Lời Kinh Thánh

Kìa, Ngài cỡi đám mây mà đến, mọi mắt sẽ trông thấy Ngài, cả đến những kẻ đã đâm Ngài cũng vậy; hết thảy các chi phái trên đất đều sẽ than khóc Ngài. Phải, A-men Lu ca 17:29-30

Thứ Sáu, 7 tháng 9, 2012

Người Của Đức Chúa Trời-


 

"Hỡi con, người của Đức Chúa Trời ..." (1 Tim 6:11).
"Hỡi Timothy, hãy bảo vệ điều được giao thác cho con" (1 Tim 6:20).

"Hỡi Ti mô thê, người của Đức Chúa Trời." Trong những lời này, bạn sẽ cảm nhận được một sự tuôn đổ mạnh mẽ và dữ dội từ tấm lòng từ phía của Paul. Đó là một tiếng kêu, tiếng gọi, như lũ lụt đã dâng lên và đang tìm cách thoát ra ngoài. Bạn thấy, vị sứ đồ ở ngay vòng cuối cùng của cuộc đua, ông gần kết thúc cuộc hành trình, ông ý thức được rằng ông còn rất ít thời gian, trong đó để nói tất cả những gì trong trái tim của mình - và có quá nhiều điều để nói, tình hình rất quan trọng, nhu cầu thì rất lớn, và trong giai đoạn cuối cùng này, ông nói những lời cuối cùng của ông. Đây là những lời cuối cùng của một sứ đồ vĩ đại. Ông cố gắng ngưng tụ trong một không gian nhỏ tính vĩ đại của khát vọng, và vì vậy ông tuôn ra lời - " hỡi người của Đức Chúa Trời!" "hỡi Ti-mô-thê!" Lời cuối cùng luôn luôn là lời đáng kể, đáng lưu ý, hãy coi với sự nghiêm trọng.

Thứ Năm, 6 tháng 9, 2012

NĂM LỜI CẢNH CÁO TRONG THƠ HEBREW



   Có 13 lần chép từ ngữ “tốt hơn” trong thơ Hebrew là: 1:4; 6:9; 7:7, 19; 22; 8:6; 9:23; 10:34; 11:16, 35, 40; 12:24. Theo nguyên văn, “tốt hơn” có nghĩa “lớn hơn, cao quí hơn, thượng thặng.”

   Tác giả thơ nầy có  thể là Paul, so sánh Đấng Christ tốt hơn các thiên sứ, Môi se và Giô suê. Chức tế lễ của Mên-chi-xê-đéc (tiêu biểu Đấng Christ) tốt hơn chức tế lễ của A-rôn; giao ước mới tốt hơn giao ước cũ. Của lễ cuối cùng, thân thể Đấng Christ, tốt hơn mọi của tế lễ trong cựu ước.

   Đang khi so sánh các sự kiện như trên, tác giả còn lồng vào nội dung 13 chương sách nầy năm lời cảnh cáo nghiêm trọng cho mọi Cơ Đốc nhân, vừa Do thái và ngoại bang. Những ai bỏ lơ tính ưu việt của Đấng Christ mà thơ nầy trình bày, chắc chắn những người đó sẽ bày tỏ hiện tượng của năm lời cảnh cáo nầy mà tác giả cảnh báo trước.

Thứ Ba, 4 tháng 9, 2012

Không đạt được bằng ba người đầu tiên


"Nầy là tên các dũng sĩ đã giúp việc cho Đa-vít: Giô-sép-Ba-sê-bết, người Tách-kê-môn, làm đầu lính thị vệ của vua. Ấy là người quơ giáo mình cự lại tám trăm người, và giết đi trong một lúc gặp. Sau người ấy, có Ê-lê-a-sa, con trai của Đô-đô cháu của A-cô-hi, là một trong ba người mạnh bạo đã cùng Đa-vít thách dân Phi-li-tin hiệp lại đặng chiến trận.  Khi dân Y-sơ-ra-ên rút đi, thì Ê-lê-a-sa chỗi dậy, đánh dân Phi-li-tin cho đến khi tay người tê dính cứng lại nơi gươm người. Trong ngày đó, Đức Giê-hô-va khiến cho dân Y-sơ-ra-ên được thắng trận cả thể; chúng chỉ theo sau Ê-lê-a-sa đặng cướp bóc kẻ thù nghịch đó thôi. Sau người ấy có Sa-ma, con trai A-ghê, người Ha-ra. Dân Phi-li-tin đã hiệp lại thành đoàn lũ; ở đó có một đồng gieo đầy đậu, và dân sự đều chạy trốn khỏi trước mặt dân Phi-li-tin.  Nhưng Sa-ma đứng ở giữa ruộng, binh vực nó, và đánh dân Phi-li-tin. Như vậy, Đức Giê-hô-va khiến cho dân Y-sơ-ra-ên được thắng trận cả thể. Trong vòng ba mươi quan tướng, có ba người đi xuống nhằm lúc mùa gặt và đến cùng Đa-vít tại hang đá A-đu-lam, trong khi một cơ binh Phi-li-tin đóng trại tại trũng Rê-pha-im. " (2 Sam. 23:8-12).
“Trong cả ba, A-bi-sai có danh hơn hết, và người làm đầu họ. Dầu vậy, người không (đạt được) bằng ba người kia."(2 Sam 23:19).

Chủ Nhật, 2 tháng 9, 2012

Bàn thờ xông hương

Tabernacle altar of incense3, tb n030301.jpg
Đọc: Exodus 30:1-10.

Khi đọc qua sách Xuất Hành, bạn sẽ được đánh động với sự gián đoạn kỳ lạ liên tục, đi từ nơi chí thánh vào nơi thánh, nơi có ba chiếc bình được tìm thấy, bàn bày bánh, chân đèn vàng, và bàn thờ xông hương, văn kiện dừng lại với chân đèn. Sau đó, có sự gián đoạn trong các chương từ 25 đến 30 trước khi chiếc bình thứ ba trong phần đó được đề cập đến. Vì vậy, chúng ta có không gian đáng kể ở giữa, bận rộn với rất nhiều thứ, trước khi chiếc bình thứ ba trong nơi thánh được nêu lên. Tôi nghĩ rằng thứ tự của các sự vật ban cho chúng ta đầu mối đối với điều này, vì nó không phải là một sự ngẫu nhiên, cũng không phải tác giả bỏ qua hoặc quên và sau đó trở lại một lần nữa vật đáng ghi nhớ đó, nhưng có sự cai trị, và chính thứ tự của những thứ ở đây có đầy đủ ý nghĩa giá trị.