Lời Kinh Thánh

Kìa, Ngài cỡi đám mây mà đến, mọi mắt sẽ trông thấy Ngài, cả đến những kẻ đã đâm Ngài cũng vậy; hết thảy các chi phái trên đất đều sẽ than khóc Ngài. Phải, A-men Lu ca 17:29-30

Thứ Bảy, 9 tháng 2, 2019

Đa-vít-9-



--Đa-vít gặp Sau-lơ trên đồi Ha-ki-la (1 Sammuen 26)
Một lần nữa, Sau-lơ đang trên đường tìm cách giết Đa-vít. Ba ngàn binh sĩ đi cùng với vị vua ghen tị của Israel. Khi Sau-lơ ngủ ở Xíp, Đa-vít và A-bi-sai xâm phạm trại quân  và tiến về phía Sau-lơ. A-bi-sai biết từ kinh nghiệm rằng Đa-vít sẽ không giết Sau-lơ, vì vậy anh ta đề nghị tự làm điều đó (1 Sam 26: 8). Sau-lơ sẽ không làm điều đó nếu Đa-vít nằm đó ngủ và bất lực sao? Nhưng Đa-vít, nhớ cách Chúa đánh Na-banh (1 Sa-mu-ên 25), nên Đa-vít không cho phép điều đó. Bình nước và giáo bị A-bi-sai đánh cắp.

Khi Đa-vít đi cách xa một khoảng cách an toàn, anh ta hét lên với chỉ huy quân đội của Sau-lơ, Áp-ne. Ai thực sự là bạn của nhà vua? Áp-ne ơi, người không thể trông chừng Sau-lơ sao?  Đa-vít đã tha thứ cho Sau-lơ một lần nữa? Ai đáng chết?
Sau đó, Sau-lơ đến và nói chuyện với Đa-vít. Đa-vít tự gọi mình là một con bọ chét (nhảy từ nơi này sang nơi khác) và chim đa đa (một loài chim vô hại). Tại sao Sau-lơ vẫn đuổi theo anh ta? Sau-lơ thú nhận (một cách hời hợt) tội lỗi của mình và sau đó nói: “Hỡi Đa-vít, con ta, nguyện con được phước! Chắc chắn con sẽ làm những việc lớn lao và sẽ thành công” (1 Sa-mu-ên 26:25). Đây là những lời cuối cùng của Sau-lơ với Đa-vít! Chúng nói rõ rằng Sau-lơ, chống lại kiến ​​thức tốt hơn, đã tranh luận với Đa-vít. Thật là nghiêm trọng để chiến đấu chống lại ý định của Đức Chúa Trời!
Rồi Đa-vít đi đường mình, còn Sau-lơ trở về nhà cách xa nhay mãi mãi.

Đa-vít -8-



Đa-vít và Na-banh
“Lẽ nào ta sẽ lấy bánh, nước, và thịt ta dọn sẵn cho các thợ hớt lông chiên mà cho những kẻ chẳng biết ở đâu đến sao?” (Sa mu ên 25:11).
Ai có thể đoán rằng người đàn ông đã từng khiêm nhường đáp trả những cuộc tấn công bất công của vua Sau-lơ bây giờ lại nổi cơn thịnh nộ như một người nông dân tầm thường khi ông bị Na-banh từ chối đột ngột! Đây là người đàn ông thiếu kiên nhẫn!

Thứ Tư, 6 tháng 2, 2019

CHỮ “PHƯỚC” THEO KHẢI THỊ TÂN ƯỚC-



Theo các nhà khảo cổ và nhà giải nghĩa Kinh thánh thì nhân loại tại tháp Ba-bên phân tán vào khoảng thế kỉ 23 TCN. Những người khai sáng ra dân tộc Trung Hoa (Hán tộc) cũng sáng chế ra chữ Hán vào khoảng thời điểm đó. Chữ Hán của Trung quốc không phải là khải thị của Kinh thánh, nhưng nhiều học giả tin rằng chữ Hán giải thích phần nào những lẽ thật trong Sáng thế kí từ chương 1 đến 11.
Vào ngày tết Nguyên đán, đa số người Hoa đều treo hình chữ phước trước cửa nhà mình. Cơ Đốc nhân Việt nam cũng bắt chước hành động đó và có lòng cầu mong “PHƯỚC” vào nhà mình.
“Trước hết cần tìm hiểu từ Phúc (Phước)  trong nền văn hóa của chúng ta. Từ “Phúc” viết theo chữ Hán (   ) gồm có bốn chữ, là một bản ghi tượng hình còn được bảo tồn trong chữ viết Trung Quốc chỉ về tình trạng hạnh phúc ban đầu của loài người. Chữ thứ nhất bên trái là bộ kỳ (   ) chỉ về thần ( ) tức Ông Trời, Đức Chúa Trời hay Thiên Chúa. Bên phải có 3 chữ là: Nhất ( ) là một; khẩu ( ) là miệng hay người (nhân khẩu); điền ()  là ruộng, ruộng vườn. Kết hợp bốn chữ trên thành từ Phước (   ) có nghĩa là: Một người có ruộng vườn và có Thiên Chúa ở bên cạnh. Như vậy, người xưa quan niệm người được phước là một người không chỉ có tài sản ruộng vườn, đất đai mà còn có mối quan hệ với Thiên Chúa là Đấng Tạo Hóa của mình, là nguồn phước, bởi con người là sinh vật tâm linh, “linh ư vạn vật”. (Trích https://httlvn.org/phuoc.html).

Thứ Hai, 4 tháng 2, 2019

Đa-vít -7-



Đa-vít dung tha Sau-lơ trong Ên-ghê-đi-

Đa-vít đang ở sa mạc Ên-ghê-đi. Sau-lơ muốn đi vệ sinh. Nhưng thời gian để đi bộ đến "nhà vệ sinh" phải thực hiện. Sau-lơ đi vào một hang động - ngay trong hang động nơi Đa-vít và những người của anh ta đang ở. Đó rõ ràng là sự quan phòng của Đức Chúa Trời đã dẫn dắt  theo cách đó. Đa-vít biết điều đó. Những người đàn ông đó nhận ra điều đó. Nhưng câu hỏi lớn là: sự quan phòng của Đức Chúa Trời nên được giải thích như thế nào? Những người đàn ông nói rằng đây là ngày giết Sau-lơ. Nhưng Đa-vít nghĩ rằng đó sẽ là ngày thể hiện lòng thương xót. Và vì vậy Đa-vít chỉ cần cắt bỏ một phần của chiếc áo choàng Sau-lơ.
Đa-vít không muốn giết kẻ thù của mình. Đó là lý do tại sao ông ấy tha thứ cho Sau-lơ. Khi Sau-lơ rời khỏi hang, Đa-vít gọi ông ta. Xem cách Đa-vít hành xử trong tình huống nguy cấp này.
    -Anh ta kính cẩn cúi chào Sau-lơ và công nhận ông ta là vua (anh ta nói rõ rằng anh ta không thể làm một kẻ nổi loạn). 1 Sa-mu-ên 24: 9.