Thứ Hai, 11 tháng 5, 2026

Sự Thăng Thiên của Chúa -

 


Sự thăng thiên của Chúa Giê-su là sự kết thúc cuộc hành trình của Ngài trên trần gian, khi Ngài được cất lên bằng thân xác và hữu hình trong một đám mây, và như vậy lên Thiên đàng, nơi Ngài hiện đang ngự bên hữu của Đức Chúa Trời trên cao.
Sự thăng thiên luôn là mục tiêu của Chúa khi Ngài ở trên trần gian. Lu-ca mô tả đó là đỉnh điểm của việc Chúa lên Giê-ru-sa-lem lần cuối cùng (Lu-ca 9:51). Chúa Giê-su đã nói với các môn đệ về khả năng họ sẽ thấy Ngài thăng thiên trở lại nơi Ngài đã từng ở trước đây (Giăng 6:62). Ngài đã từ Cha đến thế gian; Ngài sẽ rời thế gian để về với Cha (Giăng 16:28); (Giăng 14:2). Ngài đã nói với các môn đệ về sự thăng thiên của Ngài trước khi Ngài chết để họ có thể vui mừng trong đó, và tin khi điều đó xảy ra (Giăng 14:28-29). Chúa không nói đến cái chết của Ngài trong những đoạn Kinh Thánh này, điều đó được làm rõ qua lời tuyên bố của Ngài với Ma-ri vào buổi sáng phục sinh, vì khi ấy Ngài nói về sự thăng thiên của Ngài vẫn còn ở tương lai (Giăng 20:17). Sự thăng thiên là điểm kết thúc của sự làm chứng của Ngài trên đất (Công vụ 1:22).
Sự kiện thăng thiên được ghi chép đầy đủ trong Kinh Thánh. Mác mô tả hành động cuối cùng của Chúa trên đất là “Chúa Giê-su được cất lên trời, và ngồi bên hữu Đức Chúa Trời” (16:19). Lu-ca kết thúc sách Phúc Âm của mình bằng mô tả cảnh tượng đối diện Bê-ta-ni, khi trong lúc chúc phúc cho các môn đồ, Chúa lìa khỏi họ và được cất lên trời (Lu-ca 24:50-51). Có lẽ Chúa đã thăng thiên từ núi Ô-liu, nơi mà Xa-cha-ri cho chúng ta biết sẽ là nơi Ngài đến trong lần tái lâm thứ hai trên đất, trong quyền năng và vinh quang lớn lao (Xa-cha-ri 14:4). Lu-ca bắt đầu phần thứ hai của mình với một tường thuật về sự thăng thiên (Công vụ 1:2-9). Sự kiện đó xảy ra bốn mươi ngày sau khi Chúa phục sinh. Trong bốn mươi ngày này, Chúa Giê-su đã nhiều lần hiện ra và biến mất đột ngột. Nhưng sự thăng thiên không phải là sự biến mất đột ngột. Nó xảy ra sau khi Chúa đã trình bày cho các môn đồ về phép báp-têm trong Đức Thánh Linh, và sau khi Ngài đã ủy thác lại cho họ trong việc phục vụ Ngài, bảo họ chờ đợi tại Giê-ru-sa-lem để nhận lời hứa về Đức Thánh Linh. Nhân dịp này, họ đã chứng kiến ​​sự thăng thiên bằng xương bằng thịt của Ngài cho đến khi một đám mây che khuất Ngài khỏi tầm mắt họ. Điều đó xảy ra khi họ đang nhìn; họ đã thấy bằng mắt mình; họ thấy Ngài được cất lên; họ thấy Ngài khi Ngài đi lên. Lu-ca cũng ghi lại rằng khi Ê-tiên sắp bị tử đạo, ông được phép nhìn lên trời và thấy vinh quang của Đức Chúa Trời. Ở đó, ông thấy Chúa Giê-su đứng (Công vụ 7:55). Đấng mà các môn đồ đã thấy lên trời, Ê-tiên đã nhận ra rõ ràng ở đó —Chúa Giê-su, Con Người.
Có một Người ở trên trời. Các môn đồ đã thấy một người đi lên. Ê-tiên đã nhận ra Người ở trên trời. Sự hiện diện của Chúa Giê-su ở đó, giữa tất cả vinh quang của nơi ấy, sẽ mang lại sự tự tin cho người tin khi họ đến với đoàn người đầy uy nghi ấy. Họ sẽ đến với Chúa Giê-su (Hê-bơ-rơ 12:24). Là Đấng tiên phong của chúng ta, Chúa Giê-su đã vào Thiên đàng (Hê-bơ-rơ 6:20).
Sự thăng thiên của Chúa là cần thiết cho sự ứng nghiệm của Kinh Thánh. Đa-vít đã viết về Chúa của mình là Đấng ngồi bên hữu Đức Giê-hô-va (Thi thiên 110:1). Phi-e-rơ đã cho thấy điều này đã xảy ra trong sự tôn cao của Chúa bởi Đức Chúa Trời khi Ngài thăng thiên (Công vụ 2:33-34). Sự tôn cao của Ngài là kết quả của công việc thanh tẩy Chúa tại đồi Sọ (Hê-bơ-rơ 1:3). Đó là sự đáp lại của Đức Chúa Trời đối với sự tự nguyện hạ mình và vâng phục của Chúa cho đến chết trên thập tự giá. Đấng đã hạ mình xuống thấp như vậy nay được Đức Chúa Trời tôn cao lên rất cao (Phi-líp 2:9).
“Mọi dấu vết của sự ô nhục đen tối
Đổ chồng chất trên trán gai của Ngài,
Mọi vực sâu của nỗi buồn trong lòng Ngài
Giờ đây được kể lại trong vinh quang .”
Sự thăng thiên của Chúa là một sự kiện vinh hiển trên Thiên đàng. Ngài được cất lên trong vinh quang (1 Ti-mô-thê 3:16, Bản dịch Revised Version). Đây là đỉnh điểm xứng đáng cho sự hiện diện của Chúa trong xác thịt. Thật là một sự kiện khải hoàn, khi Thiên đàng ca ngợi Đấng Chiến Thắng trên đồi Can-va! Ngài đã được tôn cao hơn các tầng trời (Hê-bơ-rơ 7:26); Ngài đã được đặt bên hữu Đức Chúa Trời, cao hơn mọi quyền cai trị, mọi thế lực, mọi sức mạnh, mọi uy quyền và mọi danh hiệu (Ê-phê-sô 1:20-21). Các thiên sứ, các quyền lực và mọi thế lực đều phục tùng Ngài (1 Phi-e-rơ 3:22). Ngài xứng đáng với tất cả vinh dự được chất chồng lên Ngài biết bao!
“Kìa Chiên Con đội vương miện vinh hiển!
Mọi quyền năng đã được ban cho Ngài;
Không nơi nào quá cao đối với Ngài,
Không nơi nào quá cao trên trời.”
Trên đất, sự thăng thiên cũng để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người. Các môn đồ chứng kiến ​​sự thăng thiên đều vui mừng, vì “họ thờ phượng Ngài, rồi trở về Giê-ru-sa-lem với niềm vui lớn lao” (Lu-ca 24:52). Suy nghĩ của các môn đồ trong dịp đó khác hẳn với những suy ngẫm của họ sau khi Chúa chịu đóng đinh trên thập tự giá. Khi ấy họ buồn bã (câu 17), nhưng giờ đây niềm vui tràn ngập lòng họ. Giờ đây họ vui mừng vì Ngài đã về cùng Cha (Giăng 14:28). Điều đó mang lại sự tự tin lớn lao cho người tin Chúa ngày nay khi biết rằng mình có một Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm Vĩ Đại, Đấng đã vượt qua các tầng trời — Chúa Giê-su, Con Đức Chúa Trời! Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm của chúng ta biết sự yếu đuối của chúng ta (Hê-bơ 4:14-16). Ngài là một Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm nhân từ và trung tín. Ngài có Đức Chúa Trời.
Chính Ngài đã chịu khổ khi bị cám dỗ, và có thể giúp đỡ chúng ta trong những cám dỗ của mình (Hê-bơ-rơ 2:18). Chúng ta vui mừng vì Chúa Giê-su đã thăng thiên.
Sự thăng thiên của Chúa đã mang lại biết bao phước lành cho loài người! Nó làm nổi bật công việc đã hoàn thành trên đồi Can-va. Được Đức Chúa Trời tôn cao, Ngài là một Hoàng tử và là Đấng Cứu Thế, sẵn sàng ban sự ăn năn cho Y-sơ-ra-ên và sự tha thứ tội lỗi (Công vụ 5:31). Vì vậy, việc Chúa Giê-su trở về cùng Cha là điều cần thiết, vì chỉ khi đó Đức Thánh Linh mới có thể được sai đến thế gian (Giăng 16:7-10). Điều này xảy ra mười ngày sau khi thăng thiên. Công việc làm lành của Đức Thánh Linh đã ở cùng chúng ta kể từ đó — cáo trách thế gian, biệt riêng những người tội lỗi để hoán cải, đóng ấn và làm đầy tràn người tin. Chúa Giê-su sống lại, được tôn cao và vinh hiển là Đầu của Hội Thánh, là Thân thể của Ngài (Ê-phê-sô 1:22). Như vậy, Ngài kết hợp và gắn kết Hội Thánh với nguồn cung dồi dào không ngừng, kết quả là các chi thể trong Thân Thể gây dựng lẫn nhau trong tình yêu thương (Ê-phê-sô 4:16). Chúa đã thăng thiên và ban những ân tứ cho mỗi tín hữu nhằm mục đích hoàn thiện các thánh đồ, xây dựng Thân Thể của Đấng Christ (Ê-phê-sô 4:7-12). Đấng Christ, sau khi lên Thiên Đàng, hiện ra trước mặt Đức Chúa Trời với tư cách là Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm Vĩ Đại và là Đấng Biện Hộ của chúng ta.
Sự thăng thiên của Chúa Giê-su Christ mang đến cho chúng ta một lời nhắc nhở khác. Việc Ngài ngự bên hữu Đức Chúa Trời là một sự chờ đợi. Từ nay về sau, Ngài chờ đợi cho đến khi kẻ thù của Ngài bị đặt dưới chân Ngài (Hê-bơ-rơ 10:13). Như các sứ giả thiên thần đã loan báo sau khi Ngài thăng thiên, Ngài sẽ trở lại trái đất như Ngài đã đi, cách hữu hình, và đến Núi Ô-liu (Công vụ 1:11). Trước sự kiện đó, Ngài sẽ đến đón những người thuộc về Ngài, để gặp họ trên không trung. Hoạt động hiện tại của Ngài là chuẩn bị một nơi cho dân Ngài. Khi điều đó hoàn tất, Ngài sẽ trở lại đón họ. Một viễn cảnh tuyệt vời đang chờ đợi chúng ta ngay trước mắt! Thật vinh quang biết bao – được đón nhận nơi Ngài đã được đón nhận – Cô dâu của Ngài, sự ngợi khen đời đời của Ngài!
Sự thăng thiên của Chúa Giê-su Christ, trong hình hài xác thịt, vào vinh quang Thiên đàng, là một sự kiện được Kinh Thánh chứng thực rõ ràng, vì nhiều môn đồ đã chứng kiến ​​điều đó xảy ra. Đó là sự tiếp nối tự nhiên của Thập tự giá. Đức Chúa Trời rất hài lòng với sự tự hy sinh và công việc cứu chuộc của Ngài đến nỗi Ngài đã tôn Ngài lên bên hữu Ngài, và ban cho Ngài một danh hiệu cao hơn mọi danh hiệu. Chúa hiện đang ở trên trời – Đấng tối cao của vũ trụ – “được thờ phượng; được tôn vinh, được tôn thờ”. Là Đầu của Hội Thánh, Ngài ban ơn cho loài người để gây dựng Hội Thánh; là Thượng tế, Ngài đang cầu thay cho dân Ngài ngay cả bây giờ; là Đấng bào chữa, Ngài đang bênh vực họ trước mặt Đức Chúa Trời.
Thật là một sự tiếp nối vinh hiển cho cuộc đời Ngài trên đất – được Đức Chúa Trời tôn vinh, được các thiên thần ca ngợi, được dân Ngài đang chờ đợi tôn thờ!
“Đầu thánh của Ngài, xưa kia bị bao phủ bởi gai nhọn,
nay được đội vương miện vinh quang;
Ngai vàng của Ngài là ngai của Cha.
Hàng ngàn ngàn người hát ngợi khen Ngài,
Họ gảy lên khúc ca bất hủ bằng đàn hạc,
Chỉ có Chiên Con mới xứng đáng!”