý lẽ được sử dụng chống lại việc hút thuốc và uống rượu, chẳng hạn như sức khỏe và nghiện ngập, nhưng hãy áp dụng ngang bằng như vậy đối với việc ăn quá. Nhiều tín đồ thậm chí sẽ  cân nhắc việc uống một ly rượu hoặc hút thuốc lá, nhưng lại không có sự ray rức khi ngốn thức ăn cho mình  ở bàn ăn tối. Điều này không nên!
Châm ngôn 23: 20-21 cảnh báo chúng ta, “Chớ ở với những bợm rượu, Hay với những kẻ háu ăn thịt; Vì bợm rượu và kẻ háu ăn sẽ tới cảnh nghèo-khổ, Và một người ham ngủ sẽ mặc giẻ rách rưới”. Châm 28: 7 tuyên bố, “Người giữ luật-pháp là một đứa con trai có nhận-thức rõ, Nhưng kẻ làm bạn với đám háu-ăn làm nhục cha của hắn”. Châm ngôn 23: 1-3 tuyên bố, “Khi con ngồi xuống để ăn với một người cai-trị, Hãy xem-xét kỹ-lưỡng cái gì  ở trước mặt con; Và đặt một con dao vào họng con, Nếu con là một người có sức ăn. Chớ thèm các món ngon của người, Vì đó là thức ăn lừa-bịp”.

Nô-ê Nguyền Rủa Cham Và Ca-na-an-




Sáng thế ký 9: 20-25 chép cho chúng ta: "Đoạn Nô-ê bắt đầu làm một nông-gia và trồng một vườn nho. Và người uống rượu nho và trở nên say, và trầntruồng ở trong lều của người. Cham, cha của Ca-na-an, thấy sự trần-truồng của cha mình, và nói cho 2 anh em của mình ở bên ngoài biết. Nhưng Sem và Gia-phết lấy một
cái áo và khoác nó trên cả hai vai của họ và bước giật lùi và che sự trần-truồng của cha họ; và mặt của họ quay về phía sau, để họ không thấy sự trần-truồng của cha họ. Khi Nô-ê tỉnh rượu, người biết con trai út của mình đã làm điều gì cho mình. Thế là người nói: "Ca-na-an đáng bị rủa-sả; Một đầy-tớ của những đầy-tớ
Nó sẽ làm đầy-tớ như vậy cho các anh em của nó."

Thứ Ba, 2 tháng 4, 2019

NGƯỜI VỢ CỦA MÔI-SE-



Kinh thánh không nói nhiều về vợ của Môi-se, Sê-phô-ra. Chúng ta biết rằng cô là con gái của một người tên là Giê-trô (hay Rê-u-ên), là một thầy tế lễ ở vùng đất Ma-đi-an (Xuất 3: 1; xem 2:18). Kinh thánh không nói rõ ràng rằng Môi-se có nhiều vợ. Tuy nhiên, Dân số kí 12: 1 khiến nhiều người phỏng đoán ông có  một người vợ khác: Cô Miriam và A-rôn bắt đầu nói chuyện với Môi-se vì ​​người vợ Cúc của anh ta, vì anh ta đã cưới một người Cúc. Câu hỏi về số lượng  vợ của Môi-se dựa vào lí lịch người phụ nữ Cúc (hoặc người Ê-thi-ô-bi) này. Đây có phải là một tham chiếu đến Sê-phô-ra không? Hay đây là một người phụ nữ khác?

Đầu tiên, có một số nền tảng. Khi còn ở Ai Cập, Môi-se đã giết một người lính bảo vệ Ai Cập đang hành hung một nô lệ Hê-bơ-rơ, và anh ta giấu xác. Chẳng mấy chốc, Môi-se đã biết rằng Pha-ra-ôn biết mình đã làm gì và muốn giết anh ta, vì vậy anh ta đã trốn khỏi Ai Cập đến vùng đất Ma-đi-an để tránh bị truy tố. Khi anh đến Ma-đi-an, anh ngồi bên một cái giếng, và ở đó anh gặp một gia đình sống ở khu vực đó. Thầy tế lễ của người Ma-đi-an  có bảy cô con gái, những người chăn cừu đến cho đàn cừu của cha họ uống nước và tắm rửa.

KIÊU CĂNG VỀ ĐỜI SỐNG-



“Vì mọi sự ở trong thế-giới, sự tham muốn của xác-thịt và sự tham muốn của mắt và sự kiêu-hãnh thích khoe-khoang của đời, đều không từ Cha, song từ thế-giới” (1 Giăng 2:16).

Cụm từ niềm kiêu căng về cuộc sống”, chỉ được tìm thấy một lần trong Kinh thánh, trong 1 Giăng 2:16,- “sự kiêu-hãnh thích khoe-khoang của đời”. Trong nguyên văn tiếng Hi lạp, chữ đời sống đây là bios—ngụ ý cuộc đời nầy và mọi phương tiện của nó.

Nhưng khái niệm về niềm kiêu căng của cuộc sống, đặc biệt là khi nó được liên kết với dục vọng của đôi mắt và sự ham muốn của xác thịt, xuất hiện trong hai đoạn quan trọng hơn của Kinh thánh, --sự cám dỗ của Ê-va trong vườn và sự cám dỗ của Đấng Christ nơi hoang dã (Ma-thi-ơ 4: 8-10). Niềm kiêu hãnh của cuộc sống có thể được định nghĩa là bất cứ thứ gì thuộc về thế giới, có nghĩa là bất cứ điều gì dẫn đến sự kiêu ngạo, phô trương, kiêu căng về bản thân, sự tự phụ và tự hào. Giăng nói rõ rằng bất cứ điều gì tạo ra niềm kiêu căng của cuộc sống đều xuất phát từ một tình yêu của thế giới và nếu bất cứ ai yêu thế giới, tình yêu của Chúa Cha không nằm trong anh ấy (1 Giăng 2:15).

Thứ Hai, 1 tháng 4, 2019

THAM LAM-



Tham lam là một mong muốn mạnh mẽ và ích kỉ để có thêm nhiều thứ, thường là tiền bạc hoặc quyền lực. Có nhiều lời cảnh báo trong Kinh Thánh về việc nhượng bộ lòng tham lam và khao khát làm giàu. Chúa Jesus cảnh báo, “Hãy coi chừng, và hãy đề-phòng mọi hình thức tham-lam; vì không phải khi đời sống của một người dư-dật thì chỉ gồm có của-cải đâu” (Lu-ca 12:15 TKTC). “Các ngươi chớ dự-trữ cho mình châu-báu trên đất, nơi sâu-mọt và rỉ-sét phá-hủy, và nơi những kẻ trộm đột-nhập vào và lấy - Các ngươi không thể phục-vụ Đức Chúa TRỜI và ma-môn” (Ma-thi-ơ 6:19, 24b).

Có phải Chúa Jesus đã theo đuổi việc kiếm tiền không? Không! Trái lại, “vì anh em Ngài đã thành nghèo, rằng anh em qua sự nghèo của Ngài đã có thể trở nên giàu” (2 Cô-rinh-tô 8: 9) và Ngài không có chỗ gối đầu (Ma-thi-ơ 8:20). Chúa Jesus cũng không theo đuổi quyền lực. Thay vào đó, Ngài giáo huấn: "song hễ ai muốn trở nên lớn giữa các ngươi, sẽ phải là đầy-tớ của các ngươi; và hễ ai muốn là đầu giữa các ngươi, sẽ là nô-lệ của tất cả. Vì ngay cả Con Trai Loài Người đã chẳng đến để được phục-vụ, nhưng để phục-vụ, và để ban hồn mình làm giá chuộc cho nhiều người"(Mác 10: 43 -45).

BỎ LƠ KINH THÁNH-




Kinh thánh bao gồm 66 sách, được 40 tác giả khác nhau viết ra. Trong thực tế, đó là một bộ sách, và qua hơn 1.500 năm, Đức Chúa Trời  đã sử dụng 40 tác giả khác nhau để viết ra Lời của Ngài vì lợi ích của chúng ta. Cụ thể, Kinh Thánh là Lời của Chúa Jesus và Chúa Jesus là Lời của Đức Chúa Trời. (Xem Giăng 1: 1-5) “Và Ngài mặc áo choàng nhúng trong máu, và danh của Ngài được gọi là Lời của Đức Chúa TRỜI” (Khải huyền 19:13)
Toàn bộ Kinh Thánh là Lời của Chúa Jesus Christ và không chỉ là những chữ màu đen trên giấy trắng.
-
Tôi muốn cung cấp một số thông tin thú vị mà tôi có được từ internet liên quan đến Kinh Thánh.
-Hơn 2.100 ngôn ngữ có ít nhất một bộ Kinh thánh bằng mỗi một ngôn ngữ đó.
- Có hơn 168.000 cuốn Kinh thánh được bán hoặc tặng cho những người khác ở Hoa Kì mỗi ngày.
- Có 20 triệu cuốn Kinh thánh được bán mỗi năm tại Hoa Kì.
- Hội Gideon quốc tế đã phân phối 59.460.000 cuốn Kinh thánh trên toàn thế giới vào năm ngoái (2017). Đó là phân phát hơn 100 cuốn Kinh thánh mỗi phút.
- Zondervan, một nhà xuất bản Kinh Thánh hàng đầu, có hơn 350 phiên bản Kinh Thánh khác nhau đang được in ngay bây giờ.

Đố Kị Và Ghen Tị




Cả ghen tị và đố kị đều được liệt kê trong Kinh thánh là tội lỗi mà chúng ta cần tránh xa chung với sự tham lam, vu khống và tức giận (2 Cô-rinh-tô 12:20; Ga-la-ti 5: 20 -21; Mác 7: 21 .23). Mặc dù tương tự nhau, và mặc dù chúng thường được trải nghiệm cùng nhau, sự đố kị và ghen tị không hoàn toàn đồng nghĩa với nhau.

Trong một số bối cảnh, đố kị và ghen tị là những thuật ngữ có thể thay thế cho nhau, bởi vì cả hai đều liên quan đến sự thèm muốn. Cùng một từ ngữ được dịch là đố kị trong bản NASB trong Ma-thi-ơ 20:15 thì lại được dịch là  ghen tuông trong  bản Anh Văn khác. Khi chúng ta muốn thứ gì đó vốn thuộc về người khác, chúng ta có thể được mô tả là đố kị, hay ghen tị. Một ví dụ, nói rằng tôi đố kị với cái hàng rào mới của người hàng xóm của mình, cũng giống như nói rằng tôi ghen tị với hàng rào mới của người hàng xóm.

Giô-áp- cháu của vua Đa-vít




Giô-áp là con trai của Xê-ru-gia, chị ruột của vua Đa-vít (1 Sử ký 2: 13 -17) và do đó là một trong những cháu trai của Đa-vít. Anh em Giô-áp  là hai trong số những chiến binh dũng cảm của Đa-vít, A-bi-sai và A-sa-ên. Giô-áp được định vị là chỉ huy trưởng của quân đội Đa-vít, vì chiến thắng của anh ta trước người Giu-bu-sít, dẫn đến việc chiếm hữu thành phố Jerusalem. Chính nhờ chiến thắng này mà Jerusalem đã trở thành thành phố của Đa-vít (1 Sử ký 11: 4 -9).

Giô-áp đã chiến đấu và giành chiến thắng trong nhiều trận chiến cho nhà vua, nhưng sự thiếu tính tự chế cá nhân của anh ta là vấn đề. Trong một cuộc chiến chống lại lực lượng của Ích-bô-sết, em của Giô-áp, là A-sa-ên đã bị Áp-ne, chỉ huy trưởng của quân đội Ích-bô-sết, giết chết. Giô-áp rất tức giận và truy đuổi Áp-ne  để giết anh ta, nhưng Áp-ne  đã trốn thoát (2 Samuel 2: 12 -32).

Chủ Nhật, 31 tháng 3, 2019

Tít- Con Đức Tin Của Phao-lô



Tít  là một người lãnh đạo hội thánh ban đầu, một người bạn đồng hành đáng tin cậy của sứ đồ Phao-lô và là một đầy tớ trung thành của Chúa.

Tít  là một người ngoại bang (Ga-la-ti 2:20), người đã được Phao-lô dẫn đến đức tin Đấng Christ (Tít 1: 4). Anh ta được kéo vào chức vụ và trở thành đồng công  với Phao-lô, đi cùng ông ta và Ba-na-ba từ An-ti-ốt đến Giê-ru-sa-lem (Tít  được bao gồm trong các tín đồ ngoại bang khác Công vụ 15: 2). Tại Hội đồng Jerusalem, Tít  sẽ là một ví dụ điển hình của một Cơ đốc nhân dân ngoại được tái sinh. Tít  là bằng chứng sống cho thấy nghi thức cắt bì là không cần thiết cho sự cứu rỗi (Galati 2: 3).

Sau đó, Tít  đến Cô-rinh-tô  phục vụ hội thánh ở đó (2 Cô-rinh-tô 8: 6, 16-17). Trên hành trình truyền giáo thứ ba của Phao-lô , diễn ra từ năm 53 đến 57, Phao-lô  đến Trô-ách và dự kiến ​​sẽ gặp Tít từ Cô-rinh-tô đến đó (2 Cô-rinh-tô 2: 12-13). Không tìm thấy bạn mình, Phao-lô rời đi đến Ma-xê-đoan. Tít  đã tái ngộ Phao-lô  ở Phi-lip và đưa cho ông ta một bản báo cáo tốt về chức vụ mình ở Cô-rinh-tô (2 Cô-rinh-tô 7: 6-7, 13-14). Khi Tít  trở về Cô-rinh-tô lần nữa, Phao-lô đã trao tận tay Tít Thư tín  2 Cô-rinh-tô gởi cho hội thánh Cô-rinh-tô và tổ chức một cuộc lạc quyên tại Cô-rinh-tô cho các  thánh đồ túng thiếu ở Jerusalem (2 Cô-rinh-tô 8:10, 17, 24).

Vợ Lót Hóa Thành Trụ Muối-




“Nhưng vợ của Lót, ở đàng sau Lót, nhìn lui; và bà thành một trụ muối” (Sáng thế kí 19:26).

Tại sao vợ của Lót lại biến thành một trụ muối? Sáng thế kỉ 19 kể câu chuyện về sự hủy diệt Sô-đôm và Gô-mô-rơ. Lót, cháu trai của ông Áp-ra-ham, sống ở Sô-đôm cùng với gia đình. Các cô con gái của ông đã đính hôn với người địa phương. Lót đang ngồi ở cổng Sô-đôm, là khu vực diễn ra các giao dịch tài chính và tư pháp. Khi hai thiên thần vào thị trấn, lúc đầu Lót không biết đó là thiên sứ, nhưng ông đã  mời họ ở lại với gia đình ông. Sau một buổi tối khá thú vị, các thiên thần đã đoan chắn cùng Lót, vợ và hai cô con gái của ông phải  rời đi khỏi thị trấn trước khi Đức Chúa Trời phá hủy thành phố (Sáng thế 19:13). Khi họ chạy trốn, các thiên thần cảnh báo họ, “Hãy thoát đi vì sinhmạng của ngươi! Đừng nhìn đằng sau ngươi, và chớ dừng lại bất cứ ở đâu trong thung-lũng; hãy thoát tới núi đó, e rằng ngươi bị quét đi mất” (Sáng thế ký 19:17).