Lời Kinh Thánh

Kìa, Ngài cỡi đám mây mà đến, mọi mắt sẽ trông thấy Ngài, cả đến những kẻ đã đâm Ngài cũng vậy; hết thảy các chi phái trên đất đều sẽ than khóc Ngài. Phải, A-men Lu ca 17:29-30

Thứ Bảy, 30 tháng 9, 2017

Bạn có muốn lăn tảng đá ra không?


Thi Thiên 51: " Đức Chúa Trời ôi! Xin thương xót con Theo lòng nhân từ của Chúa; Xin xóa các sự vi phạm con Theo đức bác ái của Chúa. Xin rửa sạch hết mọi gian ác Và thanh tẩy tội lỗi con. Vì con nhận biết các sự vi phạm con, Và tội lỗi con hằng ở trước mặt con. Con đã phạm tội với Chúa, chỉ với một mình Chúa thôi Và làm điều ác dưới mắt Chúa. Để Chúa bày tỏ đức công chính khi Ngài tuyên phán Và sự thanh sạch khi Ngài phán xét... Xin Chúa ngoảnh mặt khỏi các tội lỗi con Và bôi xóa mọi gian ác của con.  Đức Chúa Trời ôi! Xin dựng nên trong con một lòng trong sạch Và làm mới lại trong con một tâm linh ngay thẳng".
Giăng 11: 35, 44 " Đức Chúa Jêsus bảo: “Hãy dời tảng đá đi.”-- Ngài kêu lớn: “Hỡi La-xa-rơ, hãy ra!” Người chết đi ra, chân tay buộc vải liệm, mặt phủ một tấm khăn. Đức Chúa Jêsus bảo họ: “Hãy mở cho anh ấy, và để anh ấy đi.”
Vì vậy, chúng ta thấy rằng các điểm thuận phục và quy hàng chủ yếu của Đa-vít dẫn đến sự khiêm tốn. Ông đã nhận ra sự thật này "Chúa muốn sự chân thật trong tâm hồn (bề trong) " Và cũng " Xin đừng từ bỏ con khỏi mặt Chúa, Cũng đừng cất Thánh Linh Chúa khỏi con" (c. 11).  Tức là "khỏi sự hiện diện của Ngài?

Xức dầu


Chúa chuẩn bị một bàn trước mặt tôi trước mặt những kẻ thù nghịch tôi: Chúa xức dầu tôi bằng dầu; ly của tôi runneth hơn. Thi Thiên 23: 5
Trong câu thứ hai của bài Thánh Vịnh nổi tiếng này, chúng ta thấy sự cung cấp của Chúa cho sự đói khát và khát khao của chúng ta. Trong câu thơ hiện ra trước mặt chúng ta, chúng ta thấy sự cung ứng của Ngài cho sự hiệp thông của chúng ta với Ngài. Không nghi ngờ gì tất cả những gì xảy ra trước khi điều này được chuẩn bị cho điều này. Ở đó Ngài dẫn, Ngài cho ăn, Ngài phục hồi, và Ngài an ủi. Nhưng để chuẩn bị một bàn trước mặt chúng ta, Ngài cung cấp cho một cái gì đó trên hết những điều này. Trong hình thức đơn giản nhất của nó, đây là một khu vực được chuẩn bị sẵn hoặc da đặt trên mặt đất. Và Đấng chuẩn bị nó cũng là Đấng Phục Sinh. Bạn và tôi là khách của Ngài. Nhưng theo phần còn lại của bài Thánh Vịnh, chúng ta có những gì chúng ta có ở đây là sự kết giao cá nhân với chủ nhà của chúng ta. Chính sự hiệp thông cá nhân này với Chúa nên đi trước sự tụ họp của chúng ta như là một hội đồng để nhớ đến Ngài trong cái chết của Ngài cho chúng ta. Đó là lý do tại sao tôi tin rằng bảng này được nhắc đến sau "thung lũng bóng tối của cái chết". Trong Bữa Tiệc Ly của Chúa, chúng ta nhìn lại Calvary và hướng về sự trở lại của Ngài (I Cô-rinh-tô 11:26).

Giới hạn chết chóc của sự nản lòng -


Nhờ huyết của chiên con lễ Vượt qua mà hơn một triệu người lớn được cứu khỏi sự phán xét của Đức Chúa Trời. Những người này cũng được cứu khỏi tay kẻ thù bởi quyền năng của Đức Chúa Trời tại Biển Đỏ. Tuy nhiên, chỉ có hai người trong số này cộng với thế hệ sau mới được bước vào Đất Hứa mà thôi. Tại sao đại đa số hơn một triệu người lớn đó lại không vào?
Nguyên nhân gốc rễ có phải là sự vô đạo đức không? Có bị người khác cướp bóc không? Có phải là điều gì khủng khiếp như người có máu lạnh sát nhân hàng loạt không? Có phải liên quan đến giáo lý sai lầm cơ bản về mười điều răn không? Hay lý do vì một cuộc tấn công mạnh mẽ của kẻ thù ngoại giáo? Sự thật đáng ngạc nhiên, như được ghi lại trong Kinh thánh, là tâm trí của họ đơn giản trở nên nản lòng. Điều này làm cho niềm tin của họ thất bại. Và sự chán nản chết người này được chinh các anh em của họ tạo ra - là chỉ có mười người trong số họ!

Chúng ta đã trở thành khách lạ-


Khi chúng ta di trú ra nước ngoài thì cắt đứt quan hệ với tổ quốc, chúng ta trở thành những người khách lạ sống giữa những người khách lạ nước ngoài. Sau khi ra đi, chúng ta đã bị cắt rời khỏi đất nước của chúng ta và trở thành những người khách lạ đối với dân tộc của chúng ta.
 Mạch của chúng ta không còn đập theo nhịp điệu với trái tim của thân nhân họ hàng chúng ta nữa. Chúng ta đã trở thành những người xa lạ, những người xa lạ với những người chúng ta bỏ lại và là những người xa lạ với những người mà chúng ta đến ... Hãy để tôi lặp lại: Chúng ta đã trở thành những người ngoài cuộc với những người chúng ta đã rời bỏ, và chúng ta đã trở thành những người không thể nhập bọn với những người mà chúng ta đến. Vì vậy, chúng ta đã không còn là một phần hài hòa của một tổng thể lớn hơn, chúng ta đã trở thành một cái gì đó tách rời, một cái gì đó bị rách nát, không có bất kỳ sự kết nối hữu cơ nào ở đây hoặc ở Mỹ hoặc bên Na Uy ..... Nói tóm lại, chúng ta đã trở nên cây không có gốc rễ.

Cơ đốc nhân như một vận động viên-


2 Timothy 2:5- "Cũng vậy, một vận động viên sẽ không được lãnh mão miện nếu không tranh tài đúng luật lệ".
Tiếp tục viết những lời dạy dỗ do Linh cảm thúc của mình cho Ti mô thê "con trong đức tin", sứ đồ Phaolô đem chúng ta từ thế giới quân sự đến thế giới thể thao; từ các công việc gồ ghề máy móc hằng ngày của người lính đã sẵn sàng chiến đấu đến những yêu cầu khắt khe của vận động viên thi đấu.
Tuy nhiên, bất kể quan tâm và nhiệt tình bén nhạy như thế nào của chúng ta có thể có trong lĩnh vực thể thao, điều tốt ghi nhớ trong tâm trí  là "mão miện" và vinh quang của sân vận động thì tạm thời và thoáng qua. Sự quan tâm và sự nhấn mạnh của chúng ta, như những gì Phaolô đã nói, phải là việc thuộc linh và vĩnh hằng. Từ 2 Timôthê 2: 5 chúng ta có thể thu thập một số bài học thuộc linh có giá trị cho đời sống Cơ Đốc nhân tích cực nhằm giựt được "mão miện" không tàn phai của Đức Chúa Trời ban cho trong ngày đăng quang sắp tới.
Trong bài nghiên cứu của chúng ta về chân dung đặc biệt này của Cơ Đốc nhân như vận động viên, chúng tôi muốn tập trung sự chú ý của chúng ta về ba chủ đề chính diễn ra trong bài sau đây của chúng tôi:

Tập Trung Vào Kinh Thánh Hay Tập Trung Vào Đấng Christ?


Giăng 5: 39-40- "Các ngươi tra cứu Kinh Thánh, vì nghĩ rằng trong đó có sự sống đời đời. Chính Kinh Thánh làm chứng về Ta, vậy mà các ngươi không muốn đến với Ta để được sự sống đời đời".
Chúa Giêsu nói rõ rằng không có sự sống trong Kinh Thánh. Bất kể đó là trong Cựu Ước hay Tân Ước, không có sự sống trong Kinh Thánh. Nếu có sự sống trong lời nói và trong sự hiểu biết những lời này thì những người Pha-ri-si sẽ là những người đầy sự sống. Nhưng Chúa Giê-xu đã nói gì về những người này? Họ đầy xương cốt người chết, những ngôi mộ được tẩy trắng bề ngoài. Họ biết lời kinh thánh đó nhưng họ không biết Đức Chúa Trời.
Từ ngữ là phương tiện giao tiếp. Chính lời nói là một biểu hiệu của cái gì là thật. Bạn có thể đọc về sự thật hoặc thậm chí nghe về sự thật và chúng có thể là tiền thân cho sự sống, nhưng chúng không phải là sự sống củaa bạn. Sự sống đến với những ai tự nguyện đến với Chúa Jêsus và gặp Ngài cách cá nhân. Và vì thế mà lời nói không có Chúa Jêsus thì trống rỗng và vô nghĩa đối với người đọc. Chính trong thân vị của Chúa Jêsus mà chúng ta được cứu, và rồi Ngài chiếu sáng lời đó cho cchu1ng ta.

Chúa Giêsu Hằng Sống ban năng lực cho chúng ta chết.


Chúa Jêsus hằng sống ban năng lực cho chúng ta chết. Thập tự giá là biểu tượng của sự hy sinh và sự chết. Sống cho Ngài là chết đối với chính mình và thế giới. Trong lãnh vực thuộc linh  chúng ta đã đến đây, chúng ta chết và chúng ta đã sống lại như một sinh vật mới trong Đấng Christ. Khi chúng ta tiến lên và trở nên giống như Chúa Jêsus, chúng ta chết đối với chính mình. Và do đó có một sự đan bện quan trọng của việc chết đối với chính chúng ta và sống cuộc sống phục sinh. Đó là đầu và đuôi của cùng một đồng bạc. Nếu bạn tập trung vào một khía cạnh nào đó để gây thiệt hại cho mặt kia, bạn sẽ trở nên mất cân bằng trong bước đi của mình. Chúng ta chắc chắn phải đón nhận thập giá của mình hàng ngày, đó là điều quan trọng để nhận ra rằng điều này sẽ tạo ra một cuộc sống thuộc linh phong phú trong Đấng Christ. Vì trong khi bạn có thể chết xác thịt bên trong, thế giới sẽ thấy niềm vui của bạn được bày tỏ bên ngoài và tự hỏi cùng ngạc nhiên làm thế nào một điều như vậy có thể có được. Đây là điều đẹp lòng Đức Chúa Trời.

Ta Chở Các Ngươi Trên Cánh Chim Ưng


Xuất Ai cập Ký 19: 4  "Các con đã thấy điều Ta làm cho người Ai Cập, Ta đã chở các con trên cánh đại bàng, và dẫn các con đến với Ta như thế nào ".
Tôi thích cụm từ "Ta đã chở các con trên cánh đại bàng, và dẫn các con đến với Ta như thế nào ". Điều này nói đến vinh quang, uy nghi và sự huy hoàng của Đức Chúa Trời chúng ta. Bạn đã bao giờ nhìn thấy một con đại bàng với đôi cánh mở rộng lớn lao của nó, vọt lên cách oai nghi và dễ dàng bay lượn theo làn gió đến những nơi cao nhất không ? Đó là một cảnh tuyệt vời. Tất cả mọi thứ của Đức Chúa Trời chúng ta Ngài làm một cách dễ dàng. Ngài không bao giờ phải căng thẳng để làm bất cứ điều gì. Ngài không bao giờ gần cạn quyền năng của Ngài.
Ngài không có một lượng quyền năng nào đó, thậm chí Ngài không mạnh nhất. Nếu Ngài có quyền năng mạnh nhất, thì các thực thể khác sẽ thuộc về liên minh của Ngài, mà Ngài sẽ là người đứng đầu. Nếu như vậy, thì quyền năng sẽ lớn hơn Ngài. Đức Chúa Trời không mạnh mẽ, Ngài là chính Quyền Năng. Ngài toàn năng (omnipotent), Omni có ý nghĩa là tất cả, potent có nghĩa là quyền năng. Ngài là tất cả trong tất cả.

Khốn cho các mục sư vì hội thánh đã chết-


Rõ ràng là hội thánh không chết, vì những cánh cửa của địa ngục không bao giờ có thể chiếm ưu thế đối với Thân Thể của Đấng Christ. Vì vậy, con người nói về hội thánh là những gì?
Hôm nay, Giáo hội ở Mỹ đã chết. Tôi là một ông lão và tôi chỉ nhớ được những lần khi tôi đến hội thánh và cảm thấy sự hiện diện của Đức Chúa Trời. Ồ, nó quá oai nghi và tôn kính. Tôi hầu như ngẩng đầu lên trong sự hiện diện toàn năng của Đức Chúa Trời và Ngài đã thay đổi mọi người bởi sự hiện diện của Ngài, và mọi người đã bị cuốn vào Ngài.
Bây giờ, đó chỉ là một kỉ niệm mờ nhạt. Linh của Đức Chúa Trời đã bị thu hồi cách đây rất lâu. Đèn đã tắt. Ngay cả các hội thánh còn sống, bây giờ cũng đã chết. Chỉ có một vài Cơ Đốc nhân còn lại, chỉ là một dân sót. Linh của Chúa đã bị dập tắt và dân chúng không có người lãnh đạo. Lỗi lầm của ai? Vâng, đó là lỗi của mọi người vào lúc  cuối cùng.

Thứ Năm, 28 tháng 9, 2017

Đức Chúa Trời Toàn tại-


Sách sự sống của Chúa đã mở,
Tên tuổi thiên dân có ghi rồi,
Thiên đàng say ngắm không thôi,
Không hề chuyển động, không lời diễn phô.

Thiên sứ đều ngắm xem im lặng,
Câu chuyện cứu rỗi chúng dân Ngài,
Lần theo trang sách vinh thay,
Chuyện đời dân thánh rất hay ghi rồi

Đấng Christ- Tiên Tri, Thầy Tế Lễ Và Vua-


-"Nhà tiên tri"
Khi áp dụng các danh hiệu này cho Chúa Giê Su Christ, chúng ta đang phỏng theo các từ ngữ của Cựu Ước với mạc khải Tân Ước. Hơn thế nữa, khi làm như vậy không có ý nghĩ hình thành bất kỳ so sánh nào giữa Đấng Christ và các tiên tri, các thầy tế Lễ và các vị vua trong quá khứ của Israel. Luôn luôn có sự tương phản giữa Con Người hoàn hảo của Đấng Christ và mọi người khác. Ví dụ, Giô na là một tiêu biểu chính thức của Đấng Christ, trong sự chết, sự mai táng và phục sinh của Ngài (Ma-thi-ơ 12:40), nhưng cá nhân như một con người, ông là người thất bại khi không vâng lệnh sự ủy nhiệm mà Đức Chúa Trời đã ban cho ông. Sa-lô-môn cũng là một tiêu biểu của Đấng Christ trong sự vinh hiển của Ngài (Ma-thi-ơ 12:42), nhưng ông cũng là một người thất bại trong cách thờ thần tượng, và tiêu chuẩn hành xử phi đạo đức của ông.  
Chính trong ba chức nhiệm này, Vị Tiên Tri, (trong đó tôi đặc biệt viết về bài suy gẫm này), Thầy tế Lễ, và Vua mà Đấng Christ thực hiện công việc của Ngài cho loài người. Tiên tri phải thi hành chức năng trước khi nhà vua có thể trị vì. Là Tiên tri, Đấng Christ đại diện cho Đức Chúa Trời phán với con người. Là Thầy tế Lễ, Ngài đại diện cho con người trước mặt Đức Chúa Trời. Là Vua, Ngài mang cả Đức Chúa Trời, và con người vào mối quan hệ hoàn hảo với nhau. Cũng giống như Người Christ Jesus, Ngài đã làm tròn ba chức nhiệm này để trình bày chức vụ của Ngài, trong quá khứ trong suốt cuộc đời của Ngài, khải thị Cha; trong hiện tại ở trên trời, đại diện cho dân của Ngài; và trong thời đại tương lai, trị vì trong vinh quang.
Chúa Jêsus Christ quả quyết sự ưu việt của Ngài hơn tất cả các vị tiên tri, thầy tế Lễ và vua của quá khứ. Trong Ma-thi-ơ 12, Chúa đã tuyên bố trước mặt người ta. "Có một Đấng cao trọng hơn cả đền thờ", vì Ngài là Thầy tế Lễ vĩ đại nhất (câu 6). "Nhưng tại đây có một người còn cao trọng hơn Giô-na!" (câu 41), vì Ngài là Tiên tri vĩ đại nhất. "Nhưng tại đây có người còn cao trọng hơn Sa-lô-môn!" (câu 42), vì Ngài là Vua lớn nhất. Khi ra lệnh cho dân Israel thời xưa của Ngài, Đức Chúa Trời đã ra lệnh rằng tất cả các vị tiên tri, thầy tế Lễ và các vị vua, được thánh hiến cho chức nhiệm của họ bằng lễ xức dầu. Với ý nghĩ này, Cha tuyên bố sự vượt trội của Đấng Christ trên tất cả mọi người khác, và nói rằng: "cho nên, Đức Chúa Trời là Đức Chúa Trời của Người, đã xức dầu vui mừng cho Người, Khiến Người vượt trội hơn các bạn hữu mình” (Heb.1: 9).
-Đấng Christ Nhà Tiên Tri-
Nhà tiên tri là người nói ra, chứ không phải nói trước ý muốn thần thượng, và đích thực đó không phải là chính mục đích mà Đấng Christ đã đến thế giới sao? Lời hứa của Đấng Christ như Tiên tri được tìm thấy trong các đoạn văn từ Cựu Ước (Phục truyền 18:15, v.v ...). Đức Chúa Trời đã có trong tâm trí Ngài Nhà Tiên tri đặc biệt của Ngài cho Israel và thế giới. Trong những ngày của Chúa trên đất, đây là sự hiểu biết của dân chúng. Giăng Báp đã được hỏi, "ông có phải là Ê-li không?", "thế ông có phải là nhà tiên tri không?" Và ông trả lời "Không". Vào một cơ hội khác dân chúng nói về Chúa Jesus, "Đây chính là Đấng tiên tri phải đến thế gian" (Giăng 6 : 14). Phi-e-rơ trong bài giảng của ông trong Công-vụ 3 xác định Đấng Christ như Tiên tri giống như Môi-se. Ê-tiên cũng làm như vậy trong Công vụ 7.
Hãy nhìn vào sự song hành giữa Đấng Christ và Môi-se. Cả hai đều sinh ra cùng một quốc gia. Thời Môi-se, người Ai-cập áp chế dân Israel; thời  Đấng Christ, đất nước phải chịu đựng dưới tay người Rôma. Cuộc sống của cậu bé Moses bị Pha-ra- ôn gây nguy hiểm; cuộc đời của Chúa Giêsu bởi Herod. Môi-se được gia đình hoàng tộc của Ai-cập hỗ trợ; Đấng Christ đã được cứu bởi việc đưa vào Ai Cập. Môise đã tự cho mình là vị cứu tinh của dân tộc mình và đã bị từ chối; Đấng Christ đã dâng chính Ngài làm Cứu Chúa và Vua, và Ngài cũng bị chối bỏ. Môi-se trở lại làm nhà giải phóng và lập Israel làm quốc gia; Chúa Jêsus Christ chúng ta sẽ trở về Y-sơ-ra-ên và ngồi trên ngai của tổ phụ Ngài là Ða-vít.
Với các tiên tri thời xưa, "Lời của Chúa" đến với họ; Đấng Christ trong khía cạnh này không giống như tất cả các vị tiên tri khác, vì mọi tri thức, trí tuệ và quyền năng đều ở trong Ngài. Lời Chúa đã không đến với Ngài vì Ngài là Lời của Đức Chúa Trời (Giăng 1, 1, 3). Chức vụ của Đấng Christ như Tiên tri trong những ngày của xác thịt Ngài là để mạc khải Cha cho con người (Ma-thi-ơ 11:27). Chức vụ tiên tri của Ngài được Ngài thực hiện trong hội thánh qua các tiên tri và sứ đồ của Tân Ước. Hãy chú ý Công vụ 1: 1, "mọi điều Đức Chúa Jêsus đã bắt đầu làm và dạy". Chức vụ tương lai của Đấng Christ như là Tiên tri sẽ là việc mạc khải Cha cho dân của Ngài (Giăng 16:25). Chức vụ tiên tri của Đấng Christ là gánh nặng của bốn Phúc Âm. Kinh Thánh đã hứa một tiên tri cho Israel và thế giới (Phục truyền 18:15). Môi-se nói rằng: “Giê-hô-va Đức Chúa Trời sẽ dấy lên một nhà tiên tri như tôi". Đây là Chúa Giêsu Christ của chúng ta: Tiên Tri, Thầy tế Lễ và Vua.
(còn phần 2 Thầy tế lễ)
--
2- Thầy tế lễ
Vì tôi đã viết một bài suy gẫm ngắn ngủi về Đấng Christ như Tiên tri, bây giờ tôi bắt tay vào phác thảo một vài suy nghĩ về Đấng Christ như là Thầy tế lễ, Thầy tế lễ vĩ đại của chúng ta.
Thư gởi cho người Hê-bơ-rơ cho chúng ta cái nhìn sâu sắc nhất về chức tư tế của Chúa Giê-xu chúng ta. Trong đó, chúng ta có nền tảng mà trên đó sự phục vụ cao cả của Ngài dựa vào; vấn đề tội lỗi đã được giải quyết trọn vẹn (Hê-bơ-rơ 1: 3). Công việc tư tế của Ngài tiếp theo sự đổ máu quý báu của Ngài. Cái chết của Đấng Christ làm cho Ngài trở thành chỗ vãn hỗi (nài xin) hoặc ngôi xót thương thật sự cho dân Ngài. Trên cơ sở đó, Người có thể là Thầy tế lễ cả, nơi gặp gỡ giữa Đức Chúa Trời và Cơ Đốc nhân.
-Phụng sự tư tế
Đấng Christ là "Thầy Tế Lễ thượng phẩm thương xót và trung tín" (Hê-bơ-rơ 2: 16-17), và do đó tiếp lấy duyên cớ của dân Ngài; Ngài không tiếp lấy duyên cớ của các thiên thần, họ không cần đến chức vụ tư tế của Ngài, mà Ngài đang đem nhiều con trai vào vinh quang. Những người mà Ngài đã thánh hóa và kêu gọi họ là anh em. Họ luôn cần sự cầu thay tư tế cao cả của Ngài; họ cần sự giúp đỡ của Ngài trên con đường sa mạc. Ngài thương xót họ trong những điểm yếu đuối của họ, nhưng đồng thời Ngài vẫn trung tín với Đức Chúa Trời.
-Chức nhiệm tư tế
Đấng Christ là Con trên ngôi nhà của Đức Chúa Trời (Hê-bơ-rơ 3:16). Ngài là Sứ Đồ và Thượng tế của lời xưng nhận của chúng ta. Là Sứ Đồ, Đấng Christ được Đức Chúa Trời sai đến để phát ngôn thay cho Đức Chúa Trời; Ngài bào chữa nguyên nhân của Đức Chúa Trời với con người. Là Thầy Tế Lễ, Ngài cầu xin Đức Chúa Trời thay cho con người. Ai có thể hy vọng tìm được sự chấp nhận của Đức Chúa Trời nếu không có  Đấng Christ là Thầy Tế Lễ thượng phẩm đang sẵn sàng?
Dưới đây là một số tư cách của Thầy Tế Lễ thượng phẩm của chúng ta; tất cả những điều này được tìm thấy trong chương thứ hai của Thư gửi người Hê-bơ-rơ: Những đau khổ của Ngài trong sự chết (Hê-bơ-rơ 2: 7), Vị trí vinh hiển của Ngài (Hê-bơ-rơ 2: 9), Sự hoàn hảo của Ngài qua đau khổ (Hb 2,10) , Việc Ngài làm giống như anh em của Ngài (Hê-rơ 2: 14-17), sự hòa giải hoàn thành của Ngài (Hê-bơ-rơ 2:17), sự đau khổ của Ngài đang khi bị cám dỗ (Hê-bơ-rơ 2:18) và khả năng của Ngài có thể cứu giúp (Heb. 2:18). Tất cả những điều này được tóm tắt cho chúng ta trong Hê-bơ-rơ 6: 4 và 14-17: "chúng ta có một thầy tế lễ thượng phẩm vĩ đại đã vượt qua các tầng trời là Đức Chúa Jêsus, Con Đức Chúa Trời". Đây là sự vĩ đại của Đấng Tối cao của chúng ta; tất cả các tài nguyên của ngôi đều có sẵn cho chúng ta qua Ngài, và do đó chúng ta được nâng đỡ trong sự yếu đuối và mỏng mảnh của chúng ta.
Trong Hê-bơ-rơ 4: 14-16, nói cách thân mật rằng chúng ta có Ngài như một vật sở hữu. Ngài thuộc về chúng ta, và vì Ngài đã lên cao, chúng ta có thể hiểu được một cái gì đó về con đường của Ngài từ bàn thờ đến nơi chí thánh. Ngài là Con Người, vì thế nhân tính của Ngài được nắm lấy; nó thiết thực và thuần khiết. Sự vượt trội của Ngài không thể chối cãi. Ngài thông cảm (c. 15), và có thể tiếp cận được (c. 16). Ngài đã giúp đỡ chúng ta trong mọi lúc cần thiết (c. 16).
-Thân Vị tư tế
Thầy Tế Lễ thượng phẩm, Con Đức Chúa Trời, là "thầy tế lễ đời đời theo ban Mên-chi-xê-đéc”. Ngài đã bước vào bên trong tấm màn, và bây giờ ngồi trên ngai vàng (Hê-bơ-rơ 6:19). Trong chương 7 và đầu chương tám, Ngài được mô tả với chúng ta là "người phục vụ trong nơi thánh, là đền tạm thật". Ngài là  người phục vụ của những điều tốt đẹp sẽ đến (Hê-bơ-rơ 9:11). Qua Ngài, chúng ta được chào đón vào nơi chí thánh (Hê-bơ-rơ 10: 19-25).
-Giới thiệu một số điểm trong thư Hê-bơ-rơ
Trong chương 1, Đấng Christ được trình bày như Đức Chúa Trời Con; thần vị của Ngài là nền tảng của sự hy sinh của Ngài.
Trong chương hai, Ngài được hiển lộ là Người hoàn hảo. Sự vinh hiển của Ngài là của Con và Đấng Mê-si-a; Ngài cao cả hơn các thiên thần và họ thờ phượng Ngài.
Chương ba tuyên bố rằng Môi-se chỉ là một đầy tớ trong nhà của Đức Chúa Trời, còn Đấng Christ là Con.
Chương bốn đề cập đến sự an nghỉ của Đức Chúa Trời, Lời của Đức Chúa Trời, và chức tư tế hằng sống của Đấng Christ.
Chương 5 bàn về quyền làm Con mãi mãi của Đấng Christ, quyền năng của chức tư tế trên trời của Ngài.
Chương bảy: trong đoạn văn này, chức tư tế đời đời của Con Đức Chúa Trời đối lập với chức tế lễ Lê-vi thời xưa.
Chương tám, chín và mười nói về sự tương phản của các giao ước cũ các thời kỳ phân phát trong quá khứ với giao ước hiện tại và tương lai. Chúng cũng tương phản với các sinh tế không hiệu quả của cựu ước với giá trị vĩnh cửu trong  sinh tế của Đấng Christ.
--
3- Nhà Vua
Kinh thánh Cựu Ước trình bày nhiều tiên tri, thầy tế lễ và các vị vua, tất cả đều đánh thức một ước muốn biết đến vị tiên tri, thầy tế lễ, và vua vĩ đại, là Chúa Jêsus. Cảm ơn Đức Chúa Trời, Ngài đã đến! Ngài là Đấng Christ; một tiên tri lớn hơn Môi-se, một thầy tế lễ lớn hơn A-rôn, và một vua lớn hơn Đa-vít. Chức vụ tiên tri của Ngài đã được biết đến trong khi Ngài ở trên đất; Chức vụ thầy tế lễ của Người vẫn tiếp tục ở Thiên Đàng; Vương quyền của Ngài sẽ kéo dài mãi mãi và cuối cùng bao trùm trên toàn bộ vũ trụ. "Đấng Rất Cao cai trị trong các vương quốc loài người" (Đa 4:32). Kinh Thánh nói về quyền cai trị của Đức Chúa Trời trên nhân loại; trên dân Y-sơ-ra-ên, và các nước ngoại bang riêng rẽ.
Trong kinh Cựu Ước, chúng ta có nhiều lời tiên tri liên quan đến Đấng Christ làm vua; ví dụ, Êsai 9: 6-7; 32: 1, Thi Thiên 2: 6; 72: 1 và 20. Trong Tân Ước, có ghi rằng những người thông thái đã hỏi, "Vua dân Do Thái vừa sinh tại đâu?". Khi Phi-lát đưa ra câu hỏi, "Vậy ông là vua?" Chúa Jêsus khẳng định rằng Ngài là Vua. Phi-lát đã đặt tấm bảng trên thập giá ghi: "Đây là Jesus, Vua dân Do thái". Sứ đồ Phaolô, khi viết thơ cho hội thánh Cô-rinh-tô khẳng định rằng Đấng Christ là một vị vua, khi ông viết rằng "Vì Ngài phải cầm quyền, cho đến chừng Đức Chúa Trời đặt mọi kẻ thù dưới chân Ngài"(1Cor 15:25).
Sứ Đồ Giăng cũng làm như sau: "ân điển và bình an ...từ Đức Chúa Jêsus Christ là Đấng làm chứng thành tín,Đấng sinh trước nhất từ cõi chết và Chúa của các vua trên đất" (Khải huyền 1: 5). Nếu một bài viết cần thiết cho bài báo này, Phao-lô sẽ mang đến một cái nhìn tuyệt diệu: "Nguyện sự tôn kính và vinh quang đời đời vô cùng thuộc về Vua muôn đời, bất tử, vô hình, tức là Đức Chúa Trời duy nhất! A-men" (I Ti-mô-thê 1:17). Chúa Jêsus chúng ta đã là, đang là, và sẽ luôn luôn là Vua. Ngài là Vua của thiên sứ, Vua của các  thánh đồ, Vua trên tất cả phải được làm chứng vào đúng thời điểm, thời điểm khi Ngài sẽ giao lại vương quốc cho Cha của Ngài Nước đó sẽ được hoàn hảo và loại bỏ mọi ảnh hưởng đối nghịch.

Việc chuẩn bị cho sự trị vì của vua được nhìn thấy trong sự phán xét Cơ Đốc giáo giới bội đạo (Khải huyền 17: 1-18), sự lật đổ con thú và tiên tri giả (Khải huyền 19: 19-20) và sự cột trói Sa Tan 20: 1-3). Những bằng chứng khác sự thành công của Ngài sẽ là sự phán xét các dân tộc (Ma-thi-ơ 25: 31-46), và việc phục hưng  Y-sơ-ra-ên. Những lợi ích triều đại của vua sẽ là: sự hủy bỏ chiến tranh (Êsai 2-4, Mich 4: 3), sự giải phóng cõi thiên nhiên (Rôma 8: 19-22),  phước lành và vinh quang của Đấng Christ được thấy trên khắp trái đất (Thi 72). Trong Khải huyền 22: 3-5, chúng ta có vinh quang gấp bảy lần của trật tự vĩnh cửu trong một cõi sáng tạo mới, trong trời mới và trái đất mới, trong đó sẽ có sự công bình. Danh dự, sức mạnh và quyền thế quy về Đấng Christ. Trong ngôn ngữ của tác giả Thi thiên, chúng ta thờ lạy Ngài: "Hỡi vua quyền uy, xin đeo gươm nơi hông; Trong vinh quang và oai nghi của vua. Vì chân lý, đức nhu mì và công chính, Xin vua mặc lấy vẻ oai nghi, cưỡi xe lướt tới trong chiến thắng; Tay phải vua làm những việc đáng kinh. Các mũi tên nhọn của vua Đâm thấu tim kẻ thù mình; Các dân tộc đều ngã dưới chân vua" (Thi 45:3-5)

Thứ Hai, 25 tháng 9, 2017

Tầm quan trọng của kinh Cựu Ước-


Nhiều Cơ Đốc nhân thừa nhận Cựu Ước làm cho họ bối rối và họ thực sự không biết rõ  các chủ đề của nó. Tại sao chúng ta không nên cố gắng nắm bắt thông điệp của kinh Cựu ước?
1- Nó là Kinh thánh được cảm thúc
"Cả Kinh Thánh đều được Đức Chúa Trời cảm thúc, có ích cho sự dạy dỗ, khiển trách, sửa trị và huấn luyện trong sự công chính, để người của Đức Chúa Trời được toàn vẹn và sẵn sàng cho mọi việc lành" (2Tm 3: 16-17). Nếu chúng ta không nghiên cứu Cựu Ước, chúng ta đang bỏ qua Kinh thánh có ích cho sự dạy dỗ, khiển trách, sửa sai và giảng dạy trong sự công bình. Hơn nữa, chúng ta sẽ không được trang bị đầy đủ cho mọi công việc tốt lành. Nếu chúng ta muốn làm việc của Chúa, chúng ta cần một nền tảng vững chắc trong cả kinh Cựu Ước và kinh Tân Ước.

Nhớ đến tôi-


"Nhưng khi mọi việc của ông đã tốt đẹp rồi, xin ông nhớ đến tôi, làm ơn tâu với Pha-ra-ôn về trường hợp của tôi, và đem tôi ra khỏi chỗ nầy" (Sáng thế ký 40:14).
Giô-sép là một trong số rất ít nhân vật nổi bật của Kinh Thánh mà tiểu sử của ông không có bất cứ sự chê trách nào về đạo đức. Thật vậy, đó là vì ông đã chống lại sự cám dỗ tội lỗi nên ông đã bị bỏ tù, câu chuyện của ông nhiều người trong chúng ta đã quen thuộc từ thời thơ ấu. Trong nhiều khía cạnh, cuộc đời của Giô-sép có thể phục vụ như một dấu hiệu báo trước về cuộc đời của chính Chúa chúng ta. Trong nhà tù, Giô-sép giống như Chúa thấy mình có liên hệ với hai kẻ bất lương: "Chịu cùng một sự lên án." Đối với người nầy, ông trở thành người giải thích sự sống, và với người kia ông giải nghĩa về cái chết. Về người sau, Giô-sép không cầu hỏi gì, nhưng với người trước, ông yêu cầu ông ấy nhớ đến ông khi ông ấy được may mắn. Ông nên tỏ lòng tử tế với Giô-sép; và  ông nên nói về Giô-sép với Pha-ra-ôn. Trong lời yêu cầu gấp ba này, người ta hầu như có thể nghe được tiếng nói của Chúa yêu cầu chúng ta cũng nên làm như vậy cho Ngài.

Trên Sự Thỏa Mãn-


"Đến bữa ăn, Bô-ô bảo nàng: “Hãy lại gần đây, lấy bánh chấm nước giấm mà ăn!” Vậy nàng ngồi gần bên các thợ gặt và ông đưa bắp rang cho nàng. Nàng ăn no nê và để dành phần còn dư" (Ru- tơ 2:14).
Ru-tơ người Mô-áp được vinh danh là một trong năm phụ nữ được đề cập trong Ma-thi-ơ 1, trong phả hệ của Chúa Giê-xu chúng ta. Theo luật pháp của Môi-se, bà là người Mô-áp, nên đã bị cấm vào hội chúng của Chúa mãi mãi (Phục truyền 23: 3). Nhưng luật lệ tương tự đã quy định về "ngoại kiều, trẻ mồ côi và người góa bụa" (Phục truyền 24: 19-21). Không chỉ có một, nhưng cả ba điều khoản này đều áp dụng cho Ru-tơ. Cho dù biết hay không biết, cô ấy hưởng sự dự bị này của luật pháp mà chúng ta không được nói đến. Nhưng chúng ta biết rằng cô ấy tự gọi mình là một "người ngoại quốc" khi nói chuyện với Bô-ô (so với câu 10). Và cô cũng thú nhận sự không xứng đáng của mình khi cô nói với mẹ chồng: “Xin cho con ra ngoài ruộng để mót lúa. Con sẽ theo sau người nào sẵn lòng cho con mót” (c. 2). Cô ấy đã ước đoán rất ít những gì đã dành sẵn cho cô