Thứ Sáu, 6 tháng 9, 2013

Một Người Vừa Lòng Đức Chúa Trời



Thi thiên 89:19,20, “Bấy giờ, trong dị tượng, Chúa có phán cùng người thánh của Chúa, Mà rằng: Ta đã đặt một người hùng mạnh làm kẻ tiếp trợ, Nhắc cao lên một Đấng lựa chọn từ trong dân chúng. Ta đã gặp Đa-vít, là kẻ tôi tớ Ta, Xức cho người bằng dầu thánh Ta”.
Công 13:22, “'Ta đã tìm được Đa-vít con của Gie-sê, là người vừa lòng ta, người sẽ tuân theo mọi ý chỉ ta”.
Heb. 1:9, “Ngài từng mến sự công nghĩa, ghét sự gian ác, Cho nên Đức Chúa Trời, là Đức Chúa Trời của Chúa, đã lấy dầu vui vẻ xức cho Chúa. Trổi hơn đồng bạn của Chúa.”

1 Sam. 13:14, “Đức Giê-hô-va đã chọn lấy cho mình một người theo lòng Ngài,”
Kinh Thánh chứa rất nhiều chuyện con người. Kinh thánh chép rất nhiều thứ khác, như giáo lý, các nguyên tắc, nhưng nhiều hơn bất cứ điều gì khác nó chép về rất nhiều người. Đó là phương pháp của Đức Chúa Trời, phương pháp chọn lọc của Ngài, phương pháp chính yếu của Ngài để bày tỏ chính Ngài. Những con người nầy trong mối quan hệ với Đức Chúa Trời, mà Đức Chúa Trời đã kết hợp, mang lại những nét đặc biệt cho người ta xem. Không có bất kỳ một con người nào là con người được chấp nhận hoàn toàn, tất cả các nét đặc trưng được ca ngợi, nhưng trong mỗi con người có một hoặc nhiều nét đặc trưng nổi bật và phân biệt anh ta với tất cả những người khác, tồn tại như các nét đặc trưng dễ thấy trong cuộc sống con người đó. Những nét đặc trưng đặc biệt xuất sắc đại diện cho tư tưởng của Đức Chúa Trời, các nét đặc trưng mà Đức Chúa Trời đã dùng nhiều sự đau đớn để phát triển, vì chúng mà Đức Chúa Trời đặt tay của Ngài trên những con người như vậy, trong suốt lịch sử, hầu họ sẽ là biểu hiện các đặc điểm nhất định đặc biệt.
Như vậy, chúng ta nói về đức tin của Áp-ra-ham, sự nhu mì của Môi-se. Mỗi người đại diện một số nét đặc trưng mà đã truyền vào anh ta, phát triển trong anh ta, và khi bạn nghĩ về con người nào, nét đặc trưng đặc biệt của ông ấy luôn luôn là trên hết trong tâm trí của bạn. Sự chú ý của chúng tôi được rút ra, không về con người như một toàn thể, nhưng chú ý đến điều đánh dấu ông ta cách đặc biệt. Vì vậy, bởi một sứ đồ chúng ta được gọi nhớ lại đức tin của Áp-ra-ham, trong khi một người khác bảo chúng ta nhớ sự kiên nhẫn của Gióp. Những nét đặc trưng này là các tư tưởng của Đức Chúa Trời, và khi tất cả các nét đặc trưng của tất cả những con người nầy được tập hợp và kết hợp, chúng đại diện cho Đấng Christ. Có vẻ như Đức Chúa Trời đã rải Một Người qua các thế hệ, và trong đoàn thể con người dưới bàn tay của Ngài đã cho thấy một số khía cạnh, một số nét đặc trưng, một số mặt của một Người đó, và một Người đó có thể nói, "Các ngươi tra xét Kinh thánh, vì các ngươi tưởng rằng trong đó có sự sống đời đời; ấy chính Kinh thánh làm chứng về Ta... "(John 5:39).
 Có một Người trải rộng trên Kinh Thánh, và tất cả những người mà đã ở dưới bàn tay của Đức Chúa Trời, được nắm bắt cho mục đích hiển thị một cái gì đó của tư tưởng  Ngài, mà trong sự đầy đủ của tư tưởng đó được thể hiện trong Con Ngài, Chúa Giêsu. với nhận thức đó, chúng ta có thể đánh giá tốt hơn những lời chúng ta vừa đọc, mà trong trường hợp đầu tiên liên quan đến David, nhưng được nhìn thấy rõ ràng là vượt ra khỏi tầm mức để đến David lớn hơn. Đọc lại bài Thánh Vịnh 89 và bạn không thể không thấy rằng hai điều hòa nhập vào nhau: "Ta đã đặt một người hùng mạnh  làm kẻ tiếp trợ, Nhắc cao lên một Đấng lựa chọn từ trong dân chúng".  Bạn phải tìm một Đấng lớn hơn David cho sự biểu hiện đầy đủ các điều đó. Trong các lời "Ta đã đặt một người hùng mạnh làm kẻ tiếp trợ ..." chúng ta có một trong những nền tảng lớn sự cứu chuộc của chúng ta. Một Đấng lớn hơn so với David có ở đây. David trong những nét đặc trưng chủ yếu của cuộc sống của mình dưới bàn tay của Đức Chúa Trời, đã là một biểu hiện của tư tưởng của Đức Chúa Trời liên quan đến Đấng Christ. Bạn không thể nói rằng cuộc sống của David như một toàn thể. Bạn không thể thực hiện tuyên bố, "'Ta đã tìm được Đa-vít con của Gie-sê, là người vừa lòng ta, người sẽ tuân theo mọi ý chỉ ta..." qua toàn bộ cuộc đời của David và nói rằng khi David có phạm tội này và điều đặc biệt đó làm hoen ố cuộc đời của ông là cuộc đời vừa lòng Đức Chúa Trời. Chúng ta phải nhìn thấy chính xác nó là những gì, bên trong và xung quanh David, mà làm cho Đức Chúa Trời có thể nói rằng ông là một con người vừa lòng  Ngài. Điều đó cho thấy Đấng Christ, chỉ đến Đấng Christ. Điều đó chỉ là Đấng Christ, Đấng vừa lòng của Đức Chúa Trời.
Mục đích thần thượng từ cõi đời đời
"Đức Giê-hô-va đã chọn lấy cho mình một người theo lòng Ngài,”..." (1 Sam 13:14). Ghi nhớ những điều suy gẫm trước đây của chúng tôi, chúng ta sẽ tìm thấy một khung cảnh lớn cho một tuyên bố như thế. Nó nói về sự sáng tạo con người, của Chúa tìm cách có một chủng tộc con người, một con người tập thể mà trong đó những tư tưởng và các nét đặc trưng riêng của Ngài được tái sản sinh theo cách đạo đức. Chúa bao giờ cũng tìm người đó cho Ngài. Việc tìm kiếm một con người như vậy đã dẫn đến việc sáng tạo. Việc tìm kiếm một con người như vậy đã dẫn đến sự nhục hóa (nhập thể). Việc tìm kiếm một con người đã dẫn đến Hội thánh, "một người  mới". Cả tấm lòng Đức Chúa Trời ở trong việc tìm kiếm một con người để làm đẩy dẫy vũ trụ của Ngài, Không phải là một con người  như một sự hiệp nhất, nhưng một con người tập thể được tập hợp trong Con Ngài. Phaolô nói về con người này là "... Hội thánh,  là Thân Thể của Ngài, tức là sự đầy đủ của Đấng làm đầy dẫy mọi sự trong mọi người", Đó là sự đầy đủ, lượng tầm vóc của một con người trong Đấng Christ. Đó là Hội thánh, mà có nói đến, không phải bất kỳ một cá nhân nào. Đức Chúa Trời đã từng tìm kiếm một con người để làm đầy dẫy vũ trụ của Ngài.
Sự Giống Nhau theo tính đạo đức và thuộc linh     
Chúa nghĩ những tư tưởng, khao khát những khát vọng, muốn những ý muốn, và những tư tưởng đó, những khát vọng, những ý muốn đó là thể yếu hữu thể đạo đức của Ngài, và khi Ngài đã tái sản xuất chính Ngài như vậy trong ý nghĩa này, Ngài có một con người được cấu tạo  theo bản chất luân lý của Ngài, con người trở thành một hiện thân và nhân cách của chính bản chất đạo đức của Đức Chúa Trời, không phải của Thần tánh của Đức Chúa Trời, nhưng của  bản chất đạo đức. Trong cuộc sống bạn biết là gì khi nói bất cứ điều gì hoặc bất cứ ai vừa lòng bạn. Bạn có ngụ ý là họ hoàn toàn chính xác những gì bạn nghĩ, họ là những gì bạn muốn theo  sự hài lòng hoàn toàn của bạn. Con người vừa lòng Đức Chúa Trời là như thế đối với Ngài.
Tận tâm cho ý muốn của Đức Chúa Trời  
Có một điều thứ ba trong đó xác định đến một vài mức độ, đặt ngón tay vào gốc rễ của vấn đề. Con người vừa lòng Đức Chúa Trời là gì? Những gì Đức Chúa Trời đã tìm kiếm trong con người? Những câu  trong Công vụ cho chúng ta biết: "... sẽ làm tất cả ý chí của tôi" (Công 13:22). Nếu bạn nhìn vào mép lề cuốn Kinh thánh bạn sẽ thấy rằng chữ "ý muốn" theo số nhiều: "... tất cả ý muốn của Ta" - tất cả mọi thứ mà Đức Chúa Trời khao khát, tất cả mọi thứ mà Đức Chúa Trời muốn, ý muốn của Đức Chúa Trời trong tất cả các hình thức của nó, trong tất cả các cách thức của nó, trong tất cả các sự tìm kiếm và mục tiêu của nó. Con người mà sẽ làm tất cả mọi ý muốn của Ngài là con người vừa lòng Đức Chúa Trời, là người mà Đức Chúa Trời đã tìm kiếm. Các từ ngữ được nói, ở nơi đầu tiên, là về David. Có một số cách mà trong đó David là một con người vừa lòng của Đức Chúa Trời, được trình bày cách vắn tắt  rõ ràng.
Thứ nhất, David vững chắc tương phản nổi bật với Sau-lơ. Khi Đức Chúa Trời lật đổ và loại Sau-lơ sang một bên, Ngài dấy David lên. Hai người đứng đối nghịch với nhau và không bao giờ có thể cùng nhau chiếm ngai vàng. Nếu David tới, thì Saul phải ra đi. Nếu Sau-lơ ở đó, David không thể đến. Điều đó được thấy rất rõ ràng trong lịch sử, nhưng chúng ta hãy lưu ý rằng trong điều nầy chúng ta đang phải đối mặt với các nguyên tắc cơ bản, không chỉ đơn thuần với những gì là lịch sử và để làm những người của ngày đã qua. Trước mặt Đức Chúa Trời, có hai trạng thái đạo đức, hai điều kiện thuộc linh, hai tấm lòng, và hai tấm lòng nầy không bao giờ có thể ở trên ngôi với nhau, không bao giờ có thể chiếm vị trí vương hoàng cùng một lúc. Nếu một người là vương hoàng, hoặc ở nơi có thế lực, danh dự, theo chỉ định của Đức Chúa Trời, tấm lòng khác phải bị loại bỏ đi hoàn toàn. Đáng chú ý là ngay cả sau khi David là vua được xức dầu đã có một khoảng thời gian đáng kể trước khi ông lên ngôi vua, trong thời gian đó, Sau-lơ tiếp tục chiếm giữ vị trí đó. David phải đứng sau cho đến khi chế độ đó hoàn thành tiến trình, cho đến khi nó đã hoàn toàn kiệt sức, kết liễu, và sau đó bị đặt sang một bên.
Đó sẽ là một sự nghiên cứu dài dòng, mặc dù có hữu ích, là đi qua đời sống nội tâm của Saul như thể hiện bởi hành vi bên ngoài của ông. Sau-lơ bị chi phối bởi những phán đoán của riêng mình trong những thứ của Đức Chúa Trời. Đó là một chuyện. Khi Đức Chúa Trời truyền lệnh cho Saul giết Amalek--  người nam, phụ nữ, thú vật, và con trẻ; phá hủy Amalek tận gốc và nhánh, đó là một thử nghiệm lớn về đức tin của Sau-lơ trong sự phán quyết của Đức Chúa Trời, sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời, việc Đức Chúa Trời biết những gì Ngài đang làm, vinh dự của Đức Chúa Trời. Nếu Đức Chúa Trời ra lệnh cho chúng ta để làm một cái gì đó mà trên bề mặt của nó dường như chối bỏ một cái gì đó trong bản chất của Đức Chúa Trời về lòng nhân từ, lòng tốt, và lòng thương xót, và chúng ta bắt đầu cho phép phán đoán riêng của chúng ta nắm giữ lệnh của Đức Chúa Trời và đưa ra một sự co dãn khác đối với vấn đề này, cất bỏ sự vâng lời khỏi tấm lòng của chúng ta, chúng ta đã thiết lập phán đoán của chúng ta chống lại lệnh của Đức Chúa Trời. Trong thực tế, chúng ta đã nói: Chúa chắc chắn không biết những gì Ngài đang làm! Chắc chắn Chúa không sống động đối với đường lối danh tiếng của Ngài sẽ bị thiệt hại nếu điều này được thực hiện, người dân theo cách này sẽ nói gì về đạo đức của Ngài! Đó là một điều nguy hiểm khi đưa phán đoán đạo đức riêng của chúng ta qui trên một lệnh ngầm của Chúa. Trách nhiệm của Saul không phải là đặt câu hỏi tại sao, nhưng phải tuân theo. Chúng ta nhớ lại lời Samuel nói cùng Saul: "Này, sự vâng lời tốt hơn của tế lễ, và nghe theo hơn mỡ chiên đực" (1 Sam 15:22). Con người vừa lòng của Đức Chúa Trời làm tất cả các ý muốn của Ngài, và không nói: Chúa ơi, điều này sẽ làm cho Ngài bị sỉ nhục! Điều này sẽ mang lại sự ô nhục cho Ngài! Điều này sẽ gây khó khăn nghiêm trọng cho Ngài! Ngược lại, ông trả lời ngay: Chúa ơi, Ngài đã nói điều này, tôi giao trách nhiệm về những hậu quả cho Ngài, và tôi vâng lời. Chúa Giê-xu luôn luôn hành động như vậy. Ngài đã bị hiểu lầm về điều đó, nhưng Ngài đã làm nó.
Sau-lơ đã bị ảnh hưởng trong hành vi của mình bởi các cảm xúc riêng của mình, những sở thích và những sự không thích của riêng mình, và những ưa thích. Ông đổ lỗi cho dân chúng, điều đó đúng, nhưng đó là bản thân ông đã có lỗi tất cả. Đó là phán đoán của ông hoạt động thông qua tình cảm của mình. Trong thực tế, ông cho biết: Đây là một điều rất đáng tiếc khi tiêu diệt điều đó! Đây có cái gì đó trông quá tốt, theo tất cả các tiêu chuẩn của sự phán đoán lành mạnh chúng là tốt, mà Chúa nói phá hủy! Đáng thương biết bao! Tại sao không dâng nó cho Đức Chúa Trời trong của sinh tế? Bây giờ chúng ta biết rằng sự thật của con người tự nhiên có hai khía cạnh, một bên tốt và một bên xấu. Thực ra, về phần chúng ta, chúng ta thường được thấy nói như vậy,- Hãy để chúng tôi giao điều tốt cho Đức Chúa Trời! Chúng tôi đang chuẩn bị cho mặt rất tội lỗi ra đi, nhưng chúng ta hãy dâng phần tốt trong chúng ta cho Chúa! Tất cả các việc công bình của chúng ta theo tầm nhìn của Ngài đều như áo nhớp. Sáng tạo mới của Đức Chúa Trời không phải là một sự chắp vá cái cũ, nó là một điều hoàn toàn mới và cái cũ phải ra đi. Saul thất bại tại điều đó. Ông lý luận rằng điều tốt nhất nên dâng cho Đức Chúa Trời, trong khi Đức Chúa Trời đã nói: "Tiêu diệt hoàn toàn."
Con người vừa lòng của Đức Chúa Trời không tạo ra sự sai lầm ngớ ngẩn như thế. Ông thẩm vấn chính mình là: Chúa đã nói gì? Không có chỗ cho câu hỏi khác: Tôi cảm thấy thế nào về nó? Nó có vẻ như thế nào đối với tôi? Ông không nói: Theo quan điểm của tôi đó là một điều rất đáng tiếc. Không! Chúa đã nói, và thế là đủ. Đức Chúa Trời đã tìm kiếm cho Ngài một con người sẽ làm tất cả các ý muốn của Ngài.
Vì vậy, chúng ta có thể theo đuổi sự tương phản giữa Saul và David theo nhiều đường hướng. Chúng ta được dẫn đến điểm xuất phát của mỗi tấm lòng. Tất cả các điểm theo một hướng. Con người này qui hàng phán đoán của riêng mình, cảm xúc riêng của mình, các tiêu chuẩn riêng của mình, toàn bộ bản thể ông là vì ý muốn của Đức Chúa Trời, hoặc ông sẽ có các sự để dành bởi vì theo cách thức mà ông coi mọi sự và chất vấn Đức Chúa Trời không?
Một Sự Từ Bỏ Xác Thịt Cách Hoàn Toàn
Có một cách khác, mà trong đó David nổi bật như là con người vừa lòng của Đức Chúa Trời, và với điều này chúng ta đặc biệt quan tâm, mà chúng ta sẽ kết luận bài suy gẫm này. Đó là điều cần lưu ý trong hành động công khai đầu tiên của David ở thung lũng Elah. Chúng ta ám chỉ, tất nhiên, đến cuộc tranh chiến của ông với Goliath. Hành động công khai đầu tiên này của David là một trong những điều đại diện và bao hàm, cũng giống như cuộc chinh phục Jericho với Israel. Giê-ri-cô, như chúng ta biết, là sự đại diện, bao gồm các cuộc chinh phục toàn bộ miền đất. Có bảy quốc gia sẽ được lật đổ. Họ diễu hành quanh Jericho bảy lần. Jericho, về nguyên tắc thuộc linh và đạo đức, là hiện thân của toàn bộ miền đất. Đức Chúa Trời định ý rằng những gì là sự thật với Jericho là sự thật của tất cả các cuộc chinh phục khác, rằng cơ sở phải là một đức tin tuyệt đối, chiến thắng thông qua đức tin, chiếm hữu cũng thông qua đức tin.
Cuộc thi đấu của David với Goliath như thế. Nó tập hợp trong một cách đầy đủ tất cả mọi thứ mà cuộc sống của David phải thể hiện. Đó là sự tiết lộ hoặc trình bày toàn diện tấm lòng của David. Ông là một con người vừa lòng Đức Chúa Trời. Lập trường phê duyệt của Đức Chúa Trời trong sự Ngài lựa chọn những con người được bày tỏ cho chúng ta trong lời nói của Ngài với Samuel liên quan các con trai khác của Jesse: “Chớ xem về bộ dạng và hình vóc cao lớn của nó, vì ta đã bỏ nó. Đức Giê-hô-va chẳng xem điều gì loài người xem; loài người xem bề ngoài, nhưng Đức Giê-hô-va nhìn thấy trong lòng" (1 Sam. 16:7). Trong trường hợp của David,  tấm lòng mà Đức Chúa Trời đã nhìn thấy được tiết lộ trong cuộc tranh đấu với Goliath, và tấm lòng đó khiến David thành con người vừa lòng Đức Chúa Trời trong cả phần còn lại của cuộc sống của mình. Goliath là gì? Anh ta là ai? Hắn là một hình ảnh khổng lồ mà đằng sau đó tất cả dân Phi-li-tin ẩn núp.
 Hắn là một người toàn diện, một người bao gồm, trong thực tế, là toàn bộ lực lượng Phi-li-tin, vì khi họ nhìn thấy nhà vô địch của họ đã chết, họ chạy trốn. Quốc gia này bị ràng buộc, và đại diện với con người đó. Về mặt tiêu biểu dân Phi-li-tin là gì? Họ đại diện cho những gì rất gần với những gì của Đức Chúa Trời, luôn luôn ở gần, luôn luôn tìm cách tác động đến những thứ của Đức Chúa Trời, để có được một cái bấu víu, để nhìn vào, để nhìn xoi mói, để khám phá những điều bí mật của Đức Chúa Trời. Bạn nhớ lại thái độ của họ đối với hòm giao ước khi nó lọt vào bàn tay của họ. Họ đã từng tìm cách nhìn xoi mói vào những bí mật của Đức Chúa Trời, nhưng luôn luôn theo một cách tự nhiên. Họ được gọi là dân “không chịu phép cắt bì kia". Đó là những gì David nói về Goliath: "người Phi-li-tin không chịu phép cắt bì cũng sẽ đồng số phận với chúng nó". Chúng ta biết từ lời giải thích của Phao lô rằng về mặt tiêu biểu điều đó có nghĩa cuộc sống tự nhiên không chịu cắt bì, cuộc sống tự nhiên này mà luôn luôn tìm kiếm có được một sự bấu víu vào những điều của Đức Chúa Trời, cách xa công việc của thập giá; không nhận biết thập giá, loại bỏ thập giá sang một bên, và nghĩ rằng có thể tiến hành mà không có thập giá vào những thứ của Đức Chúa Trời, bỏ qua thực tế rằng không có cách nào bước vào những điều của Linh Đức Chúa Trời ngoại trừ thông qua thập giá như một điều có kinh nghiệm, như một quyền năng đập vỡ đời sống tự nhiên và mở một con đường cho Đức Linh.
Không có thể có bất cứ điều gì giúp chúng ta biết được những bí mật của Đức Chúa Trời, ngoại trừ bởi Đức Linh, và Đức Linh "không có" (chúng tôi sử dụng các từ ngữ trong ý nghĩa đặc biệt của John 7:39) cho đến khi Gô gô tha đã được thực hiện. Điều đó phải có tính cá nhân trong ứng dụng, không chỉ đơn thuần là lịch sử.Người Phi-li-tin không chịu cắt bì chỉ đơn giản nói lên một cuộc sống tự nhiên mà đi kèm cùng với những gì thuộc về Đức Chúa Trời, và luôn luôn can thiệp vào những điều đó, chạm vào chúng, nhìn vào chúng, muốn nắm giữ chúng, một mối đe dọa cho những gì thuộc linh. Goliath là hiện thân của tất cả những điều đó. Tất cả dân Phi-li-tin được gồm tóm vào anh ta. David gặp anh ta, và vấn đề này, trong việc giải thích thuộc linh, là điều này, rằng tấm lòng của David sẽ không có gì trong đó. Ông quyết định rằng tất cả mọi thứ phải thuộc về Đức Chúa Trời, và không có gì của con người. Sẽ không có chỗ cho cái thiên nhiên trong những thứ của Đức Chúa Trời, nhưng sức mạnh tự nhiên này phải được hủy bỏ. Dân Phi-li-tin trở thành kẻ thù suốt đời của David, và ông cũng là kẻ thù của họ.
Bạn có thấy con người vừa lòng Đức Chúa Trời không? Anh ta là ai? Ông là gì? Ông là một con người, mặc dù tỷ lệ chênh lệch chống lại ông là kinh khủng, đặt mình với tất cả mạng sống mình chống lại những gì can thiệp vào những thứ của Đức Chúa Trời trong một cách "không chịu cắt bì". Điều gì mâu thuẫn với thập giá của Chúa Giêsu, mà tìm cách ép buộc đường lối của nó vào lãnh vực của Đức Chúa Trời mà không  bằng đường cửa cổng của thập giá đều được đại diện bởi dân Phi-li-tin. Dân Phi-li tin không chịu cắt bì này là ai? Tấm lòng của David đã được đánh thức với một sự phẫn nộ hùng mạnh chống lại tất cả những gì được đại diện bởi con người  này.
Điều nầy tạo nên một vấn đề thực sự rất lớn lao. Nó không chỉ đơn thuần liên hệ với một thế giới tội lỗi. Có điều đó trong thế giới chống lại với Đức Chúa Trời, tích cực chống lại Đức Chúa Trời, một tình trạng tội lỗi được công nhận và thừa nhận bởi hầu hết mọi người. Đó là tất cả những gì chống lại Đức Chúa Trời, nhưng đó không phải là những gì chúng ta có ở đây. Đây là cái gì khác mà được tìm thấy ngay cả giữa vòng dân của Chúa, và không quan tâm đến điều gì là quá thánh thiện để được khai thác. Nó tràn vào một hội chúng các thánh đồ tại Cô-rinh-tô và làm phát sinh một lá thư kinh khủng của vị sứ đồ bàn về sự khôn ngoan tự nhiên, sự khôn ngoan của thế giới này thể hiện chính nó như là trí năng thậm chí của các tín hữu, và do đó làm cho tin mừng không có hiệu lực. Linh này không chịu phục thập giá mà còn len lỏi vào và  liên kết chính nó với những thứ của Đức Chúa Trời, và giành được đôi điều cho mình. Không có quá  nhiều điều hiển nhiên, rõ ràng, và dễ thấy là ô tội, vì đời sống tự nhiên mà thường được kể là tốt đẹp theo các tiêu chuẩn của con người.
Dân của Chúa luôn luôn gặp điều đó dưới hình thức này hay hình thức khác. Ezra có đã gặp nó. Người ta đã đến và hiến dâng sự giúp đỡ của họ để xây dựng Nhà Đức Chúa Trời và thế nào Hội thánh đã bị chinh phục vì loại điều đó! Nếu ai cung cấp sự giúp đỡ của họ cho công việc của Chúa, thái độ tức thì của chúng ta là: Ồ, đó là giúp đỡ, đó là những gì chúng tôi cần, hãy cho chúng tôi có tất cả sự giúp đỡ, chúng tôi có thể tiếp nhận được! Không có sự phân biệt. Nê-hê-mi đã gặp nó. Có một vài sự giúp đỡ chúng ta không nên có là tốt hơn. Hội thánh sẽ tốt hơn nếu không có Phi-li-tin hội hiệp. Đó là các loại điều đã tấn công Hội thánh suốt con đường dài. John, vị sứ đồ sống sót cuối cùng, ông viết trong tuổi già của mình: " nhưng Đi-ô-trép, là kẻ ưa đứng đầu giữa họ, không chịu tiếp đãi chúng tôi..." (3 Giăng 9). Bạn thấy ý nghĩa của điều đó. John là con người của chứng cớ Chúa Giêsu: " Tôi là Giăng, là anh của anh em, đồng phần với anh em về hoạn nạn, về nước, và về nhẫn nại trong Jêsus, đã vì cớ Lời Đức Chúa Trời và chứng cớ của Jêsus mà ở trong đảo gọi là Pát-mô". Từ ngữ tuyệt vời trong các tác phẩm của Giăng là "sự sống": "Trong Ngài có sự sống ... "(Giăng 1:4)," ... sự sống này ở trong Con Ngài "(1 John 5:11). Diotrephes không thể chịu được điều đó. Nếu Đấng Christ đến, Diotrephes, người yêu thích chỗ ưu việt, phải đi ra ngoài, nếu kẻ yêu thích có tính ưu việt bước vào trong, khi đó Đấng Christ được giữ ở ngoài.
Con người vừa lòng của Đức Chúa Trời là con người mà sẽ  không có sự thỏa hiệp với  tâm trí thiên nhiên; không chỉ với những gì được gọi là tội lỗi trong các hình thức tích cực hơn của nó, nhưng tất cả những gì mà cuộc sống tự nhiên cố gắng nắm lấy công việc của Đức Chúa Trời và những mối lưu tâm của Đức Chúa Trời, điều dụng và chi phối chúng. Điều này là điều đã làm tê liệt và bại liệt Hội thánh qua các thế kỷ, loài người luồn lách mình vào địa vị của Chúa trong Hội thánh Ngài. Bạn thấy David đại diện cho những gì. Ông sẽ cắt đầu người khổng lồ đó. Không có sự thỏa hiệp với điều này, nó phải sụp đổ trong Danh  của Chúa.
Cái Giá Của Sự Trung Thành
Bây giờ hãy ghi nhận điều này, vì sự tận hiến của mình,  David đã phải chịu khổ. Con người này, chỉ mình ông đã nhìn thấy tầm quan trọng của điều mà ông đã phải làm. Con người này, chỉ một mình ông có những tư tưởng của Đức Chúa Trời trong tấm lòng mình, những quan niệm của Đức Chúa Trời, những cảm xúc của Đức Chúa Trời, cái nhìn sâu sắc của Đức Chúa Trời. Con người này, là người duy nhất giữa toàn dân Israel trong ngày đen tối của sự yếu đuối và suy đồi thuộc linh về phía của Đức Chúa Trời, nhìn thấy mọi sự việc một cách đúng đắn, đã chịu đau khổ vì nó.
 Khi ông xuất hiện trên sân khấu, với nhận thức và sự hiểu biết của mình vào những gì   như sự đánh cuộc trong sự phẫn nộ của ông, cơn thịnh nộ của ông, lòng nhiệt thành của ông cho Chúa, ông đã bắt đầu thách thức điều này, anh em của ông làm ông khó chịu. Như thế nào? Trong cách độc ác nhất cho bất cứ con người nào như vậy, hầu hết cách tính toán là cất đi tấm lòng của bất kỳ người đầy tớ thật nào của Đức Chúa Trời. Họ được gán cho các động cơ không đúng. Thực ra họ nói: Bạn đang cố gắng tạo một con đường cho chính mình, cố gắng để có được sự công nhận cho chính mình, cố gắng để được nổi bật! Bạn chỉ được thúc đẩy bởi những lợi ích cá nhân, tham vọng cá nhân! Đó là một cú đánh tàn nhẫn.
Mỗi con người mà bước ra chống lại điều gì đã chiếm đoạt vị trí của Đức Chúa Trời trong bất kỳ cách nào, và đứng một mình cho Đức Chúa Trời chống lại các lực lượng chiếm ưu thế, đều đã chịu dưới ngón đòn đó. Đối với Nê-hê-mi, có lời nói: Bạn đang cố gắng tạo một tên tuổi cho chính mình, dùng các tiên tri tôn bạn trên cao và công bố thông qua cả nước rằng có một con người tuyệt vời gọi là Nê-hê-mi ở Giê-ru-sa-lem! Những điều tương tự cũng đã được nói đến Paul. Trình bày sai sự thật là một phần của giá cả. Tấm lòng David được tự do khỏi bất kỳ điều nào như vậy, như tấm lòng nào có thể có được. Ông đã được vững lập trên Chúa, vinh quang của Chúa, sự hài lòng của Chúa, nhưng ngay cả như vậy, loài người sẽ nói: Tất cả là cho anh, tên riêng của anh, danh tiếng của anh, vị trí của anh.
 Điều dó càng được tính toán để cất lấy tấm lòng ra khỏi một con người hơn là một thỏa thuận tốt với phe đối lập cách công khai. Nếu họ chỉ  bước ra và chiến đấu một cách công bằng và ngay thẳng thì hay hơn! Tuy nhiên, David đã không đầu hàng, người khổng lồ đã chết! Nguyện Chúa ban cho chúng ta một tấm lòng như David, vì đó là một tấm lòng như của chính Ngài.
Chúng ta thấy trong David một sự phản ánh của Chúa Giêsu, Đấng đã bị tiêu nuốt bởi lòng nhiệt cho nhà của Chúa, Đấng đã trả giá cho lòng nhiệt thành của Ngài, và là Đấng  theo một ý nghĩa trên tất cả những người khác, Người vừa lòng của Đức Chúa Trời   .
-         T. Austin-Sparks