(Ngày thứ nhất, 16 Ni-san)
Có người hỏi tôi: " Chúa chết chiều thứ sáu, sáng Chúa nhật sống lại rồi, thì đâu đủ 3 ngày 3 đêm như Math. 12: 40 chép?
"Vì Giô-na đã bị ở trong bụng cá lớn ba ngày ba đêm, cũng một thể ấy, Con người sẽ ở trong lòng đất ba ngày ba đêm".
Thực
ra Chúa nói sau ba ngày thì Ngài sẽ sống lại như Lu-ca 18: 33 xác nhận:
"sau khi đánh đòn rồi, thì giết Ngài đi; đến ngày thứ ba, Ngài sẽ sống
lại".
Trong toàn bộ kinh thánh, con số 3 liên hệ mật thiết với Đức Chúa Trời ba một và với sự phục sinh của Chúa.
Trước
nhất, Sáng thế ký 1: 9,10, 13 chép, "Đức Chúa Trời lại phán rằng: Những
nước ở dưới trời phải tụ lại một nơi, và phải có chỗ khô-cạn bày ra;
thì có như vậy. Đức Chúa Trời đặt tên chỗ khô-cạn là đất, còn nơi nước
tụ lại là biển. Đức Chúa Trời thấy điều đó là tốt-lành. Vậy, có buổi
chiều và buổi mai; ấy là ngày thứ ba".
Lục
địa nổi lên từ dưới biển nước sự chết. Đất khô nổi lên, trên đất đó
nhiều cây cối được mọc lên, nên miền đất có cây cối đó theo Cô-lô- se 2:
6-7 tượng trương Đấng Christ phục sinh.
"Anh em đã tiếp nhận Đức Chúa Jêsus Christ thể nào, thì hãy bước đi trong Ngài thể ấy; hãy châm rễ và lập nền trong Ngài".
Chúa
Giê-su đã chết vào 3 giờ chiều (giờ địa phương) thứ 6, ngày 14 Ni-san,
và Ngài đã sống lại trong canh tư, từ 2 giờ đến 4 giờ sáng ngày thứ
nhất, là Chúa nhật 16 Ni-san.
Từ
3 giờ chiều thứ 6, đến 3 giờ sáng Chúa nhật là đúng 36 tiếng đồng hồ.
Mà canh tư là từ 2 giờ đến 4 giờ sáng. Nên Chúa chết chừng 36 hay 37
tiếng đồng hồ rồi sống lại.
Về
mặt nhân tánh, Đức Chúa Trời làm cho Chúa Giê-su sống lại, còn về mặt
khác, Đấng Christ là Đức Chúa Trời, nên Ngài tự sống lại. Rô- ma 6: 9
chép,"bởi biết rằng Đấng Christ đã từ kẻ chết sống lại, thì chẳng chết
nữa; sự chết không còn cai trị trên Ngài".
Ha- lê-lu- gia! Ha- lê- lu- gia! Ha-lê- lu- gia!
Ba hôm tăm tối ưu sầu đà qua,
Chúa thắng tử phủ, bước từ mồ ra,
Vinh thay Vua thánh, Giê-su Đầu ta,
Ha- lê- lu- gia!
(Trích TC số106 HTTLVN.MN )
MK. 3.4.2026.
--
GIÊ SU CHRIST, CON ĐẦU LÒNG CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI-
(Ngày thứ nhất, 16 tháng Ni-san).
"Giê-su"
là tên làm người của Cứu Chúa do thiên sứ đặt- "Nàng sẽ sanh một trai,
ngươi khá đặt tên là Jêsus, vì chính con trai ấy sẽ cứu dân mình ra khỏi
các tội lỗi của họ" (Math. 1: 21). Tên nầy được thiên sứ đặt cho Chúa
trước khi trinh Ma-ri sinh ra Ngài.
"Christ"
là tên làm Đấng Mê-si-a, là tên làm Chúa của Giê su, do các thiên sứ
đặt cho ngay lúc con người Giê su sinh ra."Thiên sứ bèn phán rằng: Đừng
sợ chi; vì nầy, ta báo cho các ngươi một tin lành, sẽ là một sự vui
mừng lớn cho muôn dân; ấy là hôm nay tại thành Đa-vít đã sanh cho các
ngươi một Cứu Chúa, là Christ, là Chúa" (Lu.2:10-11).
"Giê-
su Christ" là tên làm Con Đức Chúa Trời, tức Con đầu lòng, hay con
trưởng của Đức Chúa Trời. Phao lô nói "về Con Ngài, theo xác thịt thì
bởi dòng dõi vua Đa-vít sanh ra, theo Thần linh của thánh khiết, thì bởi
sự sống lại của Ngài từ trong kẻ chết, được tỏ ra là Con Đức Chúa Trời
có quyền năng, tức là Jêsus Christ, Chúa chúng ta" , "Hầu cho Con nầy
được làm Con cả (Con đầu lòng) ở giữa nhiều anh em"- Rô.1: 4-5; 8: 29).
Chúa
Giê-su có hai sự sinh ra. Đức Thánh Linh dùng trinh nữ Ma-ri sinh Ngài
ra làm người, còn Đức Chúa Trời dùng sự sống lại để sinh Ngài ra làm Con
Đức Chúa Trời.
Thi
thiên 2: 2, 3, 6 khải thị cho chúng ta một lẽ thật sâu nhiệm, một sự
thật thần thượng huyền diệu-- Đức Giê-hô-va đã sanh ra Con của Ngài là
Đấng chịu xức dầu (Mê-si-a) vào ngày Chúa Giê- su phục sinh. "Ta sẽ
giảng ra sắc chỉ: Đức Giê-hô-va phán cùng Ta rằng: Ngươi là Con Ta; Ngày
nay Ta đã sanh Ngươi".
Phao-lô
giải thích sự sinh ra của con Đức Chúa Trời trong sự phục sinh của Ngài
như sau: "Hôm nay chúng tôi rao báo cho anh chị em Tin Mừng Ðức Chúa
Trời đã hứa với các tổ phụ chúng ta. Ngài đã làm ứng nghiệm lời hứa của
Ngài cho con cháu họ, tức là chúng ta, bằng cách làm cho Ðức Chúa Jesus
sống lại. Ðiều đó cũng đã được chép trong Thánh Thi thứ hai rằng, ‘Con
là con Ta,
Ngày nay Ta đã sinh Con.’ "(Công 13: 32-33).
Đức
Chúa Trời ba một trong tâm linh của Giê-su được Đức Thánh Linh dùng
trinh nữ Ma- ri sinh ra làm Con Người, còn nhân tánh của Giê-su, mà bên
trong có Đức Chúa
Trời, được Đức Giê- hô- va sinh ra trong sự phục sinh làm Giê su Christ, Con của Đức Chúa Trời.
Người
thì sinh ra con người, Đức Chúa Trời thì sinh ra Con Đức Chúa Trời, hay
nói cách khác Đức Chúa Trời sanh ra Đức Chúa Trời con.
Nói
tóm tắt, trong sự phục sinh, nhân tánh của Giê-su, có Đức Chúa Trời bên
trong đã trở thành Con Đức Chúa Trời, và trở thành Đức Chúa Trời.
Kết
luận, qua sự phục sinh, nhân tánh Giê su Christ trở thành Con Đức Chúa
Trời, rồi được thần hóa thành Đức Chúa Trời, làm Con trưởng, tức là Con
đầu lòng trong hoàng gia cõi vĩnh hằng.
Giăng
10: 35 cũng cho biết mọi tín nhân sẽ là các thần (gods: các đức chúa
trời nhỏ), làm các em của Giê su Christ, vì Ngài là Con cả- "Nếu những
người được lời Ðức Chúa Trời phán với (to become) mà được Ngài gọi là
‘các thần’ –và lời Kinh Thánh không thể bị phế bỏ" (Giăng10: 35).
Gút
một lời: sự phục sinh là sự sinh ra của Giê-su Christ, Con đầu lòng của
Đức Chúa Trời. Ngài cũng được thần hóa làm Đức Chúa Trời trong thân thể
phục sinh.
MK. 4.4.2026.