1 Sa-mu-ên 14;1,4,6,11-13 “Giô-na-than, con trai của Sau-lơ, nói với gã trai trẻ đang vác áo giáp của mình: "Đến đây, chúng ta hãy vượt qua đến quân đồn của dân Phi-li-tin ở phía bên kia." Và ở giữa các đèo mà Giô-na-than tìm cách vượt qua đến đồn dân Phi-li-tin, có một khối đá bén lởm-chởm ở phía bên nầy và một khối đá bén lởm-chởm ở phía bên kia;. Lúc đó Giô-na-than nói với gã trai trẻ đang vác áo giáp củamình: "Đến đây, chúng ta hãy vượt qua đến đồn của những kẻ chẳng chịu cắt-bì nầy, có lẽ Đức GIA-VÊ sẽ làm việc cho chúng ta, vì Đức GIA-VÊ không bị bó buộc phải cứu bởi số nhiều hay bởi số ít…. Dân Phi-li-tin nói: "Kìa, bọn Hê-bơ-rơ đang đi ra khỏi những cái lỗ nơi chúng nó đã ẩn trốn." Và Giô-na-than nói với kẻ vác áo giáp của mình: "Theo ta đi lên; vì Đức GIA-VÊ đã phó chúng trong tay Y-sơ-ra-ên". Rồi Giô-na-than bò lên bằng tay và chân của mình, và kẻ vác áo giáp của người ở đằng sau người; rồi chúng ngã trước Giô-na-than, và kẻ vác áo giáp của người giết chết một số đàng sau người. Và cuộc tàn-sát đầu tiên đó mà Giô-na-than và kẻ vác áo giáp của người đã thực-hiện là khoảng 20 người ở bên trong một khoảng nửa luống cầy trong một mẫu đất. Và có một sự run-sợ trong trại, ngoài đồng, và ở giữa mọi người. Thậm-chí quân đồn-trú và quân bố-ráp cũng run lập-cập, trái đất rúng-động đến nỗi nó trở thành một sự run-rẩy về Đức ChúaTRỜI”.-
Thứ Ba, 6 tháng 8, 2019
ĐỨC TIN CHIẾN THẮNG-- XÁC THỊT LÊN NGÔI--
1 Sa-mu-ên 14;1,4,6,11-13 “Giô-na-than, con trai của Sau-lơ, nói với gã trai trẻ đang vác áo giáp của mình: "Đến đây, chúng ta hãy vượt qua đến quân đồn của dân Phi-li-tin ở phía bên kia." Và ở giữa các đèo mà Giô-na-than tìm cách vượt qua đến đồn dân Phi-li-tin, có một khối đá bén lởm-chởm ở phía bên nầy và một khối đá bén lởm-chởm ở phía bên kia;. Lúc đó Giô-na-than nói với gã trai trẻ đang vác áo giáp củamình: "Đến đây, chúng ta hãy vượt qua đến đồn của những kẻ chẳng chịu cắt-bì nầy, có lẽ Đức GIA-VÊ sẽ làm việc cho chúng ta, vì Đức GIA-VÊ không bị bó buộc phải cứu bởi số nhiều hay bởi số ít…. Dân Phi-li-tin nói: "Kìa, bọn Hê-bơ-rơ đang đi ra khỏi những cái lỗ nơi chúng nó đã ẩn trốn." Và Giô-na-than nói với kẻ vác áo giáp của mình: "Theo ta đi lên; vì Đức GIA-VÊ đã phó chúng trong tay Y-sơ-ra-ên". Rồi Giô-na-than bò lên bằng tay và chân của mình, và kẻ vác áo giáp của người ở đằng sau người; rồi chúng ngã trước Giô-na-than, và kẻ vác áo giáp của người giết chết một số đàng sau người. Và cuộc tàn-sát đầu tiên đó mà Giô-na-than và kẻ vác áo giáp của người đã thực-hiện là khoảng 20 người ở bên trong một khoảng nửa luống cầy trong một mẫu đất. Và có một sự run-sợ trong trại, ngoài đồng, và ở giữa mọi người. Thậm-chí quân đồn-trú và quân bố-ráp cũng run lập-cập, trái đất rúng-động đến nỗi nó trở thành một sự run-rẩy về Đức ChúaTRỜI”.-
Thứ Hai, 5 tháng 8, 2019
LỊCH SỬ ĐỀN TẠM KHÔNG CÓ HÒM GIAO ƯỚC-
Theo hình bóng học Cựu ước, hòm giao ước làm tiêu biểu cho Đấng Christ. Với Đức Chúa Trời, nó là hòm chứng cớ- hiện thân hay một bằng chứng của Ngài. Với thiên dân, nó là hòm giao ước, nói lên việc Đức Chúa Trời chủ động kết ước cách vô điều kiện với con cái Ngài.
Hòm giao ước luôn luôn được đặt nằm trong nơi chí thánh của đền tạm. Trong cuộc hành trình trong sa-mạc, hay khi ra trận đánh kẻ thù, dân Israel phải khiêng hòm giao ước trên vai, và cái hòm đi kế sau đạo binh tiền đạo. Cái hòm luôn luôn xuất ra khỏi đền tạm theo lệnh trực tiếp và tức thì của Chúa. Nhưng vào thời Sa-mu-ên còn thơ ấu, đang tập sự hầu việc Chúa trong đền tạm tại Si-lô, dân Israel tự ý mang cái hòm ra mặt trận chống lại quân Phi-li-tin. Vào lúc ấy dân Israel muốn lợi dụng sự hiện diện của Chúa trên cái hòm để làm thần hộ mạng chống lại lực lượng thắng thế của dân Phi-li-tin.
Thật ngạc nhiên Đức Chúa Trời không chiến đấu thay cho dân Ngài, mà Ngài còn phó nộp cái hòm thánh vào tay quân địch. Kể từ ngày đó, hòm giao ước không trở lại đền tạm nữa. Cái hòm lưu lạc mãi cho đến khi vua Sa-lô-môn xây dựng xong đền thờ tại núi Mô-ri-a, thì người ta mới đưa hòm vào an nghỉ trong nơi chí thánh của đền thờ mới.
Hòm giao ước tiêu biểu Đấng Christ, còn đền tạm thì làm hình bóng cho hội thánh Tân ước. Ê-phê-sô 5:32, sứ đồ Phao-lô nói huyền nhiệm lớn nhất trong 11 huyền nhiệm Tân ước là: “Sự mầu-nhiệm này là vĩ-đại; song tôi đang nói có liên-quan tới Christ và hội-thánh”.
Hôm nay tôi muốn cùng các bạn nhìn thoáng qua lịch sử đền tạm không có hòm giao ước trong khoảng thời gian chừng 143 năm.—kéo dài từ khi quân Phi-li-tin cướp cái hòm cho đến khi nó được an nghỉ trong đền thánh tại Jerusalem,--là thời kì tượng trưng vương quốc Đấng Christ trên trái đất.
-
MỘT VƯƠNG QUỐC CỦA THẾ GIỚI-
Lúc sắp bắt đầu chức vụ, Chúa
Giê-su bị ma -quỷ cám dỗ khi hắn cho Ngài xem “các vương quốc của thế giới”. Bạn
bạn chú ý chữ “vương quốc” ở dạng số nhiều (kingdoms of
the world).
“Một lần nữa, ma quỷ bắt Ngài tới
một ngọn núi rất cao, và chỉ cho Ngài tất cả các vương-quốc của thế-gian và
vinh-quang của chúng; và
hắn bảo Ngài: “Tất cả những cái này, ta sẽ cho Ông, nếu Ông sấp xuống và
thờ-lạy ta”- Again, the devil
took Him to
a very high
mountain and showed
Him all the
kingdoms of the
world and their
glory; and he said
to Him, “All these will I give You, if You will fall
down and worship me.” (Ma-thi-ơ 4:8-9)
AN-NE VÀ PHÊ-NI-NA-
1 Samu-ên 1:3-7,15 “Bấy giờ,ông nầy
đi lên từ thành của ông hàng năm để thờ-phượng và để dâng tế-vật cho Đức GIA-VÊ
vạn-quân tại Si-lô. Và Hóp-ni và Phi-nê-a, là 2 người con trai của Ê-li, là các
thầy tế-lễ của Đức GIA-VÊ ở đó. Và khi tới
ngày Ên-ca-na dâng tế-vật, người ban các phần chia cho Phê-ni-na vợ của mình và
cho tất cả các đứa con trai và con gái của bà; nhưng cho An-ne, người ban một phần
gấp đôi, vì người yêu An-ne, nhưng Đức GIA-VÊ đã đóng tử-cung của bà. Tuy nhiên, kẻ cạnh-tranh bà thường
trêu-chọc bà một cách cay-đắng để chọc-tức bà, vì Đức GIA-VÊ đã đóng tử-cung của
bà. Và xảy ra năm nầy sau năm nọ, bà thường đi lên đến đền Đức GIA-VÊ bao
nhiêu, thì Phê-ni-na càng trêu-chọc bà bấy nhiêu, vì vậy bà khóc và không chịu
ăn…nhưng tôi đã tuôn đổ hồn tôi ra trước mặt Đức GIA-VÊ”.
1 Sa-mu-ên 2: 5-8 “Những kẻ đã
no-nê phải làm mướn vì bánh, Song những kẻ đã đói đều ngưng đói.Thậm-chí kẻ hiếm
muộn sinh ra bảy, Nhưng bà có nhiều con lại mòn-mỏi."Đức GIA-VÊ giết và
làm cho sống; Ngài đem xuống tận Âm-phủ và đỡ lên."Đức GIA-VÊ khiến nghèo
và giàu; Ngài đem xuống, Ngài cũng nâng lên."Ngài đỡ những kẻ nghèo-khó
lên từ bụi-đất; Ngài nhấc những kẻ thiếu-thốn khỏi đóng tro, Để khiến họ ngồi với
những người quí phái, Và kế-thừa một chỗ ngồi danh-dự;”
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
