Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2026

Giao lưu với Bô-ô-

 


Ru-tơ 2:14-
"Vào giờ ăn, Bô-ô bảo nàng rằng: 'Hãy đứng đây, ăn bánh và chấm miếng bánh vào giấm.' Vậy, nàng ngồi bên cạnh những người gặt lúa, và người đưa cho nàng lúa rang, nàng ăn và no nê, rồi còn chừa lại một ít" (Ru-tơ 2:14).
Ru-tơ rất siêng năng. Nàng mót lúa từ sáng đến trưa trong cánh đồng của Bô-ô. Nàng không dành nhiều thời gian ở nhà (Ru-tơ 2:7).
Chúng ta có thể học hỏi từ điều này. Chúng ta cũng nên siêng năng "mót lúa" bằng cách siêng năng học Lời Chúa. Bạn có phải là người đọc Kinh Thánh siêng năng, nếu thời gian cho phép, bạn sẽ học Lời Chúa từ sáng trở đi không? Nhất là khi bạn còn trẻ, bạn thường có nhiều thời gian—ít nhất là nhiều hơn khi bạn lớn tuổi hơn. Và trong hầu hết các trường hợp, bạn cũng nắm bắt mọi thứ nhanh hơn, tập trung hơn và nhiều năng lượng hơn. Bạn đầu tư thời gian và sức lực mà Chúa ban cho bạn mỗi ngày như thế nào?
Tuy nhiên, người ta có thể mót lúa cả ngày mà vẫn đói. Đây là trường hợp chúng ta không áp dụng Lời Chúa vào cuộc sống của chính mình. Khi chúng ta chỉ tiếp nhận bằng lý trí nhưng không để Lời Chúa tác động đến trái tim. Trước hết, chúng ta phải biến Lời Chúa thành của riêng mình bằng đức tin và nuôi dưỡng bản thân bằng Lời Chúa trước khi có thể truyền đạt cho người khác.
Chúng ta cũng thấy điều này ở Ru-tơ. Cô ấy đã mót lúa cả buổi sáng. Nhưng đến giờ ăn, Bô-ô bảo cô ấy ngồi ăn với những người gặt lúa. Sau một thời gian mót lúa, giờ đây chúng ta nên dành thời gian nghỉ ngơi và giao lưu. Ru-tơ giờ đây nên ăn uống và nghỉ ngơi. Điều này nhắc tôi nhớ đến lời Chúa đã từng nói với các môn đồ của Ngài: "Các con hãy đến một nơi vắng vẻ và nghỉ ngơi một lát, vì có nhiều người đến rồi đi, và thậm chí không có thời gian để ăn" (Mác 6:31). Tất cả chúng ta đều cần những khoảng thời gian nghỉ ngơi như vậy, trong đó chúng ta có sự giao lưu với Chúa và được Ngài nuôi dưỡng.
Khi Ru-tơ ngồi xuống cạnh những người gặt lúa, Bô-ô đưa cho cô một ít thức ăn. Chẳng phải điều đó cho thấy sự quan tâm lớn và lòng biết ơn chân thành khi đích thân ông đảm nhận nhiệm vụ này sao? Ông quan tâm đến việc Ru-tơ ăn uống và được thỏa mãn. Bữa ăn trưa tại "bàn" của Boaz về cơ bản bao gồm ba loại thức ăn: bánh mì, giấm và ngũ cốc rang.
Cả ba loại thức ăn đều nói về Chúa. Trong bánh mì, chúng ta có thể thấy Chúa khi Ngài bước đi trên trái đất này như một con người - "bánh hằng sống từ trời xuống" (Giăng 6:51). Giấm nói về sự đau khổ và cái chết của Ngài trên thập tự giá (Thi thiên 69:22; Giăng 19:29, 30). Ngũ cốc rang thuộc về "sản phẩm của đất" (Giô-suê 5:11). Chúng là những hạt đã trải qua lửa. Chúng chỉ ra Chúa Kitô là người được vinh hiển trên thiên đàng, sau khi công việc cứu chuộc của Ngài hoàn tất, đã ngồi xuống bên phải Đức Chúa Trời (Hê-bơ-rơ 10:12).
Vì vậy, trong ba thức ăn dâng cho Ru-tơ, chúng ta có thể thấy cuộc sống hoàn hảo, sự đau khổ và cái chết, cũng như sự vinh hiển của Chúa Jesus. Chúng ta có thể và nên nuôi dưỡng bản thân bằng tất cả những điều này trong đức tin. Chỉ có con người của Chúa Jesus mới có thể thực sự thỏa mãn bản ngã bên trong của chúng ta. Nếu lòng chúng ta tràn đầy Đấng Christ, thì chúng ta cũng sẽ "để lại điều gì đó" cho người khác (Ru-tơ 2:14).

KHẢI THỊ CHÚA GIÊ SU TRONG TA-

 


Đức Chúa Trời vui lòng… bày tỏ Con Ngài trong tôi, để tôi rao giảng về Ngài. (Ga-la-ti 1:15,16)
Từ thời Phao-lô, phần lớn hoạt động của Cơ Đốc giáo là thúc đẩy một phong trào, truyền bá một giáo lý và thúc đẩy lợi ích của một tổ chức. Đó không phải là một phong trào, cũng không phải là việc thiết lập một phong trào trên Trái Đất và thu hút tín đồ, người ủng hộ, thành viên, sự hỗ trợ. Đó không phải là một tổ chức, mặc dù chúng ta có thể gọi tổ chức đó là Giáo Hội. Giáo Hội không tồn tại trong tư tưởng của Đức Chúa Trời nếu không có sự mặc khải của Chúa Giê-su Christ, và nó được đánh giá theo mức độ mà tình yêu thương của Con Đức Chúa Trời được thể hiện qua sự tồn tại của nó. Đó không phải là một lời chứng, nếu bạn hiểu đó là một hình thức giáo lý cụ thể, một học thuyết được hệ thống hóa. Không, đó không phải là một lời chứng. Chúng ta hãy cẩn thận với ý nghĩa của từ "lời chứng". Chúng ta có thể có trong tâm trí mình một sự sắp xếp nào đó của chân lý, và chân lý đó được diễn đạt bằng những cách diễn đạt, hình thức từ ngữ nhất định, và do đó nói về "lời chứng"; đó không phải là lời chứng theo nghĩa đó. Nó không phải là một giáo phái, cũng không phải là một "phi giáo phái", và cũng không phải là một "liên giáo phái". Nó không phải là Cơ Đốc giáo. Nó không phải là "công việc" – ồ, chúng ta luôn nói về "công việc": "Công việc đang tiến triển thế nào?" – chúng ta đang cống hiến hết mình cho công việc, chúng ta quan tâm đến công việc, chúng ta đang tham gia vào công việc. Nó không phải là một sứ mệnh. Nó là Chúa Kitô! "...Để tôi có thể rao giảng về Ngài."
 
Nếu điều đó vẫn là trọng tâm và nổi bật nhất thì tất cả những sự ganh ghét chia rẽ khủng khiếp này sẽ không bao giờ có cơ hội. Tất cả mớ hỗn độn tồi tệ tồn tại trong tổ chức Cơ Đốc giáo ngày nay sẽ không bao giờ xảy ra. Đó là bởi vì một điều gì đó cụ thể, một phong trào, một sứ mệnh, một giáo lý, một lời chứng, một sự hiệp thông, đã thay thế vị trí của Chúa Kitô. Mọi người đã đi ra để thúc đẩy điều đó, để thể hiện điều đó, để thiết lập điều đó. Điều đó sẽ không được thừa nhận; tuy nhiên, sự thật là ngày nay không phải Chúa Kitô là công việc của chúng ta. Giờ đây, hỡi những người thân yêu, một sự mặc khải nội tâm là phương thuốc chữa trị cho tất cả những điều đó. Phải chăng tôi đang nói điều quá khắt khe, quá bao quát? Sự tồn tại của tất cả những điều đó thể hiện sự thiếu vắng một sự mặc khải nội tâm đầy đủ về Chúa Kitô.
Gửi ý kiến phản hồi

Thứ Sáu, 29 tháng 5, 2026

Bốn Câu Hỏi của Ên-ca na-

 


1 Sa-mu-ên 1:8,
Vợ cả của Ên-ca na, An-ne, không có con. Bà bị xúc phạm bởi người vợ thứ hai của chồng, Phe ni na, điều này càng làm tăng thêm nỗi buồn của An-neHannah. An-ne thường khóc và vì buồn bã, bà không ăn uống gì cả. Sau đó, Ên ca na người cha tương lai của Samuel, đã hỏi bà bốn câu hỏi (1 Sa-mu-ên 1:8):
Tại sao bà khóc?
Và tại sao bà không ăn gì cả?
Và tại sao lòng bà buồn bã?
Chẳng phải ta tốt hơn mười người con trai đối với bà sao?
Nhiều tín đồ đã tự hỏi liệu Ên-ca na bày tỏ điều gì tốt hay xấu qua những câu hỏi của mình. Điều thú vị là, các ý kiến ​​khác nhau về điều này. Nhưng tại sao chúng ta không thể thấy cả điều tốt và điều xấu trong lời nói của Ên-ca na? Kinh nghiệm hàng ngày của chúng ta cho thấy rằng điều tốt và điều xấu thường đan xen nhau. Chỉ nhìn thấy điều tốt sẽ là ngây thơ, và chỉ nhìn thấy điều xấu sẽ là bi quan.
Trở lại với Ên-ca na. Về mặt tích cực:
Ông quan tâm đến sức khỏe của vợ mình và hỏi han về điều đó. Do đó, ông không hề thờ ơ với cảm xúc của An-ne
Ên-ca na nhận ra rằng nguyên nhân của những giọt nước mắt và việc chán ăn là do nỗi buồn trong lòng chứ không phải là hậu quả của bệnh tật (xem câu hỏi thứ ba). Điều này cũng thể hiện sự đồng cảm!
Tuy nhiên, cần lưu ý rằng điều sau đây là tiêu cực:
Ên-ca na lẽ ra có thể biết vợ mình đang phải chịu đựng điều gì: rằng nỗi đau không có con đè nặng lên tâm hồn cô và những lời lẽ cay nghiệt từ người tình Phe ni na đã làm tổn thương cô. Vậy thì tại sao lại hỏi những câu hỏi "thiếu hiểu biết" như vậy?
Sự an ủi mà Ên-ca na dành cho an ne không mấy hữu ích. Ông chỉ ra rằng thật tuyệt vời khi được kết hôn với ông. Lòng tự hào điển hình của đàn ông trong ông là không thể nhầm lẫn. Điều này không giúp ích gì cho An-ne—điều này cũng thể hiện rõ qua sự cay đắng mà cô vẫn cảm thấy sau đó (1 Samuel 1:10).
Vì vậy, chúng ta (những người chồng) không chỉ muốn biết xe và máy tính của mình bị hỏng ở đâu, mà còn muốn biết vợ mình đang nghĩ gì. Chúng ta hỏi xem họ có đang khóc không. Chúng ta muốn ở bên cạnh những người vợ yêu quý của mình! Tuy nhiên, chúng ta không nên dành cho họ những lời an ủi sáo rỗng để chứng tỏ mình tuyệt vời đến mức nào. Sự an ủi nên đến từ nguồn vô tận của lời thánh của Chúa

Bốn người phụ nữ

 



Ruth 4:13+17-22; 1 Samuel 1:5+20; Luke 1:7+31+34+57,

Tôi muốn chỉ ra một sự tương đồng nổi bật giữa hai người phụ nữ trong Cựu Ước và hai người phụ nữ trong Tân Ước.

Một mặt, Hannah, một người phụ nữ hiếm muộn, nhưng theo ý muốn của Chúa, đã trở thành mẹ của một trong những vị tiên tri vĩ đại nhất của Cựu Ước: Samuel, người tiền phong của David. Mặt khác, Elizabeth, cũng là một người phụ nữ hiếm muộn, nhưng theo ý muốn của Chúa, đã trở thành mẹ của vị tiên tri vĩ đại và người tiền phong của con trai David, Chúa Giê-su Christ.

Một mặt, có Ruth, người phụ nữ nghèo lạ đến Israel mà không có chồng, nhưng cuối cùng lại trở thành bà cố của David. Mặt khác, có bà Maria, người phụ nữ Israel nghèo khó, người mà dĩ nhiên đã trở thành mẹ của con trai vua Đa-vít một cách kỳ diệu hơn nhiều, mặc dù bà "chưa từng biết đến người đàn ông nào" (Lu-ca 1:34).

Đức Chúa Trời dùng những người yếu đuối để thực hiện những kế hoạch vinh hiển của Ngài, để mọi vinh quang đều thuộc về Ngài và "sự vĩ đại vượt trội của quyền năng Ngài đến từ Đức Chúa Trời chứ không phải từ chúng ta" (2 Cô-rinh-tô 4:7).

Ngài cũng muốn làm vinh hiển chính mình trong cuộc đời bạn!