Thứ Tư, 21 tháng 11, 2012

ĐÔI MẮT

"Có một dòng dõi bộ mặt kiêu hãnh thay,
Mí mắt giương cao dường nào" (Châm. 30:13)


"Ngươi đã cất tiếng lên và ngước mắt lên cao nghịch cùng ai? Ấy là nghịch cùng Đấng thánh của Y-sơ-ra-ên." (Esai 37:23)



Thành ngữ có câu: “Đôi mắt là cửa sổ tâm hồn”.
Ánh mắt reo vui bày tỏ một tâm hồn đang vui mừng
Ánh mắt buồn chứng tỏ người ấy đang có tâm sự. 
Ánh mắt sợ hãi, ánh mắt khinh thường, ánh mắt độ lượng, ánh mắt khoan dung, ánh mắt âu yếm, ánh mắt vỗ về, ánh mắt hân hoan, ánh mắt ngỡ ngàng, ánh mắt bàng hoàng, ánh mắt bâng khuâng… đều cho ta biết tâm hồn người đối diện. Biết bao ánh mắt đã đi qua trong đời ta.

TÔI MUỐN

          
Tôi muốn tôn vinh Đấng cứu đời
Ngợi khen Thiên Chúa mãi trên môi
Hiển vinh danh Chúa Giê-su Christ
Muôn thuở tình yêu Chúa tuyệt vời.

Chủ Nhật, 18 tháng 11, 2012

Lịch Sử Của Quyển Kinh Thánh


Danh từ Kinh Thánh được dịch ra từ chữ La-tinh "biblia" có nghĩa là quyển sách. Ngày xưa người ta dùng vỏ cây cắt ra thật mỏng như tờ giấy (papyrus) để ghi chép các tài liệu, loại giấy nầy được sản xuất và bán đi các nơi từ thành phố Biblios, một hải cảng ở phía bắc nước Do Thái, của người Phê-ni-xi, gần Beyruth, Lebanon ngày nay.



Vào thế kỷ thứ 5 S. C., các Hội thánh Hy Lạp dùng danh từ "Tà Biblia" hoặc "Biblia" cho Các Quyển Sách Thánh (Kinh Thánh). Nhiều người cho rằng Jean Chrysostome trưởng lão tại thành Constantinople (398-404 S. C.), là người thứ nhất dùng danh từ nầy. Ðến thế kỷ thứ 13, thì "Tà Biblia" trở nên "Biblio" hay "Biblia[1]" theo tiếng La-tinh tức là Các Sách Thánh trở nên Kinh Thánh. Sau đó các nước Tây phương cũng chấp nhận và dùng danh từ "The Bible" hoặc "La Bible"

Thứ Tư, 14 tháng 11, 2012

LO LẮNG THÁI QUÁ!




        Anh kia có tật lo lắng rất thái quá, dần dần thành bệnh. Chuyện gì không đáng cũng cứ lo. Ngày nọ cưới vợ, anh mừng nhưng lo, không biết vợ có thai được chăng? Lo đến mất ăn mất ngủ. Năm sau, vợ mang thai, anh lại lo hơn, không biết vợ có sanh được chăng? Lại một phen mất ngủ. Rủi thay, vợ anh chuyển bụng lúc mới hơn tám tháng, đứa bé sanh non cân nặng 1, 9 Kg. Anh lo lắng quá, sợ không nuôi được đứa bé. Gặp ai anh cũng hỏi: “Sanh thiếu tháng như thế, liệu có nuôi được không?” Và dù ai cũng trấn an, nhưng anh chẳng an tâm chút nào. Tình cờ gặp người bạn cũ, anh đem chuyện ra hỏi. Người bạn biết tánh anh hay lo, vừa an ủi vừa dẫn chứng để anh yên lòng: - “Có gì đâu mà lo với lắng! Bà nội tôi sanh ra cha tôi cũng là sanh non, mới hơn bảy tháng đã sanh rồi!” Anh chàng lo lắng kia vội hỏi dồn một cách nghiêm trang rằng: - “Thế à! Rồi có nuôi được đứa nhỏ không?” !!!