Lời Kinh Thánh

Kìa, Ngài cỡi đám mây mà đến, mọi mắt sẽ trông thấy Ngài, cả đến những kẻ đã đâm Ngài cũng vậy; hết thảy các chi phái trên đất đều sẽ than khóc Ngài. Phải, A-men Lu ca 17:29-30

Thứ Bảy, 29 tháng 9, 2018

Hiểu Biết Chính Mình-



Gióp 42: 5,6: “Trước lỗ tai tôi có nghe đồn về Chúa, Nhưng bây giờ, mắt tôi đã thấy Ngài:  Vì vậy, tôi lấy làm gớm ghê tôi, Và ăn năn trong tro bụi”.
Khi có được kiến ​​thức về Đức Chúa Trời, ông Gióp cũng có được cách thực tế thu được kiến ​​thức về bản thân mình, và ông nói thêm, "vì vậy, tôi lấy làm gớm ghê tôi, Và ăn năn trong tro bụi". Đó là cách luôn luôn có như vậy. Càng biết nhiều về Đức Chúa Trời thì càng có nhiều ý nghĩa ngược lại, chúng ta cũng biết lẫn nhau đối với Ngài. Tự biết mình theo cách này - như trong trường hợp Gióp- rất đau đớn, nhưng cũng có tính chữa lành, bởi vì nó dẫn đến sự giải phóng khỏi cái tôi (bản ngã), là điều quan trọng nhất.

Nhận Phần thưởng Đầy Đủ-



"Anh em hãy giữ lấy mình, hầu cho khỏi mất công lao mình, nhưng để nhận được phần thưởng đầy đủHãy nhìn xem bản thân mình, vì sợ rằng chúng ta sẽ mất, chúng tôi đã làm việc, nhưng nhận được phần thưởng đầy đủ" (2 Giăng 8).
Vị sứ đồ già cảnh báo những người nhận thư hãy tự chăm sóc bản thân để họ không đi sai đường. Và tại sao một người nên nhìn vào chính mình? Lý do thú vị: để vị sứ đồ nhận được phần thưởng đầy đủ.
Khi nói đến tiền công, chúng ta chủ yếu nói về lòng trung thành chứ không phải về kết quả công việc của mình, mà chúng ta nên giao lại cho Đức Chúa Trời. Nhưng ở đây chúng ta biết rằng Đức Chúa Trời cũng tính đến phần thưởng của những người được phát triển tâm linh do công lao chúng ta phục vụ.
Và điểu này quan trọng biết bao! Nếu chúng ta chỉ nghĩ rằng chúng ta phải trung thành, thì lòng nhiệt thành của chúng ta sẽ đáng gắn lá cờ. Chúng ta nói, "Bây giờ tôi đã làm tất cả mọi thứ, để phục vụ những người khác".
Nhưng nếu chúng ta nhớ rằng Chúa sẽ thực sự đo lường chúng ta từng chút một  tiếp sau thành công của công việc chúng ta, thì lòng nhiệt thành của chúng ta sẽ tự nhiên được khêu cao ngọn.
Tuy nhiên, lưu ý rằng đây là lời khuyên cho những người được phục vụ. Đẹp biết bao! Chúng ta không chỉ nên nghĩ đến tiền công của mình, mà còn cư xử theo cách mà những người phục vụ chúng ta nhận trọn một lần.

Chúa Ngủ Trên Thuyền Giữa Bão-



Mác 4: 37-38 “Bỗng có cơn bão gió lớn nổi lên, sóng tạt vào thuyền, đến nỗi gần đầy nước.  Còn chính Ngài đương ở sau đầu lái, dựa gối mà ngủ; môn đồ đánh thức Ngài mà thưa rằng: “Thầy ôi, thầy không lo chúng ta chết mất sao?”
"Còn chính Ngài đương ở sau đầu lái, dựa gối mà ngủ”. Những lời này chạm vào chúng ta bao nhiêu lần rồi? Thật ấn tượng biết bao khi những lời nầy cho chúng ta thấy rằng Chúa của chúng ta thực sự là con người. Mệt mỏi sau một ngày phục vụ không mệt mỏi, người đầy tớ thật của Đức Chúa Trời nằm ở phía sau con thuyền. Thất đáng biết ơn, Ngài, con người không có chỗ gối đầu (Lu-ca 9.58). Có một thiết bị tiêu chuẩn nào đó trên một con thuyền, hay có một trái tim yêu thương nào sẵn sàng dành cho Chúa không?

Thái Độ Người Cầu Nguyện-



“Ngài bèn đi khỏi họ cách chừng liệng một cục đá, quỳ xuống mà cầu nguyện…” – Luca 22: 41
“Vậy, lúc nào các ngươi cũng hãy thức canh và cầu nguyện, hầu cho ngươi đủ sức để thoát khỏi mọi điều phải xảy đến ấy và đứng nổi trước mặt Con người” (Lu-ca 21:36).
Đây là lần đầu tiên kinh thánh đề cập đến thái độ mà Chúa Jêsus đã có khi cầu nguyện: Ngài quỳ xuống. Bằng cách quỳ xuống, bên ngoài Ngài đã lấy thái độ biểu lộ đặc tính của ở Ngài bên trong: sự phụ thuộc và sự quy lụy Đức Chúa Trời. Người quỳ xuống cầu nguyện bày tỏ sự bất lực của mình và cần giúp đỡ. Nhưng thực tế Chúa đang cầu nguyện, cũng cho thấy rằng Ngài đã tôn trọng Cha mình với sự tin tưởng ngay cả vào giờ ảm đạm này. "Người nào ở nơi kín đáo của Đấng Chí Cao, Sẽ được hằng ở dưới bóng của Đấng Toàn năng" (Thi thiên  91: 1).

Quan trọng và không quan trọng-



Hai chương đầu tiên của tin mừng Lu-ca cho thấy bảy người Israel tin kính: Xa-cha-ri, Ê-li-sa-bét, Ma-ri, Giô-sép, Si-mê-ôn, bà An-ne và Giăng Báp- tít. Chúng ta biết thái độ bên trong của họ và những gì họ đã làm và nói - một cách chi tiết.
Vào đầu chương thứ ba, có bảy tên tuổi khác xuất hiện một lần nữa: hoàng đế Ti-bê-rơ, thống đốc Bôn-xơ Phi-lát, Hê-rốt, chư hầu Ga-li-lê, Phi-líp, chư hầu xứ Y-tu-rê và Tra-cô-nít, Ly-sa-nia, chư hầu A-by-len, An-ne và Cai-phe làm thầy tế lễ thượng phẩm . Chúng ta không biết nhiều về những người này, họ chỉ thể hiện vị trí của họ trên thế giới.

Mô hình cuộc sống đã lỗi thời?



“Đức Chúa Trời sáng tạo loài người như hình Ngài; Ngài sáng tạo loài người giống như hình Đức Chúa Trời; Ngài sáng tạo người nam cùng người nữ”(Sáng thế ký 1:27)
Độc thân hoặc có đôi bạn? Thoát khỏi sự cô đơn. An ninh, cộng đồng, tình yêu - ai mà không muốn những điều đó? Càng sớm càng tốt, nếm biết là học hỏi. Hay đúng hơn là  chạm "ngón tay" vào nhiều cuộc khủng hoảng quan hệ phải không?
Đấng Tạo Hóa của bạn nói gì? Đức Chúa Trời đã lên kế hoạch cho sự sống chung- và tạo ra cuộc hôn nhân giữa người nam và người nữ. Không có gì trước đó, không có gì sai trật cả. Không chôn cất bạn hoặc cấm cuộc phiêu lưu của bạn, nhưng để bảo vệ tình yêu và làm cho nó được tận hưởng tối đa. Đức Chúa Trời muốn sự hiệp nhất hoàn toàn giữa hai người: trí năng, tình cảm, thể chất. Và đây là một mối quan hệ lâu dài thực sự và không chỉ là một trải nghiệm cuộc sống.
Có phải hôn nhân là một mô hình lỗi thời của cuộc sống? Không, mô hình cuộc sống của Đức Chúa Trời không thể thay thế được. Ngài đã đặt ra các tiêu chuẩn để duy trì sự kết hôn.
Con người ta không theo khuôn mẫu hôn nhân của Chúa mà phát minh ra lối sống đa thê, ngoại tình, sống thử, sống tạm hay tồi tệ hơn như một phụ nữ Sa-ma-ri mà Chúa vạch rõ; “Jêsus lại phán rằng: “Ngươi nói: 'Tôi không có chồng', là đúng lắm; vì ngươi đã có năm đời chồng, còn người mà ngươi hiện có chẳng phải là chồng ngươi; điều đó ngươi đã nói thật vậy” (Giăng 4). Nhiều người có cuộc sống tình dục ông nầy bà nọ, mà không có hôn nhân.
Chúa Jêsus là Chúa của bạn? Vậy hãy làm theo hướng dẫn của Ngài trong tình yêu và bạn sẽ tìm thấy niềm vui - thậm chí dù sống độc thân.
« Đàn ông không đụng đến đàn bà là tốt.  Song vì cớ gian dâm, thì mỗi đàn ông phải có vợ, mỗi đàn bà phải có chồng » ( 1 Cor 7 :1).

Thứ Sáu, 28 tháng 9, 2018

Người Mạnh Sức-



"Mà nếu ta cậy Thánh Linh của Đức Chúa Trời để trừ quỉ, thì nước Đức Chúa Trời đã đến tận các ngươi. Hay là, có lẽ nào, ai vào nhà một người mạnh sức để cướp lấy của, mà trước không trói người mạnh sức ấy sao? Phải trói người rồi mới cướp của nhà người được" (Mathio12:28, 29).
Con Đức Chúa Trời đã bước vào thế giới này để tiêu diệt các công việc của ma quỷ  (1 Giăng 3: 8). Nhưng chuyện đó  xảy ra như thế nào? Trước hết, Ngài phải trói buộc Satan, người mạnh sức, để giải phóng dân chúng khỏi quyền lực bóng tối. Cho đến lúc đó, con rắn đời xưa luôn là người chiến thắng trên loài người. Mỗi lần hắn cố dụ dỗ một người,  người đó thất bại và phải chịu thua bá chủ thế giới này.

Sau Khi Phụng Sự Chúa-



Lu-ca 5:15-16, “Nhưng tiếng Ngài càng ngày càng đồn ra, có quần chúng đông nhóm họp để nghe, và để được chữa lành đau yếu mình. Song Ngài lánh riêng ra nơi đồng vắng mà cầu nguyện”.
Khi Chúa sử dụng một đầy tớ cho một mục đích đặc biệt và ban phước cho chức vụ, có một nguy hiểm mà người hầu việc sẽ ít nhất quy cho mình một phần thành công. Sau đó, anh có xu hướng hành động một cách liều lĩnh và bỏ bê sự cầu nguyện vì anh nghĩ rằng anh có thể làm tốt mà không cần cầu nguyện nhiều. Có người đã từng nói một cách khéo léo, "Chúng ta có xu hướng trở nên độc lập trong khi tận hưởng những thành quả sự phụ thuộc".

Đói Kém Thuộc Linh-



“Môi-se bèn nói cùng dân chúng rằng: Ấy là bánh mà Đức Giê-hô-va ban cho các ngươi làm lương thực đó. Hãy tùy sức ăn của mỗi người,và tùy số người trong trại mà góp cho mỗi tên một ô-me” (Xuất Hành 16:15, 16).
Chúa Jêsus có niềm vui lớn lao trong lời của Đức Chúa Trời. Đối với Ngài, lời kinh thánh không chỉ là một bài đọc cần thiết hàng ngày mà còn là thức ăn tăng cường cho tâm hồn của Ngài. Ngài có thể đồng thanh với tác giả thi thiên, "Tôi yêu mến luật pháp Chúa biết bao! Trọn ngày tôi suy gẫm luật pháp ấy. ... Tôi vui vẻ về lời Chúa, Khác nào kẻ tìm được mồi lớn " (Thi. 119: 97,162).

Bông Trái Của Thánh Linh-



"Giô-sép là chồi của cây tươi tốt, Mọc gần bên suối nước; Nhành nhánh phủ bao trên ngọn tường" (Sáng thế Ký 49:22).
Thân vị Chúa Jêsus giống như cây cối, được trồng bên cạnh dòng nước (xem Thi thiên 1: 3). Ngài liên tục sinh bông trái cho Đức Chúa Trời bằng cách biểu lộ Cha trong thế giới này và làm theo ý muốn của Cha. Thậm chí có trái của Thánh Linh gấp chín lần (Gal. 5:22,23) một cách thật rõ ràng trong cuộc sống của mình.
Chúa Jesus đã chứng minh tình yêu của Ngài đối với Cha mình qua sự vâng lời của mình, mà lên đến đỉnh điểm khi từ bỏ mạng sống của mình. Ngài vui mừng trong tâm linh và hân hoan khi Ngài ca ngợi Cha vì những đường lối của mình trong có những hoàn cảnh kinh tởm. Lu-ca 10:21- “Cũng giờ đó Jêsus mừng rỡ trong Thánh Linh mà rằng: “Cha ơi, Cha là Chúa của trời đất, Con khen tạ Cha, vì Cha đã giấu những điều nầy với kẻ khôn ngoan thông sáng, mà bày tỏ cho con trẻ. Phải, Cha ơi, vì như vậy là đẹp lòng Cha”.

Thứ Năm, 27 tháng 9, 2018

Mù Mắt-



Ma-thi-ơ 20:30-34, “Kìa, có hai người mù ngồi bên đường, nghe nói Jêsus đi qua đó, thì kêu lên rằng: 'Ôi Chúa, Con Đa-vít ơi, xin thương xót chúng tôi với!"  Quần chúng rầy họ, biểu nín đi; song họ càng kêu lớn hơn nữa rằng: "Ôi Chúa, Con Đa-vít ơi, xin thương xót chúng tôi với!"  Jêsus dừng lại, gọi họ mà hỏi rằng: "Các ngươi muốn ta làm chi cho các ngươi?"  Họ đáp rằng: "Thưa Chúa, muốn mắt chúng tôi được mở ra."  Jêsus động lòng thương xót, bèn rờ mắt họ, tức thì họ thấy được và đi theo Ngài ».
Đôi mắt được gọi cách đúng đắn là cơ quan cảm giác quan trọng nhất. Thiếu thị lực dẫn đến những hạn chế lớn trong cuộc sống mà một người sáng mắt khó có thể tưởng tượng.
Chúa Jêsus thường thương xót những người không thể nhìn thấy trong đời của họ. Tù khám tù, Giăng Báp-tít sai môn đệ hỏi Chúa coi Chúa có phải là Đấng phải đến chăng. Ngài trích dẫn việc Ngài chữa lành người mù làm bằng chứng đầu tiên (Ma-thi-ơ 11: 5). Do đó, sự chữa lành của Chúa là một trong những đặc điểm nhận dạng Ngài là Đấng Mê-si-a.

Quá khứ, hiện tại, tương lai


-
1 Phi-e-rơ 1:3-5-
“Chúc tụng Đức Chúa Trời và Cha của Chúa chúng ta là Jêsus Christ! Ngài theo sự thương xót cả thể của mình mà tái sanh chúng ta để được hi vọng sống bởi sự từ kẻ chết sống lại của Jêsus Christ, lại để được cơ nghiệp không hư nát, không ô uế, không suy tàn, để dành cho anh em ở trên trời, là kẻ nhờ quyền năng của Đức Chúa Trời được đức tin canh giữ đến sự cứu rỗi sẵn sàng hiển lộ trong thời kỳ sau rốt”.
Mấy câu kinh thánh này cũng cho thấy điều gì đó mà Đức Chúa Trời đã làm trong quá khứ, những gì Ngài đang làm trong hiện tại, và những gì Ngài đã hoạch định cho chúng ta trong tương lai.
Trước khi Phi-e-rơ nói về những điểm riêng trong hành động của Đức Chúa Trời ông ca ngợi Đức Chúa Cha. Đức Chúa Trời Cha làm cho Jêsus Christ chúng ta sống lại. Từ trong lòng thương xót lớn của mình, Ngài làm những điều vinh quang trước mắt chúng ta.

Thần Vị Của Chúa Jêsus-



Thần Vị (Deity) của Chúa Jesus về cơ bản bị Hội Chứng Nhân Đức Jehovah từ chối. Theo quan điểm của họ, mặc dù Chúa Jêsus là Con của Đức Chúa Trời và là người đầu tiên trong sự sáng tạo của Đức Chúa Trời, Ngài cũng được mang danh hiệu “Hữu thể thần thượng”, nhưng Ngài không bao giờ ngang bằng Đức Chúa Trời hay là chính Đức Chúa Trời. Do đó, bản dịch kinh thánh “Thế giới mới” của họ cũng dịch trong Giăng 1: 1, "Ban đầu có Lời, và Lời ở cùng Đức Chúa Trời, và Lời là một Đức Chúa Trời". Ở đây có chữ "một" được chèn vào. Đây là một sự chèn vào bất hợp pháp. Bản dịch kinh thánh mang tên là “Thế Giới Mới” của họ đã sửa đổi lời Kinh thánh bản gốc và pha loảng rất nhiều lời của loài người vào kinh văn, đặc biệt pha loảng vào các câu chép Chúa Jesus là Đức Chúa Trời.
Tuy nhiên, chính những lời này trong Giăng 1:14 nói rõ ràng hơn về thần tính của Chúa. Vì Ngài không phải là người đầu tiên trong sự sáng tạo của Đức Chúa Trời như CNDGHV tin, nhưng Ngài là chính Đấng Tạo Hóa, vì mọi sự đã được tạo ra bởi Ngôi Lời (câu.3). Ngôi Lởi này không được tạo ra lúc đầu, nhưng đã vốn có như vậy. Tương tự như vậy, sau này Chúa Jêsus nói, “trước khi chưa có Áp-ra-ham, Ta vẫn hằng hữu” (Giăng 8:58). Chúa Jêsus không trở nên giống như Áp-ra-ham, nhưng Ngài đã ở đó trước rồi.
Tất nhiên, trong Cô-lô-se 1:15, Chúa Jêsus được gọi là "Con đầu lòng của mọi sự sáng tạo." Nhưng tên gọi này không đánh dấu sự khởi đầu của nó, mà là mối quan hệ của nó với sự sáng tạo này. Có chép về Sa-lô-môn, "Lại Ta cũng sẽ làm người thành con trưởng nam ta, Vua cao hơn hết các vua trên đất" (Thi 89:28). Vì vậy, là Đấng Tạo Hóa, khi Ngài chiếm một vị trí trong cõi sáng tạo, nhất thiết là Đầu của cõi sáng tạo. Do đó từ ngữ "đầu tiên" mô tả vị trí đúng đắn của Con Người, không phải, như CNDGHV tin rằng Chúa Jêsus là Con đầu tiên và duy nhất được Đức Chúa Cha tạo ra. Châm ngôn 8 không gợi ra ý tưởng này. Châm ngôn 8 nói Chúa Jesus là Đấng Tạo Hóa.
Thật thú vị khi lưu ý rằng khi đọc những bài giải luận kinh thánh của CNDGHV chỉ thấy họ đề cập đến những đoạn Kinh Thánh nơi Chúa Jêsus được nhìn thấy chủ yếu như một con người. Chúng ta không phản đối tất cả các bài đăng này. Thật không may, những bài này chỉ bàn luận về mặt con người, mặt nhân tánh trong thân vị của Chúa. Tất cả các đoạn kinh văn cho thấy rõ ràng rằng Chúa Jêsus là Đức Chúa Trời thì bị họ phớt lờ. Chúng ta hãy nhớ đến đoạn văn đẹp đẽ trong Cô-lô-se 2: 9 rằng trong Chúa Jêsus, “sự đầy đủ của thể yếu Đức Chúa Trời thảy đều ở trong Ngài cách có hình thể”.
Thật đáng thương là những đoạn văn này cũng được bản dịch “Thế giới mới” pha loảng và Chúa Jêsus chỉ được ban cho một thần tính nào đó nhưng không phải là sự thật rằng Ngài là Đức Chúa Trời và con người trong một thân vị.
Bài ngăn ngủi nầy không thể đề cập nhiều kinh văn  rõ ràng khác cho thấy rằng Chúa Jêsus là Đức Chúa Trời và con người trong một thân vị. Nhưng chúng tôi đã chứng minh ở nơi khác. 

Thứ Tư, 26 tháng 9, 2018

Những Người Xuất Chúng-



Sáng thế kí 14:17-20
Bất cứ lúc nào, dường như đã có một số người ngoại bang, từ những ngày của các tộc trưởng, sống ở giữa Y-sơ-ra-ên và đại diện cho một tầng lớp thấp hơn trong con dân Y-sơ-ra-ên, mặc dù họ rất thích các phước lành và điều lệ của Y-sơ-ra-ên (xem Sáng 20:10, vv). Mặt khác, cũng có một số người ngoại bang nổi tiếng, bất cứ nơi nào họ xuất hiện trong lịch sử, đều có địa vị và được gọi đến một khung cảnh và chức vụ đưa họ đứng bên trên đất Y-sơ-ra-ên. Cả hai đều, có vẻ như, rất quan trọng và soi sáng các kế hoạch, mà trong các nghị quyết  của Đức Chúa Trời được dành riêng cho người ngoại bang và người khách lạ. Phần lớn trong số họ sau này sẽ chiếm một nơi trong vương quốc cấp dưới đối với dân Y-sơ-ra-ên, trong khi sẽ có một đám đông được chọn và đặc quyền, cụ thể là, những người hiện được kêu gọi thành lập hội thánh của Đức Chúa Trời, vị thế và phẩm giá của họ sẽ vượt trội hơn của Y-sơ-ra-ên (Khải huyền 21).
Người đầu tiên trong số những người khách lạ tuyệt vời mà chúng ta gặp là Mên-ch-xê-đéc. Phẩm giá mà ông có thì nổi tiếng và không cần phải được mô tả chi tiết. Ông đứng đầu một loạt những người đã nổi tiếng như nhau trong thế hệ của mình và trong thời gian của họ.

Thứ Ba, 25 tháng 9, 2018

Bài học về cây cối bị chặt-



Truyền đạo 11:3 “khi một cây cối ngã về hướng nam hay về hướng bắc, hễ ngã chỗ nào nó phải ở chỗ đó”.
Lời tuyên bố của người truyền đạo rằng một khi cây đổ, nó sẽ không di chuyển được nữa. Nhưng tại sao ông chỉ đề cập đến phía nam và phía bắc, hai trong bốn hướng mà cây cối bị đốn có thể ngã xuống?
Rõ ràng, Sa-lô-môn có ý định đưa cho chúng ta một bài học sâu hơn. Trong Kinh Thánh, ở một số nơi, con người được so sánh với cây cối và cây cối sắp chết nói lên sự phá hủy đời sống của họ (Giê-rê-mi 11:19). Vì chỉ có hai trạng thái khác nhau sau khi con người chết, nên chỉ có hai hướng được đề cập là bắc và nam.
Thực tế là nhà truyền đạo đang hướng về phía bắc và phía nam để chỉ ra rằng một người đã chết có thể mong đợi bước vào cõi đau đớn hoặc nơi đại phúc. Bởi vì phía bắc ngụ ý ánh sáng và sự ấm áp, còn phía nam thay cho bóng tối và lạnh lẽo. Đối với sự hiểu biết của một người Y-sơ-ra-ên, thì phía bắc cũng là phía bên trái và phía nam bên phải, khi họ đứng trước cửa đền thờ Jerusalem nhìn về hướng mặt trời mọc (tức là phía đông). Và trong Kinh Thánh bên trái được ban phước, nhưng bên phải thường liên quan đến việc nguyền rủa. Chúng ta hãy suy nghĩ, ví dụ như tòa án xét xử các quốc gia sau cơn đại nạn, nơi những con dê được đặt ở bên trái và những con chiên ở bàn tay phải của Chúa (Ma-thi-ơ 25: 33, 34, 41).
Câu chuyện của La-xa-rơ và người giàu minh họa rất rõ ràng câu Kinh Thánh Truyền 11:3, bởi vì nó cho thấy rằng chỉ có hai khả năng sau khi chết: đau đớn hoặc an ủi. Ngoài ra còn có nói về một vực sâu cách trở lớn mà làm cho hai bên không thể thay đổi chỗ được(Lu-ca 16: 25,26) - nơi nào cây ngã xuống, cây vẫn cứ ở đó! Bạn sẽ ở ngã về đâu?

Lưới Bẫy Của Phụ Nữ



Truyền đạo 7:26 “Ta tìm thấy một điều cay đắng hơn sự chết, ấy là một người đàn bà có lòng giống như lưới bẫy, tay tợ như dây tói:Ai ở đẹp lòng Đức Chúa Trời sẽ thoát khỏi nó; còn kẻ có tội sẽ bị nó vấn lấy.
Sự quyến rũ của phụ nữ thường có một thời gian dễ chịu với những người nam. Thẩm phán Sam-sôn không thể nào bị dây gân và dây thừng trói buộc được, nhưng những sợi dây quyến rũ của Đa-li-la buộc vòng quanh đến nỗi dù Sam-sôn mạnh mẽ đến đâu cũng không thể bứt đứt.
Đối với Samson, chỉ có một cách để thoát khỏi sự cám dỗ của phụ nữ là đập vỡ tội lỗi và kêu cầu Đức Chúa Trời giúp đỡ. Nhưng anh ta không làm như thế. Vì vậy, thòng lọng quyến rũ kéo quanh cổ anh. Cuối cùng, mắt anh không còn nhìn thấy Đa-li-la nữa.
Bạn trẻ ơi! Hãy tiến lên trên con đường của Đức Chúa Trời và cẩn thận khi bạn đi một chặng đường dài quanh Đa-li-la của thế giới nầy! Sau đó, ước mong ngày đó sẽ không đến khi bạn được lời Kinh thánh cảnh báo, "Nàng (phụ nữ quyến rũ) dùng lắm lời êm dịu quyến dụ hắn,  Làm hắn sa ngã vì lời dua nịnh của môi miệng mình.  Hắn liền đi theo nàng, Như một con bò đến lò cạo, Như kẻ ngu dại bị cùm dẫn đi chịu hình phạt,  Cho đến khi mũi tên xoi ngang qua gan nó; Như con chim bay a vào lưới, Mà không biết rằng nó rập sự sống mình” (Châm ngôn 7: 21-23).
Xin Chúa cứu bạn.

Thứ Hai, 24 tháng 9, 2018

Chịu Đựng Mọi Sự



2 Ti-mô-thê 2:10 “Vậy nên, ta vì cớ những người được chọn mà bền chịu mọi sự, hầu cho họ cũng được ơn cứu rỗi trong Christ Jêsus với sự vinh hiển đời đời”.
Phao-lô đang làm gì? Ông chịu đựng mọi thứ vì lợi ích của những người được chọn. Tại sao ông làm điều đó? Ông vì những người được chọn để họ nhận được sự cứu rỗi.
Có phải chúng ta là Cơ đốc nhân, chúng ta đã được chọn, mà chưa được cứu rỗi sao? Vâng, một mặt, sự cứu rỗi được coi là một cái gì đó đã hoàn thành trong Kinh thánh. Ê-phê-sô 2: 6-8 nói rằng chúng ta đã được cứu rồi và có một vị trí vinh quang trong Chúa Jêsus. Không còn gì để "đạt được" sự cứu rỗi nữa. Ở vị trí của chúng ta, chúng ta đã ở trong Đấng Christ, vị thế của chúng ta là hoàn hảo và an toàn.
Nhưng Kinh Thánh cũng cho thấy người tin đồ trên đường đến vinh quang. Và có rất nhiều mối nguy hiểm trên đường đi - vì vậy chúng ta có thể đi chệch khỏi con đường của sự thật bằng cách làm hư hoại lời Chúa -2 Tim 2: 14- 18-“Ấy là điều con hãy nhắc nhở họ, răn bảo họ ở trước mặt Chúa rằng, chớ nên cãi cọ về lời lẽ, vì chẳng ích gì cả, chỉ làm bại hoại kẻ nghe đó thôi.  Hãy ân cần trình diện mình cho Đức Chúa Trời, như người đã chịu thí nghiệm, như người làm công không hổ thẹn, phân giải lời của lẽ thật cách ngay thẳng.  Nhưng hãy tránh lời bông lông phàm tục, vì kẻ nói lời ấy càng đi tới trong sự bất kỉnh,  và lời nói của họ như chùm bao ăn lan. Trong số đó có Hy-mê-nê và Phi-lết,  là kẻ đã sai trật lẽ thật, nói rằng sự sống lại đã qua rồi, mà lật đổ đức tin của ít người”
Vì vậy, chúng ta cần một sự cứu rỗi cao hơn, để cứu khỏi sự sai lạc lẽ thật, để cứ ở trên con đường và cuối cùng kết thúc trong vinh quang. Tất nhiên đó là Đức Chúa Trời là Đấng cứu rỗi người công bình (I Phi-e-rơ 4:18). Nhưng 2 Timothy 2 nói về trách nhiệm của chúng ta - và trách nhiệm chúng ta có như anh chị em. Nếu có ai đi lạc, chúng ta hãy làm tất cả những gì có thể để rời khỏi con đường chết (Gia-cơ 5:19, 20).
Chúng ta nên hành động và sống như thể sự cứu rỗi và sự vinh hiển vĩnh cửu của các anh chị em của mình phụ thuộc vào hành vi của chúng ta!

Ép-a-phơ-ra - một người đầy tớ trung tín-

                                                     Phao-lô và Ép-a-phơ-ra



Cô lô se 1 :7-8 “y như anh em đã học nơi Ép-a-phơ-ra là đồng bộc yêu dấu của chúng tôi, và vì chúng tôi mà làm chấp sự trung tín của Đấng Christ,  người cũng tỏ lại cho chúng tôi tình thương yêu của anh em trong Thánh Linh”. 
Col 4 :12-13 “Ép-a-phơ-ra, người của anh em, đầy tớ của Christ Jêsus, chào thăm anh em; người thường thường vì anh em mà chiến đấu trong sự cầu nguyện, để anh em được tin chắc đầy đủ mà đứng trọn vẹn trong cả ý chỉ của Đức Chúa Trời.  Vì tôi làm chứng cho người rằng, người chịu nhiều khó nhọc vì anh em, vì người ở Lao-đi-xê, và vì người ở Hi-ê-ra-bô-li nữa”
Phlm 23 “ Ép-a-phơ-ra là bạn đồng tù của tôi trong Christ Jêsus chào thăm anh”.

Thù Hận-



E-xơ-ra 4:1-2 ;5 :1-3
“Khi các thù nghịch của Giu-đa và Bên-gia-min hay rằng những người đã bị bắt làm phu tù được về cất đền thờ cho Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên,-- Vậy, công việc xây cất nhà của Đức Chúa Trời tại Giê-ru-sa-lem đình cho đến năm thứ hai đời Đa-ri-út, vua Phe-rơ-sơ, trị vì…. Vả, tiên tri A-ghê và tiên tri Xa-cha-ri, con của Y-đô, nhân danh Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên nói tiên tri cho các người Giu-đa tại xứ Giu-đa và ở tại Giê-ru-sa-lem.Xô-rô-ba-bên, con trai của Sa-anh-thi-ên, và Giê-sua, con trai của Giô-xa-đác, bèn chỗi dậy, khởi cất đền Đức Chúa Trời tại Giê-ru-sa-lem, có các tiên tri của Đức Chúa Trời giúp đỡ. Trong lúc đó, Tát-tê-nai, quan tổng đốc của xứ phía bên nầy sông, Sê-ta-Bô-xê-nai, và các đồng liêu họ, đến tìm dân Giu-đa, mà nói cùng chúng như vầy: Ai ban lịnh cho các ngươi cất cái đền nầy và xây vách thành nầy lên?”

Lời Cầu Nguyện Của Gia-bê-



1 Sử kí 4:9.10 “Gia-bê được tôn trọng hơn anh em mình; mẹ ông đặt tên là Gia-bê, vì nói rằng: “Ta sinh nó trong sự đau đớn.” Gia-bê khấn nguyện với Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên rằng:“Ôi, xin Chúa ban phước dồi dào cho con, mở rộng bờ cõi con. Nguyện tay Chúa phù hộ con, giữ con khỏi mọi điều ác, để con thoát cơn khốn khổ!” Đức Chúa Trời ban cho đúng như điều ông cầu xin”.
Giữa một danh sách dài tên họ nhiều người trong sách 1 Sử kí,  tên Gia-bê xuất hiện. Nhưng không chỉ tên của ông được đề cập, nhưng ông cũng nói với chúng ta đồi lời về anh em và mẹ của mình, sự ra đời của mình và về tất cả các lời cầu nguyện ngắn của mình mà Đức Chúa Trời đã trả lời. Vài dòng về Gia-bê  trong cuốn 1 Sử kí cung cấp cho chúng ta rất nhiều thức ăn để suy nghĩ!

Chủ Nhật, 23 tháng 9, 2018

Sông Giô-đanh Ngập Tràn-



1 Sử kí 12:15 “Ấy là những kẻ đi qua sông Giô-đanh trong tháng giêng, lúc nước ngập hai bên bờ, đuổi các dân ở tại trũng hoặc về phía đông hay về phía tây”.
Đa-vít, vị vua được xức dầu của Y-sơ-ra-ên, "vừa lòng của Đức Chúa Trời", vẫn chưa lên ngôi. Ông vẫn đang bị vua Sau-lơ theo đuổi và cứ tạm ở Xiếc-lác. Sau đó, nhiều người nam, anh hùng dũng cảm, và những chiến sĩ từ tất cả các bộ tộc của Y-sơ-ra-ên đến cùng Đa-vít. Cũng có người từ Gát, từ phía bên kia của sông Giô-danh, cũng đang tìm đường đến quy thuận Đa-vít.
Nhưng họ phải vượt qua chướng ngại vật trong lúc đó, vì sông Giô đanh nhằm mùa lũ tràn ngập hai bên bờ. Nhưng họ không bỏ cuộc. Há họ không biết theo kinh nghiệm rằng Giô đanh  đã tràn ngập cả hai bên bờ của nó trong tháng giêng hay sao? Sao họ không thể quyết định theo Đa-vít trước khi lũ lụt bắt đầu? Sao  họ không có lý lẽ trì hoãn quyết định của mình cho đến khi lũ lụt đã hạ xuống? Nhưng không có điều nào như vậy. Đó là bằng chứng về năng lực và quyết tâm của họ, nhưng cũng là tình yêu và sự cống hiến của họ đối với Đa-vít, rằng họ phải đến với ông trong tháng giêng, dù hoàn cảnh lũ lụt đặc biệt khó khăn. Ngoài ra, đó là cần qua sông sớm "để đuổi các dân chúng ở tại trũng hoặc về phía đông hay về phía tây" (câu. 15b), và điều này dường như không thể chịu  bất kỳ sự chậm trễ nào.
Chúng ta, bạn và tôi, có bày tỏ được sự quyết đoán này, sự tận tụy này hay không? Chúng ta có thể đã nhận ra những gì cần thiết mà cứ để trì hoãn vì hoàn cảnh khó khăn không?. Nếu chúng ta trì hoãn một quyết định thì hoàn cảnh càng gây thêm trở ngại và chúng ta càng khó vượt qua hơn. Chúng ta thấy phương cách nhưng thiếu năng lực và sự cống hiến để vượt qua những trở ngại trong đức tin và sự tin cậy.
Hãy thấm nhuần sự nhiệt tình, quyết tâm và tình yêu của những người chi phái Gát! Hãy vượt qua lũ lụt của Giô đanh trong cuộc sống của bạn!
-

Mười Cửa Cổng Giê-ru-sa-lem-

                                                               Cổng Chiên

Nê-hê-mi  3
Giê-ru-sa-lem là một bức tranh của hội chúng địa phương. Các cổng trong bức tường thành phố chỉ ra rằng người ta có thể vào thành phố này, cộng đồng, nhưng điều đó không dễ dàng. Tên của các cổng thành phố giờ đây cung cấp thêm manh mối về những gì nên được tìm thấy hoặc không tìm thấy trong hội thánh. Danh sách dưới đây chỉ đề cập đến 10 cửa cổng được chép trong Nê-hê-mi 3, hai cổng khác trong sách Nê-hê-mi không được chú ý (Cổng Ép-ra-im, Nê. 8:16,  và cổng Phòng vệ, cổng Nhà tù Nê 12:39).